Thuở ấy, chị em tôi lúc nào cũng thèm thịt. Mà là thịt heo, thịt bò. Chứ gà thì mẹ cũng hay mổ thịt cho con ăn. Bởi muốn có thịt heo thịt bò, mẹ phải đi chợ mua. Muốn đi chợ, thì phải có tiền tươi thóc thật. Mà tiền hồi đó ngộ lắm, nó hiếm hoi ít ỏi khó kiếm làm sao!
Mẹ tôi hồi đó thật là kỳ diệu, biết làm nhiều thứ bánh trái vô cùng. Các thể loại quà bánh của ngày xưa, giờ bày bán ê hề rẻ rúng ngoài chợ. Nhưng trong ký ức đẹp đẽ của chị em tôi, là hình ảnh mẹ ngâm gạo, đợi mềm rồi xay bằng cái cối đá, sau đó giằng bột cho ráo nước. Rồi nhào bột. Rồi nặn bánh. Rồi hấp rồi chiên… Nhiều công đoạn nhiêu khê tỉ mỉ, mới có được mớ bánh ít nóng hổi thơm mùi lá chuối trong căn bếp ấm sực chiều mưa ê chề miền sông nước ngày nào. Những chiếc bánh rán giòn tan bên ngoài, cầm trên tay còn nghe lúc lắc cục nhân đậu xanh bên trong. Bánh bèo, bánh đúc, bánh canh theo kiểu miền sông nước, cho rất nhiều cốt dừa béo ngậy. Rồi mẹ nấu bún riêu cua đồng, hay rẹm (một loài giống cua nhưng nhỏ) ngọt lịm, đỏ lừ mầu cà chua được sốt kỹ. Có lẽ tiếng đổ bánh xèo là thường xuyên vang lên trong bếp nhà tôi nhất, dân dã rẻ tiền mà ngon thôi rồi! Ngay cả bánh ướt, bánh cuốn, mẹ cũng kỳ công làm khuôn, ngồi tráng từng chiếc, từng chiếc…
Những dịp mẹ tôi trổ tài là cả lũ con lẫn bọn lít nhít hàng xóm xôn xao. Ðứa rọc lá chuối. Ðứa phụ đãi đậu ngào nhân. Chị Hai lớn nhất, được mẹ hướng dẫn và tin tưởng giao cho cùng gói bánh, cột dây này nọ… Lu xu bu, mà vui lắm, háo hức vô cùng tận. Ðám trẻ con lau nhau chúng tôi thường ăn ngay trong căn bếp nhỏ xíu nhà mình, nóng hổi vội vàng như thể món ăn sắp hết cạn đến nơi rồi…
Đôi đôi lúc nhớ mẹ lẫn những ngày ấu thơ nhiều niềm vui đơn sơ đã không bao giờ còn trở lại nữa. Chợt nghĩ thấy thương con mình, lớn lên trong căn nhà phố chật hẹp, đầy đủ tiện nghi lẫn thức ăn nhưng thường xuyên thiếu vắng hơi ấm ba mẹ kề bên. Những dịp sum vầy bày biện xúm xít chan chan, húp húp còn hiếm hoi hơn nữa. Bởi vì cuộc sống mãi trôi xuôi, dẫu lòng tiếc nuối nhưng thôi cũng đành…