Một thoáng ghen

Ở độ tuổi 50, có người đã lên ông lên bà, nhưng Châu và Na thì chưa, cô con gái duy nhất vẫn đang học đại học. Châu khéo chiều vợ, còn Na là người kín đáo biết giữ sĩ diện cho chồng.

Na vẫn bảo Châu, 'thôi anh cứ cố giữ lấy chức Phó Bí thư Huyện ủy đến lúc về hưu. Thế cũng là thành đạt rồi, chẳng bước cao làm gì nữa, nhỡ rồi lại vấp ngã. Trên đời thiếu gì người đi đến quãng cuối rồi bỗng dưng mắc lỗi, thế là mất sạch sành sanh'. Châu bảo 'anh cũng chẳng ham chức tước đâu, nhưng bây giờ đang tuổi công tác, cấp trên đã đưa vào quy hoạch kế cận cho anh Minh lên tỉnh, mình lại chối  thì tổ chức đánh giá mình không ủng hộ ý định của trên'.

Châu là người có năng lực lãnh đạo, lại dày dạn kinh nghiệm. Khóa tới anh có đảm nhiệm chức vụ cao hơn thì cũng rất nhẹ nhàng. Thế mà vừa mới có đợt thăm dò tín nhiệm lập tức đơn thư tố cáo đã nặng hàng cân. Ðơn bay khắp huyện, bay lên tỉnh và lên cả trung ương. Dạo ấy hình như kiện tụng là mốt thời đại. Những người đứng đầu, hoặc chuẩn bị đứng đầu đơn vị, hầu như đều có đơn thư. Theo nguyên tắc thì cấp trên sẽ lần lượt giải quyết, nhưng nhiều bà vợ thiếu bình tĩnh thì phát ốm, phát điên vì những tin tai ác về chồng. Na không thuộc dạng đàn bà nông nổi như thế. Vậy mà hôm nhận được tin Châu bồ bịch với cô Mai, phó phòng giáo dục huyện, Na choáng váng. Chị ngồi hàng giờ để nghĩ và phán đoán xem, liệu việc ấy có thật hay không. Phải thừa nhận cô Mai xinh đẹp, ăn nói ngọt ngào, lại luôn chăm chút dung nhan. Mỗi khi gặp Na cô ta thường đon đả chào từ xa, rồi xán đến, chuyện nọ xọ sang chuyện kia, ríu ra ríu ran, khiến Na thấy dễ chịu. Có hôm cô ta cười cười bảo:

- Ông xã nhà chị trông phong độ thật đấy. Giá không là sếp thì em đã tán đổ rồi.

Na không ghen tức với một câu nói như thế. Na hiểu chồng và luôn tin tưởng ở  anh. Có điều đôi mắt cái cô Mai ấy cứ lấp la lấp láy, làm Na có chút nghi ngờ, còn cái chuyện mua căn hộ chung cư trên Hà Nội thì Na hoàn toàn bác bỏ. Lạ gì anh ấy, có đồng nào là dốc hết cho vợ con. Không bao giờ Na tin Châu có thể mua được nhà trên tỉnh chứ đừng nói là Hà Nội. Na chỉ còn băn khoăn mỗi chuyện với cô Mai. Một hôm nằm xuống bên cạnh Châu, Na hỏi:

- Em Mai chiều anh có khéo không?

Châu gắt:

- Em làm sao thế, ghen đấy à. Cô Mai là gái đã có chồng. Cô ấy hay đùa thế mà em lại tưởng thật?

- Nhìn đôi mắt cô ta em nghi lắm. Khéo rồi nó bắt mất hồn anh lúc nào không biết đấy.

- Hồn vía của anh, em đã giữ hết cả từ mấy chục năm nay rồi, có thả ra đâu mà sợ cô ấy bắt.

Thế một đống đơn thư đấy, anh xem chưa? Rồi giải thích với cấp trên thế nào?

- Anh chẳng việc gì phải giải thích. Họ tự dựng chuyện thì họ phải giải thích lấy.

- Không giải thích thì cứ để người ta tin sao?

- Họ bảo anh giết người em cũng tin à? Bảo rằng anh với cô Mai, vậy chứng cớ đâu?

Na im lặng, trong lòng yên tĩnh hơn.     

Ðại hội đảng bộ huyện kết thúc, Hoàng Thanh Châu trúng cử với số phiếu rất cao.

Buổi chiều ngày thứ hai của đại hội, Ban Chấp hành mới bầu ra Ban Thường vụ và Thường trực Huyện ủy. Chức danh bí thư với một trăm phần trăm số phiếu dành cho Châu. Tối hôm ấy văn phòng mở tiệc chiêu đãi, mừng đại hội thành công. Ở nhà, Na tới tấp nhận điện thoại chúc mừng. Nhiều cuộc điện Na chẳng biết của ai. Nhưng Na chịu khó ghi chép lại. Chín giờ tối Châu mới về nhà. Na đưa cuốn sổ đã ghi kín ba trang giấy, nói với chồng:

- Người ta chúc mừng anh đấy. Còn em thì mệt đứt hơi, trong bữa cơm mà phải nghe đến mười cú điện thoại.

- Bây giờ xã hội văn minh, người ta cũng phải đối với nhau lịch sự. Nhưng mà trừ hôm nay là ngày đặc biệt, sau này nếu em mệt, em cứ tháo điện thoại ra, không nghe nữa.

- Không được, tháo ra nhỡ bạn bè, hoặc các bác ở  quê gọi đến thì sao. Anh chỉ xui dại. Mà em vẫn phần cơm anh đấy.

- Còn cơm à? Chiều ở ngoài nhà khách, bao nhiêu người đến chúc mừng, anh chả ăn được mấy.

- Thế cô Mai có đến chúc mừng không?

Châu lườm Na:    

- Lại sắp sửa đấy. Người khác chúc mừng được thì cô ấy cũng chúc được chứ sao. Mà hôm nay cô ấy ăn mặc đẹp lắm...

Vợ chồng Châu đang chuyện trò thì có tiếng chuông gọi cửa. Na vừa gắp thêm một lát cá kho vào bát cho chồng, vừa nói:

- Anh cứ ăn đi, để em ra mở cửa. Em sẽ bảo là anh mệt, đã ngủ rồi.

Na nhẹ nhàng kéo cánh cửa sắt hé ra vừa một người đi và định đứng chặn ngay đó, nhưng chị chưa kịp bước ra thì một bó hoa to tướng từ ngoài nhô vào trước. Rồi đến giọng nói ngọt ngào, trong veo của Mai làm Na sững sờ:

- Em chào chị! Hôm nay là một ngày rất vui với huyện nhà và với riêng anh chị. Em xin kính tặng anh chị một bó hoa, xin được chia vui và chúc mừng anh chị.

Thật là ma xui quỷ khiến. Chị chỉ muốn đóng sập cánh cửa lại, nhưng không thể. Mà chị cũng không nói nổi cái câu đã chuẩn bị sẵn, đành từ từ mở rộng cánh cửa với một câu mời lý nhí:

- Mời cô vào!

Na bật điện phòng khách, loanh quanh pha nước, mãi mới lấy được bình tĩnh. Vừa đưa chén nước cho Mai, Na vừa nói:

- Cô uống nước đi. Gớm, cô làm gì mà long trọng thế. Ở  đại hội hôm nay mọi người chả chúc mừng hết cả rồi hay sao?

- Vâng, nhưng mà em chưa được chúc mừng, vì em có được dự đại hội đâu. Hơn nữa em nghĩ phải đến tận nhà để chia vui cùng với cả chị nữa.

Na nhìn Mai như muốn kiếm tìm sự thật. Cô ta không đi dự đại hội, thế mà Châu lại nói cô ta bạo dạn, dám mặc váy ngắn. Sự thật là thế nào đây? Na thăm dò:

- Ðại hội Ðảng quan trọng thế, sao cô lại không đi dự, bận rộn gì vậy?

- Phòng giáo dục của em được mỗi một đại biểu thì anh trưởng phòng dự rồi. Em làm sao mà được dự những cuộc quan trọng thế. Ban nãy nghe đài truyền thanh, biết chính xác kết quả anh trúng bí thư rồi, em mới đi mua hoa và đến đây.

Na thấy nhẹ nhõm trong lòng. Hóa ra cái lão Châu búa mình. Nghĩ vậy, Na đi vào phòng trong, nơi gia đình vẫn ăn cơm, vừa đi vừa gọi:

- Anh Châu ơi, ra tiếp khách này, có cô Mai đến chơi đấy.

Châu đi ra, tủm tỉm cười. Chuyện anh bịa ra để trêu Na đã lộ rồi. Chán cho cái cô Mai này, đến đúng vào cái lúc màn kịch vui của mình vừa mới bắt đầu. Rồi anh cầm tay Na, kéo vợ cùng đi ra phòng khách. Nhìn thấy bó hoa to tướng đặt trên bàn, Châu bỗng cảm động. Mấy năm làm lãnh đạo, anh đã đi tặng hoa không biết bao nhiêu đơn vị, vào những ngày kỷ niệm của các ngành, các đơn vị, nơi nào cũng muốn phó bí thư xuống tặng hoa. Nhưng ngược lại, chẳng ai tặng hoa cho riêng anh cả. Mà có nhận thì cũng là nhận cho tập thể chứ có phải cá nhân mình được tặng đâu. Còn ở  nhà riêng thế này người ta có đến tặng quà thì thường là chai rượu, hộp chè, có khi là loại kẹo bánh quý chứ chưa ai mang hoa đến tặng. Thấy vợ chồng Châu cùng ra, Mai đứng dậy, ôm bó hoa một cách lịch sự, định trao cho Châu. Nhanh miệng Châu nói trước:

- Cô em long trọng quá, nhưng anh có ý kiến thế này. Anh được như ngày hôm nay là chín mươi chín phần trăm công lao của bà xã anh đây. Bà ấy chăm lo, quán xuyến gia đình suốt mấy chục năm, anh mới có điều kiện tham gia công tác tốt. Cảm ơn cô em có nhã ý chia vui với anh, nhưng người xứng đáng nhất nhận bó hoa này là chị em. Anh muốn em trao bó hoa này cho chị Na.

Tất nhiên là Mai phải làm theo lời Châu, trân trọng chuyển bó hoa sang tay vợ anh. Na miễn cưỡng nhận bó hoa từ tay Mai. Chị cất bó hoa lên mặt tủ rồi cười cười, nói nói, lăng xăng pha nước, khỏa lấp những chộn rộn trong lòng. Có thể chị cảm động thật. Nhưng cái chính là chị ngỡ ngàng vì cách ứng xử của Châu. Lấy nhau đã gần ba chục năm mà Na chưa thể hiểu hết chồng mình. Bỗng lại có tiếng chuông gọi cửa. May quá, Na nhanh nhảu chạy ra. Dù là ai đến lúc này cũng cứ hơn là có ba người, mà tự nhiên mình rơi vào thế bị động. Chị Vượng cùng hai phụ nữ nhô vào, với một nụ cười thật tươi và lời chúc thật to:

- Chúc mừng bí thư mới! Bà con xóm Gốc Mít này mừng lắm. Giá mà như ngày xưa ấy thì chúng tôi bắt anh chị mổ bò khao xóm...

Na mau mắn, linh hoạt hẳn lên:

- Vâng, mời các chị vào! Nhà em vẫn có món nước nhân trần truyền thống, để mời các chị uống ạ.

- Nhân trần thì nhà chúng tôi thiếu gì, tưởng là phải có rượu Tây, rượu Mỹ mời khách chứ!

Châu nồng nhiệt:

- Mời các bá vào chơi, xơi nước. Rượu Tây thì để em khất, lúc nào được đi Tây thì em chẳng mua gì, chỉ toàn mua rượu về mời các bá. Còn hôm nay mời các bá vui lòng dùng mấy chén rượu ta.

Mọi người nói chuyện vui vẻ đến chừng mười giờ mới ra về. Khi vợ chồng đã nằm yên trong màn, Na véo tai chồng một cái, trách yêu:

- Dám nói rằng cô Mai mặc váy ngắn đi đại hội. Anh giỏi thật. Ðừng có làm cho chị em tôi mất đoàn kết đấy.

Châu cười khì khì:

- Tại mình không hỏi đến ai, lại cứ lôi cái cô Mai ra khích khích, nên người ta phải nói thế cho tức một thể. Mà cũng lạ thật đấy, mang hoa đến tận đây chúc mừng, không hiểu cô ấy nghĩ gì mà cứ làm những việc khác người như thế.

Na choàng tay ôm chặt lấy Châu, âu yếm:

- Người ta yêu anh thật, chứ nghĩ gì. Nhưng mà anh không được yêu cô ta đâu đấy. Anh mà lớ xớ là em xẻo tai.

Na rúc rích cười, càng ôm chặt lấy Châu. Tối nay Na xúc động thật sự trước cách ứng xử khéo léo của chồng. Rồi Na chập chờn thiếp ngủ. Ngược với Na, Châu trằn trọc mãi không sao ngủ được. Hôm nay là một ngày vui của anh. Châu quàng tay ôm chặt vợ vào lòng. Na vẫn ngon lành trong giấc ngủ. Châu cười thầm. Em Na hiền từ ơi, vừa mới dọa cắt tai chồng, giờ đã ngủ say rồi, có cho thêm kẹo em cũng không nỡ nào làm chồng em đau đớn. Bởi vì hình như trời sinh ra em là để chia bớt những nỗi vui buồn của anh...