Người thiết kế ngôi nhà của Bác

Kỳ 1: "Chú lo cho bác một ngôi nhà sàn truyền thống…"

Người Việt Nam nào cũng từng lưu vào trái tim mình hình ảnh ngôi Nhà sàn trong Khu Di tích quốc gia đặc biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Ngôi nhà sàn-nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sống và làm việc trong hơn một thập niên cho đến ngày Người mãi mãi về cõi vĩnh hằng đã trở thành một trong những biểu tượng thể hiện cốt cách thanh tao, cao quý của vị Cha già dân tộc. Người thiết kế và chỉ huy thi công nhà sàn là kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh, nhân vật trong câu chuyện mà tôi đang kể…
Bác Hồ chụp ảnh lưu niệm cùng nhóm thiết kế và thi công nhà sàn của Người. Nguồn: Gia đình cung cấp
Bác Hồ chụp ảnh lưu niệm cùng nhóm thiết kế và thi công nhà sàn của Người. Nguồn: Gia đình cung cấp

Ngôi nhà sàn giản dị, đơn sơ giữa trái tim Thủ đô Hà Nội đã chứng kiến biết bao sự kiện lịch sử trọng đại, ý nghĩa lớn lao trong những ngày tháng cuối đời của Bác.

Tại ngôi nhà này, những năm đế quốc Mỹ leo thang đánh phá ác liệt miền bắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết Lời kêu gọi: "Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị tàn phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quý hơn độc lập, tự do!".

Cũng tại nơi này, từ năm 1965 đến năm 1969, Bác đã dành thời gian viết bản Di chúc thiêng liêng trước lúc Người ra đi. Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: "Cái nhà sàn của Bác vẻn vẹn chỉ có vài ba phòng, và trong lúc tâm hồn của Bác lộng gió thời đại, thì cái nhà nhỏ đó luôn luôn lộng gió và ánh sáng, phảng phất hương thơm của hoa vườn, một đời sống như vậy thanh bạch và tao nhã biết bao ". Còn đây là lời Tổng Bí thư Trường Chinh: "Dưới mái nhà này, Bác Hồ của chúng ta nhiều đêm không ngủ, nghĩ về cách mạng miền Nam, nghĩ về Chủ nghĩa xã hội miền Bắc, và nghĩ về vấn đề đoàn kết quốc tế. Chính những năm ở đây, Bác Hồ đã từng đề ra đường lối chiến thuật, chiến lược, đảm bảo đưa cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác "(*). Tổng thống Liên bang Nga V.Putin cũng đã xúc động viết: "Tôi thành thật được làm quen với cuộc sống người thầy vĩ đại của nhân dân Việt Nam… Những tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh luôn là biểu tượng cho tương lai, và lịch sử thế giới nhắc về Người như một bậc thánh nhân…". V.Putin là một trong hơn 100 nguyên thủ quốc gia và hàng trăm nghìn người đến từ 160 quốc gia trên thế giới cùng với hàng chục triệu người Việt Nam từng viếng thăm Khu Di tích quốc gia đặc biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhà sàn của Bác. Không một ai đến thăm nơi ở của Người mà không trào dâng cảm xúc thành kính và ngưỡng mộ về một nhân cách văn hóa lớn đã trở thành huyền thoại ngay cả trong cuộc sống đời thường…

Như một cơ duyên, tôi đã tìm đến và ngồi cùng những người thân của kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh trong ngôi nhà ở số 328 cuối phố Bà Triệu (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội), nơi ngày xưa ông và gia đình đã từng có nhiều năm sống và làm việc. Ngôi nhà dạng biệt thự kiểu miền nam nước Pháp, một biệt thự nhiều hộ cùng cư ngụ, cách bố trí nhà ở tập thể phổ biến thời bao cấp.

Vị kiến trúc sư tài hoa đã tạ thế từ 49 năm trước, nhưng tên tuổi của ông đã được lưu vào lịch sử ngành kiến trúc Việt Nam với những công trình để lại dấu ấn sáng tạo sâu sắc. Một trong những công trình gắn liền với tên tuổi của ông, như giới thiệu ở trên, là Nhà sàn của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ông (kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh) nắm rất vững kiến thức kiến trúc Việt Nam và kiến trúc Á Đông và đã vận dụng một cách nhuần nhuyễn vào ngôi nhà sàn bằng gỗ lợp ngói của Bác Hồ. Có xem xét những mộng, những bờ mái của ngôi nhà này thì ta mới thấy được kiến thức của ông sâu sắc và cách làm việc của ông tỷ mỷ, chi tiết đến mức nào…”.

PGS, KTS ĐĂNG THÁI HOÀNG

Từ thuở thiếu thời, đọc trường ca "Theo chân Bác " của nhà thơ Tố Hữu, không ai không nhớ những dòng thơ miêu tả về nơi Bác ở: "Nhà gác đơn sơ, một góc vườn/ Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn/ Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối/ Tủ nhỏ, vừa treo mấy áo sờn…". Hình ảnh ấy giản dị, phản ánh rõ nét cốt cách thanh cao của vị lãnh tụ kính yêu, suốt một đời "nâng niu tất cả chỉ quên mình ". Tôi đã ngấm những dòng thơ ấy nhưng không ngờ một ngày lại được kiếm tìm những tư liệu và được vinh dự kể lại câu chuyện về người thiết kế ngôi nhà của Bác. Tôi đã lùi theo ký ức của người con trai trưởng của kiến trúc sư Ninh là ông Nguyễn Thanh Bích (sinh năm 1935) và cháu nội của kiến trúc sư là chị Nguyễn Thị Thu Thủy, một cán bộ từng làm việc tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Trong cuốn sách mang dáng dấp hồi ký của kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh, do nhà văn Nguyễn Trường Thanh ghi chép, với tựa đề "Ngôi nhà của cha", thuật lại khá chi tiết:

Thời điểm đó, kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh đang giữ chức vụ Cục trưởng thiết kế dân dụng thuộc Bộ Kiến trúc. Ngày 18/12/1957, đồng chí Vũ Kỳ - thư ký riêng của Bác đã đến tận cơ quan gặp ông Ninh với lời đề nghị: "Bác cho tôi mời anh vào gặp Bác, ta đi ngay kẻo Bác chờ". Nghe đồng chí Vũ Kỳ nói vậy, lòng ông Ninh xốn xang khó tả. Được gặp Bác, ý nghĩ ấy vang lên trong tâm trí ông. Đó là ao ước, khát khao, là niềm tự hào vô bờ bến. Xen trong cảm xúc dâng trào, ông Ninh thấp thỏm: "Không biết Bác cho gọi là có việc gì?". Cũng may, trên dọc đường đi, đồng chí Vũ Kỳ đã gợi mở đôi chút. Ông Kỳ nói: Hồi mới về lại Thủ đô, Trung ương đã chọn Phủ Toàn quyền Đông Dương làm nơi để Bác ở và làm việc, nhưng khi đến tham quan ngôi nhà, Bác đề nghị dành nơi sang trọng này làm Phủ Chủ tịch để đón khách quốc tế và hội họp Chính phủ. Bác đã chọn căn nhà nhỏ vốn là nơi ở của thợ điện bên cạnh bờ ao trong Phủ Toàn quyền cũ làm chỗ nghỉ ngơi và làm việc cho riêng mình. Lý do Bác đưa ra là, ở đây vừa thích hợp với hoàn cảnh đất nước và tiện khi có khách đến làm việc, Người chỉ cần đi bộ không cần xe cộ. Nhưng lòng Bác vẫn có ý mong một căn nhà sàn nhỏ nhắn, khiêm tốn như hồi kháng chiến ở Chiến khu Việt Bắc. Chúng ta vẫn nhớ như in lời Bác trong một bài trả lời phỏng vấn các nhà báo nước ngoài từ năm 1946: "Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh, nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi…".

Thế rồi, Bác đã ra tận cửa đón khi ông Ninh vừa tới. Bác thân tình vỗ vai người kiến trúc sư, ân cần hỏi thăm công việc và đời sống của anh em cơ quan, hỏi cặn kẽ tình hình gia đình và việc học hành của các cháu; Bác còn nói là trong công việc và cuộc sống có khó khăn gì không. Khoảng cách giữa lãnh tụ và người cán bộ biến mất, chỉ còn lại không khí ấm áp, cởi mở, chan hòa. Bác vào việc: "Bác biết, trong tư duy sáng tạo của chú là những biệt thự, villa, những công trình kiến trúc nguy nga, tráng lệ. Đã đến lúc cần đến những điều đó rồi đấy, nhưng hãy dành cho dân cho nước. Còn bây giờ chú lo cho Bác một ngôi nhà sàn truyền thống, nhưng nhỏ thôi, chỉ cần một phòng làm việc, một phòng nghỉ, sao cho phù hợp với hoàn cảnh đất nước mình". Vâng lời Bác, lĩnh hội ý tưởng của Người, lòng tràn ngập niềm vui sướng, tự hào, kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh đã bắt tay ngay vào việc. Trong lời kể lại của mình, ông Ninh đã diễn đạt tâm trạng vào thời điểm đó: Không hiểu sao tự nhiên thấy khó thế, khó vô cùng! Bác là lãnh tụ kiệt xuất, không chỉ với dân tộc ta mà cả bạn bè khắp năm châu bốn biển đều kính yêu Người. Bác là một nhà hiền triết, một nhà văn hóa lớn, một thi nhân. Xây cho Bác một căn biệt thự nhỏ thì không khó khăn gì. Dựng một căn nhà truyền thống cũng dễ thôi, nhưng lại to, lại rộng quá, trong khi căn nhà nhỏ của người thợ điện mà Bác đã cho là rộng quá rồi, vậy thì nhà của Bác diện tích bao nhiêu là đủ? Vì Bác chỉ dặn là "nhỏ thôi", và sao cho "tiết kiệm, phù hợp với hoàn cảnh đất nước". Những câu hỏi cứ lần lượt xuất hiện trong đầu khiến cho vị kiến trúc sư phải liên tục giải mã sao cho đúng lời dặn dò của Bác. Ông Ninh từng kể lại: "Sau khi xem xét chỗ ngủ, chỗ làm việc của Bác, tôi nảy ra nhiều suy nghĩ, cái lớn lao, cao cả của Bác không những toát ra qua sự nghiệp vĩ đại của Người mà còn toát ra qua những cái tưởng như rất bình thường, gần gũi trong sinh hoạt hằng ngày. Đối với Bác không cần tô vẽ gì hết, vì mọi sự tô vẽ, trau chuốt đều trở nên thừa, ý nghĩ ấy đã giúp tôi phác thảo ra cái hướng chính của việc thiết kế ngôi nhà của Bác…".

(*) Theo “Ngôi nhà của cha”, tác giả Nguyễn Trường Thanh, Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin, Hà Nội, năm 2007.

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

Những “bà thím” vốn tự ti nay đã tự tin giới thiệu, chia sẻ kinh nghiệm làm du lịch. Ảnh: Hợp tác xã du lịch cộng đồng Gò Cỏ

Lời của đá

Là vùng lõi của Văn hóa Sa Huỳnh - một trong ba nền văn minh cổ lớn của nước ta với niên đại hơn 2.500 năm - làng di sản Gò Cỏ (phường Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) mang một bí mật không được viết thành chữ,...

Hai kiện tướng Phạm Quang Thành (trái) và Đinh Đức Huy chia sẻ về nghề lái tàu. Ảnh: Diên Khánh

Tinh thần thép của tài xế hỏa xa

Người lái tàu được giao sứ mệnh là những người “cầm cương”, giúp cho mỗi hành trình dù gần hay xa được an toàn. Ngoài kinh nghiệm, sự tinh nhạy, họ phải có tinh thần thép để đối mặt với nhiều tình huống khẩn cấp.

Vẻ đẹp Lý Sơn, Quảng Ngãi. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

QUA MIỀN CỬA BIỂN

Người ta ví miền trung nước ta như cái ban-công của bán đảo Đông Dương nhìn ra biển, nơi có tuyến hàng hải đông đúc thứ nhì thế giới.

Tổng Tư lệnh, Ðại tướng Võ Nguyên Giáp thăm Bộ đội Trường Sơn. Ði bên cạnh là Tư lệnh Ðồng Sỹ Nguyên. (Ảnh tư liệu).

Lời thừa nhận từ đối phương

Kho lưu trữ tại Đại học Texas Tech chứa hàng triệu trang tài liệu giải mật về Đường Trường Sơn, trong đó phía Mỹ thừa nhận đây là “kỳ tích hậu cần” và “một trong những thành tựu vĩ đại nhất của kỹ thuật quân sự thế kỷ 20”, bất khả chiến bại trước sức mạnh công nghệ hiện đại của họ.

Ông Vũ Kim Điều, chiến sĩ Điện Biên kể về trận đánh mở màn vào “cánh cửa thép Him Lam” trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Nén tâm hương dưới trời Tây Bắc

Cách trung tâm chỉ huy của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ 2,5 km về phía Đông Bắc, chính là nơi ghi dấu trận đánh mở màn của bộ đội ta trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)

Thành phố phía đông

Tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, trong chương trình làm việc, Quốc hội cho ý kiến để tỉnh Đồng Nai trở thành thành phố Đồng Nai. Đây là một cột mốc rất quan trọng, đáng nhớ của đất và người Đồng Nai khi hội đủ các yếu tố trở thành thành phố trực thuộc Trung ương.

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Người dân thực hiện thủ tục hành chính tại Trung tâm phục vụ hành chính công phường Lâm Viên - Đà Lạt.

Tết năm nay sẽ lưu vào ký ức

Lễ hội hoa Mai anh đào Đà Lạt vào dịp cuối năm nay có thêm nhiều cư dân mới của tỉnh Lâm Đồng cùng gia đình dạo phố, chụp ảnh lưu dấu lần đầu với loài thảo mộc đặc trưng phố núi.

Đoàn tàu giữa không gian hùng vĩ, nên thơ của "thiên hạ đệ nhất hùng quan" Hải Vân. (Ảnh Trần Ngọc Tiến, Xí nghiệp Đầu máy Sài Gòn)

Trên hành trình hạnh phúc

Một hành khách đứng lặng trên sân ga, dõi theo đoàn tàu vừa lăn bánh. Trên thân tàu, sắc đỏ và vàng của cờ Tổ quốc nổi bật, hòa cùng sắc xanh rừng núi mây trời với những họa tiết cách điệu thanh nhã và logo Báo Nhân Dân nổi bật chạy dài theo từng toa.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.

Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quốc kể về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ảnh: LƯU XA

Những người kể chuyện hòa bình

Không chỉ kiên cường trong chiến đấu, nhóm cựu chiến binh bị địch bắt tù đày, trở về đời thường vẫn mang tinh thần bất khuất của người lính, không ngại gian khó. Các ông dày công xây dựng Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, biến nơi đây thành “địa chỉ đỏ” tri ân các đồng đội đã ngã xuống, đồng thời lan tỏa lòng yêu nước và giá trị của hòa bình cho các thế hệ sau.
Lớp học mầm non ở buôn Ka Ming. (Ảnh: Uông Thái Biểu)

Đất giàu, đất học Ka Ming

Ngày trước buôn Ka Ming thuộc xã Gung Ré, nay là một trong những khu phố của thị trấn Di Linh (huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng). Với 100% dân số là đồng bào dân tộc Cơ Ho thuộc nhánh Srê, buôn làng này thật sự là một vùng đất lành, đất giàu và đặc biệt là đất học nổi tiếng trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên.
Các chiến sĩ lữ đoàn 162 gói bánh chưng chuẩn bị đón Tết.

Đón xuân trên chiến hạm

Đón giao thừa trên chiến hạm không rượu, bia thuốc lá, hồi còi tàu thay cho pháo, nhưng lại có những điều đặc biệt khác mà ít người có thể hình dung ra được…
Làng Nubian trên đảo Elephantine.

Ngôi làng cổ huyền bí giữa dòng sông Nile

Nằm ở phía nam Ai Cập, cách thủ đô Cairo khoảng 800 km, thành phố Aswan bên bờ sông Nile là cửa ngõ của Ai Cập xuống phía nam châu Phi. Đây là nơi sinh sống của người Nubian, một nhóm bộ tộc di cư, đến từ miền bắc Sudan. Điều đó giải thích tại sao họ có tông màu da sẫm hơn người Ai Cập.
Ông Quang Văn Thu (thứ bảy, từ trái sang) và người dân phối hợp tuần tra đường biên, cột mốc cùng chiến sĩ Đồn Biên phòng Thông Thụ (huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An). Ảnh: NGUYỄN ĐẠO

"Cột mốc sống" nơi biên cương xanh thẳm

Nước ta có 4.510 km đường biên giới đất liền trải dài từ bắc tới nam. Chủ quyền quốc gia được xác lập, gìn giữ từ những cột mốc đánh dấu tọa độ và từ chính những bước chân lặng thầm bền bỉ không kể ngày - đêm, mưa - nắng của những người lính biên phòng cùng hàng hàng lớp lớp người dân tình nguyện trở thành những "cột mốc sống".