Khi chất lượng nghệ thuật không tỷ lệ thuận với thói quen chi trả
Năm 2025, câu chuyện nam ca sĩ Lân Nhã buộc phải hủy "Nhã Concert" tại Hà Nội do lượng vé bán ra không đạt mức kỳ vọng đã phản ánh trực diện sự khắc nghiệt của thị trường biểu diễn âm nhạc.
Trước đó, vào tháng 11/2025, Đức Phúc cũng ra thông báo hủy mini-show "Em đồng ý" với lý do chính thức đưa ra là vấn đề sức khỏe, dù chương trình được đầu tư với sự góp mặt của khách mời hạng A như Noo Phước Thịnh. Tuy nhiên, dữ liệu tiêu thụ cho thấy show diễn rơi vào tình trạng ế vé sau một tháng mở bán. Các hạng vé từ 700 nghìn đồng đến 2,5 triệu đồng không tạo ra đủ sức mua để ban tổ chức duy trì đêm diễn.
Tình trạng này cũng từng xảy ra với các nghệ sĩ kỳ cựu. Diva Hà Trần phải hoãn dự án "Thiên hà tinh khôi" vào tháng 7/2024 do nhà sản xuất thiếu năng lực tài chính, và ca sĩ Phương Thanh hủy hai đêm nhạc "Đóa hồng gai" vào tháng 9/2024.
Căn nguyên của liên tiếp các sự cố hủy show này xuất phát từ cấu trúc chi phí sản xuất đang đội trần. Để đáp ứng tiêu chuẩn kỹ thuật hiện đại, một đêm nhạc chất lượng bắt buộc phải chi trả hàng loạt chi phí cố định đắt đỏ. Các khoản này không thay đổi bất kể số lượng vé bán ra được bao nhiêu. Cụ thể, chi phí thuê nhà hát hoặc địa điểm tổ chức tiêu chuẩn thường chiếm từ 150 triệu đến 300 triệu đồng. Hệ thống âm thanh, ánh sáng đáp ứng tiêu chuẩn kỹ thuật biểu diễn của ban nhạc chuyên nghiệp tiêu tốn từ 300 triệu đến hàng tỷ đồng.
Bên cạnh đó, nhà sản xuất cần thanh toán phí tác quyền cho các đơn vị tác quyền, với mức giá từ vài triệu đến hàng chục triệu đồng/1 ca khúc khi sử dụng ca khúc để biểu diễn và đăng tải trên các nền tảng số. Chi phí xin giấy phép biểu diễn, thù lao cho giám đốc âm nhạc, nghệ sĩ khách mời có thể rơi vào vài trăm triệu đồng. Chi phí hòa âm phối khí mới toàn bộ danh mục ca khúc, chi phí lưu trú, di chuyển cho ê-kíp hàng chục người cũng chiếm một khoản không nhỏ. Ngoài ra, ngân sách dành cho marketing và truyền thông thường chiếm đến 20-30% tổng chi phí nhằm bảo đảm độ phủ thông tin đến công chúng.
Áp lực từ chi phí sản xuất đẩy các nhà tổ chức vào thế buộc phải thiết lập một khung giá vé rất cao nhằm bù đắp dòng tiền. Trong dự án của Lân Nhã, mức giá vé được niêm yết từ 2 triệu đến 10 triệu đồng. Về mặt tài chính, đây là con số hợp lý để trang trải chi phí. Tuy nhiên, về mặt hành vi tiêu dùng, mức giá này vượt quá ranh giới chi trả của đại đa số khán giả Việt, ngay cả ở các tỉnh, thành phố lớn.
“Phần lớn các liveshow tầm trung và concert tại Việt Nam hiện nay phải trông chờ vào nhãn hàng và các đơn vị tài trợ. Việc bán vé là vô cùng khó khăn, chi phí sản xuất quá cao mà giá vé lại không thể để cao khiến cho bài toán kinh tế trở thành áp lực cho cả ekip và nghệ sĩ nếu muốn thực hiện một đêm nhạc chỉn chu. Đây là cái khó chung của thị trường, đặc biệt là thị trường phía bắc”, ông Nguyễn Đình Ngọc Hiếu, Giám đốc của Nguyên Anh Entertainment chia sẻ.
Cái bẫy “chi trả” của thị trường Việt và sự sụp đổ dòng tiền
Vài năm trở lại đây, thị trường chứng kiến sự bùng nổ của các concert phái sinh từ chương trình truyền hình thực tế như các show "Anh trai vượt ngàn chông gai", “Chị Đẹp đạp gió rẽ sóng”, “Tinh Hà Say hi”… với hàng vạn khán giả và tiêu thụ hết vé chỉ trong vòng vài tuần. Ngược lại, phân khúc liveshow độc lập của các nghệ sĩ thực lực liên tục gặp thách thức.
Cấu trúc thị trường nghệ thuật biểu diễn được chia thành ba tầng tách biệt: Tầng trên cùng là các ngôi sao hạng A với cộng đồng người hâm mộ tới chục nghìn người; tầng khiêm tốn nhưng lại bền bỉ nhất là các show phòng trà, livehouse với 100-300 khách hoạt động ổn định hàng tối nhờ chi phí thấp. Và tầng giữa là khu vực dễ “tổn thương” nhất, nơi các nghệ sĩ có năng lực nhưng không mạnh về tiềm lực tài chính, với một tệp khán giả cũng chưa sẵn sàng chi trả cho việc nghe nhạc trực tiếp.
Vấn đề thường thấy nhất dẫn đến sự sụp đổ của các liveshow là sự đứt gãy dòng tiền do thói quen quay vòng tiền. Nhiều đơn vị tổ chức sự kiện tại Việt Nam không có đủ vốn lưu động để chi trả toàn bộ chi phí sản xuất ngay từ đầu. Họ vận hành theo mô hình ứng trước: Sử dụng doanh thu từ việc bán vé giai đoạn đầu (Early Bird) để thanh toán các khoản cọc tiếp theo cho nhà cung cấp địa điểm, âm thanh, ánh sáng, đặt cọc cho các nghệ sĩ, nhạc công, chương trình marketing…
Đây là một mô hình tiềm ẩn rủi ro. Khi tốc độ bán vé chững lại hoặc đóng băng, dòng tiền lập tức đứt gãy. Đơn vị tổ chức mất khả năng thanh toán công nợ, dẫn đến việc các nhà thầu ngừng cung cấp dịch vụ, nghệ sĩ từ chối biểu diễn, và toàn bộ dự án sụp đổ.
Phép toán tài chính cơ bản chỉ ra rằng: Với chi phí dao động 3 đến 5 tỷ đồng cho một khán phòng 1.000 chỗ, giá vé trung bình để hòa vốn phải ở mức 5 triệu đồng, chưa tính đến các khoản thuế, phí nền tảng phân phối và chiết khấu.
Một số sự cố hủy show sát giờ diễn ra trong thời gian qua là minh chứng rõ ràng cho lỗ hổng tài chính này. Đại nhạc hội K-pop Open Air #2 (tháng 12/2023) và K-Time Live in Hanoi (tháng 11/2024) đều bị hủy ngay trước giờ G. Đỉnh điểm là sự cố show diễn “Về đây bốn cánh chim trời” vào tháng 12/2025, chương trình không chỉ bị hủy phút chót mà đại diện ban tổ chức còn đang phải hầu tòa. Những vụ việc này tàn phá nghiêm trọng niềm tin của người tiêu dùng, khiến khán giả hình thành thói quen phòng thủ, từ đó nhiều người chỉ mua vé sát ngày diễn ra sự kiện. Điều này càng đẩy các nhà tổ chức vào tình trạng khát vốn trong giai đoạn chuẩn bị.
“Gần đây, nhiều bầu show hay nghệ sĩ chuyển hướng sang các live-session trên các nền tảng số, hay các minishow như một giải pháp để thỏa mãn đam mê nhưng tối ưu chi phí hơn”, ông Nguyễn Đình Ngọc Hiếu chia sẻ thêm.
Vì vây, để tồn tại trong bối cảnh thị trường hiện nay, các nghệ sĩ và nhà sản xuất buộc phải chuyển từ tư duy nghệ thuật thuần túy sang hướng vận hành kinh tế giải trí đi kèm cách thức quản trị rủi ro tài chính. Ngoài ra, như một giải pháp tình thế, theo một số bầu show kinh nghiệm, liveshow chỉ nên thực hiện khi dòng tiền từ các thương hiệu đồng hành phải gánh được ít nhất 50% tổng chi phí, lúc đó ekip và các nghệ sĩ mới có thể có một cuộc chơi nghệ thuật đúng nghĩa. “Các nghệ sĩ và ekip cần thật sự tỉnh táo, không nên thế chấp tài sản cá nhân để đầu tư làm show. Rủi ro của thị trường biểu diễn phải được phân bổ và chia sẻ thông qua các hợp đồng thương mại, bảo đảm sự bền vững cho chặng đường hoạt động nghệ thuật lâu dài”, Luật sư Dương Thu Hiền, Công ty Luật Thanh Lâm tư vấn.