Năm ấy nàng biết thêu những nụ hoa đầu tiên trên tấm vải dài thành chiếc khăn quàng cổ. Nàng sẽ quàng vào cổ đứa con trai nàng yêu...
Nàng áp chiếc khăn lên má, cảm giác ram ráp mìn mịn. Mùi thoang thoảng cây rừng trộn với thứ mùi đàn ông hăng hắc. Nàng ủ mình trong thứ mùi ấy bao lâu rồi không nhớ nữa.
Mưa buông như tấm rèm thưa đều và thẳng. Lạnh. Năm nay xuân như đến sớm hơn. Mùa này ngoài đồng chỉ còn trơ gốc rạ. Rạ phơi mươi ngày rồi để mục trong bùn, rồi cày ải, làm đất chuẩn bị cho vụ sau. Ruộng cao, người trong bản vỡ đất trồng rau từ khi cắt lúa xong. Nàng nhớ mầu hoa cải vàng ấm. Những bông cải ngồng vươn lên trên những luống ruộng cao tít. Những đứa trẻ quẩn quanh với gánh hàng hoa cải vàng. Mùi cải ngập ngụa bám vào váy áo.
Môi nàng khẽ hát. Bài hát có người con gái chờ đợi người yêu trong mùa vàng hoa cải. Người yêu nàng cũng không trở về như chàng trai trong lời bài hát ấy? Nhưng nàng không lấy chồng bản đâu. Chân hôi mùi bùn, móng vàng quạch, tóc khô vàng trong nắng. Gánh cỏ oằn lưng, bợt vai áo. Gương mặt lan những đốm tàn nhang dày, mỏng. Nàng thì đẹp thế…!
Ngày đám con trai chăn bò đôi mắt lơ đễnh để bò chạy lên đồi khi nàng đi qua. Mặt trời hắt tia lửa vàng trên chóp núi. Đám bò nhởn nhơ ăn cỏ trong mưa. Mưa táp vào mặt, mưa nhớp nháp ôm lấy cơ thể con gái tròn lẳn, eo thon. Kham, đứa con trai nàng yêu chạm tay lên ngực nàng hổn hển... Tiếng riếc móc bên kia đồi vọng sang lanh lảnh. Kham bỏ chạy vào rừng không về nữa. Bố trói nàng vào cây cọc chưa bện rơm bên chái nhà. Nàng chẳng khóc như thằng con trai nàng yêu. Mẹ mang thức ăn cho nàng. Được ba ngày bố cắt dây trói. Tay nàng đau không nhấc lên được. Tuần sau, nàng được gả làm vợ lẽ lão trưởng bản cách nhà hai quả đồi trọc.
Đêm đầu tiên mắt lão hau háu vằn vện:
- Mày còn biết sợ đau cơ à?
Màn căng phựt. Nàng chạy trong mưa. Đêm ấy cũng như đêm nay. Trời đen và mưa buông tua như bức rèm dày đặc, chắn lối. Qua con dốc, qua đoạn đường gồ ghề những đá. Đầu đá nhọn cắm vào chân tướp máu. Sương và mây trùng trình. Lối về nhà hun hút. Mẹ mở cửa. Mắt hốt hoảng. Mặt tái. Bên bếp cây củi khô đang còn cháy dở.
- Mày về làm gì? Đi ngay. Không muốn trói vào gốc cây rừng để beo vồ thì đi ngay. Đi!
- Con xin mẹ!
- Cầm lấy…
Bọc vải to âm ấm trong đôi tay lạnh ngắt. Tiếng bố húng hắng ho trong gian buồng. Nàng vụt ra ngoài đêm. Đêm ấy chỉ những bông hoa nhỏ xinh chúm chím hồng trên nương theo dấu chân nàng. Những bông hoa dại miên man trên triền đồi khô cằn, lan cả xuống con đường, lách vào tận những khe đá nhỏ, nở hoa. Chân nàng lướt trong đêm tối. Bụng không thấy sợ, chỉ còn thấy hơi lạnh len qua tấm vải thô cắt vào thịt da tím tái. Không thể về nhà tức là phải đi biệt xứ, phải tự sống. Bản chìm trong đêm. Đi theo tao!
Ánh đèn dọc con đường phía trước mặt lung linh. Nàng thì đẹp thế…
***
Những cô gái xúm lại quanh nàng. Du môi đỏ xuýt xoa, nguýt dài. Mụ nhìn nàng tròng trọc như muốn bóc từng lớp vải thô trên người nàng. Bàn tay con gái xoa khắp người, chiếc móng nhọn đâm vào da thịt rưng rức. Chiếc váy mầu hoa dã quỳ không che hết đầu gối còn thâm xì, rơm rớm máu. Quét một lượt nhũ đỏ rực lên những chiếc móng chân còn cáu đất là thành gái rồi. Tiếng đứa con gái tóc mầu mặt trời du đôi môi đỏ rực vào tai nàng bảo thế. Nàng chẳng kịp soi gương nhưng cảm nhận những thay đổi trên cơ thể mình rất rõ, chân tay, cả ngực nữa, mát lạnh.
Bóng nàng in trên khung cửa kính ngôi nhà đóng im lìm. Đêm đen sịt như bùn. Đừng buồn thế. Phải cười mới có khách. Đứa con gái mái tóc mặt trời huých vào tay nàng. Cô ta đứng cách nàng một quãng không xa, bên cạnh cái thùng đựng rác đóng vào thân cây xù xì, những tán lá sậm đen. Gió rít từng cơn lạnh lẽo, bụi đường và trăm thứ mùi xộc vào thẳng mũi, vào mồm, muốn móc ra cả gan ruột.
Chiếc xe máy rè rè đỗ sát. Cô gái tóc mặt trời gật đầu. Bước lên xe, ngoảnh lại cười. Lao vào đêm tối.
Gió rít từng cơn, những cọng lông trên tay dựng đứng. Tiếng cười man dại trên những chiếc xe rít ga, quẹt lửa xuống lòng đường. Mắt thằng con trai tóc chải ngược hau háu. Mặt nàng khói thuốc sặc sụa.
- Xinh đấy chứ! Bao nhiêu?
Nàng ép người vào cửa kính. Tiếng cười man dại trên chiếc xe gằn đường phía sau đang lao tới. Nàng mấp máy môi nhớ nụ cười của đứa con gái tóc mầu mặt trời. Gã dắt nàng lên xe, kéo hai cánh tay nàng chặt vào người. Gằn lên một chặp rồi lao đi.
Mùi rượu không làm nàng say như những lần rót rượu từ cái chum nhỏ ra bát cho cha. Nàng tỉnh. Càng uống càng tỉnh. Chén rồi bát. Mỗi lần uống cạn nàng nghe được tiếng cười, tiếng vỗ tay. Những đồng tiền chậm rãi đặt vào lòng, nhàu nhoẹt.
Núi rừng đã ủ sẵn trong nàng cái men của rượu khiến nàng không say. Uống đến khi lũ trai bỏ đi hết nàng cũng cứ uống mà không say. Không say được. Đôi mắt cha gằn đỏ bắt nàng theo lão già làm vợ. Đôi mắt mẹ hoảng hốt trong đêm nàng về. Đôi mắt tròng trọc của lão già trong đêm đầu tiên làm vợ. Đôi mắt mụ... Những đôi mắt đang xăm soi nhìn nàng, phanh nàng ra thành từng mảnh. Đau buốt. Rượu vào cơ thể nóng sực, mềm nhũn. Bàn tay con gái nâng nàng vào trong.
- Cùng cảnh cả. Sung sướng đã chẳng phải vào chốn này.
- Ở lâu quen thôi. Lại vui như tết. Đời mà. Vẫn phải sống!
Mùi dầu cao sực nức, giữ lại trong bụng nàng chút thức ăn, xua đi thứ mùi son phấn oai oải buồn nôn.
Những vạt hoa mầu hồng, trắng lan cả trên nương mùa cày ải. Đám con trai chăn bò có còn ngẩn ngơ theo chiếc váy xòe rung rinh rực rỡ của nàng. Mùa xuân này đứa con trai nàng yêu có quay về ngồi trên mỏm đồi thổi kèn lá gọi chơi…?
***
- Nó chưa tỉnh. Còn mệt lắm!
- Phải đi. Ngủ thế đủ rồi. Không có khách thì ra đường cả đám!
Tiếng kèn lá bay vật vờ... Mụ quét gấu váy lên mặt nàng. Đứa con gái mái tóc mặt trời nâng nàng dậy. Nàng nốc cạn chén rượu trên bàn. Gã trai râu quai nón nhìn nàng híp mắt cười. Đôi mắt gã hiền như trai bản. Đêm ấy nàng ngủ trong lòng gã. Gã bảo yêu nàng, muốn nàng ở trong nhà của gã. Gã thì thầm với mụ nửa buổi rồi nắm tay nàng. Từ nay nàng là vợ gã. Mụ đảo mắt nhìn nàng cười tinh quái. Đứa con gái mái tóc mặt trời bần thần lấp sau cánh cửa. Rồi đời có khác…?
Gã đưa nàng ở trong căn phòng trên cao tít, nằm cạnh những ngôi nhà cao chót vót như đỉnh núi. Đi lại bằng thang máy. Mọi thứ bằng máy. Nàng chỉ cần mặc đẹp chờ gã đến đón đi chơi, đi ăn.
Gã đưa vợ và con đi nghỉ. Người phục vụ mang cơm đến tận phòng cho nàng. Nàng soi mình trong chiếc gương chênh chao trên bức tường mầu xanh ngọc. Đôi mắt to đen đầy bí ẩn như vẻ đẹp của núi rừng trong mây.
Gã gọi điện vào nửa đêm dặn nàng không đi ra đường nhiều, về gã mua váy, áo, túi xách cho, đủ cả, chỉ cần ngoan. Quà gã mua về cái nào cũng rộng eo, điểm xuyết mầu huyết dụ, già ốm. Gã choàng tay ôm nàng, để lại trên ngực nàng những vết xước, rồi cười, biến mất sau vài cú điện thoại của vợ. Nàng uống cạn chén rượu. Rượu đắt tiền nhạt thếch. Nốc đầy miệng, nuốt khô cổ họng. Tiếng kèn lá vật vờ trong bảng lảng chiều về, trong sương mù trùng trình trên chóp núi tinh mơ. Tiếng lũ trẻ chăn bò nheo nhéo gọi nhau trên những thửa ruộng khô. Có đứa lấp vào trong cỏ, váy xòe dải trên nền xanh thẫm nhặt tìm những nhành củi khô khốc mang về nhà nhóm lửa. Lửa đỏ rực má hồng con gái vào xuân. Tiếng kèn buồn reo rắt… Hội chơi ngày trước có đứa đã theo chồng tóc đỏ quạch vì nắng, chân bết bùn, môi khô cháy cười mủm mỉm. Nàng áp chiếc khăn điểm xuyết những bông hoa tím nhạt lên má nghe thoảng mùi đàn ông hăng hắc.
***
Gã ào đến, mang theo luồng gió lạnh buốt vào căn phòng trống. Nàng hốt hoảng làm rơi chiếc gương trên tay. Những mảnh thủy tinh văng xuống nền gạch.
- Đi ngay!
- Đi…?
Đi khỏi đây. Trước khi vợ anh đến!
- ….
Gã đẩy nàng lên xe. Không áo khoác, không khăn quàng. Nàng đẹp thế. Tập tiền vuột rơi xuống chân thon trắng mịn.
Xe dừng lại trên đoạn đường có những vạt hoa dại trắng muốt. Người lái xe tra chìa vào ổ khóa trên cánh cửa gỗ ọp ẹp, khép hờ.
“Giờ em có thể ở đây đến khi nào em muốn”. Bàn tay to bản nắm tay nàng nhưng nhức. Tờ giấy nát choét, mực nhòa trong mắt. Nàng mở toang cánh cửa bước vào căn phòng trống hoác, đất dưới chân lạnh. Cha ngồi bên bếp lửa nốc cạn bát rượu. Gió lạnh rít từng hồi qua khe cửa, những tàng bụi bay bám lên mái tóc mầu hạt dẻ lấp lánh trong ánh nắng sớm hắt từ trên xuống.
Gió mang mùi tanh tanh của bùn trộn lẫn với gốc rạ còn sót lại trên một góc ruộng. Những cọng tóc quăn bết lại trên má nàng. Cánh hoa trắng lắt lay trong gió, trong mưa. Mưa đầu mùa lạnh ngắt. Những vết xước trên ngực nàng âm ỉ nhức. Nàng đưa tay lên xoa khắp cơ thể. Chạm vào chỗ nào cũng không còn cảm giác. Chỉ thấy đau nhưng nhức… Bàn tay mẹ ram ráp, mùi dầu nóng sực. Con đường ngoằn ngoèo, cỏ dại đua nhau bám vào váy áo.
Những nụ hoa hồng chúm chím lan trên nương, trên đồi, lách vào khe đá. Nhà ai thổi lửa chiều khói bay bảng lảng lẫn vào mây. Tiếng kèn lá vật vờ trên mỏm đất gọi bạn chơi xuân…