Sâm nam núi Dành

Phải bao nhiêu là độ nắng, phải bao nhiêu là độ mưa để có một trời lộc biếc để có một trời non tơ?

Đi tìm sâm quý. Ảnh: SONG ANH
Đi tìm sâm quý. Ảnh: SONG ANH

Khi những giọt xuân tìm về đất, đất mẹ mở lòng đón nhận, đất mẹ thầm lặng chắt chiu từng hạt dinh dưỡng để nuôi, nước mát, khí trời, bàn tay mềm nâng giấc, hạt xuân thành chồi xuân thành niềm hân hoan. Đất mẹ khai sinh để cây có tên sâm nam núi Dành.

Cây chẳng phụ tấm lòng của đất, chẳng phụ thiên nhiên, chẳng phụ từng giọt giọt mồ hôi người chan xuống đất mà tay ôm, tay níu nhau, đua nhau cùng vươn lên thành bạt ngàn trùng điệp một mầu xanh.

Rồi hoa, thập thò, chúm chím, cái mầu trắng tinh khôi chạm vào nỗi đợi chờ, chạm vào niềm mong ước khát khao, cái mầu hoa nở bừng trong nắng sớm ngả vào lòng người, cái vẻ đẹp của hoa, cái vẻ đẹp đã có từ nghìn năm nay làm mềm đi những vết chai trong lòng tay cha, tay mẹ, cái mầu hoa ấy cũng thành niềm vui trang sách, bộ quần áo mới cho trẻ thơ tung tăng tới trường, thành những ngôi nhà cao tầng ngạo nghễ vươn lên.

Cây cứ bình dị cứ như con người nơi đây chẳng cần khoe cũng thành thương hiệu, chẳng cần khoe mà bao người biết, thầm lặng yêu cây. Lá ngẩng mặt nhìn trời, rễ cần cù len lỏi vào lòng đất. Đời cây là vậy để rồi năm qua đi, tháng qua đi, niềm vui kết tinh dần dần trong lòng đất.

Tôi trở về núi Dành một chiều, nghe gió hát ca cùng với đồi thông, bàn tay chạm vào bức tường đền Dành nghe nắng mưa, năm tháng kể lại về sự tích cây sâm nơi đây đã chữa cho mẹ vua là Hoàng Thái hậu Từ Dũ sáng mắt trở lại nên từ đó có câu ca: “Sâm nam nổi tiếng núi Dành/Chữa lòa cho mắt lại lành như xưa”.

Có phải cây sâm mọc ở vùng núi Dành thuộc xã Liên Chung, huyện Tân Yên (Bắc Giang) mà có tên gọi sâm nam núi Dành. Đứng trên đồi cao mà ngắm “vương quốc” sâm cái mầu xanh từ đá sỏi mà bật lên, từ trở trăn của những bàn tay khối óc dám nghĩ, dám làm mà sum suê lợp kín những triền đồi. Bên cây đã có những đôi nam thanh, nữ tú đến thỏa thê ngắm đồi, ngắm núi, ngắm nhau để lưu những kiểu ảnh làm kỷ niệm.

Trên mảnh vườn nho nhỏ của tôi, bên cạnh những cây trồng quen thuộc cũng xuất hiện mấy khóm sâm nam núi Dành. Tôi vào mạng để học cách chăm cây. Cũng lo khi mưa nhiều, lúc nắng hạn, cũng buồn khi lá cây đang xanh bỗng chốc úa tàn. Đi đâu xa cũng nhớ đến vườn cây. Phút giây gặp lại được lắng nghe cây thủ thỉ tâm tình. Cây cũng vậy, đâu phân biệt cũ mới, đâu phân biệt cây già cây trẻ, cây cho hoa, cho quả, cho củ. Mỗi cây có một khoảng trời riêng mà thỏa sức xòa bóng, thỏa sức vươn lên. Cây cao bóng cả che cho non tơ cùng sinh sôi. Cây cùng bù lại cho tôi phút thảnh thơi, phút chạm tay vào lá để dịu đi những lo toan nhọc nhằn, những tất bật dòng đời.

Không thể một sớm một chiều, của quý hiếm ẩn sâu trong lòng đất, năm năm, mười năm... không thể vội vàng. Phải qua nắng mưa, bão giông thời gian tích tụ bồi đắp để người hiểu cây, cây với người giao cảm, cây yêu người mà dâng hiến. Giây phút xúm xít vỡ òa lật đất lên, niềm vui thành quả lao động hiển hiện.

Tôi chợt nghĩ trồng một cái cây, hoa, lá, quả, đâu chỉ bồi bổ thân mình mà cái cây còn “bồi bổ” cho tâm mình thêm an nhiên thêm tự tại. Cây sâm nơi đây cũng như con người không tự bằng lòng với những gì đã có. Sâm theo bàn tay của người đến muôn nơi, đến những miền khát vọng để khẳng định tuổi tên.

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!