Tình khúc không lời

Chị em tôi là hai bản sao ngược.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC
Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tôi “thường thường bậc trung” còn chị Luyến thứ chi cũng đặc biệt. Xét tổng thể, mọi thứ đều trên chuẩn - chỉ nói vậy chứ không biết tìm từ nào thỏa đáng hơn để đặc tả dung nhan và tài năng của chị.

Đó là một khuôn mặt cuốn hút - tôi đang mô tả chị Luyến. Mặt hơi gãy, mắt to, mũi cao, miệng rộng, môi trễ. Những đường nét không sắc sảo nhưng nằm cạnh nhau lại tạo nên một tổng thể rất hài hòa. Để cuối cùng không phải một nhan sắc cũng thành ấn tượng khó rời mắt. Nhiều người bảo đó là khuôn mặt là lạ, hay hay. Không dừng ở đó, chị có biệt tài hát hay, múa dẻo. Suốt một thời học sinh lẫn sinh viên, chị là kép chính của đội văn nghệ. Bây giờ đang là giáo viên dạy nhạc, kiêm làm MC cho các buổi tiệc tùng, lễ hội. Nói chung về thành tích, bằng khen các kiểu, chị có cả bộ sưu tập.

Nhưng bao nhiêu đó vẫn chưa nói hết sự đặc biệt. Có lẽ điều đặc biệt nhất là trước giờ chị Luyến chưa công khai mối tình vắt vai nào. Hai lăm tuổi, hấp dẫn, tài năng nhưng chẳng có người yêu. Trong khi, nói khiêm tốn, vệ tinh xoay quanh có thể biên chế thành một “tiểu đội” chứ ít gì. Tôi hỏi sao chẳng chàng nào lọt mắt xanh. Chị chỉ trả lời bằng một nụ cười nhẹ.

Qua “điều tra” thì biết hồi đi học chị cũng có “một chuyện tình”. Anh đó tên Phúc. Tôi đặt trong ngoặc kép vì nghe đâu chỉ là mối tình bạn bè trong lớp ghép đôi trêu chọc chứ chưa có dấu hiệu khẳng định đã yêu đương thề non hẹn biển. Có thể bạn bè không nhận ra biểu hiện yêu đương vì hai người kín đáo quá. Chứ nếu không rung động, làm sao có tổn thương? Vì tổn thương mà chị chưa dám yêu lại thôi. Chứ “không có lửa sao có khói”? Tôi dám nói chắc vậy vì cuối năm học mười hai, anh Phúc được ông bố giàu có trong thành phố về tận xóm nhỏ miền trung tìm thằng con “rơi” sau những biến cố tang thương của gia đình “chính quy”. Sau này nghe đâu anh Phúc đi du học. Bạn bè chị chỉ biết vậy. Tôi cũng muốn nhưng không dám hỏi thêm, sợ đụng vào chỗ đau của chị. Tội.

Nhưng nếu sự thật vậy thì tôi hoàn toàn công kích. Tôi - dù chưa biết yêu - cũng không ủng hộ chuyện lụy tình, đặc biệt phụ nữ. Tôi chủ trương cứ yêu, yêu say đắm, nhưng không được gục ngã vì yêu. Không chỉ đàn ông, đàn bà cũng có quá nhiều việc để làm mà đời người ngắn ngủi. Nếu xem tình yêu là tất cả. Sẽ chuốc khổ đau không thời hạn.

*

Một gã si tình. Anh lảng vảng trước ngõ nhà tôi hằng đêm. Nhưng chị Luyến không động lòng. Tôi lại thấy thương thương tội tội. Ban đầu chạy ra kêu chị Luyến không có nhà nhưng những lần sau lại không nỡ “đuổi” bằng câu “kinh điển” chị dặn mà ra đứng hỏi han, lân la trò chuyện rồi mới đi vào vấn đề chính - cho bớt phũ phàng.

Thiệt chẳng hiểu chị đang nghĩ gì nữa? Người vậy mà chê được đành. Anh Kiên thuộc diện bảnh. Đầu tóc ngắn, đã không thấy ngổ ngáo mà ngược lại rất chất. Áo sơ-mi trắng cột chéo tà, quần bò bàng bạc và một chiếc đồng hồ hàng hiệu. Đơn giản, bụi bụi, nhìn như mấy gã lãng tử trong phim Hàn. Nói chuyện không lưu loát, hoa văn nhưng giọng âm ấm, cảm giác lời nói rất đáng tin. Sự chân thành trong mắt khiến người ta tin tưởng, sự thâm trầm trong tính cách khiến người đối diện thấy an toàn. Cả người không một chút góc cạnh, rất khí chất. Tôi đã nghĩ chỉ có thể gặp mẫu này trong… phim. Vậy mà cũng gặp ở ngoài đời.

Nhưng thật ngang trái. Nếu tôi là cô gái được anh để mắt, chắc không cần tán cũng đổ nhào. Hoặc nếu cô gái anh yêu không phải chị Luyến, tôi có thể sẵn sàng bỏ qua “đạo đức” mà ra mặt cạnh tranh một sống một còn. Tôi ngó vậy mà “ác” lắm, tại quan niệm hạnh phúc phải biết tranh đấu, kể cả giành giật. Chứ ngồi í mà chờ “sung rụng”, tới khuya còn chưa có.

Thấy chị lạnh lùng với anh Kiên, tôi xót. Cứ theo rề rà bên cạnh nói dùm tâm tư “gã si tình” - phải dằn xé lắm mới tác hợp được chứ không dễ dàng đâu. Chị hét, mày thích thì yêu đi! Trời, nói vậy cũng nói được. Nếu được em đã “hốt” rồi có đâu đợi chị nhắc - tôi tự nói trong bụng. Tôi cũng là cô sinh viên năm hai chớ nhỏ nhoi gì nữa. Cơ bản “nể” chị thôi...

*

Tôi muốn tác hợp cho anh Kiên và chị nên bày trò - âm thầm cùng hẹn hai người đi cà-phê. Lý do cực chính đáng - mừng sinh nhật em gái. Chẳng biết có nên cơm cháo gì không nhưng cứ tiêng tiếc chàng trai ưu tú nên làm liều. “Không thành công cũng thành nhân”. Tôi tự động viên mình rồi tự cười. Nhưng thật lòng, sợ chị mình lạnh lùng quá mà anh Kiên nản chí bỏ cuộc thì uổng chết. Hay tại một lần được bầu bạn rủ đi, tôi chết mê cái quán đó, rồi hồ đồ muốn được ngồi với anh trong một không gian trữ tình nên “viện cớ” tác hợp ? Chắc có đúng chút chút. Tôi đỏ mặt tự sỉ vả mình hồ đồ - khi tự bóc phốt mình.

Đêm đó tôi chọn mặc chiếc đầm hồng chấm bi đen, gọi online cho con bạn ngắm, nó kêu rất gợi cảm, mọi thứ trông rất ổn. Trời ơi, lời con bạn làm tôi sướng rụng rời, thấy mình nghiễm nhiên là “người đàn bà đẹp nhất bàn tiệc”. Quán cà-phê có tên “ Tình khúc” - nếu muốn hẹn hò, bạn đừng bỏ qua nơi trữ tình này. Nơi có những giò lan, cà-phê, giai điệu và những bước nhảy. Không gian này rất phù hợp để che giấu hoặc thay đổi cảm xúc.

Lạ kỳ, khi chị Luyến, anh Kiên lần lượt đến quán, biết “trúng kế” nhưng vẫn bình thường - cả hai - không hề tỏ ra đặc biệt hài lòng hay khó chịu.

Lạ kỳ hơn, dưới ánh đèn huyền ảo của quán, khuôn mặt chị tôi trở nên kiều diễm, trẻ trung tươi mát. Tôi đang hí hửng bỗng chốc trở nên cực kỳ u ám, tôi sợ khuôn mặt đó sẽ làm hết thảy đàn ông của quán mê hoặc. Tự biến mình thành con vịt bầu trong bữa tiệc có thiên nga, tôi cảm giác lẻ loi lẫn bẽ bàng. Tự cười mỉa đã mắc lừa cái kế hoạch “vĩ đại” của chính mình.

Cà-phê được bê ra, ba người vẫn im lặng. Tôi bị lép vế nên nín khe, cũng chẳng biết phải mở màn thế nào. May quá, nhạc nổi lên giúp tôi che đậy “diễn biến”.

Anh Kiên lịch lãm như một quý ông đưa tay ra mời chị Luyến nhảy nhưng chị lắc đầu, kêu ê chân và đẩy tôi ra rồi bảo: Đêm nay có thể hoàn toàn là của em.

Valse là điệu nhảy mà hai người không ngừng xoay tròn, luôn quấn lấy nhau. Nó đòi hỏi cả hai phải hiểu ý, phối hợp nhuần nhuyễn và khéo léo. Tôi muốn chinh phục anh Kiên qua điệu nhảy nhưng tự dưng bối rối. Sự tự tin của tôi biến đâu mất mà thay vào đó là sự ngại ngùng, vướng víu. Anh đang ở trước mặt, áp sát người. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở, mùi mồ hôi toát ra từ tấm ngực cao vồng - tôi lúng túng, tim đập đến bấn loạn. Sau một vài giây mất bình tĩnh, được anh dìu dắt, tôi đã “tự do” phiêu bồng cùng nhạc.

Tôi không biết chị Luyến nghĩ gì khi thấy cảnh ấy. Cố nhìn thăm dò nhưng vẫn là khuôn mặt lạnh băng không cảm xúc. Còn anh Kiên - tôi đã bắt gặp một ánh nhìn lướt qua như vội vàng, như ngập ngừng muốn nói điều gì rồi thôi. Bàn tay đang giữ eo tôi chợt siết lại một nhịp rất khẽ, chỉ một nhịp thôi, như để giữ lấy khoảnh khắc đang có.

Và đêm ấy, chị ngồi nói chuyện với chiếc điện thoại thông minh, tôi và anh Kiên trở thành bạn nhảy. Tận 10 giờ 30 phút mới về. Nhưng tôi thấy vẫn còn là quá sớm.

Trên đường về, anh hỏi tôi có hay nghe nhạc không, có từng mơ được học múa hay hát chưa? Tôi nói từ nhỏ thì không, nhưng giờ bạn bè rủ đi học nên đã thử trải nghiệm. Anh cười, nụ cười rất nhẹ, như là tiếc: “Mới tập mà em đã khiến người khác muốn quay lại sàn nhảy thêm lần nữa rồi đó!”. Tôi ngẩn người. Không biết lời đó là dành cho tôi hay cho ai khác - chỉ biết tim khẽ rộn lên một nhịp rất lạ.

*

Anh Kiên đang làm ở ngân hàng nhưng mê nhiếp ảnh và có ước mơ trở thành một nhiếp ảnh gia. Không cần mơ nữa. Rất nhiều những giải thưởng ở các cuộc thi nhiếp ảnh trong tỉnh và một vài giải ở các cuộc thi quốc gia là nhân chứng lý tưởng nhất cho tài bấm máy. Nhưng chị Luyến nói: “Cũng có chút ít tài năng thiệt nhưng không phải hàng độc nhất vô nhị. Cả triệu người có tài như thế...”.

Quỷ thần ơi, những từ ngữ nhẹ nhàng nhưng theo một cách nào đó, nghe thiệt tàn nhẫn. Tôi cố bào chữa: “Tìm một nam nhân độc nhất vô nhị e là rất khó, em không dám cầu một mối tình “kinh thiên động địa”, chỉ cần có một người có khả năng biến em thành một dòng thác, lúc nào cũng mạnh mẽ, tươi mát là được rồi”.

Chị thổ lộ: “Nhưng cơ khổ, gã điển trai nhưng nói chuyện tẻ ngắt, y như cơm nguội mùa đông”.

Ôi trời trời… - thua luôn lý lẽ của bà chị đỏng đảnh. Được này mất nọ thôi. Nhưng dù gì, tôi vẫn thấy anh Kiên là… số một.

*

Anh Kiên đang cần tuyển người mẫu để chụp ảnh. Tiêu chuẩn không cần đẹp, chỉ cần một tâm hồn như trăng. Thấy anh đăng status như vậy, tôi đã ghi danh và được chọn. Tôi ngớ người. Từ trước tới giờ, tôi chưa có được tấm ảnh nào đẹp đến vậy. Kiên chỉ vào ảnh và nói:

- Bộ ảnh làm anh hài lòng. Mẫu thế này chắc có nhiều chàng tình nguyện xách dép?

- Nhưng em muốn trở thành bạn gái của một người ít nhiều liên quan đến nghệ thuật.

Tôi dùng câu này để thăm dò. Không ngờ anh đổi giọng, nói:

- Không nên. Làm người yêu của nghệ sĩ, có thể chưa phải cơn bỉ cực nhưng chắc chắn sẽ gặp nhiều sóng gió.

Câu trả lời như ca nước lạnh dội vào tâm hồn đang ôm ấp mộng tưởng. Hiểu rồi, cơn bỉ cực của tôi là đây.

*

Anh Kiên không thể năm ngoái theo đuổi cô chị, năm sau lại tán cô em. Hay anh không có cảm xúc đặc biệt với tôi? Chắc là cả hai. Anh đang thật sự nghiêm túc. Nhưng anh từ chối tôi trong hoàn cảnh này, tình huống này đã không làm tôi nản mà còn ngấm ngầm ngưỡng mộ. Tôi không thể nào bớt hồi hộp mỗi khi nhớ lại giây phút anh hỏi “Bé có biết mình rất dễ thương không?”.

Biết đâu anh đã rung động. Nhưng anh chọn dừng lại. Và tôi - dù tiếc nuối - nhưng sau này đã thầm cảm ơn anh vì sự lựa chọn tử tế ấy, để tình chị em chúng tôi không vương một hạt bụi nhỏ bé nào.

Có thể bạn quan tâm

Hoài niệm. Ảnh: HẢI ANH

Những món đồ ở lại cùng ký ức

Tết lại sắp về. Cái rét cuối năm chưa kịp chạm ngõ đã thấy trong nhà xôn xao chuyện dọn dẹp. Con cháu bảo nhau lau bàn thờ, sắp lại tủ, phân loại đồ đạc: Cái nào dùng, cái nào bỏ, cái nào “cho đi”. Trong danh sách ấy, có rất nhiều thứ mà người trẻ gọi là “đồ cũ”, còn người già thì gọi bằng một cái tên khác: Kỷ niệm.

Phố đông. Ảnh: NAM NGUYỄN

Bao dung phố mùa đông

Những cơn mưa dầm xuất hiện. Từng cơn gió lạnh ùa khắp các con đường. Mỗi chiều về ngang phố, thoảng nghe tiếng thì thầm của lá, tiếng chim kêu run rẩy. Ở phố, sự có mặt của mùa đông dường như ít nhận ra từ đặc trưng của thiên nhiên mà thường tạo nên bởi rung động, xôn xao của cảm xúc con người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Phúc nhà

Mẹ bàn với tôi Tết này xin phép nhà nội, bọn trẻ rồi vợ chồng con cái ở lại ăn Tết với mẹ, có gì để mẹ nói đỡ với ông bà bên ấy một tiếng. Sau bao nhiêu sóng gió vừa xô đến với gia đình tôi, tóc mẹ trắng như cước và lưng mẹ như oằn hẳn xuống.

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

Ở Mường Nhé xa xôi cuối trời Tây Bắc chỉ cách đây chưa đầy 2 thập kỷ, con đường đất bằng phẳng thế này đã là mơ ước.

Người chờ trên đỉnh dốc

Đường sá lên cực tây Tổ quốc những ngày còn đang mở rộng và dần hoàn thiện thật sự là thử thách với bất kỳ một tay giang hồ ưa xê dịch nào. Và cái cuộc gặp mặt ăn Tết của Khụ Sự Trà với đồng bào Hà Nhì năm 2013 thật sự là cuộc gặp của nhiều kẻ yêu con người và thiên nhiên mạn ngược.

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

Gần 75 tuổi, bà Bài vẫn giữ nguyên “danh hiệu” làm cá giỏi nhất chợ, khách nào ghé cũng khen.

Bà lão ở chợ cá Thanh Hà

Ghé Hội An, ngoài dạo phố cổ ăn mấy món quen, uống ly nước mát, tôi luôn dành thời gian thăm chợ, tìm chút quà quê đem về phố. Lần nọ, lục tục từ 2 giờ sáng, vừa kịp xem cảnh chợ cá Thanh Hà nhộn nhịp bên sông Thu Bồn. Ở đó, tôi gặp bà Bài, người gắn đời mình với nghề bán cá hơn 60 năm ròng.

Xinh xắn những món đồ len Đà Lạt.

Đan những sợi ký ức

Lâu rồi, ngày tôi còn bé thơ, chìm trong cái lạnh bồng bềnh của xứ thông, bên ô cửa những ngôi nhà gỗ lúp xúp, hình bóng những người phụ nữ ngồi đan áo len luôn đem đến cho tôi cảm giác mình là chú ngựa nhỏ dừng chân trên thảo nguyên bình yên.

Căn nhà trình tường của Xuy

Căn nhà trình tường của Xuy

Ly Xá Xuy gửi cho tôi cái ảnh đường mới ở Y Tý (Lào Cai), bảo Y Tý sắp xong đường rồi. Sẽ là một con đường nhựa thênh thang, rộng gấp đôi đường cũ. Đường mới, theo quy hoạch, sẽ vạt qua hơn một nửa đất nhà Xuy, nơi cậu đang dựng homestay Y Tý Clouds đông khách nhất nhì chỗ này.

Ảnh: K.MINH

Giặt chiếu cầu ao

“Giặt chiếu cầu ao” dường như đã trở thành “cổ tích”, giờ thì chẳng có ai đem chiếu ra cầu ao mà giặt. Giờ thì làng xóm cũng chẳng còn có mấy những chiếc ao bèo mà ở bên bờ luôn có một chiếc cầu ao, kha khá thì cầu ao xây gạch, giản dị thì cầu ao được bắc bằng mấy thanh tre ghép lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Mảnh gương chưa vỡ

Hòa về quê vào một ngày cuối năm, khi chiếc vé máy bay Sài Gòn - Chu Lai còn chưa nguội lạnh trên tay. Làng Phổ Phong vẫn nằm yên bên con đường đá, nhưng căn nhà nhỏ nơi bà ngoại từng sống đã lụp xụp đến đau lòng. Mẹ Hòa, sau mười năm góa bụa, sống lặng lẽ như một cái bóng.

Làm bánh trôi cúng Tết. Ảnh: VĂN THÀNH CHƯƠNG

Người ở Sín Thầu

Đã có một thời, từng toán “phượt thủ” kéo nhau rùng rùng đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam.

Ảnh: SONG ANH

Mãn đình hồng trước hiên nhà cũ

Đông đã về thật rồi. Những luồng gió len lỏi qua triền đồi, khẽ lùa vào mái tóc, mang theo một mùi ẩm ướt, ngai ngái của đất trời trước khi chạm lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Hương sắc muộn mùa

“Anh lại phải vào Tây Nguyên vì dự án trong ấy đang phát sinh một số vấn đề”. Khang vừa nhét mấy bộ quần áo vào va-li vừa nói như thanh minh.

Đôn Ki-hô-tê, cát và đêm

Dãy nhà san sát, lởm chởm bên mép nước. Lòng sông mở ra rộng thênh thang, phẳng lặng đến mức tưởng như có thể bước qua mà không ướt chân. Sông Hồng luôn biết cách khởi đầu theo một kiểu khác, không còi xe, không những đoàn thuyền ngược xuôi, chỉ còn thứ im lặng lơ lửng như cơn ngủ chuẩn bị vào giấc.