Thương bánh đa bánh tráng

Nhà tôi gốc bắc, nhưng tôi sinh ra và lớn lên ở một thị trấn miền tây. Ở đó, có một xóm nhỏ với cái “tiệm tạp hóa”, nếu có thể gọi như vậy, của bà Chè. Trong ký ức ấu thơ của mấy chị em tôi, “quán bà Chè” hầu như chẳng hề thiếu thứ gì trên đời. Hết gạo hết muối, mẹ sai chúng tôi ra mua. Hết dầu ăn hoặc dầu hôi, nhà thiếu cục phấn may cho tới cái bóng đèn hột vịt, cũng ra tiệm bà Chè. Cần mớ củ cải muối, hay viên thuốc đau bụng, cũng có luôn, mới tài.

Ảnh: ANH QUÂN
Ảnh: ANH QUÂN

Kêu là tiệm, là quán cho sang, chứ nhà bà Chè nhỏ rí, đồ đạc bày chật cứng, la liệt, bất cứ chỗ nào trong cái không gian hẹp té đó cũng được tận dụng để chất các thứ hàng hóa. Hẳn chỉ mỗi mình bà Chè mới có cái khả năng phi phàm là nhớ nổi món nào cất ở chỗ nào. Bằng chứng là sau khi bà mất, con cháu bà không ai nối nghiệp để tiếp tục kiên nhẫn bán lẻ từng món đồ chẳng đáng mấy đồng cho lối xóm nữa. Bởi riêng cái việc nhớ và đòi được từng khoản nợ be bé kia thôi đã là kỳ công rồi.

Lũ trẻ chúng tôi ngày ấy rất thích được mẹ sai đi quán. Dư được vài đồng lẻ, là mua ngay mấy viên kẹo chanh ngọt lừ. Hoặc mua bánh đa. Nhà bà Chè luôn có sẵn thứ bánh đa bắc có điểm chút mè đen, mè vàng lấm tấm, được nướng trên bếp than, bỏ vào trong bịch kín cho khỏi bị mềm ỉu. Nhìn cái “vòng tròn” ăn được ấy sao mà hấp dẫn lạ kỳ. Chị em dùng tay bẻ nhỏ ra rồi chia nhau ăn, rất vội. Thử hỏi xem, có tuổi thơ của đứa trẻ nào chẳng gắn với bánh đa kia chứ. Lại có khi, mẹ tôi mua về xấp bánh đa rồi chịu khó quạt than, ngồi nướng, trong nỗi háo hức đợi chờ của lũ con. Đó thường là vào mùa mưa, rảnh việc, và cái thói trời rả rích khiến cho người ta thường cảm thấy thèm được cầm cái bánh đa nong nóng ở trên tay.

Những năm sau này, tôi thi thoảng bắt gặp trên phố, có người ngồi nướng bánh đa, bánh tráng ở vỉa hè. Ngang qua, cảm giác sao mà gần gũi thân thương vô cùng. Các thứ bánh đa giờ khác xưa nhiều, đa dạng hơn, đáp ứng nhu cầu buồn miệng ăn vặt của nhiều mẫu người khác nhau. Ngồi ở bàn nhậu bình dân, thế nào cũng có một vài chị bán hàng rong xách theo lủ khủ đồ ăn vặt, trong đó có bánh tráng nướng, mời chào. Giờ bánh tráng đã được vài người len lén chiên trên chảo dầu, cho đỡ mất công quạt than, rị mọ xoay trở, lại dễ bị quá lửa mà cháy khét. Có cả bánh tráng tôm, bánh tráng dừa này nọ, đặc sản vùng, miền nhập vào thành phố. Thế nhưng nhắc tới, thì vẫn cứ nhớ cứ thèm loại bánh đa dân dã truyền thống ngày nào.

Tình cờ có một chiều muộn, hai mẹ con tôi đang ngồi đợi vá xe, thì một chị quảy gánh “bánh tráng nướng” đi ngang qua. Tôi mừng rỡ mua ngay một cái. Thấy chị tỉ mẩn phết thêm một lớp đường đã được thắng keo lại như mạch nha, rồi rắc thêm dừa non nạo thành sợi. Cắn một miếng giòn rụm, nghe ngon lành, thơm nức, ngọt ngào. Cơn đói vội vàng lùi xa ngay lập tức. Con gái tôi hào hứng bảo, loại bánh đa này ngon quá chừng mẹ ơi!

Tôi nhìn đứa trẻ đang tận hưởng món quà quê, lòng chợt rưng rưng nhớ tới cái gian nhà lá lụp xụp của bà Chè. Thương tuổi thơ thiếu hụt của mình, thương cái bánh đa tròn tròn được chia ba bẻ tư trong cái bếp be bé ấm sực bộn bề…

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!