Ngược thượng nguồn

Pô Kô ngân vang một dòng chảy

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, dòng Pô Kô (Kon Tum) là biểu tượng đồng lòng, hiệp sức của tình quân dân, hình ảnh người lái đò A Sanh giữa sông sâu đẩy lùi sóng dữ, được bao thế hệ mãi khắc ghi...
Thác Siu Puông đầu nguồn sông Pô Kô. Ảnh: NGUYỄN BAN
Thác Siu Puông đầu nguồn sông Pô Kô. Ảnh: NGUYỄN BAN

“Hỡi Pô Kô ơi, dòng sông mênh mông/Đôi bờ cây xanh biếc, nước chảy xiết sâu thẳm”. Pô Kô luôn ngân vang một dòng chảy mang bản sắc độc đáo của Tây Nguyên hùng vĩ.

Đăk Na, nỗi buồn để lại phía sau

Đăk Na cách thị trấn Tu Mơ Rông khoảng 40km, cách thành phố Kon Tum khoảng 90km, dân thôn bản sống trong nhà sàn trải dọc ven sông, lưng chừng núi, gần gũi thiên nhiên. Văn hóa của đồng bào gắn với những bộ cồng chiêng, nghi thức truyền thống tốt đẹp. “Trong dòng chảy của cuộc sống hôm nay, người Xơ Đăng cũng nhận ra giá trị của riêng mình, chúng tôi khôi phục lại đội chiêng trong sinh hoạt cộng đồng, hóa giải nỗi đau, được sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, thỉnh thoảng cũng được mời đi thi thố với nhiều địa phương khác”, nghệ nhân A Gạo, thôn Mô Bành 2, cho biết.

Người Xơ Đăng ở xã Đăk Na (Tu Mơ Rông, Kon Tum) - thượng nguồn của dòng sông Pô Kô vẫn giữ cuộc sống cộng đồng gắn kết, thân thương. Nơi đây có thác Siu Puông, thác Siu Mô Mam, thác C2 chảy ra từ những cánh rừng phía tây của dãy Ngọc Linh. Nhìn xa, dòng thác như một búi tơ trắng muốt được kéo ra, trục xuống từ cánh rừng. Mà rừng ở đây rất lạ, lá non ngọn cây luôn có mầu đỏ hoặc vàng.

Thác đẹp chỉ để cho người đi chơi ngắm nó, còn người dân ở đây phải lo lao động mùa màng, khi nông nhàn thì họ lại đan lát để giữ gìn đôi bàn tay khéo léo. “Dòng sông trong vắt, dòng suối ngân vang, dòng thác thì ồn ào. Quanh năm nó chảy mãi nên chúng tôi không bị khô khát. Nhưng có lúc nó cũng như bà điên, ông khùng, ùng ục, húc núi, lấp ruộng, cuốn trôi mùa màng nhà cửa trâu bò và cả con người nữa”, ông A Đơng, thôn Mô Bành 2 (Đăk Na) hồi tưởng.

Tháng 10/2009, mưa dầm bão đổ, một trận lở núi ở hai thôn Mô Bành 1 và Mô Bành 2, cướp đi nhiều mạng người. A Đơng nhớ lại: “Lúc đó, chúng tôi đang nghỉ ngơi. Có nhà thì đang ăn, có nhà chuẩn bị ăn bữa cơm trưa. Bỗng thình thịch, răng rắc quanh nhà của mình. Nền đất chuyển động. Người trong thôn bỏ cơm mà chạy, kêu nhau mà chạy”.

Trận sạt lở ở xã Đăk Na đã trôi qua 13 năm, thế hệ trẻ em ngày đó, nay nhiều người đã có gia đình, Y Riêng, bản Mô Bành 1, địu con, giặt giũ bên dòng nước, cho hay: “Ngày đó tôi còn nhỏ, đang ở trên trường học, được thầy cô giáo nói cứ ở lại trường học. Các thầy cô nấu cơm cho chúng tôi ăn. Mấy ngày sau, có bộ đội mang gạo, mang thức ăn và quần áo chăn màn đến trường”.

Đồi núi sạt lở đã được cây rừng mọc lên che phủ, mọi biến động của thiên nhiên cũng đã được chính thiên nhiên chuyển động vá víu lấp đầy. Bên thượng nguồn, vẫn là câu chuyện bàn định làm mùa, chăn nuôi phát triển kinh tế của mỗi gia đình hướng về phía trước và chuyện buồn để lại phía sau.

Đầu nguồn sông vào mùa khô. Ảnh: NGUYỄN BAN

Đầu nguồn sông vào mùa khô. Ảnh: NGUYỄN BAN

Giữ rừng thượng nguồn Pô Kô

Sông Pô Kô còn có tên gọi Krông Pô Kô hoặc Đak Pô Kô. Chữ Đắk theo cách lý giải của nhiều nhà nghiên cứu văn hóa Tây Nguyên, có nghĩa là nước. Vậy, không cần phải thêm chữ “nước” cho tên sông thêm dài. Sông Pô Kô nhập vào dòng Đắk Bla và đổi thành sông Sê San, qua nước bạn Campuchia, sông chảy vào dòng Mê Công.

“Trong kháng chiến, chúng ta cùng đánh Mỹ”, anh Nguyễn Văn Hoàng, phụ trách một đội cao-su, hát vậy. Đơn vị khai thác cây cao-su của anh, xã Ia Tơi, huyện Ia H’Drai nằm cuối nguồn dòng chảy trước khi sang nước bạn. Huyện Ia H’Drai được tách ra từ huyện Sa Thầy, năm 2015. Và dòng Pô Kô sau nhiều lần đổi tên, có một đoạn chảy là biên giới với nước bạn. Hoàng nói: “Thực ra, có chỗ đã gọi là dòng Sê San, nhưng có chỗ vẫn gọi là sông Pô Kô. Phải tính từ thủy điện Yaly trở xuống, sông mới chính thức có tên gọi Sê San”.

Hoàng kể, ngày trước, đóng quân ở Tây Nguyên và sau đó về các đơn vị làm kinh tế. Ngày đó, đường giao thông không thuận tiện, mỗi khi đứng trước một dòng sông, nhìn sự cuộn chảy của nó, trong tôi đều ngân vang, “hỡi Pô Kô, ơi dòng sông mênh mông” cho tôi sang bờ bên kia với.

Hoàng trưởng thành trong quân đội, lặn lội trên vùng đất Tây Nguyên và phá cách những câu hát để đặt vào tình huống khó khăn ngặt nghèo của bản thân khi qua sông, qua suối, qua núi, qua đèo. Trên dòng sông Pô Kô - Sê San, sau khi hình thành các hồ chứa nước cho thủy điện, tại đây cũng hình thành nhiều làng nổi, xóm chài của người từ đồng bằng sông Cửu Long lên, người từ làng chài ở Huế vào lập làng đánh cá và nuôi cá lồng bè. Nói đến đặc sản của dòng sông, mọi người đều nhớ mãi món cá cơm thơm giòn.

Trong lịch sử thủy điện theo dòng chảy sông Pô Kô, thủy điện Yaly được xây dựng sau khi khánh thành Nhà máy Thủy điện Hòa Bình. Nhiều công nhân xây dựng thủy điện Hòa Bình được khuyến khích vào Tây Nguyên.

Trở lại cuộc sống bên dòng chảy của dòng Pô Kô, vào mùa mưa bão, nhiều cây cầu treo qua sông bị nước cuốn trôi, người dân đôi bờ qua lại tạm thời bằng cáp treo tự tạo. Cơn bão số 9 (30/10/2020) khiến người dân thôn Tà Poók (xã Đăk Nông, huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum) không thể qua sông để thâm canh ruộng nương của mình. Anh A Cường, ngụ tại thôn trên cho biết: “Mỗi ngày đu dây bốn hoặc sáu lần. Ruộng của mình bên kia sông, không sang làm thì không có ăn. Phải liều thôi. Nhưng đi quen cũng thấy bình thường”.

Dòng Pô Kô là dòng chảy đối lập hai mùa. Mùa mưa, nước đục, chảy ầm ào, phá núi, mở dòng. Mùa khô, dòng chảy êm đềm, trong vắt, nhiều đoạn đầu nguồn, đá chỏng chơ phơi nắng. Trong quan niệm của Xơ Đăng, nước là tặng phẩm tinh tế của rừng già cho con người, ông A Đơng, thôn Mô Bành 2 (Đăk Na, Tu Mơ Rông) cho hay: “Lễ cúng thần nước vào ngày trăng tròn tháng 3. Thần nước (Yang Dak) giúp cho cây lúa tốt, giúp con người tắm gội khỏe mạnh để lao động mỗi ngày”. Bên dòng Pô Kô, người ta không chỉ bàn về nước, về năng lượng, nông nghiệp, sức khỏe, đa dạng sinh học, mà còn nói với nhau về một dòng chảy nữa, ấy là văn hóa lễ hội mang bản sắc riêng của Tây Nguyên.

Một nhánh khác của dòng sông Pô Kô bắt đầu từ đỉnh đèo Lò Xo (xã Đăk Man, Đăk Glei, Kon Tum). Phía đông của đèo, rừng còn nhiều, phía tây, rừng bị phá tan hoang. Vào đầu mùa khô, khi đầu nguồn con sông Pô Kô nắng vàng nhẹ và bụi đỏ của đất thì phía đông vẫn mưa từng cơn ướt đường. Trên đường Hồ Chí Minh có cây cầu Đăk Niên (Đăk Glei, Kon Tum), là cây cầu đầu tiên bắc qua dòng Pô Kô tính từ thượng nguồn phía bắc của dòng chảy. Ở nhánh này, nước cũng được bắt đầu từ những cánh rừng trong khu bảo tồn thiên nhiên Ngọc Linh. Nhiều năm nay, các lớp tập huấn giữ rừng cộng đồng các thôn Măng Khênh, Đông Lốc, Đông Nây đều đặn được tổ chức, nhằm giữ gìn, bảo tồn rừng và nguồn nước.

Sông Pô Kô hôm nay nước vẫn chảy xiết sâu thẳm nhưng đôi bờ cây đã bớt biếc xanh. Thật tiếc! May chăng, ngược thượng nguồn vẫn còn chút bóng dáng hùng vĩ của dòng sông xưa, đó là không gian rừng còn sót lại trên đỉnh núi cao nhưng cũng đầy thảng thốt.

Những năm gần đây, bằng mắt thường cũng nhận thấy, nạn phá rừng Trường Sơn Đông của các tỉnh duyên hải miền trung, nạn phá rừng ở Tây Nguyên đã đến mức báo động. Rừng mất, khiến nhiều cơn bão cuối năm đã vượt dãy núi lên Tây Nguyên quần thảo, gây hậu quả khốc liệt ở bất cứ địa bàn nào vào mùa mưa. Ngược lại, vào mùa khô, lưu vực của nhiều dòng sông lại chuyển thành vùng hạn hán.

Có thể bạn quan tâm

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Bà Đạm Thư chia sẻ những câu chuyện về A Lưới với bạn bè.

Người phụ nữ nặng lòng với thung lũng da cam

​Tại căn hộ chung cư nhỏ ở TP Hồ Chí Minh, tôi từng chứng kiến một hình ảnh cảm động. Có một bà cụ dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập xuống đến mức phải tựa hẳn vào chiếc xe đẩy mới có thể đứng vững.

Anh hùng LLVTND Đinh Hữu Thuần trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Từ canh trời Tổ quốc đến góc thiền giữa trời Tây Bắc

​Gặp lại người lính ra-đa năm nào, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đinh Hữu Thuần, giờ đây là Thiền sư Thích Chánh Tuệ giữa mù sương Sa Pa, chúng tôi hiểu rằng: Sau cùng, vinh quang lớn nhất không phải là tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là sự tự tại, bao dung trong một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Quay tời thả “cá sắt” xuống dòng sông Năng.

Lặng lẽ Đầu Đẳng

Tôi mượn ý của nhà văn Nguyễn Thành Long trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa” cũng để nói về những người làm nghề “gác” trạm khí tượng thủy văn ở Đầu Đẳng. Đã hơn 50 năm, tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" ra đời nhưng ở Trạm thủy văn Đầu Đẳng (xã Ba Bể, Thái Nguyên) vẫn “ba không”: Không đường, không điện, không nước sạch.

Nghệ nhân Váng Vần Séng (trái) chơi đàn lìn xìn.

Đàn lìn xìn còn vang trên núi non

Thèn Hồng Quân dẫn tôi tới nhà ông Váng Vần Séng ở thôn Cốc Coọc, xã Pà Vầy Sủ, tỉnh Tuyên Quang. Ông là nghệ nhân chế tạo đàn lìn xìn - loại nhạc cụ dùng đệm cho các khúc hát dân gian của người Nùng. Đã lâu lắm mới lại có người hỏi đàn, ông nhớ người mua đàn một, nhớ điệu hát, tiếng đàn đến mười phần.

Đường lên khu A Trạm radar 485.

Vượt dốc thăm nhà trên núi của lính biển

Chỉ còn đúng một chuyến tàu cao tốc ra đảo Trà Bản (đặc khu Vân Đồn, Quảng Ninh) lúc chúng tôi tới. Những con tàu gỗ chở khách khác đã nép mình nơi góc cảng Cái Rồng. Trời đổ mưa từ sáng, gió ngoài vịnh Bái Tử Long cũng bắt đầu trở mình.