“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.
Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

Mỗi câu chuyện đầy bi tráng năm xưa, là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng những giá trị của hòa bình.

Côn Đảo nay đã thay da đổi thịt và ngày càng thắm xanh, trở thành điểm du lịch tâm linh, với nhiều di tích lịch sử mà bất kỳ ai cũng muốn đến để tìm hiểu, tận mắt chứng kiến những mất mát, đau thương nhưng rất đỗi tự hào của cha ông ta.

Nơi thử thách lòng dũng cảm

Nhiều cựu tù, là những nhân chứng trực tiếp chịu cảnh giam cầm, đọa đày cũng đã trở lại Côn Đảo. Bà Hoàng Thị Khánh, Trưởng ban Liên lạc toàn quốc chiến sĩ cách mạng Việt Nam bị địch bắt tù đày, chia sẻ: “Cảnh vật nơi đây tuy có đổi thay, nhưng hình ảnh về cách tra tấn, đối xử với tù nhân thì còn đó… Cuộc đời tôi có nhiều bước thăng trầm, nhưng luôn cảm thấy mình may mắn, được trở về với gia đình, được có cơ hội chia sẻ với nhiều bạn trẻ về những ngày hoạt động cách mạng”.

Trước khi bị địch bắt và đày ra Côn Đảo, bà Khánh được phân công làm Đội trưởng Võ trang tuyên truyền thuộc Tuyên huấn quân khu Sài Gòn-Gia Định. Theo bà Khánh, so với những năm đầu kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, việc đánh đập, tra tấn dã man tù chính trị tại Côn Đảo đã giảm sau nhiều đợt đấu tranh của ta, tuy nhiên mức độ đày đọa của địch với tù chính trị thì tàn bạo hơn.

Ở nhà lao những ngày nắng, tù nhân bị mang phơi nắng, hắt nước và vôi bột vào người cho đổ máu mũi, máu miệng. Ngày mưa, tù nhân bị ngâm trong những khu biệt lập... Có những tháng ngày sống trong hầm tối không biết ánh sáng, thiếu nước uống, thức ăn và chân tay bị cùm kẹp… Khi sự hành hạ về thể xác đã lên đến cùng cực, chúng lại dùng những đòn tra tấn về tinh thần. Nhiều đêm, một số chiến sĩ trong xà-lim bị dựng dậy đưa đi, không thấy trở về, gây tâm lý hoang mang cho những người còn lại. Cai ngục hành hạ tù nhân đủ hình cấp, chỉ với mục đích duy nhất là hạ gục ý chí người chiến sĩ cách mạng.

Với nhiều tù nhân, Ngày giải phóng Côn Đảo (1/5/1975) là thời khắc hạnh phúc nhất, xúc động nhất trong cuộc đời. Rạng sáng 1/5, một cai quản đến Trại 6
khu B cầm chùm chìa khóa và nói: “Bên mấy bà thắng rồi, mấy bà ra đi!”. Mọi người không tin và yêu cầu được nghe tin tức qua radio, lúc này mọi người mới tin quân ta đã giành thắng lợi. Bà Hoàng Thị Khánh nhớ lại: “Tất cả đều vui sướng, không ai đứng yên được. Mọi người mừng rỡ và hô to: Mình thắng rồi! Mình sống rồi!”.

Tôi may mắn được gặp ông Nguyễn Xuân Viên (tên gốc Lê Xuân Viên), người cựu tù Côn Đảo duy nhất hiện đang sống tại Đặc khu Côn Đảo. Tiếp chúng tôi trong buổi chiều nắng nhẹ, với dáng người nhỏ, nhưng ánh mắt ông toát lên vẻ rắn rỏi, đó cũng là thần thái của một cựu tù chính trị từng khiến đám cai ngục phải e dè. Ông Viên sinh năm 1944, quê gốc xã Quế Phong, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam (nay thuộc Đà Nẵng), tham gia cách mạng từ tháng 1/1965. Ông bị địch bắt, lưu đày ở Quảng Nam - Đà Nẵng rồi bị đưa về nhà lao Tân Hiệp (Biên Hòa, Đồng Nai). Năm 1969 bị đày ra Côn Đảo, tại đây, ông bị giam giữ ở nhiều trại giam khét tiếng như Trại 1, Trại 6 khu B, Trại 7 khu B. “Mình ở trong “chuồng cọp”, mỗi lần nghe tiếng cửa mở, lại tưởng nó cho ra tắm nắng. Chúng hỏi bữa nay ngày mấy, có nhớ không? Nếu nhớ nó cũng đánh, không nhớ chúng cũng đánh. Chúng tôi ở trong “chuồng cọp” miết, có biết mặt trăng, mặt trời, ngày tháng gì đâu. Tại đây có “chuồng cọp” kiểu Pháp và kiểu Mỹ. Mỗi buồng giam chừng 1,5m x 2,7m, không có giường ngủ, giam từ năm đến 12 người, chân bị còng vào thanh sắt, việc ăn uống và vệ sinh cá nhân đều tại chỗ”, ông Viên bùi ngùi.

Do tuổi cao cùng các di chứng từ những ngày bị tra tấn dã man, có lúc ông Viên nói bị hụt hơi, bà Nguyễn Thị Tư, vợ ông phải thường xuyên diễn giải thêm cho khách. Sau khi Côn Đảo được giải phóng, ông trở về quê nhà, chăm sóc mẹ già. Năm 1981, ông Viên đưa vợ trở lại Côn Đảo công tác, làm tại Phòng Thông tin-văn hóa, rồi được giao làm Phó Trưởng ban Quản lý di tích Côn Đảo.

dsc-8227.jpg
Ông Nguyễn Xuân Viên chia sẻ về thương tích trong lao tù. (Ảnh VĂN HỌC)

Những tuổi xuân đáng nhớ

Năm nay, hơn 100 cựu tù Côn Đảo, cựu tù kháng chiến tại Thành phố Hồ Chí Minh, các tỉnh miền tây và miền trung đã có buổi gặp mặt, ôn lại những kỷ niệm trong lao tù. Có chị thay cha đi gặp mặt đồng đội. Các câu chuyện về các buổi tuyệt thực, chống chào cờ, những buổi đàn áp của giặc… được kể lại vô cùng cảm xúc. Điều đáng nói, giữa lớp lớp vòng vây, bị kìm kẹp đến nghẹt thở, những người tù yêu nước vẫn có tổ chức Đảng, tổ chức Đoàn, xây dựng nội san, vẫn làm thơ, ca hát…

Trong buổi gặp, ông Phạm Hồng (91 tuổi) được mệnh danh là người tù già nhất Côn Đảo với hơn 18 năm sống trong ngục tù, ôn lại quá khứ hào hùng qua những vần thơ viết về sự oanh liệt của những cựu tù. Còn cựu tù Trịnh Phi Long (75 tuổi), nhớ lại: “Cai ngục đã nấu nhựa nóng chảy đổ vào tai tôi. Giữa trưa nắng nóng, chờ cho đổ mồ hôi chúng rắc vôi bột vào người. Ban đêm khi cái lạnh thấu xương thì bị dội nước lạnh”.

Đến với buổi gặp mặt, Trung tướng Châu Văn Mẫn, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Phó Tổng Cục trưởng Xây dựng lực lượng (nay là các cục khối X) Bộ Công an, đã chia sẻ những câu chuyện xúc động.

Năm 1965, khi chỉ mới 15 tuổi, ông Mẫn đã tham gia cách mạng và là đội viên Đội công tác K300-H8. Tháng 1/1970, khi làm nhiệm vụ móc nối cơ sở ở Phước An, ông bị địch bắt. Trải qua nhiều đợt tra tấn, địch không khai thác được thông tin gì nên chúng chuyển ông ra Côn Đảo khi vừa tròn 20 tuổi. Những tù nhân nằm trong “tầm ngắm” của chúng bị gom về Trại 6 khu B. Đây là một khu trại giam biệt lập được chia thành chín phòng giam, mỗi phòng giam hơn 80 người. Ngày đó, khi vừa đưa tù nhân đến trại giam, chúng đã ra đòn “cân não” dã man để uy hiếp tinh thần. Nhưng, với ý chí cách mạng bền gan, các tù nhân không những không khuất phục mà tại Trại 6 khu B đã lập nên được “vùng giải phóng” và trở thành “cái gai” trong mắt bọn cai ngục.

Hồi đó, tuy tuổi còn trẻ, Châu Văn Mẫn đã nhiều lần chịu đau đớn về thể xác nhưng vẫn tiếp tục “chiêu” tuyệt thực để uy hiếp kẻ thù. Sau những trận đòn và được trả lại trại giam, ông cùng anh em trong lao tổ chức tuyên truyền cách mạng. Ông Mẫn hồi tưởng: “Hồi đó, chúng tôi đã lập nên tờ nội san có tên “Xây dựng”, là tài liệu học tập vô cùng quý giá của anh em tù chính trị nói riêng và tài liệu giác ngộ cách mạng của tù nhân Côn Đảo nói chung. Mỗi số báo ban đầu xuất bản chỉ có hai cuốn, nhưng do nhu cầu đọc quá nhiều, hơn 800 tù nhân chuyền tay nhau đọc, đến những người cuối thì tờ báo đã nát, giấy đã rách, chữ không rõ, nên Đảng ủy Trại 6 khu B quyết định tăng số lượng lên năm cuốn”. Nội san “Xây dựng” ra được 10 số trong điều kiện kiểm soát gắt gao của địch. Năm 1974, do nhận thấy tính chất nguy hiểm của tù chính trị nơi đây, địch xé lẻ tù nhân chính trị ở Trại 6 khu B ra các nhà lao khác. Châu Văn Mẫn cùng một số tù chính trị khác bị đưa vào “chuồng cọp” số 7 gọi là Trại 7. Tờ nội san “Xây dựng” không thể tiếp tục xuất bản. Sau ngày giải phóng, các chiến sĩ lần lượt được chuyển về đất liền chữa bệnh, phân công công tác hoặc đi học nâng cao nghiệp vụ. Còn ông Mẫn tiếp tục ở lại làm Phó Trưởng công an huyện Côn Đảo, sau này ông là Giám đốc Công an tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu (cũ).

Các cựu tù có những ngày rất trẻ trong lao tù, với tinh thần bất khuất. Mỗi người đều mong mỏi, các thế hệ trẻ hôm nay tới thăm Côn Đảo, sẽ không chỉ thấy những chứng tích tàn ác dã man của địch mà còn thấy được sự kiên cường của cha ông ta hơn nửa thế kỷ trước ■

Trong lịch sử đấu tranh ở nhà tù Côn Đảo giai đoạn kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, các tù chính trị Trại 6 khu B luôn là lực lượng ở tuyến đầu chống địch quyết liệt nhất. Tinh thần chiến đấu kiên cường đã làm lung lay quyết tâm của địch trong mục tiêu đánh phá, tiêu diệt lực lượng “chống đối” ở nhà tù Côn Đảo.

Có thể bạn quan tâm

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Người dân thực hiện thủ tục hành chính tại Trung tâm phục vụ hành chính công phường Lâm Viên - Đà Lạt.

Tết năm nay sẽ lưu vào ký ức

Lễ hội hoa Mai anh đào Đà Lạt vào dịp cuối năm nay có thêm nhiều cư dân mới của tỉnh Lâm Đồng cùng gia đình dạo phố, chụp ảnh lưu dấu lần đầu với loài thảo mộc đặc trưng phố núi.

Đoàn tàu giữa không gian hùng vĩ, nên thơ của "thiên hạ đệ nhất hùng quan" Hải Vân. (Ảnh Trần Ngọc Tiến, Xí nghiệp Đầu máy Sài Gòn)

Trên hành trình hạnh phúc

Một hành khách đứng lặng trên sân ga, dõi theo đoàn tàu vừa lăn bánh. Trên thân tàu, sắc đỏ và vàng của cờ Tổ quốc nổi bật, hòa cùng sắc xanh rừng núi mây trời với những họa tiết cách điệu thanh nhã và logo Báo Nhân Dân nổi bật chạy dài theo từng toa.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.

Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quốc kể về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ảnh: LƯU XA

Những người kể chuyện hòa bình

Không chỉ kiên cường trong chiến đấu, nhóm cựu chiến binh bị địch bắt tù đày, trở về đời thường vẫn mang tinh thần bất khuất của người lính, không ngại gian khó. Các ông dày công xây dựng Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, biến nơi đây thành “địa chỉ đỏ” tri ân các đồng đội đã ngã xuống, đồng thời lan tỏa lòng yêu nước và giá trị của hòa bình cho các thế hệ sau.
Lớp học mầm non ở buôn Ka Ming. (Ảnh: Uông Thái Biểu)

Đất giàu, đất học Ka Ming

Ngày trước buôn Ka Ming thuộc xã Gung Ré, nay là một trong những khu phố của thị trấn Di Linh (huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng). Với 100% dân số là đồng bào dân tộc Cơ Ho thuộc nhánh Srê, buôn làng này thật sự là một vùng đất lành, đất giàu và đặc biệt là đất học nổi tiếng trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên.
Các chiến sĩ lữ đoàn 162 gói bánh chưng chuẩn bị đón Tết.

Đón xuân trên chiến hạm

Đón giao thừa trên chiến hạm không rượu, bia thuốc lá, hồi còi tàu thay cho pháo, nhưng lại có những điều đặc biệt khác mà ít người có thể hình dung ra được…
Làng Nubian trên đảo Elephantine.

Ngôi làng cổ huyền bí giữa dòng sông Nile

Nằm ở phía nam Ai Cập, cách thủ đô Cairo khoảng 800 km, thành phố Aswan bên bờ sông Nile là cửa ngõ của Ai Cập xuống phía nam châu Phi. Đây là nơi sinh sống của người Nubian, một nhóm bộ tộc di cư, đến từ miền bắc Sudan. Điều đó giải thích tại sao họ có tông màu da sẫm hơn người Ai Cập.
Ông Quang Văn Thu (thứ bảy, từ trái sang) và người dân phối hợp tuần tra đường biên, cột mốc cùng chiến sĩ Đồn Biên phòng Thông Thụ (huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An). Ảnh: NGUYỄN ĐẠO

"Cột mốc sống" nơi biên cương xanh thẳm

Nước ta có 4.510 km đường biên giới đất liền trải dài từ bắc tới nam. Chủ quyền quốc gia được xác lập, gìn giữ từ những cột mốc đánh dấu tọa độ và từ chính những bước chân lặng thầm bền bỉ không kể ngày - đêm, mưa - nắng của những người lính biên phòng cùng hàng hàng lớp lớp người dân tình nguyện trở thành những "cột mốc sống".
Đoàn thực hiện nghi lễ chào cờ tại đảo Cồn Cỏ. Nguồn: ĐI ĐỂ HIỂU

Hành trình của lòng tự hào và biết ơn

Bùi Thiên Phú, cậu bé 10 tuổi ở thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh vừa có chuyến đi đầu tiên cùng ông ngoại về miền đất lửa Quảng Trị, nơi hơn 50 năm trước ông của cậu từng chiến đấu. Đứng trên cầu Bến Tắt bắc qua vĩ tuyến 17 lịch sử - nơi từng là ranh giới tạm thời chia cắt đất nước, Phú nhìn theo hướng tay ông ngoại chỉ và nghe ông kể: "Ngày ấy, đơn vị ông đóng quân ngay phía bên trái cầu, làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt"...
Thị trấn Thanh Chương hôm nay. Ảnh: Lê Anh Dũng

Thanh Chương - Miền văn hùng võ lược

Nếu kể đến một vùng quê địa linh nhân kiệt, kiên cường cách mạng và hiếu học, không thể không nói đến Xứ Nghệ. Nói đến Xứ Nghệ, có lẽ không thể không nói đến Thanh Chương.
Nạo vét, khơi thông dòng chảy sông Lừ (Hà Nội). Ảnh: HẢI MIÊN

Kỳ 2: "Cắt ngọn" hay "cải tạo gốc"?

Mặc dù số liệu ghi nhận các trường hợp xả thải sai quy định bị phát hiện, mức độ xử phạt vi phạm ngày càng tăng trong những năm gần đây, nhưng tình trạng ô nhiễm các dòng sông vẫn không được cải thiện đáng kể. Cùng với nỗ lực xử lý "phần ngọn", đã có những mô hình cải tạo "từ gốc" được triển khai.
Không gian hồ sinh thái Na Hang mang một mầu xanh huyền bí.

Vùng thẫm xanh tuyệt sắc

Đặt chân đến bến tàu lòng hồ sinh thái Na Hang (Tuyên Quang), choán ngợp trong tôi là cảm giác yên bình giữa một vùng trong xanh, thấm đến cả năm giác quan. Nơi đây, mỗi người được thảnh thơi thả mình theo tiếng sóng nước, tiếng gió vi vu quyện hòa những âm thanh kỳ diệu của thiên nhiên. Người Na Hang, Lâm Bình đã dựa vào những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng để làm du lịch, gìn giữ văn hóa và từng bước nâng cao đời sống tinh thần của mình.
Lễ đài Ba Đình đầu tiên bằng gỗ ván do KTS Nguyễn Văn Ninh thiết kế. Nguồn: Gia đình Kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh cung cấp.

Kỳ 2: “BÁC Ở THẾ NÀY LÀ QUÁ SANG TRỌNG” (Tiếp theo và hết)

Được sống những khoảnh khắc bên vị lãnh tụ kính yêu của toàn dân tộc, được thiết kế, xây dựng nơi ở và làm việc của Bác là những khoảnh khắc vàng của người kiến trúc sư mà không phải ai cũng vinh dự có được. Nhân cách và trí tuệ vĩ đại, lòng độ lượng, bao dung, nhân hậu, khiêm tốn và giản dị của Người mãi mãi tỏa sáng trong tâm hồn của Nguyễn Văn Ninh; luôn thức dậy trong lòng vị kiến trúc sư niềm khao khát sáng tạo và cống hiến cho dân, cho nước…

Bác Hồ chụp ảnh lưu niệm cùng nhóm thiết kế và thi công nhà sàn của Người. Nguồn: Gia đình cung cấp

Kỳ 1: "Chú lo cho bác một ngôi nhà sàn truyền thống…"

Người Việt Nam nào cũng từng lưu vào trái tim mình hình ảnh ngôi Nhà sàn trong Khu Di tích quốc gia đặc biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Ngôi nhà sàn-nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sống và làm việc trong hơn một thập niên cho đến ngày Người mãi mãi về cõi vĩnh hằng đã trở thành một trong những biểu tượng thể hiện cốt cách thanh tao, cao quý của vị Cha già dân tộc. Người thiết kế và chỉ huy thi công nhà sàn là kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh, nhân vật trong câu chuyện mà tôi đang kể…
Bia di tích Trạm hậu cần hỏa tuyến Nà Tấu, sau hai lần chuyển địa điểm.

Tìm lại dấu tích con đường huyền thoại (★)

Nhiều tài liệu viết về Điện Biên Phủ của tác giả nước ngoài đều khẳng định rằng: Công tác bảo đảm hậu cần là một mặt trận hết sức nóng bỏng và quyết liệt với cả hai bên, bởi nó là cầu nối giữa hậu phương với tiền tuyến.