Bây giờ thì ai mà chẳng đọc báo mạng. Cái câu tưởng như đúng này, ở đây bỗng thành vớ vẩn. Đám khách gọi "gu" cà-phê khác nhau nên đương nhiên cũng đọc những tờ báo khác nhau. Cái bàn có ba tay trung niên ăn mặc trai lơ thị dân, chỉ hút thuốc điếu Benson&Hedges, thì đọc mấy tờ về thể thao. Còn hai vợ chồng gọi nhau là "mình" với "cậu", chị vợ quanh năm uống "đen đá" cốc to cứ gặp ăn xin là cho tiền chẵn, thì toàn thấy đọc mấy tờ về mua bán. Những người rải rác ngồi độc ẩm thì đọc linh tinh. Cái ông nhầu nhĩ đội mũ phớt mặt ngay ngắn lương thiện chuyên đọc báo của ngành công an hay pháp luật, hình như vợ ông ta đang gặp oan ức trong một vụ tranh chấp sổ đỏ. Đưa riêng báo cho ông ta là một con bé chừng mười ba, mười bốn tuổi gì đó người Hải Dương, tóc hoe hoe vàng không nhờ thuốc nhuộm Hàn Quốc mà nhờ bêu nắng. Tất nhiên, ngoài đám khách ngồi cà-phê, nó loanh quanh bán báo cho cả phố. Bạn đọc thường xuyên của nó là mấy chị sồn sồn nội trợ, hai gã xe ôm đứng ở ngã ba hay giúp các cụ già qua đường và vài ông đã về hưu sung mãn phong độ thích mặc quần "soóc" đi xe đạp. Mảnh bìa ngả mốc các tông của nó kẹp lổn nhổn khoảng ba bốn chục tờ, loại báo mà giới phóng viên tử tế vẫn cay đắng gọi là "cướp, giết, hiếp". Đôi khi con bé cũng có rao, đấy là hôm nào có tin "hot", giọng nó lanh lảnh vô cảm. "Báo mới đơi... ơi. Thiếu nữ đi chơi trung thu bị mất trinh". Thường ở những hôm đó, ba gã trai lơ sẽ buông tờ thể thao, gọi nó vào quán mua chung nhau một tờ. Cả ba vừa háo hức đọc vừa xót xa bình phẩm. Cả ba gã đều có con gái đầu lòng, đang trong trắng mong manh dậy thì thiếu nữ.
Duy nhất có một ông ngồi sát quầy pha cà-phê là đọc mấy tờ về văn nghệ. Khi đọc tới trang thơ, ông ta khẽ ngẩng mông lung nhìn thiếu phụ chủ quán. Người ta đồn rằng vợ ông ta bỏ đi theo giai khi đang còn dạy ở trường nhạc. Chắc là thế, chứ đám nhạc nhẽo ở ta quá hiếm những người biết yêu văn chương. Ông dạy nhạc thường tự mua báo ở sạp phía ngoài cổng tòa soạn Báo Nhân Dân. Ở đấy có một chị hiền lành đứng tuổi bán báo thuộc và chiều khách. Khách đông đỗ xe dưới lòng đường, chị cầm đủ loại báo đưa từng người, chẳng bao giờ nhầm. Ông dạy nhạc đọc chậm, mồm lẩm nhẩm theo chữ, cái kính gọng cổ mắt tròn trễ xuống đầu mũi. Không hiểu do văn thơm hay văn thối mà thỉnh thoảng ông ta lại thở dài.
Buổi sáng chầm chậm thêm nắng thì quán bắt đầu thêm bọn trẻ. Mấy quán ở đầu phố đều có máy lạnh nhưng bọn trẻ tới đây vì cà-phê pha ngon. Bọn trẻ cũng đọc báo, đương nhiên, bằng iPad hay iPhone qua cái gọi là Facebook. Những ngón tay thanh tú lướt nhoay nhoáy. Khác với những người đọc báo giấy, đôi lúc còn ngẩng lên, bọn trẻ tuyệt đối không rời mắt khỏi cái màn hình sáng một mầu xanh nhạt ma mị. Và cho dù chúng đang rất yêu nhau thì suốt bữa cà-phê chúng vẫn không nhìn nhau. Thậm chí vì mải mê, thằng bé còn uống nhầm vào cốc của con bé. Con bé khẽ liếc, âu yếm phát nhẹ vào đùi người yêu. Cậu bé choàng tỉnh, giật mình nhìn nhanh sang như xin lỗi. Đấy là giao tiếp "ọp lai" duy nhất của cả buổi sáng giữa hai đứa. Chao ôi, độc giả trẻ trung của báo chí hôm nay dễ thương đến thế sao. Thảo nào báo giấy càng ngày càng giảm nhuận bút cho đám cộng tác viên khốn khổ.
Phía ngoài bàn trống kê ở cửa quán bỗng xuất hiện hai ông khách quen đến uống muộn. Hình như một ông là nhà văn, một ông là nhà thơ, viết mãi vẫn chưa nổi tiếng, nên đành cầm cự mưu sinh viết thuê cho mấy tờ thời trang. Sáng nay bọn họ rủ nhau đi lấy nhuận bút ở tòa soạn của một tờ xanh đỏ có trang bìa lồ lộ hở hang bốn cô siêu mẫu mặc váy ngắn. Ông nhà thơ thì lĩnh được, còn ông nhà văn thì bị khất. Ông nhà thơ len lén rút phong bì ra đếm, vẻ mặt rười rượi buồn giống như lúc chị Dậu nhận tiền bán con Tý. Ông kia khe khẽ hỏi, đủ một tuần Vodka không. Ông bạn nửa như lắc nửa như gật rồi buột thở dài, tiếng thở nặng đầy một cân hơi.
Nhác thấy con bé bán báo người Hải Dương, thiếu phụ chủ quán từ trong quầy đi ra gọi nó vào mua một tờ có tin cô ca sĩ đang bị cả nhà chồng cũ xúm lại chửi. Có lẽ do trời nắng gắt, nên dù tin "hot" như thế mà chồng báo của con bé vẫn còn gần nguyên. Thiếu phụ chủ quán đùa, báo ế sao mày không tranh thủ lấy ra mà đọc. Con bé lễ phép hỏi lại, wifi nhà cô là gì nhỉ. Rồi nó để chồng báo kẹp bìa các tông xuống đất, uể oải ngồi lên trên, rút túi quần ra cái smarphone Tàu rẻ tiền, cắm mặt vào lướt "phây".
Phía tít cao trên đầu con bé là bầu trời Hà Nội ngan ngát xanh, rực rỡ nắng.