Nhìn người đàn bà, Bơ-Men không thể đành lòng để cô ta lang thang trên đại lộ đêm khuya, anh nhẹ nhàng dắt cô về nhà mẹ mình. Để cô ở lại đấy chăm sóc bà và trả tiền lương cô như người giúp việc. Cái buổi sáng định mệnh ấy đã khiến anh không bao giờ quên được. Tiếng gõ cửa phòng dè dặt cất lên. Bơ-Men mệt mỏi cố lê bước chân mở cửa. Người đàn bà nhỏ bé hiện ra trước mắt:
- Ông bị ốm ư? Hoa trong vườn nở nhiều quá! Bà cụ bảo tôi tới thay hoa trong phòng cho ông.
Trên tay nàng là những bông hồng đỏ thắm, hương ngào ngạt, đôi mắt to đen láy nhìn Bơ-Men thật dịu dàng khiến tim anh xốn xang. Anh gượng dậy cầm lấy tay cô:
- Cảm ơn cô!
Đôi bàn tay bỏng rát của người sốt khiến cô lo lắng:
- Ông bị sốt rồi. Để tôi nấu chút gì cho ông ăn giải cảm nhé!
Còn đang ngỡ ngàng thì suối tóc dài mềm mại và dáng hình thon thả ấy đã bước đi. Chỉ lát sau cô quay lại với cái liễn bốc hơi nghi ngút. Cô nấu cháo hành, một món ăn Việt Nam mà anh chưa bao giờ thưởng thức. Một hương vị thật hấp dẫn khiến Bơ-Men cảm động. Thìa cháo đặt lên môi mới ấm áp, quyến luyến làm sao. Anh ăn hết bát cháo. Nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán anh, người đàn bà ấy mỉm cười hiền hậu khiến anh ấm lòng.
Thời gian nhanh như tuần lộc chạy về miền gió tuyết, nhà nhà đã chuẩn bị trang hoàng cây thông Noel chào đón một mùa Giáng sinh rộn rã. Chuông điện thoại đổ dồn. Trầm hối hả bắt di động. Tiếng người mẹ già buồn bã cất lên:
- Con ơi! Thật là tai họa, con thì đi xứ người kiếm ăn, còn chồng con thì dẫn gái về nhà. Con liệu mà suy tính ở lại hay về con nhé!
Điện thoại tắt mà Trầm vẫn bàng hoàng, nỗi nghẹn ngào quặn lên trong lòng cô. Về thì sẽ lấy tiền ở đâu mà trả nợ cho cái nhà mới xây? Về thì đâm đầu vào đâu để đủ tiền đập vào khoản vay chạy xuất khẩu nước ngoài đây? Trầm đau đớn, lấy tấm ảnh chồng từ trong chiếc ví mà cô luôn mang theo bên mình. Không ngờ mới chỉ hai năm cô đi vắng mà anh đã thay lòng đổi dạ. Cô òa khóc tức tưởi rồi lịm đi trong cơn đau. Khi ngẩng lên thì đã thấy đôi mắt biếc xanh đang nhìn mình đầy bối rối. Chiếc khăn tay được đặt vào tay cô:
- Trầm sao lại khóc, có gì từ từ giải quyết mà, không phải mọi cánh cửa đều có thể đóng trước mắt ta đâu.
Mùa Giáng sinh năm ấy bạn bè của Bơ-Men ngạc nhiên khi anh đi đâu cũng đem theo người phụ nữ châu Á xinh đẹp. Cô dịu dàng trong chiếc khăn choàng tím có thêu những bông hoa oải hương. Nhìn Bơ-Men hạnh phúc, họ cất tiếng hỏi nhỏ nhưng chỉ bắt gặp cái lắc đầu của anh và nụ cười rạng ngời.
2. Chiều trung du heo hút buốt giá. Mặt đất cằn sắt lại, đồi cỏ may xơ xác bạc phếch những khóm lau đang ngửa mặt nhìn trời. Con bò già còm chúi mõm ủi cả đất đá ong bòn cỏ. Người đàn bà áo đen chít khăn xô trắng dáng vẻ gầy yếu chon von trong chiều gió bấc đang gò lưng lôi dây thừng kéo con bò đi. Dáng tội nghiệp như đóng đinh vào chiều khiến người ta không khỏi se lòng. Người đàn bà kéo dây thật mạnh. Con bò giật dây bỏ chạy. Chị đuổi theo ngã sấp xuống mặt đất không gượng dậy dược. Đôi môi người đàn bà tái xám khuôn mặt trắng bệch.
Cũng may ông vừa đi qua đó, vội dừng xe vực người đàn bà vào cái lán giữa đồng. Ông ra sức lay gọi:
- Cô gì ơi! Mau tỉnh lại đi. Trời lạnh thế này ra đồng làm gì để ngất lịm cho khổ?
Ông ra sức gọi, người đàn bà vẫn không tỉnh, moi hộp cao sao vàng trong túi áo, ông vội vàng xoa lên thái dương cho cô. Chẳng ngại ngùng, ông giật tóc mai người đàn bà một lúc lâu cô mới lờ đờ hé mắt. Nhanh tay ông vơ vội lắm cỏ và ít lá thông ven lán, xòe bật lửa đốt lên. Có hơi lửa, căn lán nhỏ giữa đồng dường như ấm lên, người đàn bà tỉnh hơn:
- Con bò… con bò đâu rồi... Nó đi đâu mất thì chết nhà cháu.
Cô cố gượng đứng lên, ông ấn vai xuống:
- Cô không được ra ngoài kẻo gió lại lăn ra đấy thì khốn. Tôi sẽ giúp.
Rồi ông tất tả dắt xe đạp đi, để lại người đàn bà xanh xao trong cái lán nhỏ giữa đồng heo hút. Con bò đói tuột dây bỏ chạy vào tận nương sắn xa tít, thấy bóng người nó lại chạy. Phải gần hai tiếng sau, trời sẩm tối ông mới nắm được dây, lùa nó về lán nhỏ giữa đồng. Thương cảm nhìn vành khăn tang trắng trên mái đầu người đàn bà đang xoan, từng đợt gió lạnh khiến cô run rẩy, chẳng nói rằng ông dắt con bò đi thẳng trong sự ngơ ngác của người đàn bà. Một lúc sau ông trở lại với chiếc áo bông bộ đội to sù khoác vào người cô:
- Trời lạnh lắm lại tối rồi. Có lẽ cô sẽ về xa, không thể đủ sức dắt con bò đi trong đêm lạnh được đâu. Tôi đã cọc bò chắc chắn vào vườn nhà tôi rồi, cô lên xe tôi đưa về rồi mai tính tiếp.
Người đàn bà ngần ngại lí nhí cảm ơn, rồi đưa tay vào cánh tay áo bông. Nhận ra chiếc áo lính, chị chợt yên lòng, bẽn lẽn ngồi lên yên xe cho người đàn ông đạp về xóm nhỏ.
Đưa người đàn bà vào bếp đốt lửa, hơ ấm, ông hối hả ra vườn hái nắm lá tía tô, lại vào chuồng gà nhặt được hai quả trứng, nấu vội bát cháo nóng đặt vào tay cô:
- Cô thông cảm ăn tạm, nhà không có đàn bà nên tôi ăn uống tùng tiệm có gì dùng vậy.
Ngước đôi mắt biết ơn, người đàn bà bối rối cầm bát cháo và bỗng òa khóc. Chiến tranh đã lấy đi của Thụy người đàn ông mà nàng thương yêu. Anh trở về với hình hài không còn nguyên vẹn, họ sống với nhau trong nước mắt và ngậm ngùi đến khi người ấy ra đi vì chất độc màu da cam.
Biết là mình có lỗi nhưng ông vẫn không thể đành lòng nhìn dáng người đàn bà sáng sớm tinh mơ đã phải lùa bò ra đi trong màn sương lạnh giá. Cũng chả hiểu thế nào từ buổi chiều đông giá đó, bóng người đàn bà côi cút trên nẻo đồng hoang luôn ám ảnh trong lòng ông. Định mệnh đã xui khiến ông lén tới căn nhà hoang lạnh có người góa phụ đó. Thụy héo úa giờ tươi tắn hơn trong sự bảo bọc và thương cảm. Mặc điều ong tiếng ve, ông vẫn âm thầm quan tâm tới người phụ nữ có đôi mắt như hai hồ nước thăm thẳm nỗi buồn.
3. Buổi chiều hôm ấy, Thụy đang ngồi bên thềm cửa vá áo cho ông thì chiếc xe hơi dừng lại ngoài ngõ. Trầm bước xuống lộng lẫy như một bà hoàng. Chiếc va-li được kéo vào sân. Ánh mắt sắc lạnh của Trầm quét lên người đàn bà đang chới với trong tay chiếc áo của chồng mình. Giọng nói Trầm rợn lạnh cất lên:
- Cô ở lại ăn bữa cơm đoàn tụ với vợ chồng tôi chứ!
Giọng nói lạnh khiến Thụy luống cuống:
- Chị mới về ạ! Em xin phép ạ…
Thụy bỏ chạy ra ngõ trong tiếng hừ lạnh đầy uất ức của người đàn bà ngát nước hoa oải hương ngồi phịch xuống thềm. Nỗi đau đớn hờn ghen cố dằn lại chờ bung ra.
Mặc ông giải thích, Trầm vẫn nín lặng không một lời oán thán. Sự im lặng của cô khiến ông buốt ruột. Thà cô cứ gào lên như bao người đàn bà khác có chồng đi ngoại tình có phải ông nhẹ lòng hơn. Đêm hoang hoải và tuyệt vọng, Trầm quay mặt vào vách rã rời chỉ có thạch sùng ném lưỡi vào đêm. Kể từ buổi Trầm trở về Thụy đã bỏ nhà ra đi mất dạng.
Thương nhớ khiến ông đổ bệnh, Trầm vẫn chăm sóc ông không một lời oán trách. Cầm phiếu xét nghiệm căn bệnh ung thư trên tay, ông biết phận số của mình đã an bài. Ông ứa nước mắt nhìn vợ. Người đàn bà nhìn giọt nước mắt chồng mà đau đớn. Xanh xao trên giường bệnh mà mắt vẫn nhìn ra ngõ khắc khoải, cô chẳng thể cầm lòng. Cô vụt bỏ chạy…
Bóng người đàn bà xiêu vẹo trên bờ ruộng, vừa lạ vừa quen khiến Thụy rảo bước. Thấy Trầm tới gần, Thụy sợ hãi lấy nón che mặt. Trầm vội vàng lên tiếng:
- Cô đừng ở đây nữa, anh ấy bị bệnh nặng lắm. Lúc này anh ấy rất cần có cô ở bên.
Thụy òa khóc, sợ hãi ném cái nón xuống bờ ruộng rồi bước thấp bước cao chạy theo Trầm về con ngõ quen thuộc ngày nào cô vẫn đi qua.
Người đàn ông giàn giụa nước mắt khi thấy Thụy bước vào. Trầm vụt bước qua khoảng sân mà nước mắt tuôn rơi. Hai người đàn bà luôn túc trực bên giường bệnh với bao ân tình dành cho kẻ sắp lên chuyến tàu cuối về thế giới bên kia.
Rét nàng Bân buốt giá. Hoa gạo rụng đỏ hố vôi thì người đàn ông ra đi trong tiếng khóc nghẹn ngào của hai người đàn bà bất hạnh.
Chiều trung du hoang lạnh trong mầu xanh của khoai sắn. Xa xa nơi cánh đồng trên nấm mộ người đàn ông có di ảnh mặc áo lính đội mũ tai bèo, bóng hai người đàn bà đang gục xuống. Nước mắt của họ thấm xuống cỏ biếc của tiết thanh minh. Trầm chợt nắm tay Thụy đứng lên:
- Mình về thôi em. Anh ấy sẽ chẳng yên lòng nếu chị em mình cứ ngồi mãi thế này.
Mưa trung du chợt xối xả, lúa nghén đòng đang khát những cơn mưa chớm hạ.