Ngược thượng nguồn

Diễn biến sông Hàn

25 năm trước tách Quảng Nam, sông Hàn ở lại Đà Nẵng và ngần ấy năm qua, dòng sông chứng kiến những đổi thay ấn tượng. Đôi bờ lột xác, nhiều cây cầu mới hắt ánh sáng lung linh xuống dòng chảy trong khuya.

Thuyền đánh cá bên cửa sông Hàn.
Thuyền đánh cá bên cửa sông Hàn.

Nhưng, còn một ký ức sông Hàn khác trong trí nhớ của nhiều người sống theo dòng nước, ở đó họ chài lưới, ở đó xóm tạm, ở đó phận người theo phà qua sông để bán hàng rong kiếm sống.

Bài học tiếng Anh giúp tôi nhớ về mình...

Trong lớp học tiếng Anh cho người đi làm, bạn Trần Thị Sang khoe với chúng tôi: “Muốn nghe tiếng Huế nhiều nhất ở thành phố Đà Nẵng thì không ở mô bằng dưới gầm cầu Thuận Phước, nơi cửa sông Hàn. Ở đó, không những chỉ có tiếng Huế mà còn có tiếng Đà Nẵng - Huế, tiếng Anh - Huế... ”. 

Sang cười, chữa thẹn vì người nước ngoài nào xuống thuyền đánh cá để mà “hê-lô-thanh kiều”! Sang chỉ vào chính cô, thanh minh rằng cô giáo dạy tiếng Anh chê Sang nói tiếng Anh kiểu... Huế. Và Sang công nhận điều đó.

Sang đã bước sang tuổi 47, quyết tâm đi học tiếng Anh để sau này đường đời thuận buồm theo hoạch định, cô sẽ qua nước ngoài thăm con cái, đi mua sắm… mà không cần phải nói vào điện thoại thông minh qua công cụ dịch. 

Lớp ngoại ngữ, toàn người lớn tuổi học không những khi trong phát âm mà nhớ từ mới cũng cực nhọc.

Sang kể tiếp câu chuyện của mình: “Khi học tiếng Anh, cô giáo căn dặn phải ngó trước ngó sau, vặn vẹo mình về từ ngữ liên quan hình ảnh, mình mới khắc ghi được nó trong đầu”.

“Thí dụ trong căn nhà có phòng khách, phòng tắm, phòng vệ sinh, phòng ngủ, bếp nấu, sân, vườn... bằng tiếng Anh. Tôi nhớ lại toàn bộ quá khứ tuổi thơ của mình sống trên chiếc thuyền đánh cá rộng khoảng hơn chiếc chiếu một”.

“Cần phải nhớ, bắt buộc phải nhớ cũng là lúc quá khứ sống trôi, sống tạm, sống qua ngày trên chiếc thuyền thuở bé, hiện về. Trên chiếc thuyền đó không có chi riêng cả. Và mọi chuyện sinh hoạt tế nhị trong gia đình giống như một quy ước: làm ngơ”!

“Rồi tôi có thêm em, em tôi lại có thêm em nữa... chiếc thuyền thêm tiếng trẻ thơ, thêm phần chật chội. Trong giấc ngủ của chị em tôi có ánh điện từ thành phố hắt xuống, tiếng nước vỗ bộp boạp mạn thuyền. Rồi ba tôi mua tre, cắm cọc, làm một cái nhà bên sông. Chúng tôi có nhà nhưng vẫn chưa có phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ và phòng tắm”. 

“Tôi lớn lên ở đó, coi em, đợi ba má đi thả lưới. Những buổi học tạm học nhờ từ những lớp học từ thiện mở ra quanh xóm. Năm 1992, tôi 17 tuổi, tạm biệt ba mẹ và những đứa em, tôi lấy chồng. Chồng tôi mồ côi, bán hàng rong trên phà sông Hàn. Tôi quen ảnh cũng do mình đi bán hàng rong trên phà, kiếm chút lời giúp đỡ sinh hoạt cho gia đình”.

“Chồng tôi lúc đó đăng ký vào lớp học nấu ăn, được học từ thiện. Ước mơ của ảnh mở một hàng ăn nhỏ bên bờ biển. Nhưng để thực hiện nó cần có thêm một người... Vậy là chúng tôi thương nhau”.

“Cho đến bây giờ, tôi nghĩ, tôi đúng. Nếu tôi cũng lặp lại cuộc sống như mẹ tôi, lấy một người chồng đánh cá, đẻ con trên thuyền. Tôi không biết sẽ ra sao”- Sang bày tỏ.

“Nhờ chồng có nhà nhỏ, có đất để ở. Tôi đã bước ra khỏi mái nhà mà mọi thứ thải ra đều trút xuống sông. Nhưng nghĩ về ba mẹ, những đứa em, tôi mong em tôi đến lúc trưởng thành cũng có một cuộc sống khác”- Sang cho biết.

Cuộc lột xác của sông Hàn

Sông Hàn chỉ được người đôi bờ gọi tên tính từ cầu Tiên Sơn đổ xuống biển. Phía thượng lưu cầu Tiên Sơn, hai nhánh sông đưa nước vào sông Hàn được gọi tên: Cẩm Lệ, Đô Tỏa. Ngược nguồn hai nhánh sông này, dòng chảy quanh co, nhiều đoạn sông lại đổi theo tên làng, tên huyện. Trên huyện Đông Giang (Quảng Nam) có dòng sông Côn, huyện Tây Giang (Quảng Nam) có dòng A Vương... đây là những con sông thượng nguồn đưa nước về sông Hàn.

Năm 1997, thành phố chủ trương xóa bỏ toàn bộ nhà cắm cọc (nhà chồ) ven sông Hàn và vịnh Mân Quang, cấp đất cho dân tái định cư, xây quy đổi cho mỗi hộ nhà chồ bằng một căn nhà cấp 4. Nhiều người dân xóm chồ năm đó nửa tin, nửa ngờ, nửa lo lắng với câu hỏi  kiếm sống cách chi đây.

Vũ Văn Hiếu, chồng của Sang, từng xuống thuyền trò chuyện với bố mẹ vợ về chuyện lên bờ sống.  Ông Trần Văn Cư, bố vợ của Hiếu, cho rằng: “Tui chỉ biết làm có mỗi nghề này. Bố mẹ tui đánh cá. Bố mẹ vợ tui cũng đánh cá. Vợ chồng tui cũng chỉ biết đánh cá. Tui định cư, tui làm chi nuôi tui, nuôi con. Anh chị hạnh phúc cứ hưởng thụ hạnh phúc”.

Hình ảnh dãy nhà chồ ven bờ sông Hàn năm đó hiện còn lưu lại trong bảo tàng Đà Nẵng. Giải tỏa nhà chồ là giải tỏa hàng chục nghìn hộ dân lao động nghèo sống tạm, cọc cắm xuống nước, phên liếp vắt vẻo bên trên, bão tung nóc, nước lũ cuốn có thể kéo cọc với nhà trôi ra biển. Năm 2019, trong một cuộc triển lãm nhà chồ sông Hàn, nhiều người đã sống trong cảnh đó đến xem triển lãm với khóe mắt ầng ậng thương mình. 

Sang kể tiếp: “Khi đó tôi mới sinh con thứ hai, còn kiêng cữ đi lại, nghe chồng nói về phản ứng của ba tôi, một cảm giác so sánh ở đâu đó lại hiện về. Ngày nhỏ, tôi nhìn thấy những đứa trẻ sống trên phố, được bố mẹ cho đi ăn sáng, đưa đón đi học, đi chơi. Còn chúng tôi, những đứa trẻ làng chài, không nấu cơm cũng phải ẵm em. Và đồ chơi là những chiếc thìa ngậm mồm, đũa gõ vào bát chén”.

“Cuộc sống dưới thuyền hay trong nhà chồ giống tổ chim. Vừa là chỗ ngủ, chỗ lớn lên, chỗ chơi, chỗ...  đi vệ sinh. Tất cả tấp xuống dòng nước”.

“Ngày đó, vợ chồng tôi còn nghèo, tiếng nói của chúng tôi dù phải dù lành vẫn bị đè bẹp. Nằm trên giường ôm con mà nghĩ về những đứa em, về mẹ. Em tôi đứa đã biết đi bóc vỏ tôm, đứa biết làm cá thuê, đứa lấy vợ ở riêng cũng chỉ có mỗi một cái thuyền. Đây là cơ hội tốt mà sao ba tôi không nắm lấy” - Sang nói.

Dự án giải tỏa nhà chồ vẫn được tiến hành. Dù nhiều người Đà Nẵng thời ấy, mỗi buổi sáng ngồi uống cà-phê bên bờ sông Hàn, đọc báo, đều nghĩ nó khó quá, không biết thành phố có làm được không, có giúp được người dân xóm chồ lên bờ được không? Cả người dân xóm chồ cũng vậy, băn khoăn lên bờ có kiếm được việc làm không, có sống được không. 

Sau năm năm nhìn lại, đó là một cuộc cải biến sông Hàn. 

Hai mươi năm sau nhìn lại thì nhận ra rằng nó hoàn toàn đúng cho một bộ mặt thành phố.

Sông Hàn không những gọn gàng thoáng đẹp mà còn là điểm du lịch thủy nội địa đẳng cấp. Bên bờ sông Hàn hôm nay có làng châu Âu, nhiều sân khấu nghệ thuật cho bài chòi, ca múa nhạc, điểm bắn pháo hoa và công viên giải trí ven sông.

Nếu đi dạo bên bờ sông Hàn thuộc đường Như Nguyệt vào một buổi chiều, nếu thấy một người già tay bám vào lan-can hàng rào bờ sông, chân đu đưa. Hãy bắt chuyện với họ, dù họ nói tiếng Huế hay tiếng Đà Nẵng bạn sẽ có câu trả lời về hành trình thay đổi phận người, hành trình lột xác đôi bờ sông Hàn.

Đến Đà Nẵng, bạn nên thả hồn dọc bờ sông Hàn. Tại đây, khi triều xuống, bạn bắt gặp những người phụ nữ luống tuổi ngâm mình dưới nước mò nghêu, bắt hến. Dưới gầm cầu Thuận Phước, nhiều chiếc thuyền chài neo đậu khiến dòng nước trong xanh bớt cô đơn. Đây là những chiếc thuyền đánh cá của nhiều gia đình người Thừa Thiên Huế, họ đã được cấp đất làm nhà nhưng vẫn duy trì nghề cá lưới vặt.

Và không có gia đình nào mang con cái lên ở trên thuyền như những năm xưa. 

Giống như chuyện của Sang, ba mẹ cô cũng không còn đi đánh cá. Các em của cô cũng tìm được công việc, có một cuộc sống riêng. 

Hai đứa con của Sang du học và định cư ở nước ngoài. Và làng chài, xóm chồ bên cửa sông Hàn ngày ấy chỉ còn trong ký ức. Nay, bất cứ ai đứng bên sông Hàn, ít nhiều đều có cùng cảm xúc mãn nguyện, một cảm giác giải thoát.

Rất nhiều những câu hỏi thắc mắc rằng, cầu Hàn sẽ quay ra sao? Nhiều người lấy làm tiếc nuối vì chưa được xem điều đó mà đã phải chia tay... Đà Nẵng. Khi cầu Hàn quay, trụ giữa của cầu sẽ nâng cầu lên một bậc, tạo khoảng hẫng với hai đầu cầu. Cầu quay chậm. Hết giờ quay, nó lại hạ xuống và dòng người cùng xe cộ lại chạy trên cầu.

Có thể bạn quan tâm

Người S'tiêng vẫn giữ được kỹ thuật dệt truyền thống.

Giữ lửa truyền thống từ những đứa con của thần (Kỳ 1)

Người S’tiêng có thể xem như một tộc người có mặt lâu đời ở Việt Nam. Nhiều tài liệu cho thấy dấu vết của họ đã có từ thời đồ đá cũ. Người S’tiêng ở Bình Phước đang có số lượng đông nhất. Kể từ sau khi Bình Phước sáp nhập với Đồng Nai, một dải rừng rộng lớn đã là “thành phố”. Nhưng người S’tiêng, không vì mình lên thành phố mà khác trước.

Nghệ nhân Nguyễn Thị Bình góp công sức đưa dòng tranh Kim Hoàng trở lại.

Góp sức hồi sinh tranh Kim Hoàng

Dành nhiều tình cảm cho văn hóa quê hương, bên cạnh nhiều nỗ lực của những người khác, nghệ nhân Nguyễn Thị Bình (xã Sơn Đồng, Hà Nội) đang từng ngày phục dựng, thúc đẩy dòng tranh dân gian Kim Hoàng (xã Vân Canh, huyện Hoài Đức cũ) phát triển trở lại.

Chị Hoan kiểm tra miến phơi khô tự nhiên dưới nắng.

Người phụ nữ Tày đưa miến dong vượt đại dương

Từ đại ngàn xã Côn Minh (Thái Nguyên), người phụ nữ dân tộc Tày Nguyễn Thị Hoan đã viết nên câu chuyện cổ tích cho nông sản quê hương. Không cam chịu nhìn sản vật quý của bản làng bị ép giá, chị tìm cách biến những sợi miến mộc mạc thành “sợi vàng” chắp cánh cho ước mơ thoát nghèo vùng cao.

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.