Mùa xuân mới miền viễn tây Nghệ An

Giữa mùa đại dịch, rong ruổi dọc miền viễn tây xuyên trong mây qua những con đường “ngang trời” giữa một đại ngàn hùng vĩ, lòng vẫn tin, vùng cao xứ Nghệ với sự chung lưng đấu cật của chín bản mười mường sẽ vượt qua dịch dã, vượt lên cửa ải đói nghèo.

Chiều xuân ở thung lũng Mường Lống.
Chiều xuân ở thung lũng Mường Lống.

Covid-19 đi qua vùng bản

Sau Tết, chúng tôi có chuyến ngược nguồn du xuân miền Tây xứ Nghệ. Lên mới thẩm thấu cái rét ngọt nơi viễn xứ. Trên đỉnh Pu Xai Lai Leng, Pu Lon, Mường Lống…, những cánh hoa đào hoa mận nở xòe. Hùng vĩ, thơ mộng nhưng sâu trong mỗi vùng bản miền biên viễn này đã và đang căng mình chống chọi với dịch Covid-19. 

Dọc đường đi, chợt nhớ cơn lốc Covid-19 đã vượt qua núi non hiểm trở trèo lên những vùng bản heo hút vốn dĩ lâu nay bình yên. Chằm Puông, bản vùng sâu xã Lượng Minh, với hơn 190 hộ người Khơ Mú, gần 1.000 khẩu, trong đó 110 hộ nghèo và hơn 60 gia đình cận nghèo nối với hai xã Chiêu Lưu và Bảo Thắng, huyện Kỳ Sơn. Cuộc sống bà con nơi đây còn khó khăn trăm bề, vậy mà tháng 7/2021 vừa qua, Chằm Puông bất ngờ trở thành ổ dịch. Có lẽ đây là ổ dịch đầu tiên xuất hiện ở miền núi cao  Nghệ An với tốc độ lây lan rất nhanh. Từ Chằm Puông, cơn lốc Covid-19 ồ ạt quét qua bản La Ngan, xã Chiêu Lưu... huyện Kỳ Sơn. Mới đây, “lốc” Covid-19 lại tràn xuống bản người Thái Chôm Lôm, xã Lạng Khê, bản Xát và lan nhanh đến một số vùng bản sâu, xa khác ở huyện dưới thấp Con Cuông. Dọc quốc lộ 48 dịch Covid-19 cũng bắt đầu xâm nhập đến các vùng bản xa xôi của các xã Tri Lễ, huyện Quế Phong và bản người Thái cổ Hoa Tiến, xã Châu Tiến, huyện Quỳ Châu... làm cho cuộc sống người H’Mông, Khơ Mú, Thái vốn dĩ bình yên lâu nay bị  xáo trộn khi con em đi làm ăn các tỉnh miền nam ồ ạt đi xe máy về bản mang theo dịch về. Dịch dã không còn những đêm quây quần  bên chum rượu cần, con em ở nhà ngưng trễ việc đến trường học con chữ, hàng hóa làm ra khó tiêu thụ... Đã nghèo nay lại đối diện với khó khăn chồng chất. 

Những ngày qua, bà con dân bản Chằm Puông và nhiều bản làng khác nơi địa đầu miền Tây Nghệ An rất biết ơn các lực lượng chức năng không quản gian lao vất vả lao vào điểm dịch giúp đỡ bà con phòng, chống, điều trị. Biết ơn sự quan tâm sẻ chia của bà con bản dưới, mường trên đã kịp thời về vật chất, nhu yếu phẩm giúp bà con dân bản trong cơn hoạn nạn này. 

Ngược lên Cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn ở độ cao khoảng 1.200 m so mặt biển, giáp tỉnh Xiêng Khoảng (Lào). Đã bao lần lên “miền rét sương” này nhưng mỗi lần đều có một cảm giác giá lạnh tê tái buốt giá khác nhau, nhưng cảm nhận chung nhất vẫn là sự đìu hiu  quạnh vắng miền biên ải. 

Cái tên Nậm Cắn đọc đúng là “Nặm Căn” nghĩa là cùng chung nhau. Thì đúng vậy rồi, nhân dân hai huyện Kỳ Sơn - Noọng Hét, Nghệ An - Xiêng Khoảng đã uống chung một con suối và kết nghĩa anh em từ bao đời nay. Có người cho rằng, Cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn là một trong những cửa khẩu “đìu hiu” nhất Việt Nam! Có lẽ phần nào đúng vì con số thu thuế xuất nhập khẩu qua cửa khẩu này quá thấp, bây giờ, kỳ đại dịch Covid-19 lại càng đìu hiu, kim ngạch lại càng thấp hơn. Buổi sáng, lặng lẽ mù mịt trong sương mù, có lẽ buổi chiều nhộn nhịp hơn cả là đàn trâu, bò của người dân hai bên biên giới xã Nậm Cắn (Kỳ Sơn - Việt Nam) và huyện Noọng Hét (Lào) sáng gặm cỏ nước Lào, chiều tối về ngủ ở Việt Nam và ngược lại. Trước đây, khi chưa xảy ra dịch, mỗi tuần một phiên chợ hữu nghị sát biên giới được mở để giao lưu hàng hóa. Có chợ biên, nghĩa là đã bớt “đìu hiu”.

Chính trị viên Đồn Biên phòng Cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn, Trung tá Trịnh Văn Quế cho biết, trước tình hình diễn biến phức tạp của dịch Covid-19, đồn đã cùng với các lực lượng địa phương trên địa bàn  và các lực lượng nước bạn Lào tích cực và rất hiệu quả trong việc phòng, chống dịch Covid-19 và các loại tội phạm trên biên giới. Đặc biệt trong dịp đón Tết cổ truyền vừa qua, đồn đã triển khai kế hoạch tăng cường và duy trì lực lượng tại các chốt để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, bảo đảm an toàn an ninh biên giới quốc gia.

Mùa xuân mới miền viễn tây Nghệ An -0
 Dọc quốc lộ 16 đã hình thành những trung tâm thương mại, dịch vụ sầm uất.

Niềm tin trên “cổng trời”

Đi qua Kỳ Sơn, huyện thuộc diện 30a của Nghệ An, thấy bà con người Thái, H’Mông, Khơ Mú các xã Nậm Càn, Na Ngoi, Mường Ải, Mường Típ, dưới chân Pu Xai Lai Leng được hỗ trợ của các chương trình xây dựng mô hình phát triển kinh tế trồng dong riềng, gừng, bí xanh, nuôi lợn, gà đặc sản… cho thu nhập cao. Dãy Huồi Pịa trên xã Huồi Tụ như mái đầu bị cạo trắng trước đây giờ được thay tấm áo bởi chè shan tuyết mới phủ xanh. Những hàng chè shan tuyết như những đường kẻ xanh viền quanh thung núi như bức tranh thủy mặc. Từ Tổng đội thanh niên xung phong, những năm gần đây, Đảng bộ xã Huồi Tụ sớm xác định rõ cây con có hiệu quả kinh tế cao như trồng hàng trăm ha chè shan tuyết, phát triển nhiều mô hình trang trại tổng hợp cho thu nhập mỗi hộ mỗi năm hàng trăm triệu đồng.

Lên “miền quên lạc” (Mường Lống), nơi được mệnh danh là Sa Pa xứ Nghệ, nơi đây đang hình thành một vùng dược liệu áp dụng kỹ thuật công nghệ cao, hé mở một triển vọng mới khai thác tiềm năng về một du lịch sinh thái vùng miền tây Nghệ An. Ghé thăm Công ty cổ phần Dược liệu Mường Lống thuộc Tập đoàn TH lại nhớ chuyện đêm 24/6/1964, một toán phỉ tập kích vào trại dược liệu đã làm 27 cán bộ hy sinh, nhớ đến chuyện  đưa cây mận tam hoa về trồng thay cây anh túc, buổi đầu rớt giá thành “mận tam hoa tam buồn”... Chuyện ngày trước đêm về Mường Lống tối om và chuyện các thầy, cô cùng người dân phải chắt từng ca nước trong hốc đá để dùng... chỉ là những chuyện buồn cũ ở Mường Lống trước đây.

Còn chuyện vui mới hôm nay, Mường Lống đã có điện lưới, có sóng truyền hình, điện thoại di động, lên Mường Lống không còn gập ghềnh trắc trở... Ngoài đưa cây mận tam hoa, bây giờ Mường Lống còn có phong trào, trồng cỏ voi chăn nuôi bò vỗ béo, phát triển đàn gia súc, gia cầm đặc sản giống bản địa như lợn, gà đen H’Mông... Hiện, gà đen  là đặc sản của huyện Kỳ Sơn đã thành một sản phẩm hàng hóa được ưa chuộng trên thị trường. 

Với diện tích 136 ha nằm ở độ cao hơn 1.300 m so mực nước biển, điều kiện khí hậu, thổ nhưỡng mát mẻ quanh năm, Công ty cổ phần Dược liệu Mường Lống với mục tiêu khai mở vùng đất mới nơi “cổng trời” đang tiến hành trồng và khảo nghiệm hơn 30 loại dược liệu khác nhau trong đó có các giống chủ lực như: Sâm Pu Xai Lai Leng, tam thất bắc, lan thạch hộc tía, đương quy, bạch quả, đẳng sâm, đan sâm, đậu trọng, la hán quả, hà thủ ô đỏ... Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Dược liệu Mường Lống Lầu Chia Lồng chia sẻ, hiện công ty đã tạo việc làm cho 30 lao động người địa phương, thực hiện chỉ tiêu phát triển hơn 40 loại cây dược liệu. Công ty đã hoàn thành đưa vào hoạt động nhà máy sơ chế  dược liệu, thành lập các hợp tác xã sản xuất dược liệu tại Mường Lống, Huồi Tụ, Na Ngoi... Sau nhiều năm trở lại, một thế hệ mới ở Mường Lống, Na Loi... và nhiều vùng bản khác nơi miền biên viễn xứ Nghệ  không còn ám ảnh chuyện cũ bởi sắc hoa anh túc và sự đói nghèo... Bây giờ lên Mường Lống có lẽ với mọi người chỉ “quên, lạc” lối về bởi hương sắc hoa đào, mận và dược liệu quý... 

Ngày xuân viễn du trong đại dịch, đi chậm, sống chậm nơi vùng cao xứ Nghệ, còn nhiều chuyện mới đáng kể. Đó là dọc đường “ngang trời” quốc lộ 16 đã và đang hình thành những vùng chuyên canh nông, lâm nghiệp ứng dụng công nghệ cao đem lại hiệu quả kinh tế và thu nhập bền vững cho nhiều vùng bản người H’Mông trên cao, người Khơ Mú lưng chừng núi và người Thái dưới thấp từng bước thoát nghèo sớm về đích nông thôn mới. 

Có thể bạn quan tâm

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Bà Đạm Thư chia sẻ những câu chuyện về A Lưới với bạn bè.

Người phụ nữ nặng lòng với thung lũng da cam

​Tại căn hộ chung cư nhỏ ở TP Hồ Chí Minh, tôi từng chứng kiến một hình ảnh cảm động. Có một bà cụ dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập xuống đến mức phải tựa hẳn vào chiếc xe đẩy mới có thể đứng vững.

Anh hùng LLVTND Đinh Hữu Thuần trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Từ canh trời Tổ quốc đến góc thiền giữa trời Tây Bắc

​Gặp lại người lính ra-đa năm nào, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đinh Hữu Thuần, giờ đây là Thiền sư Thích Chánh Tuệ giữa mù sương Sa Pa, chúng tôi hiểu rằng: Sau cùng, vinh quang lớn nhất không phải là tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là sự tự tại, bao dung trong một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Quay tời thả “cá sắt” xuống dòng sông Năng.

Lặng lẽ Đầu Đẳng

Tôi mượn ý của nhà văn Nguyễn Thành Long trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa” cũng để nói về những người làm nghề “gác” trạm khí tượng thủy văn ở Đầu Đẳng. Đã hơn 50 năm, tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" ra đời nhưng ở Trạm thủy văn Đầu Đẳng (xã Ba Bể, Thái Nguyên) vẫn “ba không”: Không đường, không điện, không nước sạch.

Nghệ nhân Váng Vần Séng (trái) chơi đàn lìn xìn.

Đàn lìn xìn còn vang trên núi non

Thèn Hồng Quân dẫn tôi tới nhà ông Váng Vần Séng ở thôn Cốc Coọc, xã Pà Vầy Sủ, tỉnh Tuyên Quang. Ông là nghệ nhân chế tạo đàn lìn xìn - loại nhạc cụ dùng đệm cho các khúc hát dân gian của người Nùng. Đã lâu lắm mới lại có người hỏi đàn, ông nhớ người mua đàn một, nhớ điệu hát, tiếng đàn đến mười phần.

Đường lên khu A Trạm radar 485.

Vượt dốc thăm nhà trên núi của lính biển

Chỉ còn đúng một chuyến tàu cao tốc ra đảo Trà Bản (đặc khu Vân Đồn, Quảng Ninh) lúc chúng tôi tới. Những con tàu gỗ chở khách khác đã nép mình nơi góc cảng Cái Rồng. Trời đổ mưa từ sáng, gió ngoài vịnh Bái Tử Long cũng bắt đầu trở mình.