Thành phố phía đông

Tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, trong chương trình làm việc, Quốc hội cho ý kiến để tỉnh Đồng Nai trở thành thành phố Đồng Nai. Đây là một cột mốc rất quan trọng, đáng nhớ của đất và người Đồng Nai khi hội đủ các yếu tố trở thành thành phố trực thuộc Trung ương.

Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)
Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)

1. Tôi đang ở thành phố phía đông vào một ngày nắng đổ. Những tưởng cái nắng đầu mùa khô giữa tháng tư này thêm chao chát nắng. Buổi sáng. Từ căn phòng bước ra hành lang thể dục như một thói quen trong sớm tinh sương, đã thấy mặt trời thức giấc từ lúc nào. Đưa mắt nhìn bao quanh một lượt bầu trời, đã thấy phía đằng đông đỏ rực lên như một hòn than. Những tia nắng ban mai của ngày mới, nắng chiếu thẳng lên nền trời xanh thẫm, lấm chấm mấy gợn mây trắng trong ảo mờ hình rẻ quạt khổng lồ những đường gân. Lúc còn mờ sương giăng, hình rẻ quạt khổng lồ ấy là những đường gân sẫm đỏ. Chỉ loáng sau, đường gân ấy phơi màu đỏ tươi, rồi rực rỡ, rồi loang ra, tan ra như sương đầu ngõ, thành những hạt nắng rơi xuống thành phố xanh cây trái bốn mùa.

Nơi đây, dù mùa nắng nhưng chỉ nóng cực điểm vào tầm ban trưa quá vãn sang chiều. Nắng mà vẫn gió. Buổi chiều, nắng nhạt dần, gió lên lá hát. Lá bạt ngàn xứ sở. Lá lao xao trên triền đồi. Lá xào xạc dưới thung sâu. Lá nhảy múa loang loáng hai bên đường đi. Lá như những đôi mắt biếc nhìn tình nhân yêu nhau trong công viên đắm đuối. Và, lá ở những khu vườn quanh mỗi mái nhà rợp xanh diệp lục, cho mỗi mái nhà dù thấp thoáng cổ kính hay tầng vút cao, dù đơn sơ bình dị hay rực rỡ cao sang, đều có cây có lá bao quanh xanh mướt mát. Bản giao hưởng của lá khi gió lên như những bản tình ca trong chiều lộng gió, khi reo vui hoan ca, khi vỗ về an ủi, cũng có khi dữ dội, rồi gió lại nồng nàn đưa hương hoa lan tỏa muôn nơi.

Xứ sở trù phú đất trời ưu đãi khí hậu ôn nhu cho cả hai mùa mưa nắng. Đất bazan phong hóa thổ nhưỡng một màu đượm nắng, quạnh đỏ, xốp tơi, bện quyện, nồng nàn, đất ấy nuôi cây nuôi người nên chẳng ai xứ này không biết ơn. Chỉ cần bàn tay con người chăm bẵm siêng năng vun xới, hạt giống gieo xuống nảy mầm, cây trồng xuống lớn lên, tỏa bóng, đơm hoa, cho trái đầy cành, mùa nào thức ấy. Cam, bưởi, xoài, chôm chôm, nhãn, mãng cầu, thanh long, chuối, thơm, mít ngọt… Nhưng đặc sắc hơn cả vẫn là sầu riêng. Ai đã đặt tên cho loài cây trái sầu riêng? Phải chăng từ xứ sở Mã Lai (Malaysia) nơi quê hương sầu riêng có truyện cổ tích về mối tình ngang trái giống câu chuyện về sự tích trầu cau? Hay tên khoa học của một loài quả có gai mít nhọn, có múi theo lườn, có mùi thơm đặc trưng, có màu vàng nhạt và vị ngọt, béo, bùi… với tên gọi Dourian, được gọi trại đi thành chữ Dâu-riang, phiên sang tên tiếng Việt là sầu riêng!? Dẫu tên gì thì đó vẫn là một loài cây trái để lại trong lòng người trồng cây nơi đây cả nụ cười lẫn nước mắt, nhất là khi nó đã trở thành hàng hóa, thành thương hiệu; còn người thưởng thức nó lần đầu không mấy dễ dàng, lần sau và sau nữa thành nghiện; vận tên vào những câu chuyện đời thường trong nỗi cô đơn con người hiện đại lại cảm thán bằng hai chữ “sầu riêng!”.

Xưa, người Việt cổ đã sớm tìm đến đất này trú ngụ. Cây cối tự nhiên xanh tốt bốn mùa. Nhiều di chỉ khảo cổ quần thể di tích mộ cổ Hàng Gòn như những thông điệp, những câu chuyện kể, tiếc là chưa ai có thể khám phá tường tận những ẩn giấu, câu hỏi thật sự hóc búa mà không dễ gì trả lời về nguồn cội, phương thức di trú, sinh tồn, về sức mạnh chủ nhân trong những di chỉ trên của người Việt cổ, dù thời gian đã khai quật ngót trăm năm nay.

z7735089808839-afb4e14d1a1339dabd0c8d7333b3bdd8-20260419220541.jpg
Cầu An Hảo kết nối Quốc lộ 1A với trung tâm tỉnh Đồng Nai. (Ảnh Công Nghĩa)

2.Trải bao thiên biến thăng trầm lịch sử, người tứ xứ cũng về đây khai mở đất đai. Câu thơ “Từ độ mang gươm đi mở cõi” hẳn chỉ để nói khai phóng rừng già cây cối, sình sạp đầm lầy kênh rạch nhiều muông thú của thiên nhiên trong xứ Nông Nại (tên gọi cổ của vùng đất Cù lao Phố vào thế kỷ XVII-XVIII), là cách bóng gió về “vũ khí” phòng thân của con người bé nhỏ trước thiên nhiên hoang hoải thôi, chứ lẽ nào đơn thuần theo cách đi gây chiến với ai? Không hoàn toàn là đánh nhau “mạnh được, yếu thua” để chiếm giữ cho riêng mình mà triệt tiêu kẻ đối địch, dù rằng lịch sử cũng không bỏ qua và chối cãi điều này. Không dễ gì cách nay 328 năm, Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh được chúa Nguyễn giao phó chiêu mộ lưu dân và an dân, định tên ấp tên xã tên làng, dựng phên giậu trấn biên một vùng rộng lớn. Cũng cách nay mấy trăm năm, không dễ gì danh nhân văn hóa Trịnh Hoài Đức trình tấu bản Gia Định thành thông chí, ghi chép về cương thổ, về lịch sử, địa lý, phong thủy, phong tục, con người nguồn cội xứ sở. Quá trình định cư cũng là định canh, xác lập tên gọi, xác lập chủ quyền như lẽ thường thấy xưa nay trong đạo đất trời. Để đến hôm nay, sau hơn 50 năm miền nam hoàn toàn giải phóng, thành phố Đồng Nai tạo thêm dư địa phát triển, mở mang kết nối kinh tế và văn hóa. Những công trình như sân bay Long Thành, hệ thống kết cấu hạ tầng tạo thành hành lang Đông-Tây, giao thương phát triển rực rỡ trong nay mai.

Thế mà ngày ấy, người Pháp lấy danh khai hóa văn minh, khai thác thuộc địa bằng chính sách thực dân, bóc lột đến tận xương tủy người bản xứ. Họ bắt dân ta đốn rừng, mở đất trồng cao-su, lập đồn điền, tạo dựng khu vực rộng lớn cây trái bốn mùa này thành những dòng nhựa trắng ứa ra từ thân cây trộn lẫn dòng máu đỏ của người da vàng bản xứ; họ biến nơi đây thành chốn thiên đường nghỉ dưỡng cho giới quý tộc, quan cao cấp từ Sài Gòn ra, từ miền trung vào của chế độ thực dân mỗi dịp cuối tuần. Những tàn dư nơi đây còn sót lại là những ngôi biệt thự cổ rêu phong, những nhà thờ đá mốc thếch... Vẫn còn đó máu và nước mắt công nhân đồn điền, những roi kiếm và dụng cụ tra tấn với những nấm mồ phu; vẫn còn đó những vết đạn cày xước, những họng khẩu đại bác gỉ sét cùng tuế nguyệt. Có người cho rằng tại sao không xếp hạng, trùng tu, khai thác du lịch những công trình kiến trúc này? Nếu điều kiện có thể, cũng không thể lãng phí vì đó là mồ hôi, công sức, là máu của người Việt. Nhưng trùng tu, khai thác thì cũng không thể trùng tu, tôn tạo những ký ức ám ảnh ấy của một thời đầy ám ảnh đau thương.

Thực dân đi rồi thì đế quốc Mỹ xâm lăng. Hơn 20 năm có lẻ, vùng đất cây trái bốn mùa thêm lần nữa bị giày xéo chà đạp. Sau hơn
20 năm kiên quyết đấu tranh, bằng ý chí kiên cường bất khuất “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”, bằng những phương thức sắc bén thông minh, bằng sức mạnh đại đoàn kết vô song, bằng gan dạ dũng cảm và tài thao lược xoay chuyển tình thế chớp thời cơ đúng lúc, đòn đánh quyết định cuối cùng của các cánh quân mặt trận hướng đông từ 5 giờ 45 phút sáng 9/4 đến hết ngày 21/4, mở toang “cánh cửa thép”, xốc tới sào huyệt cuối cùng, buộc kẻ địch đầu hàng vô điều kiện, giải phóng hoàn toàn miền nam, thống nhất non sông, đất nước ta nối liền một dải.

3. Năm mươi mốt năm trôi qua, dù đất này chưa lành vết sẹo, nhiều thân cây còn đó những mảnh đạn bom găm, nhiều đạn bom chưa kịp nổ nằm đâu đó trong lòng đất đá núi, hàng trăm ngôi mộ quân giải phóng chưa biết tuổi biết tên, nhưng người dân nơi đây chung lòng “gác lại quá khứ, hướng tới tương lai”, đôi mắt hòa bình tha thứ cho những lỗi lầm, chữa lành vết sẹo, hàn gắn đau thương trong đôi bàn tay nhân ái. Một dân tộc yêu chuộng hòa bình dựng lên tượng đài không chỉ để ghi nhớ chiến thắng mà còn nhắc nhủ đời sau những người từng một thời bên kia chiến tuyến chớ phạm phải sai lầm. Đài tưởng niệm và đền thờ liệt sĩ dựng lên để vong linh những người đã khuất tìm về. Những hàng bia mộ nghi ngút khói hương trong ngày giỗ trận, tiếng chuông hòa bình đồng vọng thức tỉnh lương tri.

Trái tim khối óc và đôi tay gầy dựng lại, bồi vun cho mảnh đất cây trái bốn mùa thêm xanh tươi tốt ■

Đi trong chiều nhạt nắng trên đường phố phía đông bốn mùa cây trái, lòng bùi ngùi thương nhớ người xa khuất trên mảnh đất ngàn xưa, nhất là những người xả thân hy sinh đời mình cho non sông thống nhất, cho hòa bình mãi mãi, cho đất này nở hoa kết trái ngọt ngào. Vài tia nắng sót lại quyện trong gió chiều giữa bạt ngàn xanh lá, tiếng lá xạc xào cất lên giai điệu tình ca mùa xuân yêu thương, mùa xuân xứ sở.

Có thể bạn quan tâm

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Người dân thực hiện thủ tục hành chính tại Trung tâm phục vụ hành chính công phường Lâm Viên - Đà Lạt.

Tết năm nay sẽ lưu vào ký ức

Lễ hội hoa Mai anh đào Đà Lạt vào dịp cuối năm nay có thêm nhiều cư dân mới của tỉnh Lâm Đồng cùng gia đình dạo phố, chụp ảnh lưu dấu lần đầu với loài thảo mộc đặc trưng phố núi.

Đoàn tàu giữa không gian hùng vĩ, nên thơ của "thiên hạ đệ nhất hùng quan" Hải Vân. (Ảnh Trần Ngọc Tiến, Xí nghiệp Đầu máy Sài Gòn)

Trên hành trình hạnh phúc

Một hành khách đứng lặng trên sân ga, dõi theo đoàn tàu vừa lăn bánh. Trên thân tàu, sắc đỏ và vàng của cờ Tổ quốc nổi bật, hòa cùng sắc xanh rừng núi mây trời với những họa tiết cách điệu thanh nhã và logo Báo Nhân Dân nổi bật chạy dài theo từng toa.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.

Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quốc kể về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ảnh: LƯU XA

Những người kể chuyện hòa bình

Không chỉ kiên cường trong chiến đấu, nhóm cựu chiến binh bị địch bắt tù đày, trở về đời thường vẫn mang tinh thần bất khuất của người lính, không ngại gian khó. Các ông dày công xây dựng Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, biến nơi đây thành “địa chỉ đỏ” tri ân các đồng đội đã ngã xuống, đồng thời lan tỏa lòng yêu nước và giá trị của hòa bình cho các thế hệ sau.
Lớp học mầm non ở buôn Ka Ming. (Ảnh: Uông Thái Biểu)

Đất giàu, đất học Ka Ming

Ngày trước buôn Ka Ming thuộc xã Gung Ré, nay là một trong những khu phố của thị trấn Di Linh (huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng). Với 100% dân số là đồng bào dân tộc Cơ Ho thuộc nhánh Srê, buôn làng này thật sự là một vùng đất lành, đất giàu và đặc biệt là đất học nổi tiếng trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên.
Các chiến sĩ lữ đoàn 162 gói bánh chưng chuẩn bị đón Tết.

Đón xuân trên chiến hạm

Đón giao thừa trên chiến hạm không rượu, bia thuốc lá, hồi còi tàu thay cho pháo, nhưng lại có những điều đặc biệt khác mà ít người có thể hình dung ra được…
Làng Nubian trên đảo Elephantine.

Ngôi làng cổ huyền bí giữa dòng sông Nile

Nằm ở phía nam Ai Cập, cách thủ đô Cairo khoảng 800 km, thành phố Aswan bên bờ sông Nile là cửa ngõ của Ai Cập xuống phía nam châu Phi. Đây là nơi sinh sống của người Nubian, một nhóm bộ tộc di cư, đến từ miền bắc Sudan. Điều đó giải thích tại sao họ có tông màu da sẫm hơn người Ai Cập.
Ông Quang Văn Thu (thứ bảy, từ trái sang) và người dân phối hợp tuần tra đường biên, cột mốc cùng chiến sĩ Đồn Biên phòng Thông Thụ (huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An). Ảnh: NGUYỄN ĐẠO

"Cột mốc sống" nơi biên cương xanh thẳm

Nước ta có 4.510 km đường biên giới đất liền trải dài từ bắc tới nam. Chủ quyền quốc gia được xác lập, gìn giữ từ những cột mốc đánh dấu tọa độ và từ chính những bước chân lặng thầm bền bỉ không kể ngày - đêm, mưa - nắng của những người lính biên phòng cùng hàng hàng lớp lớp người dân tình nguyện trở thành những "cột mốc sống".
Đoàn thực hiện nghi lễ chào cờ tại đảo Cồn Cỏ. Nguồn: ĐI ĐỂ HIỂU

Hành trình của lòng tự hào và biết ơn

Bùi Thiên Phú, cậu bé 10 tuổi ở thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh vừa có chuyến đi đầu tiên cùng ông ngoại về miền đất lửa Quảng Trị, nơi hơn 50 năm trước ông của cậu từng chiến đấu. Đứng trên cầu Bến Tắt bắc qua vĩ tuyến 17 lịch sử - nơi từng là ranh giới tạm thời chia cắt đất nước, Phú nhìn theo hướng tay ông ngoại chỉ và nghe ông kể: "Ngày ấy, đơn vị ông đóng quân ngay phía bên trái cầu, làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt"...
Thị trấn Thanh Chương hôm nay. Ảnh: Lê Anh Dũng

Thanh Chương - Miền văn hùng võ lược

Nếu kể đến một vùng quê địa linh nhân kiệt, kiên cường cách mạng và hiếu học, không thể không nói đến Xứ Nghệ. Nói đến Xứ Nghệ, có lẽ không thể không nói đến Thanh Chương.
Nạo vét, khơi thông dòng chảy sông Lừ (Hà Nội). Ảnh: HẢI MIÊN

Kỳ 2: "Cắt ngọn" hay "cải tạo gốc"?

Mặc dù số liệu ghi nhận các trường hợp xả thải sai quy định bị phát hiện, mức độ xử phạt vi phạm ngày càng tăng trong những năm gần đây, nhưng tình trạng ô nhiễm các dòng sông vẫn không được cải thiện đáng kể. Cùng với nỗ lực xử lý "phần ngọn", đã có những mô hình cải tạo "từ gốc" được triển khai.
Không gian hồ sinh thái Na Hang mang một mầu xanh huyền bí.

Vùng thẫm xanh tuyệt sắc

Đặt chân đến bến tàu lòng hồ sinh thái Na Hang (Tuyên Quang), choán ngợp trong tôi là cảm giác yên bình giữa một vùng trong xanh, thấm đến cả năm giác quan. Nơi đây, mỗi người được thảnh thơi thả mình theo tiếng sóng nước, tiếng gió vi vu quyện hòa những âm thanh kỳ diệu của thiên nhiên. Người Na Hang, Lâm Bình đã dựa vào những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng để làm du lịch, gìn giữ văn hóa và từng bước nâng cao đời sống tinh thần của mình.
Lễ đài Ba Đình đầu tiên bằng gỗ ván do KTS Nguyễn Văn Ninh thiết kế. Nguồn: Gia đình Kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh cung cấp.

Kỳ 2: “BÁC Ở THẾ NÀY LÀ QUÁ SANG TRỌNG” (Tiếp theo và hết)

Được sống những khoảnh khắc bên vị lãnh tụ kính yêu của toàn dân tộc, được thiết kế, xây dựng nơi ở và làm việc của Bác là những khoảnh khắc vàng của người kiến trúc sư mà không phải ai cũng vinh dự có được. Nhân cách và trí tuệ vĩ đại, lòng độ lượng, bao dung, nhân hậu, khiêm tốn và giản dị của Người mãi mãi tỏa sáng trong tâm hồn của Nguyễn Văn Ninh; luôn thức dậy trong lòng vị kiến trúc sư niềm khao khát sáng tạo và cống hiến cho dân, cho nước…

Bác Hồ chụp ảnh lưu niệm cùng nhóm thiết kế và thi công nhà sàn của Người. Nguồn: Gia đình cung cấp

Kỳ 1: "Chú lo cho bác một ngôi nhà sàn truyền thống…"

Người Việt Nam nào cũng từng lưu vào trái tim mình hình ảnh ngôi Nhà sàn trong Khu Di tích quốc gia đặc biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Ngôi nhà sàn-nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sống và làm việc trong hơn một thập niên cho đến ngày Người mãi mãi về cõi vĩnh hằng đã trở thành một trong những biểu tượng thể hiện cốt cách thanh tao, cao quý của vị Cha già dân tộc. Người thiết kế và chỉ huy thi công nhà sàn là kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh, nhân vật trong câu chuyện mà tôi đang kể…