Kẻ xông đất bí ẩn

Bùm… bùm… chiu… chiu… đùng… đùng…

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH
Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

“Trời đất, ở đâu ra thế này?”.

“Cái gì đó anh? Đầu năm đầu tháng đừng có hở cái là kêu trời”.

Mẹ tôi phàn nàn, nhưng phàn nàn với giọng dịu dàng vui vẻ. Pháo hoa vừa nổ ngoài quảng trường thành phố, Giao thừa rồi, vui tươi lên mới gặp nhiều may mắn. Từ dạo bà mất, tôi thấy mẹ càng ngày càng giống bà, mà giống nhất là chuyện kiêng cữ.

Ăng ăng… căng căng…

U là trời, một con chó. Suýt chút thì tôi kêu lên. Cả mẹ nữa, mẹ cũng suýt kêu rồi ấy chứ. Một con chó khá to, lông vàng, không biết chạy từ đâu tới mà mưa bụi bám trên lông một lớp dày và đều từ đầu tới đuôi. Nó vào nhà tôi, cứ thế mà vào làm như chúng tôi là người vô hình không ấy. Tôi rụt lại, đi vào trong, nhảy lên ghế ngay lập tức. Tôi không thích chó.

Ba nói suỵt suỵt muốn đuổi con chó đi nhưng nó dường như chẳng để ý gì đến hành động của con người, nó đi thẳng vào trong khịt khịt đánh hơi rồi làm như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Chó xông đất chắc có điềm gì rồi đây, em nhỉ?”.

Ba hỏi, giọng nhẹ như gió. Ba nhìn mẹ, mẹ nhìn ba, lo lắng và trìu mến. Tôi nhìn ảnh bà trên bàn thờ, cảm giác như bà cũng đang nhìn tôi. Tôi biết bà chưa hẳn đã rời khỏi chúng tôi, có thế bà mới phù hộ con cháu được, nhỉ? Năm nay công việc của ba mẹ thuận lợi theo cách chưa có, nhờ vậy mà chúng tôi thoát kiếp ở nhà thuê.

Tôi co chân lên nép vào ghế khi con chó đi qua. Ba mẹ biết tôi sợ chó nên hai người nhìn tôi trấn an rồi suỵt suỵt cho con chó đi xa tôi ra. Nó đi thật. Tôi thở phào. Điện thoại rung làm mẹ suýt đánh rơi, mẹ cầm nó trên tay lúc đi ra mà không nhớ.

“Chị Hai gọi”, mẹ nói với ba.

“Hỏi dì ấy xem sao”, ba khẩn trương.

Mẹ mở camera quay con chó, ba cũng lại gần chờ đợi.

“Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang. Nghe câu này chưa. May mắn may đó. May mắn may mắn to rồi…”, giọng dì Hai sang sảng trong điện thoại.

Nói chuyện với dì Hai xong, ba mẹ tươi tắn hẳn. Ba lấy cho nó một ít thức ăn để ngoài sân và nó ăn hết, ba nói thế.

Con chó muốn uống nước. Rồi con chó có vẻ muốn ngủ trong nhà. Được thôi. Nhưng vừa đóng cửa chưa kịp ngủ đã thấy vấn đề và là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Nhỡ nó mắc tè mắc ị rồi nó làm một bãi trong nhà thì sao? Vậy là ba mẹ tìm cách dỗ nó ra ngoài, đuổi không dám đuổi chỉ có thể dụ dỗ. Mẹ dụ nó ra bằng một tô đồ ăn, thịt gà và cà ri, toàn đồ ngon không à. Tất nhiên nó không từ chối. Nhân lúc nó ăn, mẹ đóng cửa. Sân nhà tôi ba mẹ mới lợp mái toàn bộ, nó ngủ ngoài đó là quá xịn rồi.

Rột rột… roạt roạt. Chưa ai kịp ngủ thì con chó cào vào cửa, kèm theo đó là tiếng ăng ăng như đang rên của nó. Kẻ xông đất không cầu mà đến này bắt đầu gây sự. Chẳng biết làm thế nào, ba đành ra mở cửa. Và nó xộc thẳng vào phòng khách, tôi nghe tiếng xoạch xoạch như tiếng vẫy đuôi rồi nghe nó nằm oạch một cái xuống sàn. Không nhìn thấy nhưng tôi biết nó đang nằm bên chậu mai, con chó này kỳ lạ lắm, nó chỉ nằm một chỗ đó thôi, lúc nãy nó đi quanh cho đã rồi nằm xuống đó.

“Anh, phải nó rên không?”.

“Anh không biết. Chắc vậy. Kệ nó đi…”.

“Làm sao đây?!”.

Tôi nghe tiếng mẹ ngồi trở dậy. Ba cũng bị mẹ kéo dậy theo.

“Làm sao là làm sao? Thôi, để mai hỏi quanh xem chó nhà ai thì kêu họ bắt về. Ngủ đi”.

“Em xem trên mạng thấy họ toàn nói chó vào nhà là điềm tốt, nhưng nó vào mà nó rên là có chuyện. Có chuyện đó anh”.

*

Tôi thiếp đi giữa cuộc trò chuyện của ba mẹ, khi tôi thức dậy thì đã hơn tám giờ.

“Xông đất thì người ta vào chút rồi đi, chứ có phải vào ở luôn đâu. Nên con chó này mình cũng phải để nó đi thôi”.

“Đúng nhỉ. Em đang mong nó đi đây. Không biết nó rên hay gì mà em nghe thấy ớn”.

Tôi mừng húm. Vậy là chốt, mời nó đi. Nhưng nó cứ lộn quanh rồi nằm vào chỗ chậu mai. Mời không được thì ba mẹ quay sang năn nỉ, năn nỉ không được thì thẳng tay đuổi luôn. Lấy gậy đuổi mà con chó vẫn không đi. Đuổi được nó ra khỏi sân thì nó nằm lì trước cổng, hễ mở cổng là chạy vào. Đang không biết làm thế nào thì mẹ nảy ra sáng kiến làm hai cha con thấp thỏm hy vọng. Mẹ bảo mẹ nhớ trên Facebook có nhóm chó mèo, nhóm của thành phố mình, biết đâu có người đến nhận. Vậy là mẹ chụp hình con chó. Tôi và ba ngồi chờ.

“A, hình như là nó. Con chó này nè”.

“Đâu đâu, chó nào?”.

Chưa hiểu mẹ nói gì nhưng tôi và ba cùng xông tới. Con chó trong bức ảnh lông màu vàng, rất giống con chó đang ở nhà tôi. Ba mẹ xem bức ảnh trên mạng, rồi đem ra đối chiếu với tấm ảnh mới chụp, rồi lại khảo sát con chó đang nằm trong nhà, sau một hồi mới kết luận là phải, nó là con chó bị lạc mà người ta đang tìm. Chỉ có một chuyện đáng ngờ, đó là vị trí khu vực nó đi lạc cách nhà tôi gần chục km.

Lạ lùng chưa, đúng là của nhà họ và người ta hẹn trưa sẽ đến nhà bắt chó về. Giờ thì nó không còn ăng ăng rên rỉ nữa mà ngủ ngon lành. Gần mười hai giờ trưa thì nhà họ tới. Họ đi hai người để bồng con chó về.

“Sao vậy nhỉ?”.

Những người lớn hỏi nhau. Không ai biết chuyện gì đang xảy ra. Con chó không chịu về, bế nó lên xe rồi nó lao xuống, dỗ nó thế nào nó cũng lao xuống. Anh con trai của nhà chủ ôm nó mà gồng một tí là nó giãy, muốn hất văng người bồng luôn ấy. Chủ của nó, một bác gái nom đã ngoài năm mươi, gương mặt phúc hậu, cứ vỗ về nó dỗ ngon dỗ ngọt. Bác ấy không biết tại sao nó có thể đến được đây, có giả thuyết cho rằng, nó bị người ta bắt rồi may mắn chạy thoát và lạc vào đây. Nhưng nếu thế thì tại sao nó nhất định không chịu về mà cứ nằm mãi bên chậu mai nhà tôi. Ba mẹ tôi lúc này phát hoảng lên vì những sự lạ ấy.

Chưa biết làm sao để bắt chó về nên hai mẹ con bác đành ngồi lại một lúc với ba mẹ tôi, chính xác là mẹ tôi đề nghị thế, chắc mẹ muốn tìm hiểu thêm về con chó. Nói qua nói lại một lúc thì mới ra chuyện gia đình họ chỉ mới thật sự nuôi con chó mấy tuần này thôi.

“Của một bà ở phòng trọ trong xóm tôi”, bác gái kể, “từ hồi bà cụ tính chuyện về quê là đã âm thầm tìm chủ cho nó rồi. Trời, nó khôn lắm. Bảo gì làm nấy, sạch sẽ lắm ấy, không có bao giờ đi bậy bắt mình phải dọn đâu à. Nên tôi mới thích”.

Nghe thế, thấy tò mò nên ba mẹ tôi hỏi kỹ thì được biết hoàn cảnh bà cụ rất tội nghiệp. Bà cụ có người con trai bị bệnh hiểm nghèo, vay mượn chạy chữa mãi đến mức phải bán nhà đi, rồi giờ tiền hết, người con mất, cùng đường bà phải về quê, chó không mang về được mới phải tìm người nuôi.

“Chị có số của bà cụ chứ? Hay chị gọi hỏi xem nó bị làm sao, nhỉ? Dù gì bà cụ cũng nuôi nó lâu như vậy rồi”.

“Số thì có chứ. Mà hỏi là hỏi gì nhỉ?”.

Bất chợt, bác gái thở dài.

“Hây dà, cũng tội lắm ấy. Mới hôm qua tôi ghé gửi chút quà Tết mà dọn đi rồi. Nghe nói tới hạn nộp tiền phòng nên bà phải dọn đi đó, chứ bữa tôi nghe đã mua được vé về đâu, Tết mà”.

Bác nói chưa hết câu đã cầm điện thoại lên gọi. Hai bên nói chuyện. Tôi chẳng thấy bác hỏi gì về con chó cả mà kể rất dài dòng chuyện khi không con chó mất tích, cả nhà tìm sốt vó thế nào, rồi đăng tin tìm chó thế nào, rồi thì bla… bla…

“Lạc xa phải mười cây số lận á”.

Bác gái nhấn mạnh và đọc tên đường tên phường nhà tôi ra. Bỗng, bà cụ khóc òa trong điện thoại làm ai nấy hết hồn. Ôi, đầu năm đầu tháng…

“Chỗ đó… chỗ đó là nhà cũ của tôi…”, bà cụ nghẹn ngào, “chắc nó nhớ thằng Út nhà tôi”.

Ai nấy lặng thinh, sau tiếng khóc của bà. Ba mẹ tôi nhìn nhau rồi ý tứ rút vào sau bếp bàn bạc gì đó. Lát sau, mẹ đem ra thêm một dĩa mứt, mẹ ngồi xuống, nói bác gái cho mẹ xin số điện thoại của bà cụ. Tôi nhìn con chó tự nhiên thấy nó ngủ cũng hay hay.

*

Ba đón được bà cụ ngoài ga tàu rồi chở về nhà. Bà nói đã mua được vé nhưng là vé ghế phụ, chiều mồng Ba tàu chạy, bà ngủ tạm ngoài ga trong lúc chờ tàu. Lúc bà bước vào, con chó mừng quýnh lên, nó khịt mũi, dụi đầu nó làm đủ trò nũng nịu. Lần đầu tôi thấy con vật mà cũng biết làm duyên làm nũng kiểu đó. Bà cứ rớm nước mắt rồi cố dụi đi, xin lỗi, xin lỗi mãi. Chắc bà biết đầu năm kiêng chuyện buồn chuyện nước mắt nhưng lại không kìm nổi. Tết năm ngoái căn nhà này vẫn là nhà của bà, và cái chỗ kia, chỗ con chó đang nằm là chỗ thằng Út của bà thường kê chiếc giường xếp rồi nằm đó vuốt ve con chó. Nó luôn nằm đó, bên cạnh chủ của mình, và nó vẫn nhớ dù ba mẹ tôi sau khi mua căn nhà này từ một người môi giới thì đã đập đi sửa lại gần hết.

Ba mẹ lại rút vào bàn bạc gì đó với nhau rồi đi ra, ngồi xuống.

“Bà ơi, đây là cái duyên, cái duyên rất hiếm hoi, bà ạ. Bà ở lại với gia đình cháu, khi nào bà về, chúng cháu chở bà ra ga. Bà đừng nghĩ gì cả, nhé. Mấy khi mà có chuyện thế này”.

“Năm rồi mẹ chúng cháu cũng vừa mất… Có bà thế này chúng cháu cũng thấy đỡ buồn…”.

Bà nhìn lên bàn thờ. Tôi cũng nhìn theo. Rồi tôi lại nhìn bà. Người già nào cũng móm mém dễ thương.

À, con chó, tôi chưa biết rồi người lớn sẽ tính thế nào với nó, nhưng tôi bắt đầu thấy thích nó, kẻ xông đất bí ẩn và là quý nhân của nhà tôi.

Có thể bạn quan tâm

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày bé, có lần tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, vườn nhà mình rộng thế, sao mẹ không trồng lấy một khóm hoa”. Mẹ tôi ngần ngừ rồi bảo: “Mẹ không biết nữa, mẹ chỉ muốn trồng gì đó để cả nhà được ăn no”.

Tát ao ăn Tết

Tát ao ăn Tết

Cứ đến khoảng 20 tháng Chạp, các xóm trong làng bắt đầu rủ nhau tát ao lấy cá ăn Tết.

Bên dòng Oka của Yesenin

Bên dòng Oka của Yesenin

Trong hình dung của tôi, không thể ở tận thế kỷ 21 mà trên đời vẫn còn tồn tại một ngôi làng cũ xưa như Konstantinovo. Thế mà có thật. Nó xưa cũ thật sự và vì xưa cũ, cảm giác như trong những cơn gió lạnh vẫn thấy bóng Sergey Yesenin chạy trên những lối mòn.

Minh họa: KIM DUẨN

Màu của Tết

Mùi của Tết thường đến khi gian bếp thơm mùi bánh chưng sôi ùng ục, khi những chiếc áo cũ mẹ mang ra phơi vẫn vương mùi băng phiến, khi mùi trầm ngan ngát theo gió thổi qua mỗi gian nhà. Khi ấy, Tết đã cận kề. Nhưng màu của Tết thì đến sớm hơn nhiều…

Anh Hiển (hàng dưới) chụp hình lưu niệm cùng du khách tại homestay của mình.

Chuyện của Hiển

Ngồi ngẫm lại chuyện gần 10 năm trước, Dương Vĩnh Hiển, chủ homestay HT Ánh Trung tại Làng Văn hóa Du lịch Cộng đồng Dân tộc H'Mông (xã Mèo Vạc, tỉnh Tuyên Quang) vẫn thấy mình “Sao liều thế!”.

Chợ Tết. Ảnh: NGUYỆT ANH

Chợ tháng Chạp

Chợ tháng Chạp không giống bất kỳ phiên chợ nào trong năm. Ngay từ tinh mơ, khi sương còn lẫn vào mùi rơm ẩm và khói bếp, những con đường dẫn về chợ đã lấp ló bóng người.

Hoài niệm. Ảnh: HẢI ANH

Những món đồ ở lại cùng ký ức

Tết lại sắp về. Cái rét cuối năm chưa kịp chạm ngõ đã thấy trong nhà xôn xao chuyện dọn dẹp. Con cháu bảo nhau lau bàn thờ, sắp lại tủ, phân loại đồ đạc: Cái nào dùng, cái nào bỏ, cái nào “cho đi”. Trong danh sách ấy, có rất nhiều thứ mà người trẻ gọi là “đồ cũ”, còn người già thì gọi bằng một cái tên khác: Kỷ niệm.

Phố đông. Ảnh: NAM NGUYỄN

Bao dung phố mùa đông

Những cơn mưa dầm xuất hiện. Từng cơn gió lạnh ùa khắp các con đường. Mỗi chiều về ngang phố, thoảng nghe tiếng thì thầm của lá, tiếng chim kêu run rẩy. Ở phố, sự có mặt của mùa đông dường như ít nhận ra từ đặc trưng của thiên nhiên mà thường tạo nên bởi rung động, xôn xao của cảm xúc con người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Phúc nhà

Mẹ bàn với tôi Tết này xin phép nhà nội, bọn trẻ rồi vợ chồng con cái ở lại ăn Tết với mẹ, có gì để mẹ nói đỡ với ông bà bên ấy một tiếng. Sau bao nhiêu sóng gió vừa xô đến với gia đình tôi, tóc mẹ trắng như cước và lưng mẹ như oằn hẳn xuống.

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

Ở Mường Nhé xa xôi cuối trời Tây Bắc chỉ cách đây chưa đầy 2 thập kỷ, con đường đất bằng phẳng thế này đã là mơ ước.

Người chờ trên đỉnh dốc

Đường sá lên cực tây Tổ quốc những ngày còn đang mở rộng và dần hoàn thiện thật sự là thử thách với bất kỳ một tay giang hồ ưa xê dịch nào. Và cái cuộc gặp mặt ăn Tết của Khụ Sự Trà với đồng bào Hà Nhì năm 2013 thật sự là cuộc gặp của nhiều kẻ yêu con người và thiên nhiên mạn ngược.

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

Gần 75 tuổi, bà Bài vẫn giữ nguyên “danh hiệu” làm cá giỏi nhất chợ, khách nào ghé cũng khen.

Bà lão ở chợ cá Thanh Hà

Ghé Hội An, ngoài dạo phố cổ ăn mấy món quen, uống ly nước mát, tôi luôn dành thời gian thăm chợ, tìm chút quà quê đem về phố. Lần nọ, lục tục từ 2 giờ sáng, vừa kịp xem cảnh chợ cá Thanh Hà nhộn nhịp bên sông Thu Bồn. Ở đó, tôi gặp bà Bài, người gắn đời mình với nghề bán cá hơn 60 năm ròng.