Trong đó, tín ngưỡng thờ Mẫu của người Việt không chỉ là một thực hành tâm linh mà còn là hệ giá trị văn hóa đặc sắc, góp phần tham gia định hình căn cốt tinh thần dân tộc.
“Đạo Mẫu” - hệ giá trị của lòng nhân ái và bao dung
Năm 2016, Thực hành Tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ của người Việt đã được UNESCO ghi danh là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại. Sự kiện này không chỉ là niềm tự hào mà còn đặt ra trách nhiệm trong việc gìn giữ, trao truyền và phát huy đúng hướng giá trị di sản.
Theo các nhà nghiên cứu văn hóa, tín ngưỡng thờ Mẫu - “Đạo Mẫu” tôn vinh hình tượng Mẹ - biểu tượng của sự sinh sôi, che chở, dung dưỡng. Hệ thống Tam phủ, Tứ phủ với các vị Thánh Mẫu, Quan, Chầu, Ông Hoàng… phản ánh thế giới quan của cư dân nông nghiệp lúa nước: thiên nhiên linh thiêng, con người gắn bó với trời - đất - nước - rừng núi. Không chỉ là niềm tin tâm linh, tín ngưỡng thờ Mẫu còn chứa đựng triết lý sống cân bằng, hướng thiện, đề cao lòng hiếu thảo, nghĩa tình. Trong bối cảnh xã hội hiện đại nhiều biến động, những giá trị này càng có ý nghĩa như một điểm tựa tinh thần.
Nghi lễ hầu đồng - trung tâm của thực hành tín ngưỡng thờ Mẫu là một tổng hòa nghệ thuật: âm nhạc chầu văn, trang phục, múa thiêng, lời văn, nghi thức, mỹ thuật điện thờ. Từ những câu hát văn ngân nga đến từng bộ áo thêu rực rỡ, mỗi chi tiết đều là kết tinh của nhiều lớp văn hóa. Những địa danh như Phủ Dầy (Ninh Bình), Đền Bảo Hà (Lào Cai), Phủ Tây Hồ (Hà Nội)… không chỉ là nơi hành lễ mà còn là không gian ký ức cộng đồng. Mỗi mùa lễ hội, hàng vạn người hành hương tìm về, tạo nên dòng chảy văn hóa liên tục qua nhiều thế hệ.
Thách thức trong bối cảnh mới
Tuy nhiên, cùng với sự lan tỏa mạnh mẽ, “Đạo Mẫu” cũng đối diện không ít thách thức. Hiện tượng thương mại hóa nghi lễ, lạm dụng hình thức, phô trương vật chất trong hầu đồng… đang làm biến dạng phần nào giá trị nguyên gốc. Một số nơi, nghi lễ bị rút gọn, pha tạp, thậm chí biến thành “dịch vụ tâm linh” thuần túy.
Bảo tồn không có nghĩa là “đóng băng” truyền thống, nhưng càng không thể buông lỏng để giá trị thiêng liêng bị đánh đổi. Điều quan trọng là giữ được tinh thần cốt lõi: Sự thành kính, tính cộng đồng và giá trị nghệ thuật nguyên bản.
Khác với di sản vật thể, “Đạo Mẫu” là di sản sống - tồn tại trong thực hành của cộng đồng. Vì vậy, chủ thể trung tâm của bảo tồn phải là các thanh đồng, cung văn, thủ nhang, con nhang đệ tử. Việc truyền dạy hát văn, nghi lễ, hiểu biết về hệ thống thần điện… cần được tổ chức bài bản, có sự kết nối giữa nghệ nhân cao niên và lớp trẻ.
Bên cạnh đó, công tác nghiên cứu, tư liệu hóa, xuất bản sách, ghi âm - ghi hình nghi lễ chuẩn mực là nhiệm vụ quan trọng. Truyền thông đại chúng cũng cần góp phần định hướng nhận thức, tránh cách nhìn phiến diện hoặc cực đoan.
“Một số giải pháp có thể kể đến: Hoàn thiện hành lang pháp lý, hướng dẫn thực hành đúng chuẩn; Tôn vinh nghệ nhân có đóng góp lâu năm; Gắn kết bảo tồn với phát triển du lịch văn hóa có kiểm soát; Đưa kiến thức về tín ngưỡng dân gian vào chương trình giáo dục phù hợp. Quan trọng hơn cả là xây dựng nhận thức xã hội đúng đắn: “Đạo Mẫu” không phải mê tín, mà là một hệ giá trị văn hóa - tâm linh giàu tính nhân văn”, nghệ nhân, đồng thầy Hoàng Xuân Mai - Ủy viên Ban Chủ nhiệm Câu lạc bộ Bảo tồn văn hóa thờ Mẫu và hát văn Hà Nội (thuộc Hội Di sản Văn hóa Thăng Long Hà Nội) - Thủ nhang Đền Rừng (phường Bồ Đề, thành phố Hà Nội) đề xuất.
Nhìn lại hành trình bảo tồn “Đạo Mẫu”, chúng ta không chỉ nói về một nghi lễ, mà đang nói về việc giữ gìn “mạch ngầm” văn hóa dân tộc. Khi mỗi người hiểu và trân trọng những giá trị đã được các thế hệ cha ông lưu giữ, trao truyền, di sản sẽ tiếp tục sống, không phải trong bảo tàng hay sách vở, mà trong đời sống tinh thần hôm nay và mai sau.
Trong công trình “Lên đồng, hành trình của thần linh và thân phận”, GS, TS Ngô Đức Thịnh đã khẳng định: “Đạo Mẫu” còn chứa đựng những giá trị lịch sử truyền thống, giá trị đạo đức và giá trị văn hóa sâu sắc. Đó là tâm thức “uống nước nhớ nguồn”, “hướng về cội nguồn”, tôn vinh những người có công với dân với nước. Có thể nói với xu hướng “lịch sử hóa”, “địa phương hóa”, “Đạo Mẫu” đã trở thành một biểu tượng của chủ nghĩa yêu nước Việt Nam, mà trong đó người Mẹ - Mẫu là nhân vật trung tâm. Đó chính là giá trị nhân bản, giá trị đạo đức và giá trị truyền thống Việt Nam.
Tiêu điểm: Bảo tồn tín ngưỡng thờ mẫu