Người Cor có chiêng và quế

Mùi hương nhè nhẹ của vỏ quế cùng tiếng chiêng ngân vang từ ngôi nhà của Nghệ nhân Nhân dân Hồ Ngọc An, làng Trà Dòn (xã Trà Thủy, Trà Bồng, Quảng Ngãi) như muốn nói rằng, hãy đến đây chuyện trò.
Chiêng ba được coi như linh hồn của người Cor.
Chiêng ba được coi như linh hồn của người Cor.

Nét phóng khoáng vùng cao

Những năm gần đây, dòng sông Trà Bồng chảy trước ngôi làng Trà Dòn trở nên hiền hòa hơn. Chỉ độ mươi năm về trước, bên này cát lở, bờ kia bồi đắp, sông luân phiên chuyển dòng. Ngược con dốc, cụm đồng bào Cor đã dời cây quế vào rừng sâu, vào khu quy hoạch riêng biệt. Cũng từ đó, trong ngõ xóm, mùi vỏ quế ít dần đi. Cây quế đến mùa mới thu hoạch, ngày tháng còn lại dân làng làm gì? Họ tập đánh chiêng, ôn 26 bài hát cổ truyền người Cor xưa để lại. Họ dàn dựng bài múa, họ đi lưu diễn. Dân làng yêu tiếng chiêng như dòng Trà Bồng yêu từng mạch đá, con khe. Chẳng rời xa, chẳng thể quên.

Năm nay, ông An vừa bước qua tuổi 68. Công việc hằng ngày của ông là lưu giữ văn hóa truyền thống của người Cor trong chính ngôi nhà của mình. Tuổi đã cao, ông An không còn đi lên rừng như hồi trẻ. Tuy nhiên, những ngày hội giao lưu, các buổi truyền dạy văn hóa Cor, người chủ trì chắc chắn là nghệ nhân Hồ Ngọc An. Chiêng ba (gồm hai chiêng, một trống) là bộ nhạc cụ mà người đàn ông Cor đều biết chơi. “Với người Cor, khi khách đến thăm nhà, chủ nhà mang chiêng ra đánh điệu đón khách. Khi khách về thì đánh điệu tiễn khách. Dịp hiến trâu còn đánh thêm điệu chiêng hội và chiêng cúng thần linh”, ông An nói.

Ngày hội hiến trâu, 10 bộ chiêng ba được mang ra sử dụng. Chính trong những dịp này, sự gắn kết cộng đồng càng thêm bền chặt. Từ thời xa xưa, tổ tiên người Cor dùng hình thức đấu chiêng để chọn ra từng người đàn ông khỏe mạnh, tài năng trong làng. Cách thể hiện bước đi, dáng đứng, phối hợp các nhạc cụ nhuần nhuyễn khi đấu chiêng mang đậm tinh thần phóng khoáng nơi vùng cao Trà Bồng.

Mới đây, dân làng Trà Dòn tổ chức ngày Tết ngã rạ. “Bây giờ vẫn làm Tết ngã rạ nhưng gọn hơn nhiều rồi!”, nghệ nhân An chỉ ra khoảng sân làng. Ngày xưa, lớp thế hệ ông bà nơi đây luôn tổ chức Tết ngã rạ có quy mô rất lớn. Hơn nửa tháng trời, nam nữ thanh niên lên rừng bắt con thú, tìm những đặc sản để mang về làm lễ cúng. Con heo, con mang, con chim, bầy sóc… bắt về được chế biến, phơi khô. Khi già làng chọn được ngày tốt nằm trong tháng 11 âm lịch, ngày hội lớn nhất trong năm được tiến hành. Thời kỳ đất nước còn chiến tranh, dù bom rơi đạn lạc, người Cor vẫn duy trì tục lệ Tết ngã rạ hằng năm. Mọi tâm tư, ước vọng của bà con sẽ được giãi bày trong ngày hội làng. Một năm lao động hăng say của người dân, vui có buồn có, được gì mất gì sẽ có thần linh chứng kiến.

Các anh làm trước, chúng tôi sẽ học theo

“Con một cha, nhà một nóc”, câu nói đã lưu truyền nhiều đời qua đủ để bao quát tập tục sinh sống của người Cor. Trong làng, nhiều lớp thế hệ từ ông bà đến con cháu đời sau đều ở chung trong một ngôi nhà dài. Ở chung một nhà là vậy, tuy nhiên, từng không gian nhỏ được ngăn bên trong nên ngôi nhà vẫn giữ được tính riêng tư cho mỗi gia đình nhỏ. Lùi về quá khứ khoảng 50 năm trước, ngày đó cây quế phát triển rất nhiều nên Trà Bồng có tên gọi miền đất quế. Sau ngày 30/4/1975, dân làng tập trung lại làm nhà, làng xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Ngôi nhà dài được dựng lại và đến năm 1986 thì bị hỏng. Kể từ đó, ký ức một ngôi nhà dài cả trăm mét dần mờ nhạt trong suy nghĩ của lớp trẻ.

Đại gia đình ông Hồ Ngọc An có bốn thế hệ sống chung một nhà. Cha ông An vừa mất nên hiện tại, người có trách nhiệm trụ cột, quyết định mọi việc trong nhà chính là ông An. Ông nói: “Xưa và nay vẫn vậy. Mọi tính toán làm ăn kinh tế trong nhà là do người đàn ông đi đầu. Mối đoàn kết thời cha ông chúng tôi rất chặt chẽ. Vì sống ở vùng núi cao, đi đâu làm gì cũng có nhiều người. Hiện nay đã phát triển thêm một xíu vì lớp trẻ được học hành lên cao. Cha, ông trong nhà càng phải tuyên truyền, dạy dỗ phù hợp với thực tế đời sống”.

Đa số người dân làng Trà Dòn đều đi theo cách mạng từ sớm. Những người từng là bộ đội, công an luôn đi đầu trong các chương trình đổi mới, xây dựng quê hương. Điều đó được hình thành bởi lẽ dân làng luôn tin tưởng vào lớp người từng góp công đánh đuổi kẻ địch ra khỏi quê hương. Các anh làm trước, chúng tôi sẽ học theo là quan điểm rõ ràng của dân làng.

Câu chuyện dựng xây nhà riêng càng thấy rõ điều đó. Năm 1986, gia đình ông An là một trong các hộ đầu tiên làm nhà khung gỗ, tường vách kiên cố. Lựa chọn cây gỗ bền chắc, một bộ khung được dựng lên. Tường bao xây bằng gạch và nền móng bê-tông không bị mối mọt. Sau hai năm xây dựng, ngôi nhà khang trang đầu tiên của làng trở thành bài học quý giá. Kể từ đó, bộ mặt mới đến với Trà Dòn khi nhà cửa dần đi vào nền nếp, đường đi sạch sẽ. Ngôi nhà sinh hoạt cộng đồng tung bay lá cờ Tổ quốc hiên ngang giữa đỉnh đồi.

Ở Trà Dòn, dân làng đánh giá đại gia đình của ông An thuộc dạng kiểu mẫu, tiến bộ. Sinh ra tám người con gồm năm người con trai và ba người con gái. Những tưởng cái nghèo sẽ vây lấy gia đình, vậy nhưng các con của ông hiện tại đều thành người, làm việc trong các cơ quan của địa phương. Một điều ông An luôn trăn trở chính là các cháu nhỏ trong làng, độ tuổi từ 15 tuổi trở lại có nắm và hiểu văn hóa Cor hay không. Mỗi lần tiễn đứa cháu từ làng ra phố học tập, các cụ già ở Trà Dòn rất tự hào. Và sau buổi đưa tiễn đó chính là nỗi lo cho tương lai khi các cháu trở về chẳng nói được tiếng dân tộc mình, không chơi được chiêng ba, đàn V’ró…

Để tiếng chiêng ngân vang

Danh hiệu Nghệ nhân Nhân dân mà Nhà nước trao cho ông An chính từ kết quả hăng say tìm tòi, bảo tồn văn hóa của ông. Tuổi ngày càng cao, ông An biết mình cần thực hiện bằng được mục tiêu thành lập Câu lạc bộ bảo tồn văn hóa dân tộc Cor. Cuối tháng 7/2022, hồ sơ Câu lạc bộ của ông An gồm 15 thành viên nòng cốt đã được đồng ý thông qua. “Tôi từng công tác ở mảng văn hóa - thông tin của xã 25 năm. Đó là điều kiện để tôi về từng làng sưu tầm lịch sử văn hóa, rồi lên huyện, tỉnh học hỏi, lưu diễn”, nghệ nhân An chia sẻ.

Thủ tục giấy tờ đã xong, người dân trong làng mừng vui. Họ cắt cử người trong nhà đến xem các con của ông An trình diễn chiêng, trống, múa hát. Được sống trong môi trường giáo dục nghiêm khắc của ông An từ nhỏ, năm người con trai gồm các anh Hồ Văn Vinh, Hồ Văn Minh, Hồ Văn Ninh, Hồ Văn Trinh và Hồ Văn Sinh đều giỏi đánh chiêng, chơi đàn V’ró. Nói được thì cần làm được cho bà con tin tưởng. Bài học đó được ông An tự răn chính mình.

Kinh nghiệm đưa tiếng chiêng sống lại với thời gian của nghệ nhân Hồ Ngọc An là điểm sáng của cả huyện Trà Bồng. Tôn trọng lịch sử cha ông, luôn đặt niềm tin nhất định vào các nghi lễ, cúng kính. Mặc dù vậy, việc kéo dài thời gian phần hội là điều “người đầu tàu” như ông An không đồng ý. Ở Trà Dòn từng tổ chức lễ hiến trâu trong tám ngày đêm. Khi chứng kiến dân làng tốn nhiều thời gian tập trung, bỏ dở công việc làm, ông An quyết định rút xuống còn năm ngày. Tới đây, ba ngày là con số ông An nghĩ rằng phù hợp nhất cho lễ hiến trâu và sẽ đặt vấn đề lên cấp huyện. Bảo tồn văn hóa nhưng không để sự lệch lạc ảnh hưởng đến an ninh, trật tự của địa phương.

Lễ hiến trâu cần có năm cây nêu gồm nêu Lớn, nêu Thượng, nêu Thường, nêu Ông bà và nêu Lá. “Báo với ông bà, cha mẹ. Bây giờ con có con trâu hiến ông bà, cha mẹ, cúng ông bà, cha mẹ. Mừng ông bà, cha mẹ đã sinh ra và giữ gìn con cháu phát triển, sức khỏe, thành đạt trên đường đời…”. Đó là một phần nhỏ trong bài cúng kéo dài gần hai giờ đồng hồ của các già làng người Cor.

Toàn xã Trà Thủy hiện có tổng 190 bộ chiêng ba. Tất cả đang được cộng đồng người Cor lưu giữ, xem như báu vật. Ngày hội làng chẳng cần loa đài, thanh âm trống chiêng, đàn V’ró đã đủ tạo nên tính huyền bí, mênh mông giữa đại ngàn. Sông Trà Bồng dội nước vào kẽ đá ào ạt, trai gái nắm tay nhau nhảy múa quanh sân làng.

Có thể bạn quan tâm

Chị Hoan kiểm tra miến phơi khô tự nhiên dưới nắng.

Người phụ nữ Tày đưa miến dong vượt đại dương

Từ đại ngàn xã Côn Minh (Thái Nguyên), người phụ nữ dân tộc Tày Nguyễn Thị Hoan đã viết nên câu chuyện cổ tích cho nông sản quê hương. Không cam chịu nhìn sản vật quý của bản làng bị ép giá, chị tìm cách biến những sợi miến mộc mạc thành “sợi vàng” chắp cánh cho ước mơ thoát nghèo vùng cao.

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Bà Đạm Thư chia sẻ những câu chuyện về A Lưới với bạn bè.

Người phụ nữ nặng lòng với thung lũng da cam

​Tại căn hộ chung cư nhỏ ở TP Hồ Chí Minh, tôi từng chứng kiến một hình ảnh cảm động. Có một bà cụ dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập xuống đến mức phải tựa hẳn vào chiếc xe đẩy mới có thể đứng vững.

Anh hùng LLVTND Đinh Hữu Thuần trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Từ canh trời Tổ quốc đến góc thiền giữa trời Tây Bắc

​Gặp lại người lính ra-đa năm nào, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đinh Hữu Thuần, giờ đây là Thiền sư Thích Chánh Tuệ giữa mù sương Sa Pa, chúng tôi hiểu rằng: Sau cùng, vinh quang lớn nhất không phải là tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là sự tự tại, bao dung trong một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.