Phúc nhà

Mẹ bàn với tôi Tết này xin phép nhà nội, bọn trẻ rồi vợ chồng con cái ở lại ăn Tết với mẹ, có gì để mẹ nói đỡ với ông bà bên ấy một tiếng. Sau bao nhiêu sóng gió vừa xô đến với gia đình tôi, tóc mẹ trắng như cước và lưng mẹ như oằn hẳn xuống.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG
Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Cha tôi hy sinh ở mặt trận biên giới phía bắc khi anh Biên tôi lên năm, tôi còn nằm trong bụng mẹ và mẹ khi ấy chỉ ngoài 20 tuổi. Mẹ ở vậy nuôi anh em tôi trong vất vả cô đơn. Mẹ tôi đẹp. Vẻ đẹp mặn mà khiến con mắt đàn ông trong làng như có lửa, còn đàn bà thì hoang mang lo sợ. Cảnh mẹ góa con côi, mãi sau này khi đã ở vào độ tuổi của mẹ, tôi mới hiểu mẹ đã phải vượt qua chính bản thân mình như thế nào để đi qua tuổi xuân mà dành hết tình cảm cho anh em tôi. Cứ thế, tuổi tác dần qua, mẹ vừa làm cha, vừa làm mẹ. Nỗi vất vả có khi còn nhiều hơn số tóc trên đầu mẹ, thỉnh thoảng có đêm, tôi thấy mẹ ngồi nhìn lên tấm ảnh cha trên ban thờ, lặng lẽ khóc. Anh Biên là con trai, đỡ đần mẹ nhiều việc nhưng vô tâm vô tính, tôi thường loanh quanh bên mẹ nên hay để ý những tiếng thở dài và ánh mắt thỉnh thoảng như thất thần của mẹ.

Học hết cấp ba thì anh Biên xin đi bộ đội. Anh bảo anh học yếu, chỉ phù hợp với những việc chân tay, anh xin mẹ cho anh hoàn thành "nghĩa vụ đời trai" rồi sau sẽ đi học nghề, việc học đành trông cậy cả vào tôi. Nói là làm, hết thời gian quân ngũ, anh đi học nghề thật, anh chọn nghề lái xe để thỏa chí đó đây. Về việc chọn nghề của anh, mẹ tôi và anh cũng có những trận tranh luận nảy lửa. Tính mẹ an phận và hay lo, mẹ phân tích cho anh những rủi ro của nghề lái xe mà anh có thể gặp phải. Nhưng chí anh đã quyết, anh bỏ ngoài tai mọi lời khuyên nhủ của mẹ. Anh bảo sẽ tự lo chi phí học hành không phiền đến mẹ, mẹ tôi đành lắc đầu nhượng bộ.

*

25 tuổi, anh Biên dắt về nhà một người phụ nữ lớn hơn anh 5 tuổi, trông già dặn và từng trải. Anh bảo với mẹ đó là người yêu anh, mẹ chuẩn bị lo cho anh đám cưới. Mẹ tôi tuy chỉ là nông dân nhưng xuất thân trong gia đình nền nếp, có trên có dưới. Mọi việc với mẹ xưa nay phải tuần tự đúng phép tắc trước sau, nên việc đứa con trai duy nhất của mẹ, đứa cháu đích tôn của một dòng họ bỗng dưng dắt về một người lai lịch không rõ ràng, như từ trên trời rơi xuống, là một bất thường với bà. Khi ấy, tôi đang học đại học cũng được mẹ gọi về gấp. Biết tính anh tôi, mẹ không phản đối mà tìm kế hoãn binh. Mẹ bảo để mẹ có thời gian chuẩn bị đám cưới cho chu tất. Rồi âm thầm, mẹ tìm lên mạn ngược, quê của cô gái ấy để tìm hiểu gia cảnh. Tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao một người cả đời không ra khỏi lũy tre làng như mẹ, vậy mà lại có thể tìm đường lên được cái xứ xa tít mù khơi mà ngay cả sức thanh niên như tôi cũng không dám chắc mình có thể đến đó. Có điều, sau khi trở về, mẹ kiên quyết không cho anh Biên cưới, mẹ thắp hương lên bàn thờ cha tôi kêu khóc kể lể.

Mẹ ốm, nằm li bì mấy ngày trời, tôi về chăm mẹ, anh Biên cũng nghỉ làm, quanh quẩn bên bà. Tôi lựa lời để mẹ nói ra lý do mẹ cấm cản chuyện tình duyên của anh Biên. Mãi rồi mẹ cũng chịu kể. Mẹ bảo mẹ không muốn có một đứa con dâu lý lịch gia đình quá phức tạp như vậy. Bố chị ta nghiện rượu, từng ở tù vì trong một lần say rượu đánh thương tích người vợ đầu, sau người ấy bỏ đi biệt tích. Ra tù, mẹ chị ta lúc ấy là gái lỡ làng, cũng đang nuôi một đứa con gái nhỏ, thương cảnh gà trống nuôi con đã đến sống cùng ông ta. Chị là đứa con chung của hai người. Thằng con riêng của ông ta nghiện ngập, rồi cũng nối gót cha vào vòng tù tội vì cái án cướp giật tài sản, bản thân ông ta chìm trong rượu chè, còn “chị dâu tương lai” của tôi trước đây phụ bán hàng quán trong khu đào vàng. Anh Biên trong một cuộc nhậu nhẹt hát xướng, đã ra tay đánh nhau với cánh đào vàng để bảo vệ chị vì cớ gì không rõ, thế là một bên vì cảm kích, một bên vì xót thương mà đem lòng yêu nhau.

Tôi lặng người, thương anh, thương mẹ. Cả mẹ tôi và anh đều có cái lý riêng. Mẹ tôi thuộc lớp người trước, không hẳn lạc hậu, nhưng tư duy đã mòn đi theo một con đường riêng. Còn anh tôi lại có suy nghĩ khác, anh còn có tấm lòng của người đàn ông rộng lượng. Mẹ biết tính anh, nhưng vẫn không nhượng bộ. Nhà tôi chìm trong lặng lẽ như có đám, không ai nói với ai lời nào.

*

Nhưng cục diện căng thẳng thay đổi, khi anh Biên thông báo với mẹ bạn gái anh đã có thai. Tôi tưởng mẹ sẽ lại lu loa lên mà kêu khóc như lần trước. Nhưng không, mẹ chỉ ngồi lặng đi, đôi mắt vô hồn nhìn bâng quơ vào khoảng không vô định. Mẹ gọi anh vào bàn chuyện cưới xin, điều kiện mẹ đưa ra là mẹ sẽ không đi đón dâu, nhà bên kia tự đem con đến và mẹ đón từ đầu ngõ nhà mình. Theo phong tục, đứa con dâu có thai khi về nhà chồng sẽ không được bước vào nhà theo lối cửa trước. Điều kiện cuối cùng là sau này không được đem cháu nội của bà về bên nhà ngoại. Khỏi nói anh tôi mừng thế nào nên mẹ nói gì anh cũng đồng ý. Chị ta về làm dâu mẹ tôi trong một ngày tháng chạp mưa phùn gió bấc rét căm căm. Nhìn vẻ nhẫn nại trên gương mặt chị, tôi chợt chạnh lòng. Những người đàn bà, ở vào hoàn cảnh nào cũng thấy họ đáng thương, tội nghiệp.

Chị dâu tôi sinh con trai, thằng bé giống anh Biên như tạc. Mẹ tôi gọi thằng cháu đích tôn là Của. Mẹ bảo anh Biên rất giống cha tôi, nên thằng Của giờ cũng giống ông nội nó. Những ngày chị dâu ở cữ, anh Biên vẫn rong ruổi với những chuyến xe chở hàng đường dài, mẹ chăm sóc chị như con gái, bày vẽ chị mọi chuyện. Chị dâu tôi răm rắp nghe theo lời mẹ. Con người kể cũng lạ, cứ sống cùng nhau là dần nảy sinh tình cảm. Mẹ tôi giờ quấn quýt với thằng Của đâm ra lại thương con dâu. Tôi như cất đi được một gánh nặng trong lòng.

Thằng Của được cưng chiều, cấp ba lên trường huyện thì bỏ học theo đám thanh niên lêu lổng. Cô giáo gọi điện báo nhưng mẹ nó giấu, chỉ mãi khi cô không thấy nó quay lại lớp thì gọi cho bố nó, cả nhà tôi mới tá hỏa. Mẹ tôi sai anh Biên tức tốc đi tìm. Anh tìm được nó trong một quán internet trên phố huyện, người hốc hác xanh xao như vừa trải qua sốt rét rừng. Ông chủ bảo nó chơi đã mấy tháng, nghiện rồi, còn nợ tiền chưa trả.

Anh Biên xích thằng Của vào chân giường, anh bỏ việc, về mua đất làm vườn. Anh bảo anh chỉ có một đứa con, không thể để mất nó. Nhưng rồi những lúc anh mải vườn tược, chị dâu tôi lại lén thả thằng Của, còn cho nó tiền để đi chơi games. Chỉ đến khi thằng cháu tôi bỏ nhà đi luôn với đám bụi đời thì chị mới không thể giấu được nữa. Anh tôi gầm lên như con thú dại, cầm dao chặt sợi dây xích và quắc mắt nhìn vợ, cặp mắt anh như có ngàn vạn tia lửa. Anh tuyên bố, nếu không tìm được thằng Của, chị sẽ chết dưới tay anh, anh gọi chị là kẻ tội đồ.

Lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, mấy tháng trời anh tôi cũng không tìm được con. Anh thất thểu trở về, từ đó lặng lẽ như cái bóng. Anh chìm trong khói thuốc và men rượu và cứ hễ nhìn thấy chị dâu là anh xông vào đánh, lạ là chị không hề than khóc nửa lời.

*

Rồi thằng Của bỗng nhiên trở về. Nó dắt theo một con bé mặt mũi non choẹt, nhưng cái bụng thì đã sắp vượt mặt. Nó bảo đấy là vợ nó. Mẹ tôi nghẹn uất không nói được lời nào. Anh Biên tôi đổ vật xuống như một thân cây đã bị người ta chém đến nhát rìu cuối cùng. Thằng Của vẫn đứng trơ ra như thách thức, còn con bé kia sợ sệt nấp sau lưng nó.

Con bé “vợ” thằng Của phải sinh mổ, vì tuổi của nó còn quá nhỏ không thể sinh thường. Ngày nó sinh, chỉ có chị dâu tôi và thằng Của túc trực ở bệnh viện. Nhưng người ta bảo mỗi đứa trẻ là một thiên thần, có khả năng chữa lành mọi thương tổn. Sự xuất hiện của thằng Của trước đây đã kết nối sợi dây tình cảm giữa mẹ tôi và chị dâu, thì giờ đây thằng cu con nó chính là mối ràng buộc cả nhà tôi lại. Vợ chồng thằng Của xin đi làm trong khu công nghiệp mới mở gần nhà, chúng cứ lăn xả vào mẹ tôi, một điều “cụ”, hai điều “cụ”, lúc đi làm chúng còn đem con sang gửi “cụ”. Mẹ tôi lúc đầu ngoảy mặt từ chối, hờn mát dăm ba câu, sau rồi cũng đưa tay bế thằng bé. Cho đến khi thằng nhỏ gọi sõi được tiếng “cụ”, tiếng “ông nội” thì tôi biết chuyện cũ trong lòng mẹ và anh Biên tôi đã nguôi ngoai hẳn.

Bữa cơm chiều ba mươi, mẹ cho gọi đầy đủ con cháu. Tôi, chị dâu, cháu dâu tất bật lo nấu nướng cúng quẩy. Anh Biên dọn dẹp, trang trí bàn thờ, thằng Của lăng xăng phụ giúp anh. Trông nó chững chạc ra dáng ông bố trẻ lắm.

Mẹ đứng lên thắp hương, bảo chúng tôi lạy tạ tổ tiên, rồi gọi con bé cháu dâu đến bên, mẹ chỉ cho nó từng người được thờ cúng trên bàn thờ như 20 năm trước mẹ đã chỉ cho chị dâu tôi.

Sau bữa cơm tối, anh Biên ngồi uống trà, nói chuyện với thằng Của như hai người đàn ông trưởng thành. Con nó quấn quýt chơi bên mẹ tôi. Mắt mẹ lâu lắm rồi, lại ngời lên niềm hạnh phúc. Mùa xuân dường như đã len vào mọi ngóc ngách, ấm áp yêu thương.

Có thể bạn quan tâm

Chung tay làm bánh của đồng bào dân tộc Thái. Ảnh: BẮC SƠN

“Nón lắp bo mi xẩu quyệt”

Trong tiếng Thái vùng núi Thanh Hóa, có một câu nói ví von đầy ý nhị nhưng cũng thật trần trụi về nhu cầu cơ bản của con người: "Kin khẩu bo mi kẻng cắp/Nón lắp bo mi xẩu quyệt". Dịch ra tiếng Kinh, nghĩa là: “Ăn cơm không có canh khác gì đi ngủ không có người ôm”.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Tin vào cánh đào xuân

Đầu giờ chiều, trên bãi đất trống ở trụ sở xã Yên Sơn đã đầy xe máy, xe đạp. Bụi đất đỏ vồng lên thành luồng theo một chiếc xe máy đi từ đường lớn vào sân.

Hát ru. Ảnh: NAM NGUYỄN

Mùa ca dao đã mất

“À ơi... Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...”, phải chăng ký ức của mỗi người vẫn đang cất giữ những lời ru ầu ơ, vẫn như đang nghe thấy tiếng võng đưa kẽo kẹt…

Ảnh: HẢI ANH

Chợ gốc đa, những sớm mai ở lại

Sáng nào thức dậy sớm, tôi cũng đi bộ về phía gốc đa già nằm giữa đình Quán La và chùa Khai Nguyên (nay thuộc phường Xuân Đỉnh, Hà Nội). Cái chợ nhỏ ấy, họp chẳng cần biển hiệu, cũng không cần mái che, người dân quen gọi là chợ gốc đa.

Ảnh: NGUYỄN NAM

Hết Tết, lại nhớ khói chiều cuối năm

Những chiều cuối năm ấy luôn đến chầm chậm, không báo trước, chỉ bằng lớp nắng mỏng tang trên mái ngói và tiếng chổi quét sân nghe rõ từng nhịp. Chạm đến chiều ba mươi, trong tôi lại dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa bình yên như làn khói mỏng bay từ gian bếp.

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày bé, có lần tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, vườn nhà mình rộng thế, sao mẹ không trồng lấy một khóm hoa”. Mẹ tôi ngần ngừ rồi bảo: “Mẹ không biết nữa, mẹ chỉ muốn trồng gì đó để cả nhà được ăn no”.

Tát ao ăn Tết

Tát ao ăn Tết

Cứ đến khoảng 20 tháng Chạp, các xóm trong làng bắt đầu rủ nhau tát ao lấy cá ăn Tết.

Bên dòng Oka của Yesenin

Bên dòng Oka của Yesenin

Trong hình dung của tôi, không thể ở tận thế kỷ 21 mà trên đời vẫn còn tồn tại một ngôi làng cũ xưa như Konstantinovo. Thế mà có thật. Nó xưa cũ thật sự và vì xưa cũ, cảm giác như trong những cơn gió lạnh vẫn thấy bóng Sergey Yesenin chạy trên những lối mòn.

Minh họa: KIM DUẨN

Màu của Tết

Mùi của Tết thường đến khi gian bếp thơm mùi bánh chưng sôi ùng ục, khi những chiếc áo cũ mẹ mang ra phơi vẫn vương mùi băng phiến, khi mùi trầm ngan ngát theo gió thổi qua mỗi gian nhà. Khi ấy, Tết đã cận kề. Nhưng màu của Tết thì đến sớm hơn nhiều…

Anh Hiển (hàng dưới) chụp hình lưu niệm cùng du khách tại homestay của mình.

Chuyện của Hiển

Ngồi ngẫm lại chuyện gần 10 năm trước, Dương Vĩnh Hiển, chủ homestay HT Ánh Trung tại Làng Văn hóa Du lịch Cộng đồng Dân tộc H'Mông (xã Mèo Vạc, tỉnh Tuyên Quang) vẫn thấy mình “Sao liều thế!”.

Chợ Tết. Ảnh: NGUYỆT ANH

Chợ tháng Chạp

Chợ tháng Chạp không giống bất kỳ phiên chợ nào trong năm. Ngay từ tinh mơ, khi sương còn lẫn vào mùi rơm ẩm và khói bếp, những con đường dẫn về chợ đã lấp ló bóng người.

Hoài niệm. Ảnh: HẢI ANH

Những món đồ ở lại cùng ký ức

Tết lại sắp về. Cái rét cuối năm chưa kịp chạm ngõ đã thấy trong nhà xôn xao chuyện dọn dẹp. Con cháu bảo nhau lau bàn thờ, sắp lại tủ, phân loại đồ đạc: Cái nào dùng, cái nào bỏ, cái nào “cho đi”. Trong danh sách ấy, có rất nhiều thứ mà người trẻ gọi là “đồ cũ”, còn người già thì gọi bằng một cái tên khác: Kỷ niệm.

Phố đông. Ảnh: NAM NGUYỄN

Bao dung phố mùa đông

Những cơn mưa dầm xuất hiện. Từng cơn gió lạnh ùa khắp các con đường. Mỗi chiều về ngang phố, thoảng nghe tiếng thì thầm của lá, tiếng chim kêu run rẩy. Ở phố, sự có mặt của mùa đông dường như ít nhận ra từ đặc trưng của thiên nhiên mà thường tạo nên bởi rung động, xôn xao của cảm xúc con người.

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.

Các món chè. Ảnh: NAM NGUYỄN

Nhớ sao vị ngọt ngào thơ ấu

Một sáng cuối tuần, tôi ghé khu chợ nhỏ quen thuộc gần nhà. Đang mải miết suy nghĩ mua nguyên vật liệu gì thì tiếng rao lảnh lót “Ai chè đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thập cẩm không?” của một người phụ nữ quẩy quang gánh trên vai đã làm tôi khựng lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Người khách đến nhà

Nắng tháng 5 dát vàng mái phố. Ngôi biệt thự số 7 Rue Jean Soler nằm ngay góc giao với Rue Jauréguiberry dường như nổi bật thêm lên bởi mầu sơn vàng. Ông Duot Bertheur (Đuy ô), người chủ của ngôi biệt thự, dậy sớm, đứng trên ban-công tầng 2, để ngắm nắng sớm mai.

Nhà khoa học chân chính

Đó là biệt danh lũ chúng tôi đặt cho anh khi mon men lên Thư viện Quốc gia mượn sách. Giữa môi trường tri thức trăm phần trăm, giáo sư, tiến sĩ "đông như quân Nguyên", anh vẫn nổi bật bởi vẻ đắm đuối suy tư những điều cao siêu đến thoát tục.

Ảnh: SONG ANH

Mảnh vườn xưa

Tôi có thói quen khắc số năm sau ngày bà mất lên thanh xà ngang trong nhà vào mùa cây thay lá.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Xóm cầu thang

Cục diện bê-tông hóa đã thiết lập từ cao xuống thấp khi tòa nhà đi vào sử dụng. Cư dân ở đây tuyền ở quê lên, trong ký ức bùn theo chân lên tận giường, “hai xoa, ba đập” khuất mắt trông coi. Họ chỉ mong đoạn tuyệt được với bùn đất để làm người phố ra sáng vào bóng.

Ở Mường Nhé xa xôi cuối trời Tây Bắc chỉ cách đây chưa đầy 2 thập kỷ, con đường đất bằng phẳng thế này đã là mơ ước.

Người chờ trên đỉnh dốc

Đường sá lên cực tây Tổ quốc những ngày còn đang mở rộng và dần hoàn thiện thật sự là thử thách với bất kỳ một tay giang hồ ưa xê dịch nào. Và cái cuộc gặp mặt ăn Tết của Khụ Sự Trà với đồng bào Hà Nhì năm 2013 thật sự là cuộc gặp của nhiều kẻ yêu con người và thiên nhiên mạn ngược.

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.