Hương vị quê nhà

Mắm rươi ngày Tết

Ở  vùng nước lợ ven biển miền bắc thường hay có rươi. Con rươi xuất hiện vào dịp từ trung tuần tháng chín âm lịch trở đi. Câu "Tháng chín đôi mươi, tháng mười mồng năm" là chỉ ngày nước rươi.

Chung quanh những ngày ấy, gặp nước triều cường vào ngập đầm bãi, rươi từ dưới đất theo lỗ chui lên, cứ việc đem vợt ra mà xúc. Mùa rươi sau đó còn tiếp tục thêm một vài tháng nữa. Có năm giữa ngày mồng một Tết, dân làng í ới gọi nhau ra đầm vớt rươi. Bận rộn, vất vả đấy nhưng có chút lộc đầu năm ai ai cũng vui vẻ hào hứng.

Con rươi có nhiều mầu xanh, vàng, hồng... Chỉ bé bằng cái cuống chiếu và ngắn độ ngón tay. Nó được chế biến nhiều món, phổ biến nhất là nấu riêu, rán chả hoặc làm mắm.

Làm mắm rươi không khó nhưng khá tỉ mỉ. Rươi sau khi rửa sạch, cho muối vào đánh, khuấy thật tơi nát, khi nào nhuyễn quánh, có mầu hồng nhạt thì rắc một ít men rượu hoặc rượu trắng rồi đựng vào hũ sành. Mấy ngày sau vắt thêm nước riềng, thêm chút muối và đánh qua lại lần nữa. Cuối cùng rang gạo nếp, giã nhỏ thành thính và thái vào một ít vỏ quýt. Nút lá chuối khô và buộc ni-lông thật chặt cất góc bếp hoặc chôn ngoài vườn để ủ cho ngấu.

Thông thường sau ba tháng, tức đến Tết âm lịch mắm đã ngấu. Bỏ ra chấm giò lụa, chấm thịt luộc... thì thật tuyệt. Vị ngọt thấm đậm đầu lưỡi cộng với mùi thơm đặc trưng của nó, không ai không bị hấp dẫn, chảy ứa nước miếng muốn được cùng nhau thưởng thức.

Nếu cẩn thận, người ta đem chưng với gừng, để ăn dần quanh năm hoặc gửi làm quà cho người xa xứ.

Có thể bạn quan tâm