Nhà thơ Bạch Diệp

Nỗi đồng vọng xôn xao

Quan sát những người “dính” vào chốn thơ, thấy họ làm thơ với rất nhiều động cơ khác nhau. Những động cơ ấy có khi rõ rệt, có khi mơ hồ; có khi thiết thực, có khi lại vu vơ; có thể người thơ ý thức rõ công việc mình làm, có khi cứ viết như một thôi thúc bên trong không cưỡng được...
Ký họa chân dung nhà thơ Bạch Diệp của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường
Ký họa chân dung nhà thơ Bạch Diệp của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường

Nói theo cách nói của nhà thơ Chế Lan Viên, rằng có hai loại thi sĩ: thi sĩ “làm thơ” và thi sĩ “bị thơ làm”. Dĩ nhiên, đây là một cách nói. Theo tôi hiểu, nhìn chung đã là nhà thơ đúng nghĩa, đều có cả hai cùng lúc, cả làm thơ và cả bị thơ làm; có điều trong từng trường hợp cụ thể và trong tổng thể, chỉ là khả năng nghiêng về phía nào mà thôi. Ở đây, cũng có thể liên quan đến một điều quan trọng khác nữa: làm thơ theo sự dẫn dắt của ý thức và vô thức. Nếu chỉ có ý thức không thôi sẽ không có thơ. Nhưng nếu chỉ vô thức không thôi, thơ sẽ dễ phân tán, hỗn loạn. Nó cần có sự tham gia của ý thức, ít nhất là ở khâu cuối cùng trước khi định dạng.

Tôi nhận ra rằng Bạch Diệp (tên đầy đủ: Trần Thị Bạch Diệp, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) là một nhà thơ nghiêng về phía thứ hai: thơ của người bị thơ làm và làm bằng vô thức.

Đọc thơ của Bạch Diệp, ấn tượng chung thấy rằng nhà thơ không định nói một điều gì đó rõ ràng, không cố tình xác lập một thông điệp cụ thể nào. Thơ chị chủ yếu nhằm biểu tỏ một trạng thái mơ hồ nào đó. Có thể là một cái gì đó gần như là một nỗi nhớ, một nỗi đau, một ký ức tuổi thơ, một người thân, một ngôi nhà, một cánh đồng, một dòng sông, một góc phố, một giọt sương, một ly vang, một mùi hương, một hình nét, một sắc màu...

Tất cả chan hòa vào nhau, tạo nên một ấn tượng tổng thể. Trong hội họa có trường phái ấn tượng (Impressionism), vẽ theo bút pháp bao chụp tức thì, không đi vào đặc tả đường nét cụ thể mà bao quát toàn cảnh, đa sắc màu, nhòe mờ, coi trọng ánh sáng, không khí chung. Trong một tinh thần như thế, Bạch Diệp viết: trên chiếc ghế nhìn ra ô cửa/ bóng anh còn đó /như mây/ như mây như sương như thực như mơ.

Viết như thế tức là do bút pháp ấn tượng điều hành. Thêm một thí dụ nữa: đêm qua/ vừa đêm qua/ biển cong như cái khoát tay/ mặc kệ thời gian/ để lại dấu vết/ trên chiếc ghế/ và mùi hương ấm trà/ chưa kịp chêm nước... Có đường nét. Có hình hài. Có mẫu vật. Có một làn hương mơ hồ... Bước vào khu vườn thơ Bạch Diệp, nữ thi sĩ dắt người đọc đi qua rất nhiều những phong cảnh, những chân dung thoáng qua, thực hư, mơ màng, ẩn hiện, bảng lảng. Thơ Bạch Diệp rất khói sương.

Ngày hôm nay, trong điều kiện sống với tốc độ nhanh, thông tin trở nên quá tải, hỗn loạn, con người bị cuốn theo cái ngoài mình, tha nhân, rất khó cưỡng nổi. Nhưng Bạch Diệp đã biết khước từ cái bên ngoài, biết dừng lại để lắng nghe nội tâm, chăm chút nội tâm. Người biết chăm sóc nội tâm siêng năng là điều kiện để người ấy sống hướng thiện, tử tế. Trong khung cảnh văn minh, văn hóa hiện nay, biết chăm sóc nội tâm là một khuynh hướng nhân bản. Chỉ có chăm sóc nội tâm mới biết trân trọng và chăm sóc cái ngoài mình, cộng sinh với chính mình: Chị và em gánh nước ao sen/ Mặt trời vàng ròng vỡ ra từng mảnh/ Múc cả tiếng chim tưng bừng đám lá/ Đường làng hớn hở những ban mai.

Người biết chăm sóc nội tâm như thế là người không bao giờ để cho tâm hồn mình xơ cứng, chai sạn. Nó biết ngạc nhiên trước một tia nắng, một tiếng chim, một tiếng reo của trẻ thơ, một mùi hương cánh đồng ban mai tinh khiết, một thân phận, một cuộc đời... Bạch Diệp mang một nội tâm đầy mẫn cảm với thế giới này. Nhìn đâu cũng “chuốc lấy” biết bao vui buồn nhân thế. Chính vì vậy, thơ chị tuy nói không ít về nỗi buồn, kể cả niềm đau mà vẫn ấm áp nhân tình. Người đọc nhận ra một trái tim giàu có, xao xuyến, dễ chạnh lòng, dễ bị khuấy động. Như một chuông gió, lúc nào cũng chực ngân lên bao nỗi đồng vọng xôn xao.

Người biết chăm sóc nội tâm như thế, nên mới có những vần thơ giàu thương cảm đối với người dì khi người đàn ông của mình bước vào cuộc chiến không trở về: Chúng tôi lớn lên dưới những chiếc tổ chim/ Thanh trà mấy mùa đơm trái chín/ Dì tôi mái đầu bạc trắng/ Như chéo dù hoa phơi trên nhánh thanh trà/ Chiều lại chiều/ Không ai đạp xe qua...

Chăm sóc nội tâm như là một động hướng tự nhiên, không cần phải có một cố gắng nào. Chính vì thế, nhân vật trữ tình trong thơ Bạch Diệp luôn luôn được là mình, được sống với chính mình một cách tự tin, với những phẩm hạnh cao quý. Có phải không, thơ Bạch Diệp lúc nào cũng toát lên sự cao quý của tâm hồn. Đề cao sự cao quý của tâm hồn, nghĩa là như một tất yếu, quay lưng lại với sự tầm thường, dễ dãi.

Tôi yêu biết bao những câu thơ Mưa trên cánh đồng tháng Chạp: Người đàn bà quỳ hái nụ hoa bên bìa ruộng thấp/ Nhặt tiếng cười đứa trẻ lên ba/ Đứa trẻ nhón chân chờ tiếng còi tàu/ Ôi mây/ Mây trắng mùa xưa theo ai ra đây / Ngang qua chiếc bóng đèn dầu/ Đi như mơ trong khu vườn ngải cứu/ Mau mau kịp tới bìa rừng tối/ Tay nải giấu đầy mắt sao...; Mưa trên cánh đồng thiếu ngủ/ Đường về làng cao vút trăng trong/ Tiếng tù và ai thả trên sườn dốc/ Mưa mang thơ ngây đi rồi phải không?...

Điều sau cùng tôi muốn nói, Bạch Diệp không né tránh nỗi buồn đau, kể cả những giằng xé lắm khi tuyệt vọng. Nhưng lạ thay, cũng bằng một cách tự nhiên, do năng lượng nhân bản giàu có mà đời sống nội tâm có được, sau rốt, hồn thơ này vẫn biết kiêu hãnh, vẫn biết hy vọng, đợi chờ: Những chiếc tổ chim mở ra/ Một vòm trời/ Bình yên/ Xanh thắm thiết.

Thơ ca sinh ra để làm gì nếu không mang đến cho con người những năng lượng sống tích cực, những niềm an ủi dịu dàng?

Nhân Dân hằng tháng trân trọng giới thiệu vài bài thơ tiêu biểu của nhà thơ Bạch Diệp

Mưa trên cánh đồng tháng Chạp

Nới khuy áo mà thở
Đâu hoa chổi hoa ngấy chạc chìu
Đâu bờ ao tóc se se mưa
Con bé trán thơm hương ổi chín
Không tiếng gọi
Chiều đông không tiếng gọi
Gió dắt người mê qua đồng làng

Người đàn bà quỳ hái nụ hoa bên bìa ruộng thấp
Nhặt tiếng cười đứa trẻ lên ba
Đứa trẻ nhón chân chờ tiếng còi tàu
Ôi mây
Mây trắng mùa xưa theo ai ra đây
Ngang qua chiếc bóng đèn dầu
Đi như mơ trong khu vườn ngải cứu
Mau mau kịp tới bìa rừng tối
Tay nải giấu đầy mắt sao

Tháng Chạp mơ bay bay
Cổ tích ngủ vùi chăn rơm thơm bồ hóng
Những người đàn ông đi xa đã về
Mắt lá thầm ướt trăng khuya
Đồng làng ngày mai mưa không
Đứa bé ngày xưa chạy dọc bờ sông
Ngày về tóc nâu thiếu phụ

Mưa trên cánh đồng thiếu ngủ
Đường về làng cao vút trăng trong
Tiếng tù và ai thả trên sườn dốc
Mưa mang thơ ngây đi rồi phải không?

----------------------------------------------

Chị và em và làng

Chúng mình như những bông diếp dại
Bên sườn đồi tràn gió sớm mai
Ngực nhú trăng mười bốn
Tiếng cười xanh giếng trời

Chị và em gánh nước ao sen
Mặt trời vàng ròng vỡ ra từng mảnh
Múc cả tiếng chim tưng bừng đám lá
Đường làng hớn hở những ban mai

Trên chiếc võng bà đan chị hát ru em
Ru qua hết một chái nhà
Ru về bãi ngô căng mật
Cả ngôi làng tràn khúc ngợi ca

Một bầu trời ướt đẫm nước mưa
Những khu vườn úa tàn buồn bã
Chỉ đàn kiến từ gốc cau biết rõ
Ngọn gió nào rưng rưng

Mùi phân bò khô mùi khói rạ ấm nồng
Cho ta bớt bơ vơ khi thấy mình đã lớn
Giữ tấm chăn mùa màng cho những đêm gió trở
Nghe tiếng làng qua kẽ lá thưa.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Có thể bạn quan tâm

Ký họa chân dung nhà thơ Vi Thùy Linh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Vi Thùy Linh và hành trình vượt lên chính mình

Tính từ bài thơ đầu tiên viết năm 15 tuổi (tháng 9/1995), sau này được đưa vào tập thơ đầu tay (Khát, NXB Hội Nhà văn, 1999), Vi Thùy Linh đã có một hành trình sáng tác 30 năm với 7 tập thơ. 30 năm trôi đi gắn với bao đổi thay, biến động trong đời sống, thiếu nữ Vi Thùy Linh đã là bà mẹ hai con.

Ký họa chân dung nhà thơ Trần Nhật Minh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Trần Nhật Minh - Thơ và những cuộc du chơi

Đã từng làm việc ở Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc, Đài Tiếng nói Việt Nam, Trần Nhật Minh quen biết, giao du với nhiều văn nghệ sĩ. Minh không chơi thì thôi, đã chơi thì luôn hết lòng với bạn.

Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Hùng Vĩ của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

“Em đem mùa hạ rót vào mùa đông”

Những đêm mùa đông chờ Xuân, nơi căn phòng nhỏ ấm, lũ sinh viên nghèo lại quây quần quanh thầy Nguyễn Hùng Vĩ, giảng viên Khoa Ngữ văn, Trường đại học Tổng hợp Hà Nội (cũ), một ông giáo hồn hậu, quê nghèo lam lũ xứ Nghệ, luôn trọng nghĩa trọng tình.

Nhà thơ Vân Anh.

Thơ Vân Anh “mặc định nhịp trẻ”

Dễ thấy lâu nay, người viết khi cho in tuyển tập đồng nghĩa với việc gom lại, khép lại quá trình sáng tác. Nhưng cũng có người sau đó vẫn tiếp tục xuất bản tác phẩm, không phải “út, ít” bòn mót, mà là những “đứa con” bụ bẫm, khỏe mạnh, ai cũng tấm tắc, trầm trồ.

Ký họa chân dung nhà thơ Trần Hoàng Thiên Kim của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Vì yêu mà thao thức

Trần Hoàng Thiên Kim là cái tên không xa lạ với công chúng ở các lĩnh vực báo chí, truyền hình, nghiên cứu văn học hay thơ ca.

Ký họa chân dung nhà thơ Ngô Thanh Vân của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Em và phố và thơ

Ai đó đã từng nói: thơ là bản tự thuật của tâm hồn. Thật thế. Ngoài đời, con người có thể phần nào che giấu được mình, nhưng trong thơ thì không.
Ký họa chân dung nhà thơ Phùng Thị Hương Ly của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Cõng lời thương trên lưng

Nữ nhà thơ Phùng Thị Hương Ly sinh ra và lớn lên ở Bắc Kạn, người Tày, học ngành viết văn, sau ra trường làm báo, hiện sống và viết tại quê hương. Một phác thảo lai lịch như thế cho thấy hai điểm quan trọng: người thơ ấy có một vốn liếng hết sức tự nhiên, sống động về nơi chốn mình, dân tộc mình và được đào tạo bài bản trong môi trường viết.
Ký họa chân dung nhà thơ Huỳnh Thúy Kiều của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

NỒNG NÃ HƯƠNG VỊ MIỀN CHÂU THỔ CHÍN RỒNG

Nhà thơ Huỳnh Thúy Kiều sinh ra và lớn lên ở chính giữa lòng châu thổ Cửu Long. Hiện chị cũng sống và viết tại đây. Như thế, tức là cả đời “ăn chịu” quê hương, xứ sở. Như nắng như gió, như đất như cây, như điệu ca vọng cổ, thơ Huỳnh Thúy Kiều cứ thế cất lên tự nhiên, đậm hương, nồng vị và lan tỏa.
Ký họa chân dung nhà thơ Đào Quốc Minh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Một phác thảo thơ Ðào Quốc Minh

Những năm gần đây, cái tên Đào Quốc Minh trở nên khá quen thuộc trong văn giới và bạn đọc. Anh viết và xuất bản đã có đến năm sáu tập thơ; tập gần đây nhất là “Phục sinh” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2024) với dung lượng khá lớn, 180 bài.
Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

“Quả thơm thì ở lại”

Người ta vẫn thường hay nói nhà thơ không có tuổi. Đó là một cách nói vui, lãng mạn, nghiêng về phía an ủi nhau. Thật ra, ai cũng vậy thôi, nhà thơ cũng như tất thảy chúng sinh, không tránh khỏi quy luật của tự nhiên. Tất thảy chúng ta già dần dần, đi theo quy luật của muôn đời: sinh, lão, bệnh, tử… không thể khác.
Ký họa chân dung nhà thơ Trần Kim Hoa của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ của những ký ức cất lời

Trần Kim Hoa làm thơ dễ đã 30 năm có lẻ. Và đã ra được 3 tập thơ riêng đầy đặn, trong đó tập Bên trời gần đây nhất đã được trao Giải thưởng thường niên của Hội Nhà văn Việt nam (2020). Trong vòng ngần ấy thời gian, với 3 tập thơ, cho thấy tác giả không phải là người ham chạy theo số lượng.
Ký họa chân dung nhà thơ Đoàn Văn Mật của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

“Sáng lên từ những nhỏ nhoi”

Cho đến nay, Đoàn Văn Mật đã trình làng ba tập thơ, tập gần đây nhất là “ Ngoài mây trời đầy trống vắng ” (NXB Hội Nhà văn, 2023).
Ký họa chân dung nhà thơ Kiều Maily của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ, hoa của người

Trong bài thơ mang tên “Nàng, hoa của cát” (đồng thời cũng được lấy làm tên cho tập thơ, NXB Hội nhà văn, 2019), nhà thơ Kiều Maily đã có những câu thơ như thể tự họa về mình: Nàng, hoa của cát/ yếu đuối giữa men tình/ kiêu hãnh với cô đơn/ nỗi mơ cuốn nàng về miền hạnh phúc/ Nàng, hương của đất/ chắt chiu giọt phù sa nuôi nấng đời cây/ hẹn mùa gieo hạt. Bài thơ có ba chủ thể: nàng, hoa và cát trong mối quan hệ gắn bó, ràng rịt với nhau.
Ký họa chân dung nhà thơ Trần Ngọc Mỹ của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Nhủ lòng vượt lên những phôi pha

Một người làm thơ trẻ thông thường hay lựa chọn một cách thế sống cùng, sống giữa, đồng hành với thế hệ mình và với đời sống hôm nay trong tất cả sự bề bộn, phức tạp và sống động của nó.
Ký họa chân dung nhà thơ Phạm Thị Ngọc Liên của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Phạm Thị Ngọc Liên: Người đi tìm chân dung tình yêu

Tròn 20 năm, nữ thi sĩ Phạm Thị Ngọc Liên mới trở lại thi đàn bằng tập thơ dày dặn mang tên “Trong tôi có nhiều tôi” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn). 99 bài thơ kết thành một “con đường thơ” với biển chỉ đường là “Tình yêu”. Phải, tất cả đều là thơ Tình, của một người đàn bà hồn nhiên, đa đoan, sẵn sàng “nhắm mắt đi trên cầu thăng bằng/ nồng nàn/ liều lĩnh” để tìm cho được chân dung của Tình yêu, hay là chân dung thân phận con người.
Ký họa chân dung nhà thơ Thy Nguyên của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thy Nguyên - Người đàn bà làm thơ buồn

Thơ gắn với buồn từ khi nào, có lẽ từ lúc thơ bắt đầu. Buồn là một phẩm chất của thơ, là một phẩm chất của đời sống con người vốn mong manh hữu hạn, nhiều bất toại hơn như ý. Người cầm bút tìm đến thơ như một cách để cất giấu, lại như một cách để phơi bày nỗi buồn trên mặt giấy. Ðể tìm kiếm một sự đồng cảm, tìm kiếm tri âm. Thy Nguyên là kiểu người làm thơ như vậy, “chơi” với buồn, và “phơi” nỗi buồn, không đắn đo giấu giếm.
Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Hồng của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ của những xuân thì

Nguyễn Hồng là một cái tên dường như đã quen trong đời sống văn học hiện thời. Chị khá chắc tay trong nhiều thể loại: truyện ngắn, tản văn, thơ. Riêng với thơ, chị đã cho in tập “Ví dụ anh” (2016), và đã đăng rải rác khá nhiều bài thơ lẻ trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Một dáng vóc thơ dần được định hình...
Minh họa trang thơ: ĐẶNG TIẾN

Trang thơ

Nhân Dân hằng tháng xin giới thiệu cùng độc giả trang thơ Tết.
Ký họa chân dung nhà thơ Phùng Khắc Bắc của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường

Phùng Khắc Bắc, "Một chấm xanh"

Vào quãng năm đầu thập kỷ chín mươi của thế kỷ trước, khi đang làm nghiên cứu sinh ở Đại học Sư phạm Hà Nội, tôi thấy trong văn giới xôn xao bàn tán về một tài thơ rất lạ mới có 47 tuổi vừa mới khuất. Đó là nhà thơ Phùng Khắc Bắc, tác giả tập thơ duy nhất mang tên “Một chấm xanh” do NXB Quân đội nhân dân phát hành cuối năm 1991.
Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Hoàng Sơn của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Nguyễn Hoàng Sơn, thơ viết cho thiếu nhi và...

Bạn đọc yêu thơ ngay từ thập niên 80 của thế kỷ XX đã biết đến một cây bút viết thơ cho thiếu nhi mang tên Nguyễn Hoàng Sơn. Lúc ấy, thơ viết cho thiếu nhi nổi bật nhất vẫn là một số cây bút quen thuộc, thế hệ đàn anh như Võ Quảng, Phạm Hổ, Định Hải... Cái tên Nguyễn Hoàng Sơn cùng vài cây bút thế hệ anh như Phạm Đình Ân, Trương Hữu Lợi, Mai Văn Hai... mới bắt đầu thấp thoáng.
Ký họa chân dung thi sĩ Văn Cao của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Văn Cao: "Ngày đêm làm ngọc"

Trong các ấn phẩm về thơ Văn Cao đã xuất bản, chỉ thấy chừng chưa đến mươi bài thơ được viết từ năm 1939 đến năm 1942.
Ký họa chân dung nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Hạnh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Nguyễn Thị Thúy Hạnh: Làm thơ, làm chữ

Trong số những nhà thơ trẻ (xuất hiện ở độ tuổi dưới 35) hiện nay, có một số cây bút rất quan tâm đến việc đổi mới thơ theo cách bắt đầu bằng việc dụng chữ, làm chữ, biến/đổi chữ. Nguyễn Thị Thúy Hạnh là một cây bút như vậy, ngay từ đầu, nhất quán và công khai tư duy về chữ, “di chữ”, “sống lời”, đã xác lập một quan niệm về thơ lấy chữ/ngôn ngữ làm trung tâm.
Ký họa chân dung nhà thơ Phạm Công Trứ của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Nhà thơ Phạm Công Trứ: Tựa vào những câu thơ hay

Trong truyền thống, nhất là với thơ trung đại, người đọc thơ thường hay chú ý đến những câu chữ được coi là tuyệt bút trong bài: những “nhãn tự”, “thần cú”... Cách nhìn này, khi bước sang văn học hiện đại vẫn được chú ý, nhưng không còn là duy nhất, cuối cùng.