Gió ở lại lòng người

Tôi đến Phú Hài, một làng chài ven biển của Phan Thiết, vào buổi sớm khi gió còn mềm. Biển khi ấy lặng, như vừa thức giấc sau một đêm dài. Không có những sắc màu rực rỡ hay ồn ào của một điểm đến du lịch, Phú Hài mở ra bằng nhịp sống chậm rãi, đủ để người mới ghé qua kịp nhận ra sự bình yên của làng.

Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN
Vá lưới. Ảnh: NAM NGUYỄN

Buổi sáng ở Phú Hài bắt đầu từ bãi cát. Những người đàn ông kéo lưới, bước chân nặng theo mẻ cá, tiếng thở hòa vào tiếng sóng. Không ai nói to, như thể biển đã dạy họ cách kiệm lời. Tôi gặp chú Tư Bảy, một người đàn ông đã “ăn đời với biển” hơn 50 năm, trong khoảnh khắc ấy. Da chú sạm nắng, bàn tay thô ráp, nhưng ánh mắt lại hiền. Chú nói, giọng đều như sóng: “Biển dữ đó, nhưng dữ rồi cũng cho cá. Mình sống với biển, phải học cách chịu!”.

Nghe thì giản dị, nhưng cái “chịu” ấy không giống như mọi người vẫn nghĩ. Đó là thói quen đối diện với khó khăn. Chính từ những đời ngư dân như chú Tư, làng hình thành một nếp sống ít phô trương: Làm nhiều hơn nói, vấp ngã thì tự đứng dậy, không than thở. Thoạt nghe, “chịu” dễ bị hiểu là nhẫn nhịn cho xong chuyện. Nhưng nhìn cách chú Tư sống, tôi mới hiểu đó là một lựa chọn: Biết khó mà vẫn bước tới, biết mệt mà không buông tay.

Tôi hỏi chú, đi biển mấy chục năm, điều gì là khó nhất. Chú không nhắc đến bão lớn hay những chuyến đi trắng tay. Chú kể về một buổi sớm, khi ghe gặp sóng ngược, lưới rách gần hết. “Lúc đó quay đầu cũng được”, chú nói chậm rãi, “nhưng quay rồi, ngày mai vẫn phải ra lại”. Vậy là chú và bạn ghe ngồi vá lưới ngay trên thuyền. Vá xong, họ thả lại. Hôm ấy cá không nhiều, nhưng đủ để chuyến đi không trở nên vô nghĩa.

Chú kể xong chỉ cười nhẹ: “Biển vậy đó, không phải lúc nào cũng cho. Nhưng mình không theo thì biết làm gì khác”. Nhìn cách chú làm, tôi dần hiểu cái “chịu” ấy không phải là đứng yên. Mất lưới thì vá, thiếu cá thì chia, gặp gió thì lùi lại một nhịp, chờ nước thuận rồi đi tiếp. Không chống đối, cũng chẳng than vãn gì. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, nhưng chính sự tự nhiên ấy lại được hun đúc từ hàng chục năm va chạm với biển.

Buổi chiều, tôi thấy chú Tư ngồi vá lưới cùng bà Năm ở đầu làng. Hai người gần như không nói gì, chỉ có tiếng kim lưới đều đặn đi qua từng mắt dây. Công việc ấy lặp lại ngày này qua ngày khác, chậm rãi mà bền bỉ. Tôi hỏi chú có thấy chán không. Chú lắc đầu, cười hiền: “Không làm thì thấy thiếu, làm riết thành quen!”.

Cái quen ấy, hóa ra lại là một cách giữ mình. Ở Phú Hài, người ta không vội. Biển có con nước, đời có mùa. Vội quá thì hỏng lưới, hỏng cả mẻ cá. Nơi đây đo thời gian bằng thủy triều, không phải bằng đồng hồ. Và rồi tôi hiểu, cái “chịu” còn là khả năng ở yên với những điều lặp lại, không cần thay đổi liên tục để thấy mình đang sống. Với chú Tư, mỗi mũi vá không chỉ là sửa lại tấm lưới, mà còn là giữ cho nhịp sống không bị xô lệch trước những biến động ngoài kia.

Ở Phú Hài, tôi không thấy những điều lớn lao. Chỉ là những việc nhỏ lặp lại mỗi ngày. Nó hiện diện trong những điều rất nhỏ: Chia nhau mẻ cá khi ghe trúng; góp tay sửa chiếc thuyền gặp nạn; để cửa mở khi có người đi biển chưa về. Những điều nhỏ bé ấy dệt nên một tấm lưới vô hình đủ chặt để giữ làng, đủ mềm để mỗi người vẫn có không gian riêng.

Rời Phú Hài, tôi ấn tượng với hình ảnh một người đàn ông ngồi vá lưới trong ánh chiều, chậm rãi và bền bỉ. Nhưng chính hình ảnh ấy lại ở lại rất lâu. Bởi cái “chịu” của chú Tư và của cả Phú Hài không làm con người nhỏ đi. Ngược lại, nó khiến họ vững hơn, sâu hơn. Chẳng cần nói nhiều,nhưng ai đã từng ghé qua, từng gặp, từng nhìn thấy, đều sẽ nhớ.

Có thể bạn quan tâm

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!

Sau hơn 10 năm hoạt động, nhà sách cuối cùng trong hệ thống Cá Chép phải nói lời tạm biệt Thành phố Hồ Chí Minh.

Khoảng lặng giữa phố

Ly trà đặt nhẹ trên bàn, chưa kịp phả hơi lạnh vào lòng tay khách, giọng của nữ quản lý đã nhuốm màu buồn bã: “Hôm nay ngồi thật lâu nha! Hai ngày nữa thôi, quán phải ngưng, thay đổi mô hình”. Tiếng thở dài thật khẽ, đủ để khách và quản lý quán cùng vấn vương, không làm phiền những người còn lại.

Sách cũ. Ảnh: NAM ANH

Tiệm sách cũ phố Cát Cụt

Hiệu sách cũ nằm ở phố Cát Cụt của Hải Phòng, nơi mà nếu người ta không để ý, sẽ dễ dàng đi ngang qua, chẳng hề hay biết mình vừa bỏ lỡ một thế giới khác.

Làng chài Sê San.

Sau cuộc rong ruổi của những người ly hương

Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.

Củi thông đun bếp.

Lửa thông

Gió từ núi đi ngang ngôi nhà ngai ngái mùi gỗ giữa những vườn rau mãn vụ.

Minh họa: HOÀNG NGUYÊN THẠCH

Mầm cây đợi

Con đường độc đạo từ bản đến trường ướt nhấm nhoét. Đất đá tở ra từng tảng, thi thoảng có những hộc đá lăn xuống chặn ngang đường. 

Sống đời phu cơm

Quốc Anh, 40 tuổi, mỗi sáng ra khỏi nhà cùng một chiếc điện thoại sạc đầy, một bình nước lọc, cái áo khoác bạc màu vì nắng, và chiếc hộp đựng đồ ăn vuông vức treo trước xe như hòm thuốc của một ông lang. Anh không chữa bệnh. Anh chữa đói. Mà đói ở phố bây giờ là thứ bệnh cấp tính, phát lên rất nhanh, đòi cấp cứu trong 15 phút.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Drama mang tên thanh xuân

Hoan đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Khoảng thời gian đó đủ để tâm trạng bình ổn. Bởi vì người hẹn cô hôm nay là anh. Người của một thời tha thiết. Người mà cô đã hơn 20 năm không gặp, thậm chí hoàn toàn bặt tin.

Ảnh: TỐNG NGỌC

Những ngã ba đời

Tôi tới căn nhà anh thuê ngay đầu phố Lý Nam Đế (Hà Nội) bởi một sự tình cờ. Ngồi lại lai rai vài ly cũng chẳng phải có hẹn mà nên. Nhưng tôi cứ nhớ mãi cái khung hình có dòng chữ mà một lãnh đạo của Đảng, Nhà nước viết tặng anh “ai cũng có rất nhiều chỗ để đi, nhưng chỉ có một chốn để trở về”.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Những màu áo cũ

Nông thôn nơi Hân sống hãy còn rất nhiều người nghèo, cái ăn cái mặc, sự học hành con trẻ lắm khi quá sức với cha mẹ của chúng. Chưa kể nếu những bậc cha mẹ trẻ ấy còn sống chung gia đình lớn, còn cha mẹ già đau yếu bệnh tật thì đồng lương công nhân, làm thuê, cắt cỏ, xịt thuốc… sẽ không bao giờ đủ.

Nhớ phiên chợ Mộc

Nhớ phiên chợ Mộc

Ở xã Nghi Thái, huyện Nghi Lộc cũ (nay là phường Vinh Lộc, Nghệ An) quê tôi, cạnh gốc đa cổ thụ và cái nền đình xưa của làng là ngôi chợ mang tên chợ Mộc. Chợ Mộc làng tôi to lắm, “to” chứ không phải “lớn” đâu nhé.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Tình yêu của mẹ

Ở ngoại ô thành phố có một bà cụ đã mất. Chồng bà là một công nhân 70 tuổi đã nghỉ hưu. Cụ ông đến bưu điện để gửi sáu bức điện tín đến các vùng khác nhau của nước cộng hòa, tất cả đều có chung một nội dung: “Mẹ mất rồi các con về đi! Bố”.

Giàn mướp. Ảnh: SONG ANH

Nhớ mùa hoa mướp vàng

Khi cái nắng đầu hè rực lên ánh ỏi thì giàn mướp trước sân nhà tôi cũng nở hoa vàng rực. Từng đốm hoa thắp nắng giữa giàn lá xanh um, bầy ong dập dìu bay qua bay lại.

Thả lưới. Ảnh: SONG ANH

Mênh mang sông Đầm

Chiếc ghe đưa chúng tôi rời khỏi bến sông Đầm trong cái nắng đầu ngày. Chú Ba, người đồng hành cùng nhóm đã sống ở xứ này hơn sáu mươi năm.

Mưa dông. Ảnh: SONG ANH

Những cơn dông

Không hiểu sao, từ nhỏ đến giờ, tôi rất thích ngắm nhìn những cơn dông kéo đến trước mỗi trận mưa. Với tôi, đó là một khoảnh khắc kỳ diệu của thiên nhiên vũ trụ.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

3 triệu đồng

Gã trở nhà mới gần 10 giờ đêm. Trời oi nồng, vài hạt mưa lắc rắc càng làm tăng sức nóng. Trong con hẻm cụt không còn bóng người, gió yếu ớt chẳng rơi nổi chiếc lá, tưởng như màn đêm đã chìm sâu từ kiếp nào.

Dòng sông miền Tây. Ảnh: NAM NGUYỄN

Dòng sông không địa chỉ...

Trong hành trình rong ruổi của mình, có dòng sông tôi ghé lại chỉ để... thương một người. Với tôi, dòng sông Cái Lớn và chú Nguyễn Văn Lúa (cù lao Tắc Cậu, xã Châu Thành (Kiên Giang cũ), nay là An Giang) là một ký ức như thế.

Thú vui đàm đạo. Ảnh: SONG ANH

Người ở phố Hàng

Hà Nội ba sáu phố phường - khu vực các phố Hàng được coi là trung tâm kẻ chợ, nơi sầm uất, phát triển phong phú nhất của Hà thành, tạo nên nền tảng văn hóa, nhịp đập cho trái tim Thăng Long từ thuở những xa xôi lịch sử.

Chiếc máy ép mía chạy sức trâu của ông ngoại nằm yên sau nhiều năm không sử dụng.

Mùi mật mía năm xưa

Dưới mái hiên cũ kỹ của căn nhà ngoại, tôi vẫn thường ngồi lặng im, nhìn ra cánh đồng sau hè. Nơi ấy, cỏ voi, cỏ dại đã che khuất. Nhưng chỉ cần cơn gió nhẹ thổi qua làm lay động vạt cỏ xanh, tôi lại thấy thấp thoáng hai khối sắt sần sùi còn sót lại của chiếc máy ép mía ông ngoại từng dùng.

Minh họa: TRẦN XUÂN BÌNH

Nỗi nhớ sông Đà

Tháng ba dương lịch năm con Ngựa. Mùa xuân đang chín ửng. Ban ngày nhiệt kế chỉ 25 nhưng đêm tụt xuống 17 độ, vẫn đủ lạnh với một cựu sĩ quan già, là chính tôi.