Nghề báo và những chuyến đi

Con người khi sinh ra đã có hàng trăm nghề để sinh sống và tồn tại. Tôi may mắn được làm phóng viên báo nhiều năm. Cơ hội lớn nhất là được đi và thường đi một mình tác nghiệp. 

Tác giả ghi chép trong một chuyến đi thực tế vùng cao.
Tác giả ghi chép trong một chuyến đi thực tế vùng cao.

Thời của những năm còn chụp ảnh dùng phim, phải đi bộ từ vùng núi cao heo hút về huyện lỵ xa xôi hẻo khuất, bài viết tay rồi fax qua bưu điện huyện lỵ gửi về tòa soạn. Những phóng sự, bút ký thuở lũ lụt ở Nha Trang, Phú Yên, những ngôi làng làm nước mắm thơm từ đầu ngõ. Mùi nước mắm rút nõ còn ám ảnh đến cả bữa ăn thời công nghệ, làm sao để ăn thật chậm, chan nước mắm rút nõ với cơm. Bữa ăn còn có cả sóng biển, người miệt biển ăn cơm còn chan cả sóng. Bao nhiêu con sóng tràn qua bữa ăn của người miệt biển. Và bao nhiêu trái chín rụng trong bữa ăn của người miệt vườn miền tây?

Nghề báo còn cho tôi những thước phim đen trắng của một thời núi rừng Tây Bắc chưa khai thác du lịch; thời còn cả một rừng lá đỏ của cây bồ kết đẹp như mơ ở bản Liền (Bắc Hà, Lào Cai), lá đỏ như ở xứ Đông Âu. Ngay dưới chân ta, lá cứ đỏ không phải trong ký ức, tháng 6 ở núi có cả mùa mận tam hoa đỏ lịm ở Bắc Hà. Khi xuống biển thì nghe sóng, lên núi chiều mưa nghe vó ngựa rong ruổi ở thị trấn; sáng sớm đi qua Tả Củ Tỷ thì nhìn ruộng bậc thang; đến Lùng Phình, Tả Van Chư thấy hoa cát cánh ở vườn dược liệu đang nở mầu tím, hồng trắng, cứ lan tỏa trong giây phút nắng trưa. Ảnh một thời đen trắng, đã không cất giữ được lá đỏ của rừng cây bồ kết, hoa cát cánh tím thẫm chiều hè và đâu đó mùi nếp nương tỏa ra thơm với khói củi lửa.

Ai đã sống ở phố, đã giam mình trong những ngôi nhà bê-tông, với điều hòa, thì lên núi. Không ở Bắc Hà thì vượt lên Y Tý, bạn sẽ không thể dứt ra với ngôi nhà đất, tường trình, mái rạ rêu phong và nhiều cây dương xỉ cũng mọc ngay trên mái rạ. Đất nâu và mái nhà xanh mầu rêu, còn đọng lại trong ký ức nghề làm báo thật tuyệt diệu. Đêm ngủ ở nhà tường trình không có quạt điện vẫn còn đắp nhẹ một chiếc chăn mỏng, chiếc chăn mầu thổ cẩm xanh của dân tộc Hà Nhì, họ thêu thùa suốt ngày. Thời gian rỗi, cô gái hay bà mẹ thêu thùa, dệt vải, phơi lanh. Ngày mùa đi nương cấy hái. Họ đi trồng rau và gieo đỗ. Đời sống ở núi cao khác với miệt biển. Họ không đan lưới mà thêu thùa. Tiếng thoi đưa tay trên khung cửi cũng dịu nhẹ, như thêu thùa với núi. Tôi từng nghe cháu Lầu Thị Ngải bảo rằng “cháu thêu cả ngày không chán đâu, tay pha mầu chỉ cũng thích mà”.

Ở đời không gì bằng làm điều mình thích. Tôi đã được nghề chọn mình cày ải trên cánh đồng chữ bao nhiêu năm, nước mắt và mồ hôi thấm trên khuy áo ngực, không nhớ hết. Đồng nghiệp bây giờ làm báo tốc độ an nhàn hơn thuở bao cấp. Chỉ một động tác trên máy tính là xong bài định mức. Tuy vậy nghề làm báo thời nào cũng lao tâm khổ tứ, thời nhà báo ghi chép bằng giấy bút, giờ ghi chép bằng điện thoại, máy tính, phương tiện nào cũng có thú vị riêng, thi vị riêng. Nghề báo cũng như người chép sử về văn hóa. Nghề được đi nhiều cho mình vốn sống đầy ắp nhân vật trên mọi nẻo đường, rồi để lại cả trăm cuốn album ảnh tư liệu; để khi xem lại mới thấy dấu giày của một cuộc đời mình đã đi qua bao vùng đất, núi cao rừng sâu biển lớn.

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!