Đạo diễn Trần Việt Văn:

“Trân trọng khoảnh khắc đời thường với mẹ”

Thử sức lần đầu với vai trò đạo diễn, nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn đã ghi dấu ấn bằng hàng loạt giải thưởng uy tín dành cho bộ phim “Mẹ tôi” (My Mother). Bộ phim là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường với mẹ, khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời.

Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.
Đạo diễn Trần Việt Văn và mẹ - PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh.

“Phải tập làm quen với vai trò mới”

Phóng viên (PV): Công chúng đã quen thuộc với anh ở vai trò nhà báo, nhiếp ảnh gia, và nhà phê bình điện ảnh. Sự xuất hiện mới đây của anh với tư cách đạo diễn khiến nhiều người bất ngờ!

Đạo diễn Trần Việt Văn: Tôi nghĩ sự “bất ngờ” ấy đến từ việc lâu nay tôi thường đứng ở bên ngoài tác phẩm với tư cách người quan sát, phân tích, phản biện. Làm báo, làm nhiếp ảnh, rồi viết phê bình điện ảnh đều đòi hỏi một khoảng cách nhất định với đối tượng. Nhưng khi làm phim “Mẹ tôi”, trở thành người trong cuộc, nhất là với mẹ mình, cảm giác rất lạ và phải tập làm quen với vai trò mới này. Khi nhiếp ảnh không còn đủ sức dung chứa những biến chuyển tinh tế của thời gian và cảm xúc, tôi cần đến hình ảnh chuyển động. Máy quay, trong trường hợp này, không chỉ là công cụ để kể chuyện cho người khác xem mà là “con mắt thứ hai” giúp tôi nhìn lại mẹ mình với lòng yêu thương, kính trọng.

Thuận lợi là tôi là nhiếp ảnh gia nên có sự nhạy cảm về khuôn hình, và “nhân vật” ở ngay trong nhà nên quay được những thời điểm mà người ngoài không thể thực hiện. Khó khăn lớn nhất là giữ được sự tỉnh táo. Khi nhân vật là mẹ mình với sự suy tàn tất yếu theo thời gian, nguy cơ sa vào bi lụy, kể khổ, kể bệnh là rất lớn. Tôi quan niệm phải tôn trọng sự thật đời sống, không làm đẹp nhân tạo, không né tránh những gì mong manh, thậm chí đau đớn của tuổi già nhưng cũng không khai thác chúng quá đà để gây sốc hay gợi sự thương cảm…

PV: Điều gì đã thôi thúc anh thực hiện bộ phim “Mẹ tôi”?

Đạo diễn Trần Việt Văn: Trước khi làm phim, nó là một dự án nhiếp ảnh, kết quả là một cuốn sách ảnh và một triển lãm cá nhân ở Hy Lạp. Trong quá trình chụp ảnh mẹ (PGS, TS Lê Thị Đức Hạnh), tôi đã kết nối với mẹ nhiều hơn, hiểu mẹ hơn, cả về cuộc đời, tính cách; cũng như tình yêu của bố và mẹ trong hồi ức và những bức thư bố gửi mà mẹ còn lưu giữ mấy chục năm trời. Sau khi hoàn thành sách ảnh và triển lãm, tôi rơi vào trạng thái trống rỗng, không muốn chụp nữa, trong khi mẹ thì ngày một yếu đi. Cho đến một ngày gần Tết âm lịch Quý Mão (2023), nhà biên kịch, TS Đặng Thu Hà khuyên tôi nên làm phim về bà để sau này khi triển lãm ảnh “Mẹ tôi” thì kết hợp chiếu phim luôn. Với niềm xúc động sau khi đọc cuốn sách ảnh và chứng kiến cuộc sống của bà, Đặng Thu Hà viết luôn kịch bản và tổ chức sản xuất phim từ thuê thiết bị quay, thu âm đến quá trình hậu kỳ sau này (dựng phim, thiết kế âm thanh…).

132.jpg
Cảnh trong phim "Mẹ tôi".

Nhà báo, nhiếp ảnh gia Trần Việt Văn (sinh năm 1971 tại Hà Nội) hiện là phóng viên báo Lao Động. Bộ phim “Mẹ tôi” đã giành nhiều giải thưởng quốc tế uy tín như Phim tài liệu ngắn hay nhất và giải đạo diễn phim tài liệu ngắn đầu tay xuất sắc nhất tại Cine Paris Film Festival (Pháp) tháng 5/2025, giải thưởng của Hiệp hội các nhà phê bình điện ảnh Bangkok tại Bangkok Movie Awards 2025 (Thái Lan). Ngày 15/1 vừa qua, bộ phim vinh dự nhận bằng khen Hội Điện ảnh Việt Nam năm 2025.

PV: Và hành trình thực hiện bộ phim này đã diễn ra như thế nào?

Đạo diễn Trần Việt Văn: Phim được quay trong gần một năm, chủ yếu trong không gian căn phòng nhỏ nơi mẹ tôi sống. Đây là một lựa chọn có chủ ý. Ngoài một vài khoảnh khắc ngoại cảnh rất hiếm, thế giới của phim gần như chỉ gói gọn trong bốn bức tường, phản ánh đúng không gian sống đang ngày càng thu hẹp lại của mẹ theo quy luật tất yếu của tuổi già.

Thời điểm bấm máy là lúc mẹ tôi vừa bị ngã nặng, đi lại khó khăn, giọng nói yếu, phần lớn thời gian nằm trên giường. Chính trong bối cảnh đó, những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường, mẹ đọc văn khấn đêm giao thừa với giọng run rẩy, bàn tay đưa ra hứng nắng buổi chiều mồng 2 Tết, hay chiếc áo dài hồng nhạt bà mặc trong đám cưới năm 1965 được mang ra phơi, lại mang sức nặng cảm xúc.

Tôi chọn cách quay tĩnh, góc hẹp, bố cục cổ điển, như một sự tôn trọng nhịp sống chậm và kỷ luật, nguyên tắc của mẹ, vốn là những phẩm chất đã theo bà suốt cuộc đời làm nghiên cứu. Thủ pháp dựng đan xen giữa những tác phẩm nhiếp ảnh tĩnh lặng của tôi với những thước phim chuyển động về mẹ tạo ra một lối kể chuyện riêng cho phim. Nó vừa nắm bắt trọn vẹn sức mạnh biểu đạt, đầy gợi cảm của những "khoảnh khắc quyết định" trong nhiếp ảnh, vừa tận dụng được ưu thế về khả năng mở rộng không gian và thời gian của điện ảnh, mang đến nhiều tầng bậc cảm xúc và lớp lang tiếp nhận. Phim không dùng lời bình, chỉ sử dụng âm thanh thực tế và một vài lời tự sự, lời hát của tôi, nhằm tạo ra điểm nhìn kể chuyện của người con về mẹ của mình.

“Đòi hỏi rất nhiều dũng cảm”

PV: Trong suốt quá trình làm phim, điều gì khiến anh trăn trở nhất?

Đạo diễn Trần Việt Văn: Quay phim là một hành trình dài kéo dài cả năm trời, nhưng quá trình dựng phim cũng nhọc nhằn không kém.Với hàng chục giờ tư liệu, việc quyết định giữ lại hay loại bỏ chi tiết nào đòi hỏi rất nhiều dũng cảm. Có những cảnh mang giá trị kỷ niệm cá nhân nhưng nếu đưa vào sẽ phá vỡ cấu trúc chung của phim. Tôi luôn tự nhắc mình: Đây không phải là một cuốn nhật ký gia đình. Bộ phim cần hướng tới công chúng rộng hơn, để câu chuyện riêng có thể chạm tới những tầng ý nghĩa phổ quát hơn. Đến khi bộ phim đã dựng xong bản đầu, cảm giác vẫn thiếu một cái gì đó như một dấu chấm câu vẫn ám ảnh tôi.

Một đêm, mẹ tôi bỗng trở bệnh rất nặng. Hôm sau, tôi phải đưa mẹ đi cấp cứu, lúc đó mẹ hoảng loạn thật sự và kêu khóc “Mẹ ơi, mẹ ơi! Con chết mất”. Đúng là khi nguy hiểm nhất, con người ta bất kể già hay trẻ đều gọi mẹ. Lúc đó, tôi vừa đỡ mẹ vừa kịp quay bằng máy điện thoại cầm tay. Cuối cùng thì đoạn phim ngắn ngủi đó chính là “dấu chấm câu” cho bộ phim dài 37 phút.

PV: Cùng với việc truyền tải tình mẫu tử thiêng liêng, anh muốn gửi gắm thông điệp gì từ bộ phim “Mẹ tôi”?

Đạo diễn Trần Việt Văn: Đây là câu chuyện về mẹ tôi, nhưng tôi không muốn nó chỉ dừng ở phạm vi cá nhân. Ai trên đời cũng có một người mẹ. Những người mẹ, theo cách nào đó, là “kiến trúc sư thầm lặng” của cuộc đời mỗi chúng ta. Với những ai còn mẹ, bộ phim có thể là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự trân trọng những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường, bởi sẽ đến lúc ta không còn cơ hội ấy nữa. Với những ai đã mất mẹ, tôi hy vọng phim mở ra một khoảng lặng để nhớ, để thương, để những ký ức không bị trôi đi trong im lặng.

PV: Mẹ anh - nguồn cảm hứng và cũng là nhân vật xuyên suốt bộ phim, đã nói gì về tác phẩm đặc biệt này của con mình?

Đạo diễn Trần Việt Văn: Điều đáng tiếc là mẹ tôi chưa được xem trọn vẹn bộ phim này khi nó hoàn tất mà bà chỉ xem được một số cảnh quay nhưng bà rất vui và chờ đợi nó. Có lần tỉnh lại hiếm hoi sau những cơn mê man ở nhà khi đi viện về, bà vẫn nói phải hoàn thành bộ phim. Khi làm phim về bà là lúc hai mẹ con gần gũi và chia sẻ nhau nhiều nhất, những khoảnh khắc đó sẽ còn mãi trong tôi.

PV: Đến nay, phim đã nhận được nhiều giải thưởng uy tín. Điều này có tạo động lực cho anh tiếp tục thử sức với vai trò đạo diễn?

Đạo diễn Trần Việt Văn: Tôi trân trọng các giải thưởng, bởi đó là sự ghi nhận cho một câu chuyện rất riêng nhưng mang chủ đề phổ quát về tình mẫu tử. Tuy nhiên, tôi không xem đó là áp lực hay động lực để phải tiếp tục ngay một bộ phim mới. Với tôi, điện ảnh cũng như nhiếp ảnh trước hết là một cách sống chậm lại, nhìn kỹ hơn, sâu hơn và thành thật với những cảm xúc trong nội tâm của mình.

PV: Xin cảm ơn anh!

Nhà phê bình nghệ thuật Andrei C. Șerban, (The Monthly Film Festival, Anh) nhận xét về “Mẹ tôi”: Không có bất kỳ mong muốn làm đẹp nhân tạo nào, đạo diễn đã chọn một cách miêu tả trần trụi thực tế đời sống của mẹ mình. Bộ phim là một lời thú nhận đầy chất thơ và dịu dàng về tình yêu và vẻ đẹp của sự suy tàn".

Có thể bạn quan tâm

Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn tại sự kiện với chủ đề "Hiện sinh trong đời sống hiện đại".

Học triết để sống đẹp

Vừa qua, dịch giả Bùi Văn Nam Sơn đã cùng các cộng sự mở Trường Đông Triết học với chủ đề: “Hiện sinh trong đời sống hiện đại” - một khóa học ngắn dành cho tất cả những ai yêu mến muốn tìm hiểu về triết học.

Nhà thơ, nhà báo Trương Xuân Thiên đọc thơ tại lễ trao giải "Thơ ca và nguồn cội".

Dựa vào cội nguồn để đối mặt cô đơn...

Muốn khai mở lại những "mã gen văn hóa" để chúng đối thoại với con người hiện đại. Đối mặt với những vấn đề của thời đại như sự cô đơn, mất kết nối, khủng hoảng niềm tin, có lẽ chúng ta cần quay về lắng nghe những tiếng nói từ cội nguồn.

Nguyễn Gia Linh nhận giải thưởng từ ban tổ chức.

“Em mong dòng nhạc dân gian cũng sẽ chọn mình”

Vượt lên gần 1.000 thí sinh tại cuộc thi Tiếng hát Hà Nội 2025, Nguyễn Gia Linh - cô gái 16 tuổi đến từ Ninh Bình, hiện là sinh viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam - đã xuất sắc giành Giải nhì phong cách dân gian (không có Giải nhất).

“Đố ai định nghĩa được thơ hay”

“Đố ai định nghĩa được thơ hay”

Những năm gần đây nhà thơ Hồng Thanh Quang viết nhiều. Anh liên tục xuất bản sách. Những trang viết của anh trĩu nặng suy tư về cuộc đời, về tình người, về thế sự.

Ngẫm những vấn đề thời đại để soi chiếu đến hôm nay

Ngẫm những vấn đề thời đại để soi chiếu đến hôm nay

Tiểu thuyết “Cuộc phân tranh” của nhà văn Thiên Sơn do công ty Tao Đàn và NXB Văn học ấn hành gây được chú ý với việc tái dựng bức tranh toàn cảnh về lịch sử hiện đại và những màn đối thoại, đấu trí cam go giữa các nhân vật lịch sử trong hoàn cảnh nước ta những năm mới giành được độc lập và bước vào cuộc trường kỳ kháng chiến.

Cần sớm xây dựng hành lang pháp lý về sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực công nghệ mới. Ảnh: VOV

Nuôi dưỡng văn hóa sáng tạo bằng pháp luật

Sự phát triển mạnh mẽ công nghệ số cùng sự lan tỏa các nền tảng mạng xã hội đặt ra thách thức lớn trong việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, kiểm soát thông tin và duy trì môi trường văn hóa lành mạnh.

Phòng vẽ của thầy Đỗ Kỳ Huy. Ảnh: NVCC

Vào trường nghệ thuật phải học tư duy và sáng tạo

Nhắc đến Đỗ Kỳ Huy, công chúng yêu nghệ thuật thường hình dung về một nghệ sĩ tài năng. Nhưng bên cạnh đó, anh còn là một giảng viên, một nhà giáo dục nghệ thuật, người dành nhiều tâm huyết cho việc phát triển giáo dục nghệ thuật đương đại của Huế.

Một cuốn sách đã được nhóm ra mắt công chúng.

Kiến trúc dân dụng, ký ức người dân vẫn là khoảng trống lớn

“Tản mạn kiến trúc” là nhóm các bạn trẻ hoạt động trong lĩnh vực di sản, kiến trúc ra đời năm 2019. Ngoài việc xuất bản, tổ chức dịch thuật một số công trình quan trọng, nhóm đang ngày càng chứng tỏ sự dấn thân và tình yêu của người trẻ đối với di sản văn hóa của đất nước thông qua nhiều dự án thu hút cộng đồng, giới nghiên cứu.

Nhà thơ Vũ Quần Phương trong một buổi trò chuyện văn chương. Ảnh: KHIẾU MINH

Tự học nhiều nhất khi gắn bó với sóng nhà đài

Thành lập ngay sau ngày Độc lập 2/9/1945, làn sóng Đài Tiếng nói Việt Nam đã đồng hành cùng đất nước. Với nhà thơ Vũ Quần Phương, 12 năm công tác tại Ban Văn nghệ của Đài đã cho ông nhiều bài học về cuộc sống, về nghệ thuật, càng cho ông nhận chân và theo đuổi đến cùng con đường thơ ca.

Ninh Đức Hoàng Long biểu diễn cùng các nghệ sĩ quốc tế.

“Muốn về gần hơn với khán giả quê hương”

Ở tuổi 34, anh được khán giả và truyền thông châu Âu ưu ái gọi là “sứ giả văn hóa Việt” bởi ngoài kỹ thuật chuẩn mực anh còn luôn tự hào mang theo tinh thần, bản sắc quê hương trong từng vai diễn.

NSƯT Bạch Vân trong một chương trình biểu diễn.

Một đời giữ nhịp ca trù

Ở ngưỡng tuổi 70, NSƯT Bạch Vân vẫn ngày ngày ngồi chỉnh dây đàn đáy, tay gõ phách, luyện thanh trong căn gác nhỏ ở Hà Nội.

Tác phẩm trong sách ảnh của kỹ sư Trần Thành.

"Mỗi bức ảnh đều là dấu mốc của yêu thương"

Hơn một thập kỷ rong ruổi Trường Sa và Nhà giàn DK1, kỹ sư - nhiếp ảnh gia Trần Thành mang theo trái tim lay động trước biển và người. Cuốn sách ảnh “Biển của lòng người” vừa được NXB Thông tin và Truyền thông chính thức ra mắt bạn đọc là kết tinh của những hành trình đầy xúc cảm ấy.

“Xiếc không chỉ dành cho trẻ em”

“Xiếc không chỉ dành cho trẻ em”

“Tôi rất may mắn là người được đi nước ngoài nhiều và có cơ hội học không mất tiền. Mình học và chuyển hóa những cái hay để thành Việt hóa. Rồi mình từ truyền thống lại quốc tế hóa và mang sang giới thiệu với các nước bạn”.

Hoàng Nhật Quang bên tác phẩm của mình.

Vẽ tranh, nghe những điều vô hình

Vẫn là cậu bé người Tày sinh năm 2012 đến từ Lạng Sơn từng gây ấn tượng với giải thưởng Khát vọng Dế Mèn năm 2023. Hoàng Nhật Quang tiếp tục khẳng định cá tính sáng tạo trong triển lãm cá nhân thứ hai tại TP Hồ Chí Minh mang tên “Những linh hồn ẩn giấu 2”.

Cửa mở cho di sản tư liệu Việt Nam

Cửa mở cho di sản tư liệu Việt Nam

Việc bảo tồn và phát huy di sản tư liệu của Việt Nam, đặc biệt là những tài liệu cá nhân và gia đình của các nghệ sĩ, nhà khoa học, nhà văn, nhà báo… ngày càng nhận được sự quan tâm.

Nhà báo Lương Ái Vân.

“Thích những cái tên sách đọc lên mềm mại”

Nhà báo Lương Ái Vân đã hơn 20 năm công tác tại báo Phụ nữ Thủ đô, nhưng khi chị chuyển sang văn chương với bút danh Hồ Điệp Thanh Thanh thì độc giả vẫn có phần ngạc nhiên. Hai cuốn tiểu thuyết “Tìm em giữa ngàn sao lấp lánh” và “Mùa hè năm ấy bên em là mãi mãi” được chị cho ra mắt liên tiếp trong hai năm liền (2023, 2024).

Nghệ nhân Bùi Minh Tự bên tác phẩm “Trang sử vàng”.

“Điêu khắc ánh sáng là nghệ thuật của niềm tin”

Nhân kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2025), tác phẩm “Trang sử vàng” của Bùi Văn Tự được trưng bày trang trọng tại Khu di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên. Thời Nay đã có cuộc trò chuyện cùng nghệ nhân.
“Trong nghệ thuật, sợ nhất dễ dãi”

“Trong nghệ thuật, sợ nhất dễ dãi”

Ca sĩ, NSƯT Hoàng Tùng là cái tên đã quen thuộc với khán giả. So các đồng nghiệp, Hoàng Tùng là nghệ sĩ kín tiếng. Tuy nhiên gần đây Hoàng Tùng liên tục xuất hiện với những sản phẩm mới giàu tính nghệ thuật và chiêm nghiệm. Anh chia sẻ với Thời Nay.
Báo chí kết hợp công nghệ có thể “chinh phục” bạn đọc

Báo chí kết hợp công nghệ có thể “chinh phục” bạn đọc

Phụ san đặc biệt của Báo Nhân Dân, kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước đang thu hút sự quan tâm của đông đảo bạn đọc trên cả nước. Họa sĩ Kim Duẩn (ảnh), người tham gia thiết kế, vẽ phụ san chia sẻ với Thời Nay về sức hút đặc biệt này.
Kiến trúc sư Trịnh Việt A bên công trình đồ sộ do anh và cộng sự thiết kế.

Thiết kế bảo tàng quân sự là vinh dự lớn

Trịnh Việt A là kiến trúc sư trưởng, nhóm thiết kế Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, vừa đoạt Giải thưởng lớn, Giải thưởng Kiến trúc Quốc gia 2024-2025. Anh chia sẻ, có lẽ bởi là người Việt Nam nên luôn có một khao khát tạo nên một công trình hiện đại, là dấu mốc của một thời đại, nhưng đồng thời phải có yếu tố truyền thống lồng ghép bên trong, để mỗi người khi bước chân vào cảm thấy sự thân thuộc, thoải mái, là kiến trúc của người Việt.