Từ quê xuống thị xã, từ nhân viên lên trưởng phòng, từ thị xã tỉnh lẻ về nội thành một thành phố lớn với cơ ngơi ba tầng hoành tráng và bốn lô đất là một chiến tích khiến nhiều người trầm trồ. Xin thề, đó là những đồng tiền đổi bằng mồ hôi. Cùng nhau đi qua “khổ tận” nhưng đến phút cuối lại trục trặc khó hiểu.
Đó là khi trở thành một người giàu có, tôi có cảm giác vợ dùng tiền để điều khiển cuộc sống mà bỏ qua cảm giác chồng con. Giọt nước đã tràn ly khi nàng thuê chính thằng em út tôi đi đánh ghen ẩu tả cô đồng nghiệp đáng tuổi cháu, theo dõi sim điện thoại và tài khoản ngân hàng chồng. Tôi hết chịu nổi. Vợ chồng không còn tình yêu, phải sống chung nhà vì những lý do khác, quả thật chán mứa.
Tuần nào cũng vậy, tôi tìm niềm vui bằng việc dành hai ngày cuối tuần về quê, đưa tình trẻ đi chơi.
2/ Nàng tên Mai Thi - bằng tuổi con trai đầu. Gặp nhau trong lần cà-phê với hội bạn quê - nàng là bạn của vợ bạn. Mai Thi trẻ, có đôi mắt ma mị. À, lại còn bộ ngực săn chắc chực tràn ra cổ áo. Không đẹp nhưng cuốn hút. Trái tim người đàn bà này là tấm vé số tình yêu cuối cùng của tôi. Ban đầu cũng thấy ái ngại cái khoảng cách “khi anh gần… ba mươi, em mới sinh ra đời” nhưng càng tiếp xúc lại càng muốn dấn thân. Tôi hạnh phúc tới đỉnh khi Mai Thi bảo mình là người duy nhất được nàng thổ lộ những bẽ bàng và nói luôn những lỗi lầm của mình trong cuộc hôn nhân tồi tàn đó, nói như một người rửa tội. Nàng thủ thỉ và e ấp ngả đầu vào ngực, tôi ngất ngây như cậu trẻ mới yêu lần đầu, đê mê tới mức quên hẳn cảm giác mình vẫn là người đàn ông trong hôn thú.
Đang hẹn hò ngon lành, bỗng một ngày đầu tuần, Mai Thi gọi điện báo khu phố nàng ở đã xuất hiện ca dương tính đầu tiên.
Rồi, con Covid chết tiệt, hết đường về quê hẹn hò, tôi cô đơn trong ngôi nhà lộng lẫy ở phố. Nơi tôi sống không có/chưa có Covid nhưng tôi và vợ vẫn “giãn cách”. Nàng ở tầng ba, tôi tầng hai, cơm ai nấy ăn giường ai nấy ngủ. Nếu tôi muốn hỏi gì về những món đồ trong nhà thì cu Tí (con thằng lớn) sẽ làm trung gian. Kể cũng lạ, hồi trước không có nhưng nay hễ cu Tí hỏi gì bà nội cũng từ chối trả lời, kêu đi hỏi ông nội - đùn đẩy cho tôi nhớ trách nhiệm với gia đình chắc. Yên tâm, Covid chưa vào phố biển chứ tỉnh bạn đã giăng dây khắp nơi rồi, tôi có chạy đi đâu được mà lo.
Trưa đó đi làm về, cu Tí te te chạy xuống đón:
- Ông nội ơi, đừng nấu, có cơm rồi.
Tôi nghe như vờ điếc, trống lảng hỏi những chuyện không đâu rồi vào bếp. Mệt, không muốn dính líu nữa.
Ăn cơm xong, tôi cầm điện thoại lướt face. Gì nữa đây??? Thiệt đúng với lời trêu “Nữ hoàng sống ảo”. Hổm rày, trong vòng phong tỏa nhưng Mai Thi vẫn cần mẫn đăng những tấm ảnh mặc đồ đẹp đứng trong cửa, ngồi ngoài sân, nằm xấp trên giường, nghiêng ngả trên ghế - như đang tạo dáng để họa sĩ vẽ. Giờ đem khoe chích vaccine Covid mệt mỏi, bồi dưỡng bằng các món ăn sang chảnh. Thấy chướng, tôi nhắn “Lúc này không nên đăng ảnh chích ngừa Covid hay các món ăn. Gỡ đi bé!”. Nàng tỉnh bơ: “Em được chích vì thuộc diện ưu tiên. Còn món ngon, tiền em em ăn chứ ăn của ai mà xóa!”. Trời đất! Sự dịu dàng của nàng đâu rồi? Hạnh phúc của nàng là dùng faecbook để thỏa mãn kiêu hãnh cá nhân? Chính đáng một cách tàn nhẫn. Người ta có thể chế vaccine ngừa Covid chứ chưa tạo được thuốc điều trị sự tai hại của một lời nói. Bị dội, phải chật vật lắm mới dẹp được cơn giông tố nhạy cảm trong tôi. Ngay sau đó, trang cá nhân nàng lại hiện dòng chữ: “Đăng chích ngừa, up thức ăn lên face là phạm pháp hả mọi người?”. Em đang phản pháo tôi đấy hả? Lúc đọc câu ấy, ngực tôi phập phồng như ngực con chim non khi ở trong tay một đứa trẻ. Người này rất phức tạp. Không hoàn toàn hiền thục cũng chẳng hoàn toàn điêu ngoa, khi dễ thương số 1, lúc lại vô tình đệ nhứt. Thôi, đừng nghĩ nhiều, tôi sẽ chỉ yêu những ưu điểm của nàng. Thời Covid, không có thời gian yêu, rảnh đâu phán xét.
Nhanh gớm, xuất hiện ở tỉnh bạn, con Covid xâm nhập phố biển liền. Cũng ngay hôm đó, tôi được tin Mai Thi dương tính sau sàng lọc cộng đồng.
- Em hiện đang ở bệnh viện?
- Đang ở bệnh viện dã chiến nghe nhạc, tập thể dục và lướt face nè.
- Ok, không có triệu chứng rồi, lạc quan lúc này là cần thiết.
- Em với anh cái duyên đúng lớn á.
- Là sao?
- Giờ anh thành F1 của em rồi.
- Cái gì? Sao dương được, chia tay hơn mười ngày rồi.
- Vẫn trong giai đoạn nguy hiểm đó anh.
Trời! Trước giờ nghe thông báo F nọ F kia không sao nhưng giờ tới mình F1, tim đập run rẩy liền. Mai Thi tư vấn đừng khai báo y tế, coi chừng không bệnh cũng thành bệnh. Ở nhà sao được, nhà đâu phải mỗi mình. Tôi sẽ là thủ phạm đem Covid về khu phố này rồi gieo rắc nơi nơi? Nàng khẳng định đâu phải cứ tiếp xúc với F0 sẽ mang bệnh. Cứ ở nhà đi. Sợ lây Covid cho vợ hả? Có lây cũng được, chỉ là cúm thôi mà, sẽ tự khỏi, ai không khỏi coi như khó cãi mệnh trời. Nàng đang nghĩ gì vậy? Ghen cũng tốt, sống vì mình cũng được nhưng sao lại đưa ra lời khuyên lầm lạc như vậy khi cộng đồng đang trong cơn rối ren vì dịch bệnh. Tiểu tiết này là sợi rơm khô làm con lừa già ngã gục. Tôi khó tính hơn tôi tưởng. Yêu mau mà suy sụp cũng nhanh. Người này không phải tạng tôi. Ok, tôi sẽ xem đây là kỷ niệm, là cơn say cao quý của trái tim.
3/ Đóng cửa phòng, tôi nằm vật ra giường, vã mồ hôi. Lỡ mình dương tính khi đang bệnh tiểu đường, lại có tiền sử viêm phổi ? Mới nghĩ thôi, toàn thể cơ bắp trên người như đã tái xanh. Nằm bất động cả tiếng. Khỉ gió, từng tuổi này còn sợ chết như con nít sợ ma. Tôi gõ đầu, nghĩ ngay đến bệnh viện.
Chiều, xách túi đồ ra tới cửa, cu Tí chạy theo, “Ông nội đi đâu vậy?”, “Nội đi công chuyện ít ngày, Tí ở nhà ngoan nha!”. “Đang Covid cũng có công chuyện hả nội?”. “Ừ, chuyện liên quan con Covid”. Tôi ôm hôn cháu rồi lấy xe đi. Thằng nhỏ đứng ngơ ngác.
Xe dừng trước cổng ngôi nhà cũ, có điện thoại. “Bà nội” nói, giọng nhẹ nhàng mà cứng rắn:
- Anh đừng sợ, đừng đi “trốn”, nếu đã F1 thì nên khai báo y tế để được hướng dẫn chi tiết, đó là trách nhiệm và quyền lợi. Ồ, vẫn theo dõi chồng đấy hả? Cái giọng rất “trưởng phòng”, nhưng biết là sự quan tâm, tôi trả lời bằng giọng không cao không thấp:
- Đã khai báo, test rồi, giờ tự cách ly theo dõi.
- Đang tới nhà cũ hả?
- Ừ.
- Ok, hãy coi đó là một kỳ nghỉ. Mọi thứ “tui” lo. - Tự dưng hôm nay phát âm tiếng “ tui” rất mềm mỏng. Đồ ngốc! Hồi người ta đúng lại trừng phạt, để lúc người ta lầm lạc lại đối xử ân cần.
Những hôm sau, sáng sớm, “bà nội” gọi điện hỏi thăm cặn kẽ từ những dấu hiệu nhỏ nhất của sức khỏe - như bác sĩ khám bệnh trực tuyến. Chưa hết, còn ship tới sách, cơm, bánh trái, sữa và cả cà-phê đã pha sẵn. Mỗi lần như vậy thì gọi điện, bảo shiper bỏ đồ ngoài cửa đó, ra lấy vào.
Ngày thứ mười bốn, như sợ tôi sẽ trốn đi đâu mất, mới tinh mơ “bà nội” đã gọi điện, dặn để chắc ăn thì nên cách ly thêm tuần nữa, con Covid này siêu mạnh và trốn kỹ nên ráng thêm ít ngày nữa, nhử mà nó không ló ra thì về.
Hai mốt ngày cách ly, tôi có cơ hội sống chậm, sống đủ, sống sâu. Âu cũng là khoảng lặng để chiêm nghiệm, để san lấp ngổn ngang quá khứ, thu dọn và sắp xếp hiện tại.
Ở ngôi nhà ngày xưa, tôi nhớ thuở hai vợ chồng mới đùm vô phố biển. Vạn sự khởi đầu nan. Vậy mà từ từ cũng gỡ ra - vợ có biệt tài thu vén, cắt đặt. Nàng làm ra từng đồng cực nhọc nên nàng có quyền quản lý nó, còn sai lầm, có lẽ đời người ai cũng ít nhiều lầm mê - mình cũng có lúc vô minh đấy thôi. Phải khi đối diện tử thần con người mới dám phê phán mình và dễ dàng bỏ qua lỗi lầm của người khác.
***
Vừa về tới nhà đã thấy cu Tí đứng chờ ngoài cửa. “A, ông nội về, bà nội ơi…” - vừa reo xong lại thì thầm, hổm rày bà nội làm shiper, có hẳn bộ đồ bảo hộ luôn - đây là chi tiết không ngờ, tôi xác nhận mình có xúc động.
Vừa lúc đó, mẹ ở quê gọi điện, báo con dâu ship đồ về thường xuyên, mẹ khỏi đi chợ luôn. À, giờ buôn bán online nên có thể đi chợ từ xa. Giờ đã biết cách sử dụng tiền rồi đấy - tôi khen thầm trong bụng. “Ông nội ơi, tối nay ba mẹ tổ chức tiệc nhẹ mừng ông nội mãn hạn cách ly. Nội xuống vườn sớm nha!”. Ba mẹ gì, đây hẳn chủ ý của “ bà nội” rồi. Trong tình thế này, tôi đâu còn lựa chọn nào mà không “ừ”.
Tối. Bước ra vườn. Trăng đẹp quá. Covid không làm trăng bớt đẹp. Giữa vườn, mâm cỗ đã được bày sẵn - bà nội vẫn rất khéo tay bày biện - vừa làm vừa hát. Đã bao lâu rồi tôi không nghe bà nội mấy nhỏ hát. Đêm nay nàng say sưa hát, bản tình ca kỷ niệm - hát như đang hưởng thụ ái tình.
Thấy tôi từ đằng xa, cu Tí chạy lại dắt ông nội ngồi vào cái ghế chủ tọa.
- Bố mẹ con đâu?
- Tụi nó tham gia đội tình nguyện ở khu cách ly mới lập.
Tốt. Tôi mỉm cười, đưa mắt nhìn trăng, nhìn vườn, mùa Covid trăng vẫn sáng, hoa vẫn nở...