51 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC

Ngày mẹ tôi “đi gặp” cha tôi

Sau 36 năm đất nước hòa bình, thống nhất, sáng 23/7/2011 (Tân Mão), trong Nghĩa trang liệt sĩ Cần Giuộc, mẹ tôi mới được gặp cha tôi. Tôi mường tượng và thấy như trước mắt mình hình ảnh mẹ lui cui thắp hương, bóng mẹ nhỏ thó giữa bạt ngàn mộ chí trắng toát, chưa xác định được danh tính.

Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI
Viếng nghĩa trang Liệt sĩ. Ảnh: NAM HẢI

Cuộc chia tay ở Văn Miếu sáng xuân 1968 cũng là cuộc chia ly đằng đẵng 43 năm mà mẹ gói lại bao nhớ thương. Ngày lại ngày, một mình mẹ tôi cõng trên lưng hai đứa con bé bỏng và bà tôi đã vào tuổi “gần đất xa trời”. Mẹ khâu bao thiếu hụt trong nhà khi vắng hẳn bàn tay vững chãi của cha tôi, tay vá áo, trồng rau, tay dọi mái nhà, sửa đồ gia dụng hằng ngày... cho chị em tôi đủ cơm ăn áo mặc, sách bút... học hành nên người. Em tôi đi bên mẹ, chỉ biết cha trên ảnh ban thờ và những câu chuyện mẹ kể. Cuộc gặp mặt đặc biệt ở Cần Giuộc hôm nay, buồn vui lẫn lộn. Nhìn mẹ mang va-li chỉ toàn hương, vàng mã để làm lễ cho cha và các liệt sĩ, tôi chợt nghĩ, có hành khách nào trên máy bay mang đồ đặc biệt như mẹ tôi nữa không? Và còn bao nhiêu các mẹ, các chị chưa tìm thấy con, thấy chồng trong trùng trùng mộ chí vô danh? Hành trình tìm cha tôi, sau khi có kết quả xét nghiệm ADN, đến ngày 23/7/2011 mới được khép lại trong nỗi mừng mừng tủi tủi xen lẫn. Cuộc sum họp ở Cần Giuộc sáng ấy, thật đặc biệt, chỉ có nước mắt rơi!

Gia đình tôi đã tìm thấy cha, ơn trời phật, tổ tiên run rủi cho mẹ gặp cha trước tháng Ngâu! Trong cái nắng oi ả của Hà Nội, tôi nghe trên phone lời nói mộc mạc, chân chất của ông Võ Văn Bực, Hội phó Chữ thập đỏ xã Phước Lâm, người đã hết lòng giúp tôi trong chuyến đi tìm cha, nay lại tận tình giúp gia đình tôi đưa cha về quê nhà. Ông Bực không nén nổi xúc động: “Mẹ cháu kể đi tìm cha cháu, đến những nơi giáp biên giới Campuchia, khiến chú rất cảm phục, rồi cũng không cầm được nước mắt”.

Lễ thắp hương trang trọng trên đài liệt sĩ có mặt đông đủ các anh phụ trách công tác thương binh xã hội huyện Cần Giuộc và xã Phước Lâm. Sau đó, các anh đưa mẹ tôi xuống tận cầu Hội - địa điểm cha tôi và ông Nguyễn Xuân Hưng, người cùng huấn luyện với cha tôi ở Chi Nê cuối năm 1967 và xuất phát vào chiến trường B2 cùng ngày 13/1/1968. Ông còn sống sót trong trận đụng giặc phục kích ở Cần Giuộc, vượt qua cầu trong đêm cuối cùng đi tải lựu đạn và bị giặc phục kích trên cánh đồng.

Những cựu chiến binh của Phước Lâm cũng như hàng triệu cựu chiến binh của Tổ quốc; những người cha, người mẹ đang đứt từng khúc ruột chăm sóc con dị tật suốt đời, và mẹ tôi mất cha tôi từ thuở xuân xanh, tất cả mọi số phận, mọi đau khổ do chiến tranh gây ra; không ai đo đếm được chiều sâu thăm thẳm của nỗi mất mát khôn cùng ấy. Cha tôi đã từng dặn lại mẹ tôi trước khi lên đường vào nam chiến đấu:

“Em ơi đừng buồn đừng khóc nữa!

Xuân này ta tạm phải xa nhau

Để rồi hứa hẹn một xuân sau

Mùa xuân chiến thắng xuân thống nhất

Gia đình đoàn tụ thật huy hoàng”.

Tôi đọc lại những câu thơ của cha tôi trong di cảo. Cuộc trùng phùng hôm nay không nói hết mọi điều... Những ngôi mộ liệt sĩ lặng lẽ… một thời máu lửa đã qua trong dòng sông thời gian không ngừng trôi, chỉ có đôi mắt của mẹ và của các em ngây thơ bị tật nguyền do chất độc da cam ở Phước Lâm cứa mãi vào lòng.

Thấm thoắt đã 15 năm ngày mẹ đi gặp cha tôi ở Cần Giuộc. Cha tôi về an nghỉ giấc thiên thu bên con sông Đáy chảy quanh làng Hòa Xá, quê hương của Chiếc gậy Trường Sơn anh hùng! Những người con đi chiến đấu và hy sinh, may mắn về được lòng đất quê hương ôm ấp ấm áp! Ngày 30/4 là hòa bình, non sông liền một dải, mãi mãi là bài ca đẹp nhất của niềm tin sắt son vào ngày chiến thắng và tình yêu chung thủy, vẹn tròn của người phụ nữ Việt Nam!