Giấc mơ huyền diệu

Mẹ lay người mấy lần nó mới tỉnh. Khuôn mặt nó vẫn còn phảng phất nụ cười rạng rỡ. “Con mơ thấy gì mà cười khoái chí thế hả?”, mẹ hỏi.

Minh họa: VÕ LƯƠNG NHI
Minh họa: VÕ LƯƠNG NHI

Nghĩ về giấc mơ vừa trải qua, nó không thể nào ngủ tiếp được. “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình…”. Những năm qua, nó đã giúp được bố mẹ việc gì ra trò đâu. Ngày nghỉ, các bạn rong trâu vào lũng chăn, nó ở nhà chơi game, xem ti-vi. Bố nó vốn kiệm lời. Nhìn cách con học hành, bố mẹ thúc giục giúp việc nhà thì con làm đối phó, kêu khó, mệt mỏi. Nói nặng nói nhẹ, con cũng không lọt vào tai, chỉ biết lắc đầu ngao ngán. “Con cái không nghe lời bố mẹ có mấy ai nên người? Chó không nghe lời chủ ắt thành phân hổ mất thôi”. Bà nội luôn mồm khi nó cãi lời.

Lớp học có nó thật đáng buồn. Không ít người bạn nói thế. Vì nó mà điểm thi đua của lớp bị trừ sạch. Nhiều bạn nhìn nó với ánh mắt coi thường. Nó ném cái nhìn sắc như mũi dao vào những người bạn dám chỉ trích học sinh cá biệt của lớp. Mặt nào nó cũng đứng nhất nhì lớp, nhất là về điểm học tập, nhưng từ dưới lên. Kết quả những năm trung học cơ sở thật đáng quên. “Cùng đi học, con nhà người ta mang giấy khen về cho bố mẹ còn con mình thì mang nỗi buồn, rắc rối về nhà”. Lời bố mẹ làm nó suy nghĩ. Nhưng rồi mải mê game, lười và kệ, nó đã nhanh chóng quên đi tất cả.

*

Một kỳ nghỉ hè nữa sắp đến, lớp tổ chức chuyến về nguồn, có cô giáo chủ nhiệm làm trưởng đoàn. Các bạn ai cũng mặc đồng phục, tóc tai gọn gàng, chải chuốt. Nó không mặc đồng phục mà vận bộ quần áo chàm mới tinh thơm. Bộ áo chàm bà cắt may cho vẫn còn thơm hương lá nhuộm. Màu chàm ánh lên khi những tia nắng sớm chiếu vào. Trước khi lên xe, cô giáo bảo “cả lớp ai cũng mặc đồng phục, sao em lại không tuân thủ quy định của lớp?”. Nó mỉm cười “em mặc trang phục dân tộc mình thì có gì sai hả cô? Em mặc như thế là giữ gìn bản sắc dân tộc đấy chứ”. Cô giáo biết tính ngang tàng của nó nên không muốn đôi co với cậu học sinh cá biệt này.

Pác Bó những ngày nắng vàng chiếu rõ làm mọi ngóc ngách bừng sáng lên. Tiếng ve sầu kêu râm ran, chim rừng líu lo suốt cả ngày, bản hợp âm khiến tâm trạng thật khó tả. Bước chân xuống xe, ai cũng túa mồ hôi vì nắng nóng. Nhưng khi đi vào bản, không khí khác hẳn. Dường như cái nắng, cái nóng đã được cất ở đâu đó bên ngoài xa rồi. Xe vào đến nơi, từng người xuống một cách trật tự, xếp hàng ngay ngắn vào làm lễ dâng hương, báo công với Bác Hồ. Báo công ư? Nó chợt nghĩ. Nó lưỡng lự không muốn vào cùng các bạn. Cô giáo và bạn lớp trưởng nhắc nhẹ mấy lần, nó mới lặng lẽ đứng vào hàng ngay ngắn. Nó cảm thấy hổ thẹn với bản thân. Mấy năm học vừa qua, nó không đạt được một thành tích nào ra hồn cả. Khi nghe chị hướng dẫn viên trong khu di tích kể về quãng đời hoạt động của Bác những năm tháng gian khổ trong rừng núi đá, nó thấy xấu hổ vô cùng.

Cả lớp thành kính vái lạy rồi từng người bước lên thắp hương dâng Bác. Nó là người cuối cùng, cầm que hương cháy đỏ trong tay mà lòng xúc động. Cẩn thận cắm hương vào lư, chắp hai tay thành kính vái lạy Bác thêm ba lần, nó mới cùng các bạn rời đi tham quan những địa điểm khác trong khu di tích. Sau khi đi tham quan một loạt địa điểm như hang Pác Bó, lán Khuổi Nặm, bàn đá, chỗ Bác ngồi câu cá…, giờ cả lớp tập hợp nơi chân núi nghỉ ngơi, chuẩn bị đi lên thăm mốc 108, nơi Bác đặt bước chân đầu tiên trở về nước sau mấy chục năm hoạt động ở nước ngoài. Nó háo hức lắm. Leo núi, băng rừng là sở trường của nó rồi. Không ít bạn đi lên phải nghỉ giữa đường để thở, nó đi một mạch đến nơi ngồi trên mỏm đá, chờ đợi một lúc lâu mà các bạn và cô giáo vẫn chưa tới nơi. Nó ngồi bên cột mốc, mắt ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, lòng nghĩ ngợi xa xăm. Nó nghĩ về chuyện anh Kim Đồng, nghĩ về những bữa cơm của Bác trong những năm tháng hoạt động ở nơi này, rồi nó nghĩ về những ngày tháng đã trôi qua, nghĩ về những năm học sắp tới.

Đang mải nghĩ suy thì có những bạn mặt đỏ tía tai, bước chân chệnh choạng lên đến nơi. “Bạn leo núi giỏi thật đấy?”, một bạn nói với nó. Dốc này chưa nhằm nhò gì, ở nhà đi lấy củi, rễ cây nghiến còn dốc cao hơn gấp nhiều lần. Các bạn leo dốc một tí đã mệt, thời gian Bác hoạt động lãnh đạo phong trào cách mạng còn gian khổ hơn gấp nhiều lần. Các bạn không nghe chị hướng dẫn viên nói à?”.

“Bạn nói đấy nhé. Bao nhiêu gian khổ rồi cũng sẽ qua, từ năm sau nhớ lo học hành cho đàng hoàng vào đi. Mình và các bạn đều mong muốn những năm tháng sau này bạn cũng học giỏi y như bạn giỏi leo đèo dốc vậy đó. Năm nào cũng đội sổ bạn không thấy buồn à?”, Linh lớp trưởng nói.

Cô giáo chủ nhiệm và các bạn nữ đồng loạt “đúng đấy, đúng đấy”.

Sau khi chụp đủ các kiểu ảnh, cả lớp bắt đầu đi xuống núi. Nó là người đi xuống sau cùng. Đi được mươi bước chân, nó ngoái lại nhìn cột mốc, như thấy bóng hình của Bác bên cột mốc thiêng liêng. Đưa tay áp vào ngực, chân tiếp tục rảo bước. Bên tai, tiếng chim rừng hót vang như một bản hòa ca êm ái. Linh là lớp trưởng, được cô giáo giao việc quản lý các bạn. Nó là người Linh để mắt tới nhiều nhất. Bởi nó quậy phá nhất lớp, hay nghĩ ra những trò tinh nghịch mà không ai ngờ tới. Nhưng hôm nay Linh cảm thấy nó có vẻ khác hơn thường ngày. Giờ nó là người xuống sau cùng, không nhảy nhót trêu chọc các bạn như mọi khi. Thậm chí thấy vỏ chai nước vứt lăn lóc ven đường, nó còn cúi nhặt bỏ vào thùng rác.

Mọi người lặng lẽ đi xuống, tiếng nói cười râm ran, chợt một tiếng “oái” vang lên. Lim, cô bạn lớp phó dẫm lên tảng đá trơn trượt làm trẹo chân. Cô giáo chủ nhiệm lo lắng. Lớp trưởng cũng bối rối. Chân đau đi lên núi đã khó, đi xuống càng khó hơn. Hai bạn dìu hai bên đi xuống cũng không phải là cách hay, bởi có những đoạn dốc, hẹp. Mọi người vây quanh cô bạn gái mặt méo đi vì đau đớn, chưa biết phải làm sao cho tốt thì nó tay cầm nắm lá đi đến, rồi ngồi xuống trong tư thế vững chắc. Cả lớp ngạc nhiên, có bạn há hốc mồm, một người chuyên đầu têu các trò lại chủ động và quyết đoán như thế. Quàng đôi tay qua cổ người bạn tinh nghịch nhất lớp, khi đã yên trên tấm lưng to, đôi tay rắn rỏi, chân đi chắc nịch, Lim cũng không tin vào chính mình. Cho đến khi ngồi trên xe, Lim vẫn không hiểu được cái người đó lại cõng mình đi một quãng đường dài như thế mà chẳng thấy có dấu hiệu mỏi mệt. Tâm trạng của Lim lúc này rất khó tả. Cái chân bị trẹo khi được đắp loại lá cây gì đó được vò dập bằng tay mà nó kiếm được từ mỏm đá bên đường đã hết đau khi xe sắp về đến trường.

*

Mãi sau này khi sức học của nó vọt lên đứng đầu lớp, nó mới kể với mẹ về giấc mơ năm nào. Trong mơ nó được gặp Bác Hồ. Bác khen bộ quần áo chàm của nó đẹp, là một em học sinh Tày biết giữ bản sắc dân tộc. Rồi Bác hỏi nó về học tập. Nó nói thật lòng với Bác về những năm qua. Người hỏi về năm điều Bác dạy. Nó đọc thuộc lòng. “Cháu nhớ đấy, nhưng thực hiện chưa được tốt làm cho bố mẹ buồn. Cháu bắt đầu lại đi. Bác tặng cháu quyển vở này, năm sau cố gắng học tập cho thật tốt nhé”. Nó cúi người đón nhận phần thưởng từ tay Bác. Nó chào Bác ra chỗ mấy người bạn. Miệng nó hét toáng lên vừa cười tươi vui “chúng mày ơi tao được nhận phần thưởng của Bác. Chúng mày ơi…”.

Chuyến đi về nguồn đã làm nó thay đổi. Nó lao vào học tập. Ba tháng hè không biết đến điện thoại, không biết đến ti-vi, chỉ biết sách và sách. Những ngày miệt mài không biết mệt, nó đã lấy lại được những kiến thức đã rụng rơi. Những bài làm văn, những bài toán nâng cao đối với nó đã trở nên đơn giản, những bài tiếng Anh, khoa học, lịch sử, địa lý, hóa học đối với nó giờ chẳng thành vấn đề lớn. Từ một người chuyên quậy phá, nó trở thành một học sinh gương mẫu. Một học kỳ, nó đã bật lên đứng đầu lớp. Thầy cô giáo, lớp trưởng Linh, lớp phó Lim đều không tin nổi. Không còn những ánh mắt, cái nhìn không thân thiện hồi nào, giờ các bạn nhìn nó với lòng ngưỡng mộ.

Những ngày nghỉ nó giúp bố mẹ làm việc một cách tự giác. Mẹ rất ngạc nhiên và cũng rất vui khi con chủ động hỏi ngày mai cuối tuần nhà làm những công việc gì, điều mà trước đây không bao giờ có được. Mẹ không tiếc tiền khi con xin đặt mua những quyển sách hay về đọc. Những quyển sách giúp nó biết cách ứng xử với những tình huống xảy ra trong cuộc đời. Những quyển sách giúp nó khám phá những chân trời mới lạ. Nó biết chăm sóc bản thân hơn, biết cách ăn mặc phù hợp với dáng vóc của mình.

*

Cánh đồng lúa trước làng xanh bát ngát, tiếng ve trên rừng râm ran báo hiệu một mùa hè nữa lại sắp đến. Tổng kết năm học, nó đem về cho mẹ mấy cái giấy khen. Đã lâu lắm rồi mẹ không được sờ tay lên họ tên con trên tờ giấy khen có chữ ký của cô hiệu trưởng, dấu đỏ của nhà trường, mẹ cảm động lắm.

Các bạn bảo sẽ lại tổ chức về nguồn. Rồi nó sẽ cùng các bạn đi lên núi, ngắm nhìn dòng nước trong xanh, cùng các bạn dâng hương lên Bác. Nó sẽ mặc bộ quần áo chàm mới. Biết đâu nó lại được gặp Bác trong những giấc mơ huyền diệu.

Có thể bạn quan tâm

Quán trà nhỏ mùa hoa Hà Nội

Tháng ba, Hà Nội bỗng nhẹ tênh như vừa thức dậy sau giấc ngủ dài. Mùa xuân ở đây không ồn ào, cũng chẳng phô trương. Chỉ là một buổi sáng đi qua con phố quen, bỗng thấy những chùm hoa sưa trắng muốt như mây rơi xuống lòng đường.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Cây gạo mắc oan

Chiều buông. Lũ trẻ lùa trâu về nhà, qua cây gạo cổ thụ ụ rễ to sụ, ngoằn ngoèo như con trăn chúa gần cánh đồng hoang.

Ảnh: ANH QUÂN

Người của rừng

Mỗi lần bà tôi cho ra chợ phố chơi, mọi người thường chào hỏi bà tôi bằng câu: “Mới trong rừng ra hả?”.

Người không đi cùng hôm đó

Tôi đứng trước một nấm mộ nhỏ, bó hoa ly trắng khẽ đung đưa theo gió, mùi hương thoảng. Những đám mây thả nhẹ trên nền trời trong.

Nhớ. Ảnh: NAM NGUYỄN

Vọng cố hương

Ngày nào trong tuần ông cũng ở nhà một mình, như đứa trẻ được con cháu dặn dò đủ thứ cần lưu ý, nhưng tâm trí của ông cứ nhớ nhớ quên quên, vì nay ông đã ngoài tám mươi.

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Gió phai màu tóc

Bây giờ người ta thấy chú thím Sáu tôi tóc hai màu mà vẫn ríu rít bên nhau thì bảo là sến quá. Gì mà ông chồng phải nhổ tóc sâu cho vợ? Nắng gió đã phai hết màu nước đen óng ả mà sao thím cứ sến súa thả mái tóc muối nhiều hơn tiêu cho chồng chải giúp thật sến súa quá đi.

Đèo Đá Trắng. Ảnh: NAM HẢI

Trên đèo Đá Trắng

Chiếc xe bán tải đỗ xịch lại ngay cạnh cái lán được dựng bên khúc cua trên đèo Đá Trắng. Xe được dán chằng chịt những logo khá “hầm hố”. Cả cánh cửa bên hông được trang trí hình ảnh của một thổ dân da đỏ với những chiếc lông chim gắn ở trên đầu, cho thấy chủ nhân của chiếc xe có vẻ là những “tay chơi” thứ thiệt.

Ảnh: HẢI ANH

Thăm nhà cũ ngày xuân nắng nhạt

T rong vùng ký ức xưa cũ nhất của tôi là hình ảnh chập chờn một đứa trẻ lên ba, lên bốn, ngồi trên chiếc giường đặt tạm giữa sân.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Bóng trăng

Ngày nhiều gió, Hoàng chở cây hoàng yến sau xe máy, gạt chống xe rồi mở khóa cổng vào nhà. Anh loay hoay trồng cây hoàng yến, nhắm hướng cho vừa tầm với góc nhìn của My từ ô cửa sổ trên căn gác.

Chung tay làm bánh của đồng bào dân tộc Thái. Ảnh: BẮC SƠN

“Nón lắp bo mi xẩu quyệt”

Trong tiếng Thái vùng núi Thanh Hóa, có một câu nói ví von đầy ý nhị nhưng cũng thật trần trụi về nhu cầu cơ bản của con người: "Kin khẩu bo mi kẻng cắp/Nón lắp bo mi xẩu quyệt". Dịch ra tiếng Kinh, nghĩa là: “Ăn cơm không có canh khác gì đi ngủ không có người ôm”.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Tin vào cánh đào xuân

Đầu giờ chiều, trên bãi đất trống ở trụ sở xã Yên Sơn đã đầy xe máy, xe đạp. Bụi đất đỏ vồng lên thành luồng theo một chiếc xe máy đi từ đường lớn vào sân.

Hát ru. Ảnh: NAM NGUYỄN

Mùa ca dao đã mất

“À ơi... Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...”, phải chăng ký ức của mỗi người vẫn đang cất giữ những lời ru ầu ơ, vẫn như đang nghe thấy tiếng võng đưa kẽo kẹt…

Ảnh: HẢI ANH

Chợ gốc đa, những sớm mai ở lại

Sáng nào thức dậy sớm, tôi cũng đi bộ về phía gốc đa già nằm giữa đình Quán La và chùa Khai Nguyên (nay thuộc phường Xuân Đỉnh, Hà Nội). Cái chợ nhỏ ấy, họp chẳng cần biển hiệu, cũng không cần mái che, người dân quen gọi là chợ gốc đa.

Ảnh: NGUYỄN NAM

Hết Tết, lại nhớ khói chiều cuối năm

Những chiều cuối năm ấy luôn đến chầm chậm, không báo trước, chỉ bằng lớp nắng mỏng tang trên mái ngói và tiếng chổi quét sân nghe rõ từng nhịp. Chạm đến chiều ba mươi, trong tôi lại dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa bình yên như làn khói mỏng bay từ gian bếp.

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày xuân ra phố mua cây

Ngày bé, có lần tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, vườn nhà mình rộng thế, sao mẹ không trồng lấy một khóm hoa”. Mẹ tôi ngần ngừ rồi bảo: “Mẹ không biết nữa, mẹ chỉ muốn trồng gì đó để cả nhà được ăn no”.

Tát ao ăn Tết

Tát ao ăn Tết

Cứ đến khoảng 20 tháng Chạp, các xóm trong làng bắt đầu rủ nhau tát ao lấy cá ăn Tết.

Bên dòng Oka của Yesenin

Bên dòng Oka của Yesenin

Trong hình dung của tôi, không thể ở tận thế kỷ 21 mà trên đời vẫn còn tồn tại một ngôi làng cũ xưa như Konstantinovo. Thế mà có thật. Nó xưa cũ thật sự và vì xưa cũ, cảm giác như trong những cơn gió lạnh vẫn thấy bóng Sergey Yesenin chạy trên những lối mòn.

Minh họa: KIM DUẨN

Màu của Tết

Mùi của Tết thường đến khi gian bếp thơm mùi bánh chưng sôi ùng ục, khi những chiếc áo cũ mẹ mang ra phơi vẫn vương mùi băng phiến, khi mùi trầm ngan ngát theo gió thổi qua mỗi gian nhà. Khi ấy, Tết đã cận kề. Nhưng màu của Tết thì đến sớm hơn nhiều…

Anh Hiển (hàng dưới) chụp hình lưu niệm cùng du khách tại homestay của mình.

Chuyện của Hiển

Ngồi ngẫm lại chuyện gần 10 năm trước, Dương Vĩnh Hiển, chủ homestay HT Ánh Trung tại Làng Văn hóa Du lịch Cộng đồng Dân tộc H'Mông (xã Mèo Vạc, tỉnh Tuyên Quang) vẫn thấy mình “Sao liều thế!”.

Chợ Tết. Ảnh: NGUYỆT ANH

Chợ tháng Chạp

Chợ tháng Chạp không giống bất kỳ phiên chợ nào trong năm. Ngay từ tinh mơ, khi sương còn lẫn vào mùi rơm ẩm và khói bếp, những con đường dẫn về chợ đã lấp ló bóng người.

Hoài niệm. Ảnh: HẢI ANH

Những món đồ ở lại cùng ký ức

Tết lại sắp về. Cái rét cuối năm chưa kịp chạm ngõ đã thấy trong nhà xôn xao chuyện dọn dẹp. Con cháu bảo nhau lau bàn thờ, sắp lại tủ, phân loại đồ đạc: Cái nào dùng, cái nào bỏ, cái nào “cho đi”. Trong danh sách ấy, có rất nhiều thứ mà người trẻ gọi là “đồ cũ”, còn người già thì gọi bằng một cái tên khác: Kỷ niệm.

Phố đông. Ảnh: NAM NGUYỄN

Bao dung phố mùa đông

Những cơn mưa dầm xuất hiện. Từng cơn gió lạnh ùa khắp các con đường. Mỗi chiều về ngang phố, thoảng nghe tiếng thì thầm của lá, tiếng chim kêu run rẩy. Ở phố, sự có mặt của mùa đông dường như ít nhận ra từ đặc trưng của thiên nhiên mà thường tạo nên bởi rung động, xôn xao của cảm xúc con người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Phúc nhà

Mẹ bàn với tôi Tết này xin phép nhà nội, bọn trẻ rồi vợ chồng con cái ở lại ăn Tết với mẹ, có gì để mẹ nói đỡ với ông bà bên ấy một tiếng. Sau bao nhiêu sóng gió vừa xô đến với gia đình tôi, tóc mẹ trắng như cước và lưng mẹ như oằn hẳn xuống.

Kẻ cắp ở cuối làng

Ở quê tôi ngày ấy, cái nghèo không chỉ là sự thiếu thốn vật chất, mà nó còn tồn tại một thứ định kiến vô hình, tàn nhẫn. Những gia đình sống ở cuối làng, nơi con đường đất cụt ngủn và cỏ dại mọc lút đầu gối, thường mặc nhiên bị coi là "vùng tối" của cả cộng đồng.