Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Nhà ông Ngơi là một thí dụ như vậy. Cả làng nhìn họ bằng ánh mắt dò xét, canh chừng; hễ có con gà lạc, thúng lúa vơi hay cái cuốc bỏ quên ngoài đồng bị mất, người ta lại chép miệng hướng về phía cuối làng với tâm thế “không chơi được”.

Thấm thoắt đã mấy chục năm, con cái ông Ngơi tản mát khắp nơi để trốn chạy cái dớp nghèo khó và định kiến. Anh Nguyễn Văn Nghiêm, con trai đầu lòng của ông Ngơi, đã chọn Tây Nguyên đại ngàn làm nơi lập nghiệp, anh định cư tại xã Chư Sê (Gia Lai) bên bờ sông Ba.

Trong một chuyến đi lên vùng đất đỏ bazan, tôi ghé thăm anh Ngơi. Anh Ngơi có bảy sào cà-phê, anh còn nuôi gà và nuôi bò, theo đó anh cũng thuộc hộ giàu có trong thôn, “máu mặt” trong làng mỗi khi làng cần “tiền hô, hậu ủng”. Bên chén trà đặc chuyện về những người làng năm xưa người đi, kẻ ở ngày ấy.

Khi tôi gợi về chuyện cũ, về việc làng hay đồn đại gia đình anh "táy máy" nhưng bố tôi không tin điều đó, tôi thì chỉ nghe thôi, anh Nghiêm không lảng tránh, cười hiền. Anh nhìn ra khoảng sân vắng, ông cụ nhà tôi... thật sự có chuyện như vậy. Giờ cụ cũng đã về với tổ tiên, tôi chẳng giấu làm gì. Nhưng ngày đó, trộm của bố tôi nó có cả một thứ triết lý mà giờ nghĩ lại, tôi vừa thương vừa hãi.

Anh Nghiêm kể, những năm đói kém nhất, ông Ngơi thường dẫn anh đi "trộm xa". Anh lon ton theo cha trong một nỗi sợ vô hình. Nhưng, bố tôi không bao giờ vơ vét của người cùng làng, vì ông bảo "trộm làng làng gặp trộm, chỉ thấy cái khổ của nhau". Trên những nẻo đường nhòm ngó xóm thôn, ông dạy anh những bài học kinh nghiệm đúc rút từ sự khốn cùng. Ông dặn: "Muốn trộm, phải biết nhìn lũy tre và nghe tiếng chó”.

Anh Nghiêm giải thích: "Bố tôi dạy, ngày nhìn lũy tre, hễ thấy tre làng đó xanh tốt, tre mọc thành bụi thì làng đó no ấm. Vì người ta không phải chặt măng làm rau sống tạm qua ngày. Còn đêm nghe chó sủa, tiếng sủa phải vang, phải dõng dạc mới là làng giàu. Con chó có cơm ăn mới khỏe, mới sủa vang được. Vào làng nghèo, chó đói sủa hụt hơi, trộm vào đó thì cũng chỉ thấy nước mắt thôi con ạ”.

Hóa ra, ngay cả trong hành vi sai trái ấy, người đàn ông ở cuối làng năm xưa vẫn mang một nỗi quan sát tinh tường đến xót xa về sự no ấm. Ông Ngơi chọn làng giàu để trộm như một sự cân bằng sinh tồn nghiệt ngã, để tránh lấy đi miếng ăn cuối cùng của những người cũng khốn khổ như mình. Lời dạy "Ngày nhìn lũy tre, đêm nghe chó sủa" là một kinh nghiệm thực tế đau đớn của một kẻ bị dồn vào đường cùng.

Nay, tiết trời đang vào những ngày giáp Tết, cái mà người nông thôn vẫn gọi là "tháng củ mật". Cái tháng mà trộm cắp thường lộng hành vì nhu cầu tiêu Tết, vì những khao khát vật chất cuối năm. Ngồi giữa phố thị rộn ràng, tôi chợt nhớ về gia đình ông Ngơi. Những kẻ cắp ở cuối làng năm xưa nay đã khuất bóng, nhưng câu chuyện của anh Nghiêm vẫn hằn in trong tâm trí tôi như một lời nhắc nhở về những tầng nấc của thân phận.

Sự định kiến của dân làng có lẽ đã đúng về hành vi, nhưng lại mù lòa trước nguyên nhân. Cái đói và sự khinh khi đã tạo ra những "chuyên gia" trộm cắp với những bài học truyền đời đầy cay đắng.

Tôi tự hỏi, nếu ngày ấy lũy tre làng tôi xanh hơn, nếu tiếng chó sủa ở cuối làng cũng vang hơn, liệu trộm làng khác qua làng tôi hành sự. Tội đổ đầu nhà ông Ngơi. Và nếu ngày ấy không nghèo đói giống nhau, ông Ngơi có phải dắt con đi vào bóng tối để học cách nhìn măng, nghe tiếng chó sủa hay không? Câu hỏi ấy cứ loay hoay mãi, như dòng nước sông Ba mùa lũ xả, vừa ai oán vừa chẳng biết trách vào đâu cho trọn vẹn.

Quê hương trong tâm tưởng mỗi người là khói bếp, là cánh đồng; nhưng với anh Nghiêm, nó còn là tiếng chó sủa vang trong đêm tối - cái âm thanh đánh dấu sự khác biệt giữa no ấm và bần hàn và nó như một chuyện cũ cần phải thành thật và không lặp lại.

Có thể bạn quan tâm

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

Ở Mường Nhé xa xôi cuối trời Tây Bắc chỉ cách đây chưa đầy 2 thập kỷ, con đường đất bằng phẳng thế này đã là mơ ước.

Người chờ trên đỉnh dốc

Đường sá lên cực tây Tổ quốc những ngày còn đang mở rộng và dần hoàn thiện thật sự là thử thách với bất kỳ một tay giang hồ ưa xê dịch nào. Và cái cuộc gặp mặt ăn Tết của Khụ Sự Trà với đồng bào Hà Nhì năm 2013 thật sự là cuộc gặp của nhiều kẻ yêu con người và thiên nhiên mạn ngược.

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

Gần 75 tuổi, bà Bài vẫn giữ nguyên “danh hiệu” làm cá giỏi nhất chợ, khách nào ghé cũng khen.

Bà lão ở chợ cá Thanh Hà

Ghé Hội An, ngoài dạo phố cổ ăn mấy món quen, uống ly nước mát, tôi luôn dành thời gian thăm chợ, tìm chút quà quê đem về phố. Lần nọ, lục tục từ 2 giờ sáng, vừa kịp xem cảnh chợ cá Thanh Hà nhộn nhịp bên sông Thu Bồn. Ở đó, tôi gặp bà Bài, người gắn đời mình với nghề bán cá hơn 60 năm ròng.

Xinh xắn những món đồ len Đà Lạt.

Đan những sợi ký ức

Lâu rồi, ngày tôi còn bé thơ, chìm trong cái lạnh bồng bềnh của xứ thông, bên ô cửa những ngôi nhà gỗ lúp xúp, hình bóng những người phụ nữ ngồi đan áo len luôn đem đến cho tôi cảm giác mình là chú ngựa nhỏ dừng chân trên thảo nguyên bình yên.

Căn nhà trình tường của Xuy

Căn nhà trình tường của Xuy

Ly Xá Xuy gửi cho tôi cái ảnh đường mới ở Y Tý (Lào Cai), bảo Y Tý sắp xong đường rồi. Sẽ là một con đường nhựa thênh thang, rộng gấp đôi đường cũ. Đường mới, theo quy hoạch, sẽ vạt qua hơn một nửa đất nhà Xuy, nơi cậu đang dựng homestay Y Tý Clouds đông khách nhất nhì chỗ này.

Ảnh: K.MINH

Giặt chiếu cầu ao

“Giặt chiếu cầu ao” dường như đã trở thành “cổ tích”, giờ thì chẳng có ai đem chiếu ra cầu ao mà giặt. Giờ thì làng xóm cũng chẳng còn có mấy những chiếc ao bèo mà ở bên bờ luôn có một chiếc cầu ao, kha khá thì cầu ao xây gạch, giản dị thì cầu ao được bắc bằng mấy thanh tre ghép lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Mảnh gương chưa vỡ

Hòa về quê vào một ngày cuối năm, khi chiếc vé máy bay Sài Gòn - Chu Lai còn chưa nguội lạnh trên tay. Làng Phổ Phong vẫn nằm yên bên con đường đá, nhưng căn nhà nhỏ nơi bà ngoại từng sống đã lụp xụp đến đau lòng. Mẹ Hòa, sau mười năm góa bụa, sống lặng lẽ như một cái bóng.

Làm bánh trôi cúng Tết. Ảnh: VĂN THÀNH CHƯƠNG

Người ở Sín Thầu

Đã có một thời, từng toán “phượt thủ” kéo nhau rùng rùng đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam.

Ảnh: SONG ANH

Mãn đình hồng trước hiên nhà cũ

Đông đã về thật rồi. Những luồng gió len lỏi qua triền đồi, khẽ lùa vào mái tóc, mang theo một mùi ẩm ướt, ngai ngái của đất trời trước khi chạm lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Hương sắc muộn mùa

“Anh lại phải vào Tây Nguyên vì dự án trong ấy đang phát sinh một số vấn đề”. Khang vừa nhét mấy bộ quần áo vào va-li vừa nói như thanh minh.

Đôn Ki-hô-tê, cát và đêm

Dãy nhà san sát, lởm chởm bên mép nước. Lòng sông mở ra rộng thênh thang, phẳng lặng đến mức tưởng như có thể bước qua mà không ướt chân. Sông Hồng luôn biết cách khởi đầu theo một kiểu khác, không còi xe, không những đoàn thuyền ngược xuôi, chỉ còn thứ im lặng lơ lửng như cơn ngủ chuẩn bị vào giấc.

Bữa cơm mùa gặt.

Nhớ cơm mới ngày mùa

Những chiều nắng rựng lên vài cơn the thắt. Ba ngồi chỗ hiên tay đong đưa ca nước chè, ngó lên phía cây cam trước sân.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chạy trước tử thần

Cần gạt nước đã ở mức độ làm việc tối đa mà không xua được nước mưa ào ạt tuôn lên mặt kính.

Ayun Pa ngày lũ

Là nước. Nhưng lũ về khiến bờ sông tan hoang, bãi bờ rách nát. Nhưng nước về, cỏ cây quên đi ngày nắng hạn, cần mẫn vá víu đôi bờ. Ngày tôi đến Ayun Pa (Gia Lai), thị xã nhỏ bên dòng sông Ba, một vùng chuyển tiếp giữa Tây Nguyên và duyên hải, chênh vênh bên những khô cằn.

Ảnh: SONG ANH

Một thời... áo vá

Những cơn gió se se đã gõ cửa hiên nhà, nhắc tôi rằng phải soạn sửa tủ áo quần cho con. Tôi lôi từng chồng áo len, áo khoác dày ra gấp gọn, xếp thành hàng ngay ngắn.