Trên cánh đồng Châu Đốc, Tri Tôn

Đứng trên đỉnh núi Sam, nhìn những cánh đồng lúa xanh bát ngát chạy dài tít tắp tới chân trời xa và những mái nhà lấp lánh nắng dọc hai bờ kênh, trào dâng bao cảm xúc của con dân đất Việt, biết ơn tiền nhân khai sơn phá thạch cõi trời Tây Nam Bộ.
Cánh đồng vùng Tri Tôn nhìn từ đỉnh núi Cấm. Ảnh: K.MINH
Cánh đồng vùng Tri Tôn nhìn từ đỉnh núi Cấm. Ảnh: K.MINH

Trời phú cho vùng đất Châu Đốc, Tri Tôn của An Giang những cánh đồng màu mỡ, là vựa lúa lớn nhất Nam Bộ.

Từ thành phố Châu Đốc, theo quốc lộ 91, chúng tôi đến thị trấn Tịnh Biên. Thật xúc động khi thấy biển đề kênh Vĩnh Tế, cách cửa khẩu Tịnh Biên chỉ vài trăm mét. Con kênh nổi tiếng trong lịch sử, được mang tên người vợ ngài án thủ Châu Đốc kiêm quản biên vụ trấn Hà Tiên Nguyễn Văn Thoại. Đó là bà Châu Thị Vĩnh Tế, đã có nhiều công đóng góp và giúp chồng trong quá trình đào kênh đầy gian nan, dân binh chết vì ốm đau, bị thú dữ tấn công, vì đói… Năm 1819, Vua Gia Long xuống lệnh đào kênh. Trải 5 năm ròng, hàng chục nghìn dân binh dưới sự đốc xuất của quan án thủ Châu Đốc Thoại Ngọc Hầu, đổ mồ hôi và cả xương máu. Năm 1824, con kênh bắt nguồn từ sông Châu Đốc, chạy đến sông Giang Thành của Hà Tiên dài gần 90km đã tưới mát cho bao vùng đất khô cằn chỉ bốn mùa có cỏ lác như An Trường, Qưới Thiện… Những làng mới đã sinh ra trên đôi bờ kênh xanh: Vĩnh Ngươn, Vĩnh Tế, Vĩnh Điều, Vĩnh Gia, Vĩnh Thông. Dân nhớ ơn ngài Thoại Ngọc Hầu, truyền lại ca dao: “Đi ngang qua cảnh núi Sam/Thấy lăng Ông Lớn hai hàng lụy rơi”. Vua nhà Nguyễn ghi công ngài, đã cho đặt tên núi Sam là Vĩnh Tế sơn; làng cạnh núi là Vĩnh Tế thôn; kênh Châu Đốc - Hà Tiên là Vĩnh Tế hà.

Xứ sở đẹp như thơ mà tôi khi còn là cô bé học lớp 5, đã từng vẽ ra trong trí tưởng tượng theo tiểu thuyết “Hòn đất” của nhà văn Anh Đức, nay ở ngay trước mắt tôi. Bà Cà Sợi chân chất mỗi lần từ Hòn Đất lên Tri Tôn, mua đồ dùng cho cả nhà và không thể thiếu niêu đất để bà om món gà ri bằng hơi muối bốc lên từ đáy niêu, gà chín sẽ được bà rưới cốt nước dừa thơm mát. Hình ảnh ấy in đậm vào tâm hồn, đến nỗi, tôi chỉ ước sao, khi nào miền nam được giải phóng, nhất định tôi sẽ vào tận Tri Tôn.

Giờ thì Châu Đốc, Tri Tôn giàu đẹp và cả vùng Tịnh Biên xanh ngút mắt đang ở ngay trước mắt. Lúa trổ đòng trĩu bông đưa hương thơm dịu ngọt. Kênh Vĩnh Tế không chỉ đưa dòng nước mát tưới cho hàng vạn mẫu ruộng của An Giang, Hà Tiên, mà còn là đường giao thông thủy và có ý nghĩa vô cùng quan trọng trên vùng biên giới Tây Nam Bộ. Lịch sử ghi danh ngài Thoại Ngọc Hầu và các tướng lĩnh, dân binh đã đào kênh, lập làng, kiên cường trấn giữ biên cương Tổ quốc.

Thắp nén hương trước lăng của ngài và nhị vị phu nhân là bà Châu Thị Tế và bà Trường Thị Miệt đã bay về cõi tiên trước ông. Nhớ ơn công đức tiền nhân khơi dòng nước mát, lập làng, để lại cho con cháu đời nối đời mùa vàng no ấm. Chợt ngùi ngùi trước những ngôi mộ của dân binh, do chính Thoại Ngọc Hầu đưa hài cốt còn rải rác từ các làng về chôn cất cùng trên khu lăng mộ. Văng vẳng trong khói hương câu ca dân truyền tụng: “Nhớ ông Bảo Hộ ngày xưa/Dựng làng mở cõi nắng mưa dãi dầu”. Lòng dân thời nào cũng thủy chung, có nghĩa, có tình với tiền nhân đi mở cõi, giữ nước.

Có thể bạn quan tâm

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.