Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn:

Học triết để sống đẹp

Vừa qua, dịch giả Bùi Văn Nam Sơn đã cùng các cộng sự mở Trường Đông Triết học với chủ đề: “Hiện sinh trong đời sống hiện đại” - một khóa học ngắn dành cho tất cả những ai yêu mến muốn tìm hiểu về triết học.

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn tại sự kiện với chủ đề "Hiện sinh trong đời sống hiện đại".
Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn tại sự kiện với chủ đề "Hiện sinh trong đời sống hiện đại".

Nhân dịp này, Thời Nay đã có cuộc trò chuyện với dịch giả Bùi Văn Nam Sơn xoay quanh chủ đề triết học và phát triển nền học thuật Việt Nam.

Bùi Văn Nam Sơn là một trong những dịch giả hàng đầu trong lĩnh vực dịch thuật triết học tại Việt Nam trong khoảng hai thập niên trở lại đây. Bằng các hoạt động dịch thuật, viết sách, ông đã góp phần không nhỏ trong việc khơi dậy tình yêu triết học của người trẻ.

Phóng viên (PV): Sau 20 năm "hành triết" ở Việt Nam, với các hoạt động dịch thuật, giảng dạy, ông thấy cộng đồng quan tâm đến triết học có phát triển hơn không?

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn: Ở khoảng cách nào đó của người theo dõi sinh hoạt triết học, tôi thấy có rất nhiều tiến bộ, mừng lắm! Thứ nhất là số người do nhiều lý do vẫn dành thời gian cho những vấn đề về tư tưởng, về đạo lý ở bên ngoài các trường đại học thông qua các cuộc hội thảo, những buổi gặp gỡ ra mắt sách như Cà-phê thứ Bảy ở cả Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, hay những sinh hoạt như Trường Đông Triết học. Điều đó chứng tỏ rằng, môi trường triết học vẫn phát triển, là một mạch ngầm âm thầm chảy, rất đáng mừng so với trước đây.

Tuy nhiên vẫn có một điều hơi đáng lo, đáng tiếc là số người đọc hiện nay vẫn ít quá. Tôi cứ tưởng là với mức độ phát triển kinh tế hiện nay, lẽ ra số người đọc sách, mua sách cũng phải tăng lên tương ứng chứ. Đằng này, có vẻ như càng ngày càng tệ. Trước đây, có những cuốn sách có thể in tới vài trăm nghìn bản, có thể phổ thông cho toàn dân. Những con số nghe như huyền thoại, trong thời điểm hiện nay có những tác phẩm dù rất có giá trị nhưng cũng chỉ in 1.000 bản mà bán mãi không xong, thậm chí có cuốn in 300 bản, 500 bản, trong khi mình có hàng triệu học sinh, hàng triệu sinh viên - là những đối tượng được sống trong môi trường thuận lợi nhất để xây dựng nền học thuật nói chung - đó là điều băn khoăn nhất của tôi.

Một đời sống học thuật đòi hỏi phải có hàng trăm thư viện đến tận nông thôn để mọi người dân đều có thể đọc sách. Nhà nước phải “bao cấp” về mặt văn hóa, tài trợ cho các hoạt động học thuật, nhiều nước Âu châu phát triển cũng vẫn đang làm như vậy.

PV: Nhiều người cho rằng, Việt Nam không có một truyền thống triết học, quan điểm của ông như thế nào ạ?

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn: Mình có truyền thống Nho học hàng nghìn năm với rất nhiều ông nghè ông cống đó chứ. Chỉ có điều là ta không biết tiếp tục phát huy truyền thống đó như thế nào. Từ trước những năm 1945, sinh hoạt về học thuật đã khá sôi nổi từ khi mình tiếp thu phương pháp nghiên cứu của phương Tây. Thế hệ những nhà trí thức lớn, sĩ phu ra đời - một thế hệ vàng, tạo ra một kích thích mới cho giới nghiên cứu. Lần đầu tiên các ngành khoa học xã hội nhân văn có một phương pháp khoa học.

Tuy nhiên, truyền thống triết học theo nghĩa chặt chẽ là một nền triết học kiểu như phương Tây thì mình không có. Nhưng rõ ràng mình phải khôi phục lại học phong - một phong cách yêu chuộng học thuật đã có, hiện đang bị lấn át, mai một.

PV: Tại sao ông lại chọn theo đuổi con đường triết học?

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn: Cái này tôi nghĩ đó là vấn đề hoàn toàn cá nhân. Không có tài nghệ gì khác thì đi học triết thôi, học triết thì làm triết học, cũng chẳng có gì gọi là cao xa cả. Nhưng lẽ ra là phải có nhiều người hơn nữa, chứ vài ba người thì ăn thua gì. Cần cả một thế hệ để làm công việc chuẩn bị nền tảng vật chất cho học thuật, tức là trang bị hạ tầng tri thức, sách vở, thư viện một cách có hệ thống.

Khi đi ra ngoài, tôi mới thấy một điều nguy hiểm là mình quá thiếu sách vở, tức là hạ tầng tri thức của xã hội quá chậm, quá manh mún. Cá nhân tôi ở tuổi xế chiều, chỉ biết làm những việc rất nhỏ bé, như dịch một cuốn sách mình đã học, trước là cho mình. Dịch sách là để mình tự học vì dịch giúp cho mình cách làm việc kỹ, trung thực, rèn luyện tiếng Việt bởi tôi xa đất nước từ năm mới 20 tuổi, ở nước ngoài 40 năm nên tiếng Việt cũng mòn mỏi dần.

Lẽ ra phải có một phong trào dịch thuật do nhà nước khởi xướng, chỉ đạo một cách sâu sát, giống như nước Nhật thời Minh Trị. Hay như Hàn Quốc, họ có một chiến lược quốc gia về việc chuyển giao văn hóa, phải dịch một cách khoa học, hệ thống sách vở của phương Tây bởi đó là hạ tầng tri thức.

132.jpg
Nhiều công trình triết học do dịch giả Bùi Văn Nam Sơn dịch và giới thiệu đã có mặt ở Việt Nam.

PV: Một nền học thuật phát triển có những đặc điểm gì? Theo ông, một môi trường cần thiết cho học thuật phát triển cần như thế nào?

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn: Đánh giá học thuật của một nước ở đâu, mình xem họ đã in được bao nhiêu sách rồi. Trên thế giới một trăm mấy chục nước, riêng Âu châu 27 nước, đâu phải ai cũng biết đủ 27 thứ tiếng, như vậy thì bắt buộc phải dịch thôi. Việc dịch thuật là một nhu cầu sinh tử của mọi trường đại học trên thế giới. Châu Âu và nhiều nước từng hối hận vì lỡ chậm dịch một tác phẩm gì đấy khiến họ lạc hậu, họ giật mình sau mấy mươi năm, giả dụ cuốn này được dịch sớm hơn thì nền học thuật của họ đã khác rồi. Người Pháp họ viết bằng tiếng Pháp, người Anh họ dùng tiếng Anh, người Đức dùng tiếng Đức, họ vẫn dịch tất cả sách của thiên hạ. Một sinh viên người Đức chẳng hạn, 20 tuổi họ được hưởng sự thuận lợi là họ đọc được tất cả sách vở trong thiên hạ bằng tiếng Đức. Trong khi người Việt mình, cũng là sinh viên như vậy, mà mình rất vất vả.

Tôi lấy thí dụ như kinh nghiệm Nhật Bản hay Hàn Quốc. Sở dĩ họ phát triển như hiện nay bởi vì họ dịch ghê gớm lắm. Từ thời Minh Trị của Nhật Bản họ đã xây dựng việc dịch thuật như một chiến lược quốc gia.

Tôi nhớ hoài một kỷ niệm của tôi, khi tôi dịch xong cuốn “Phê phán lý tính thuần túy” của Kant, tôi viết thư khoe với một ông bạn Hàn Quốc đang làm giáo sư ở Seoul: “Đây, chất lượng Đức đàng hoàng nghen”. Ông viết lại cái thư chúc mừng tôi và chọc quê tôi: “Xin lỗi bạn là tụi tôi đã xong cái toàn tập Kant từ lâu rồi”. Toàn tập. Cuốn “Phê phán lý tính thuần túy” Nhật Bản có đến ba bản dịch khác nhau. Mà không phải chỉ Kant đâu, toàn bộ tư tưởng phương Tây họ đã dịch một cách hệ thống, toàn tập hết. Cho đến khi tôi sang du học ở bên Đức, mấy năm đầu rất khó khăn, vì tiếng Đức khó quá, mình đọc hết hơi mỗi ngày được vài ba trang mà cô bạn Nhật Bản bên cạnh bé hơn tôi mấy tuổi, nhưng sao cô giỏi quá, cái gì cũng biết. Té ra cô lôi trong ba-lô ra một đống sách toàn tiếng Nhật, sách chú giải, từ điển. Họ đọc cái đó thì khỏe không mà. Mình thì ngồi vật vã cả ngày mới đọc được vài ba trang, họ đọc cái vèo ba chục trang, vậy thì hỏi làm sao mình đấu lại được với họ, có phải tội nghiệp cho mình không. Đâu phải họ thông minh hơn mình, chỉ vì họ có cơ sở hạ tầng tri thức quá phong phú.

Những chuyện đơn giản như vậy nó làm cho mình thấy rằng, mình cần giúp cho anh em, cho tuổi trẻ của mình đỡ mất thời giờ, tội nghiệp, không đáng. Không đáng để mất 3 năm mới đọc được một cuốn sách, trong khi người Nhật họ đọc có 3 tháng chỉ vì họ có sẵn tư liệu đầy đủ. Từ đó mình thấy, chết rồi, hai mươi năm sau, thì không biết Hàn Quốc họ đã đi tới đâu rồi. Chỉ sau 10 năm, người Hàn Quốc đã đủ tư cách đăng cai Đại hội Triết học Thế giới, chỉ dành cho quốc gia có đủ điều kiện cơ sở vật chất, không phải là nhà cửa phòng ốc đâu, mà cơ sở vật chất là thư viện, sách vở, số lượng dịch phẩm, công trình khoa học, giáo sư. Khi nào Việt Nam mình làm được? Không phải có tiền mà được đâu. Phải có chất lượng thật sự thì mới được quyền đăng cai.

PV: Xin cảm ơn ông!

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn có bằng Tiến sĩ chuyên ngành Triết học, Xã hội học và Trung Quốc học tại trường W. von Goethe Frankfurt, CHLB Đức. Ông đã dịch, chú giải các bộ triết học kinh điển, đồ sộ như “Phê phán lý tính thuần túy” (2004), “Phê phán năng lực phán đoán”, “Phê phán lý tính thực hành” (2007)… của Kant; “Hiện tượng học tinh thần” (2006), “Khoa học Lôgíc” (2008), “Các nguyên lý của triết học pháp quyền” (2010)… của Hegel. Từ năm 2012 đến 2020, ông viết bộ “Trò chuyện triết học” (9 tập), xuất bản bộ sách “Triết học cho bạn trẻ” với các cuốn “Chat với Hannah Arendt” (2016), “Chat với John Locke” (2016), “Chat với René Descartes” (2017)… Ông đã được nhận được giải thưởng “Tinh hoa giáo dục quốc tế” (2006) của Đại học Quốc gia Hà Nội và Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh cho bản dịch và chú giải “Phê phán lý tính thuần túy” của Immanuel Kant.

Có thể bạn quan tâm

Mãi mãi trường tồn giao thoa Văn với Báo

Mãi mãi trường tồn giao thoa Văn với Báo

Nhà văn, nhà báo lão thành Nguyễn Uyển, nguyên Tổng Biên tập báo Vĩnh Phú, nguyên Trưởng ban Công tác Hội - Hội Nhà báo Việt Nam. Ở tuổi 86, với gần 60 năm trong nghề viết, ông đã có nhiều tập bút ký, tiểu luận tập hợp những bài viết trong suốt những năm làm báo theo đuổi chủ đề “Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Ông chia sẻ nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.

Báo và thơ đều đi tìm sự thật

Báo và thơ đều đi tìm sự thật

Sáng tạo trên các miền đất của thơ, nhạc, báo chí, Lê Cảnh Nhạc (ảnh) lúc nào cũng rất sung sức. Ông chia sẻ, dù dưới bất cứ ngôn ngữ, hình thức nào, việc viết chính là đi tìm sự thật, để giúp thấu hiểu con người cũng như thời đại mình đang sống.

Nghệ sĩ Bách Vũ giới thiệu với khán giả về triển lãm.

Nghệ thuật “giàu có” thêm nhờ ngôn ngữ công nghệ

Vừa diễn ra tại tòa nhà S2, Hoàng thành Thăng Long - 19C Hoàng Diệu, Hà Nội, triển lãm “We Are Made of SUN” do Phái đoàn Liên minh châu Âu (EU) tại Việt Nam, Fustic. Studio và nghệ sĩ Vũ Hoàng Bách (Bách Vũ) thực hiện. Sự kiện gợi mở suy tư về tính kết nối thông qua ngôn ngữ nghệ thuật đa phương tiện. Đưa công nghệ trở thành một phần của trải nghiệm nghệ thuật, triển lãm đồng thời đặt ra những câu hỏi về cách lựa chọn và kiến tạo tương lai. Thời Nay đã có cuộc trò chuyện cùng nghệ sĩ.

“Tôi ngưỡng mộ giá trị văn hóa của người Việt”

“Tôi ngưỡng mộ giá trị văn hóa của người Việt”

Năm 2024, nhà thơ, GS, TS người Mỹ Bruce Weigl được Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Tô Lâm ký trao tặng Huân chương hữu nghị nhờ đóng góp tích cực trong việc tham gia dịch và quảng bá hiệu quả các tác phẩm văn học Việt Nam, tổ chức giao lưu, kết nối, góp phần xây dựng nhịp cầu hữu nghị giữa Việt Nam và Mỹ.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung hòa mình vào không khí lịch sử để nuôi cảm hứng sáng tác.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung: “Giúp người nghe thấy lịch sử không hề xa xôi”

Vài năm trở lại đây, âm nhạc về đề tài lịch sử, chiến tranh cách mạng đang thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng, đặc biệt là giới trẻ. Đón các ngày lễ lớn của đất nước, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung chia sẻ với Thời Nay về những tìm tòi làm mới ngôn ngữ âm nhạc, góp phần lan tỏa các giá trị cách mạng trong đời sống đương đại.

“Kết hợp kỷ luật và cảm xúc để thành công”

“Kết hợp kỷ luật và cảm xúc để thành công”

Dàn nhạc Giao hưởng Quân đội vừa ra mắt, mở thêm cơ hội tiếp cận giữa nghệ thuật giao hưởng và công chúng. Đồng hành trong những buổi hòa nhạc đầu tiên, nhạc trưởng Lê Phi Phi cho rằng chính tinh thần kỷ luật, bản lĩnh của người lính sẽ trở thành nền tảng đặc biệt để dàn nhạc tạo nên bản sắc.

Họa sĩ Nguyễn Tấn Phát hướng dẫn các bạn trẻ thực hành với sơn mài tại đình Hà Vĩ.

“Sơn mài là nghề chậm, nhịp sống bây giờ lại rất nhanh”

Nghệ thuật sơn mài đang có thêm những cách tiếp cận mới, tăng tính tương tác và thu hút sự tham gia của giới trẻ. Thời Nay có cuộc trò chuyện với họa sĩ, Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Tấn Phát - người đang kiên trì đưa sơn mài đến công chúng qua những trải nghiệm trực tiếp tại đình Hà Vĩ và làng cổ Đường Lâm (Hà Nội).

“Giá trị tác phẩm báo chí phải được kiểm chứng bởi cuộc sống và bạn đọc”

“Giá trị tác phẩm báo chí phải được kiểm chứng bởi cuộc sống và bạn đọc”

Kỷ niệm 75 năm Báo Nhân Dân ra số đầu, nhìn lại hành trình phát triển báo chí cách mạng đặt trong bối cảnh truyền thông số biến đổi nhanh chóng, nhà báo Hồ Quang Lợi - nguyên Phó Chủ tịch Thường trực Hội Nhà báo Việt Nam chia sẻ suy nghĩ về vai trò của “tính nhân dân” trong báo chí cũng như trách nhiệm của thế hệ nhà báo trẻ.

Chương trình âm nhạc đánh dấu chặng đường âm nhạc 30 năm của nhạc sĩ Đỗ Bảo.

Nạp năng lượng cho những hành trình lớn

Công nghệ đang mở ra nhiều cánh cửa cho các hoạt động nghệ thuật, đặc biệt là âm nhạc. Nhiều nghệ sĩ trẻ đang xem các nền tảng công nghệ số như một môi trường để chinh phục thử thách bao gồm phát triển sản phẩm và gầy dựng tên tuổi.

“Dốc Phiềng Sa”, tác phẩm của họa sĩ Đỗ Đức.

“Tôi tìm chiều sâu, không tìm sự khác lạ”

Họa sĩ Đỗ Đức lần đầu ra mắt công chúng loạt tác phẩm sơn mài “Mùa xuân biên cương” tại Trung tâm Văn hóa Hồ Gươm (Hà Nội). Trưng bày lần này diễn ra đúng dịp xuân Bính Ngọ 2026, đánh dấu một chặng đường sáng tạo bền bỉ, lặng lẽ nhưng giàu chiều sâu của người họa sĩ đã gắn bó trọn đời với miền biên viễn phía bắc.

Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.

“Trân trọng khoảnh khắc đời thường với mẹ”

Thử sức lần đầu với vai trò đạo diễn, nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn đã ghi dấu ấn bằng hàng loạt giải thưởng uy tín dành cho bộ phim “Mẹ tôi” (My Mother). Bộ phim là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường với mẹ, khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời.

Nhà thơ, nhà báo Trương Xuân Thiên đọc thơ tại lễ trao giải "Thơ ca và nguồn cội".

Dựa vào cội nguồn để đối mặt cô đơn...

Muốn khai mở lại những "mã gen văn hóa" để chúng đối thoại với con người hiện đại. Đối mặt với những vấn đề của thời đại như sự cô đơn, mất kết nối, khủng hoảng niềm tin, có lẽ chúng ta cần quay về lắng nghe những tiếng nói từ cội nguồn.

Nguyễn Gia Linh nhận giải thưởng từ ban tổ chức.

“Em mong dòng nhạc dân gian cũng sẽ chọn mình”

Vượt lên gần 1.000 thí sinh tại cuộc thi Tiếng hát Hà Nội 2025, Nguyễn Gia Linh - cô gái 16 tuổi đến từ Ninh Bình, hiện là sinh viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam - đã xuất sắc giành Giải nhì phong cách dân gian (không có Giải nhất).

“Đố ai định nghĩa được thơ hay”

“Đố ai định nghĩa được thơ hay”

Những năm gần đây nhà thơ Hồng Thanh Quang viết nhiều. Anh liên tục xuất bản sách. Những trang viết của anh trĩu nặng suy tư về cuộc đời, về tình người, về thế sự.

Ngẫm những vấn đề thời đại để soi chiếu đến hôm nay

Ngẫm những vấn đề thời đại để soi chiếu đến hôm nay

Tiểu thuyết “Cuộc phân tranh” của nhà văn Thiên Sơn do công ty Tao Đàn và NXB Văn học ấn hành gây được chú ý với việc tái dựng bức tranh toàn cảnh về lịch sử hiện đại và những màn đối thoại, đấu trí cam go giữa các nhân vật lịch sử trong hoàn cảnh nước ta những năm mới giành được độc lập và bước vào cuộc trường kỳ kháng chiến.

Cần sớm xây dựng hành lang pháp lý về sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực công nghệ mới. Ảnh: VOV

Nuôi dưỡng văn hóa sáng tạo bằng pháp luật

Sự phát triển mạnh mẽ công nghệ số cùng sự lan tỏa các nền tảng mạng xã hội đặt ra thách thức lớn trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, kiểm soát thông tin và duy trì môi trường văn hóa lành mạnh.

Phòng vẽ của thầy Đỗ Kỳ Huy. Ảnh: NVCC

Vào trường nghệ thuật phải học tư duy và sáng tạo

Nhắc đến Đỗ Kỳ Huy, công chúng yêu nghệ thuật thường hình dung về một nghệ sĩ tài năng. Nhưng bên cạnh đó, anh còn là một giảng viên, một nhà giáo dục nghệ thuật, người dành nhiều tâm huyết cho việc phát triển giáo dục nghệ thuật đương đại của Huế.

Một cuốn sách đã được nhóm ra mắt công chúng.

Kiến trúc dân dụng, ký ức người dân vẫn là khoảng trống lớn

“Tản mạn kiến trúc” là nhóm các bạn trẻ hoạt động trong lĩnh vực di sản, kiến trúc ra đời năm 2019. Ngoài việc xuất bản, tổ chức dịch thuật một số công trình quan trọng, nhóm đang ngày càng chứng tỏ sự dấn thân và tình yêu của người trẻ đối với di sản văn hóa của đất nước thông qua nhiều dự án thu hút cộng đồng, giới nghiên cứu.