Thời “lạm phát” giá cầu thủ

Truyền thông châu Âu đưa tin, Man United vừa hoàn tất thỏa thuận mua tiền đạo Rasmus Hojlund từ Atalanta, với mức phí chuyển nhượng hơn 70 triệu euro. Sự kiện này đưa đến một cuộc tranh luận sôi nổi trên nhiều diễn đàn về việc mức giá của Hojlund là đắt hay phù hợp.
Rasmus Hojlund về Man United với bản hợp đồng trị giá hơn 70 triệu euro.
Rasmus Hojlund về Man United với bản hợp đồng trị giá hơn 70 triệu euro.

Cùng điểm qua vài “thông số” chính của tân binh sắp khoác áo United: Hojlund 20 tuổi, quốc tịch Đan Mạch, cao 1 m 91, phong cách ưa thích di chuyển rộng, đã ghi 9 bàn sau 32 trận cho Atalanta tại Serie A mùa trước. Anh chưa hề lẫy lừng danh tiếng, hay nói cách khác là phải đến khi được United theo sát, Hojlund mới thật sự “đi vào” trí nhớ của nhiều người.

Vậy, hơn 70 triệu euro cho chữ ký của một tiền đạo trẻ có phải mức giá phù hợp? CĐV United cho rằng trong bối cảnh khan hiếm chân sút giỏi như hiện nay, việc “Quỷ đỏ” mua Hojlund với giá này là điều tốt. Đặt bên các mục tiêu khác họ từng theo đuổi như Victor Osimhen hay Harry Kane (bị “hét giá” từ 120-150 triệu euro), số tiền cho chân sút người Đan Mạch trở nên khá “mềm”.

Tuy nhiên, cũng có ý kiến cho rằng dù đã rất nỗ lực, United vẫn chưa thoát khỏi cái “mác” của một tay nhà giàu dễ bị ép giá. Điều này có thể thấy nếu nhìn sang CLB hàng xóm Man City, nơi có Erling Haaland: Về đẳng cấp và khả năng săn bàn, Hojlund dĩ nhiên chưa thể so người đồng nghiệp đang được đánh giá là “số 9” hay bậc nhất thế giới, nhưng anh lại có giá đắt hơn Haaland (60 triệu euro).

Thương vụ Haaland là trường hợp… rẻ hiếm có với cả City lẫn bóng đá thế giới trong thời này. Bản thân đội bóng của Pep cũng không ngại chi những khoản tiền lớn hơn nhiều, chẳng hạn mua Jack Grealish với giá 117,5 triệu euro từ Aston Villa cách đây hai năm. Ngay lúc này, có tin cho rằng City đã đồng ý chi hơn 100 triệu euro để có trung vệ Josko Gvardiol từ Leipzig.

Chỉ trong khoảng sáu, bảy năm qua, giá cầu thủ đã tăng phi mã so hàng chục năm trước đó. “Ngòi nổ” xuất hiện từ mùa hè năm 2017, khi PSG chi 222 triệu euro (theo cách không chính thức) mua Neymar từ Barca. Một năm sau, họ tiếp tục chi 180 triệu euro cho Kylian Mbappe. Kỷ nguyên “trăm triệu euro” bắt đầu, kéo theo ồ ạt những bản hợp đồng có mức giá nghe qua đã muốn… giật mình.

Dần dà, không chỉ những cầu thủ đẳng cấp hàng đầu, nhóm trẻ tiềm năng cũng đã có nhiều cái tên được mua với giá hơn 100 triệu euro, điển hình như Mykhaylo Mudryk và Enzo Fernandes của Chelsea mùa trước. Các hợp đồng “bom tấn” bỗng trở nên đại trà, nhất là khi các ông lớn châu Âu không chỉ phải đua với nhau, mà còn phải đua với những thế lực mới trỗi dậy, như Saudi Pro League.

Khi quy chuẩn mới về định giá cầu thủ hình thành, tiền bạc trở nên vô cùng mất giá trị. Lúc này, những cái tên “hot” mặc định sẽ có giá hơn 100 triệu euro. Ở tầm thấp hơn, các cầu thủ mới nổi cũng nhanh chóng được đẩy lên mức 60-80 triệu euro. Kinh tế toàn cầu đang suy thoái và ở địa hạt chuyển nhượng của bóng đá thế giới, đây đúng là thời “lạm phát” chưa từng có trong lịch sử.