Nhưng bây giờ còn sớm quá. Tuấn sang quán cafe nằm xế bên kia đường. Làm một ly cà-phê sữa ngồi chờ vậy. Vẫn còn tờ báo đọc dở đang để trong chiếc cặp da có dây đeo ngang vai. Bài báo Tuấn đang đọc dở: “Khi nhà báo vào vai con nghiện”. Với Tuấn lúc này, bất cứ bài viết nào liên quan đến nghề báo cũng đều rất đáng đọc. Tuấn học tập được từ đó nhiều điều không có trong giáo trình…
- Này, cậu cho mình xem qua tờ báo ấy một tí được không?
Tuấn quay đầu lại. Người đàn ông vừa vỗ vai Tuấn hỏi mượn tờ báo có đôi mày xếch ngược lên, trông rất ấn tượng. Ông ta khoảng ngoài bốn mươi, quần áo hơi nhàu, tóc buông tự nhiên, xách chiếc túi khoác kiểu tay nải. Không chờ Tuấn trả lời, ông ta kéo ghế ngồi xuống. Tuấn đưa báo cho ông ta, lễ phép:
- Chú xem đi ạ.
- Cảm ơn! - Người đàn ông cầm tờ báo lên, mở xem qua một lượt.
- Số này chú thích bài nào? - Tuấn hỏi.
- À - Người đàn ông trả lại tờ báo cho Tuấn - Bài “Nhà báo vào vai con nghiện” này có vẻ đọc được. Ít ra thì cũng tránh được cái bệnh sa-lông.
- Là không chịu đi, cứ ngồi một chỗ mà phịa ra hả chú?
Người đàn ông xoáy cái nhìn vào Tuấn:
- Cậu còn đi học hay đi làm rồi?
- Dạ, cháu là sinh viên năm cuối, khoa báo chí ạ.
Người đàn ông cho đá vào cốc cà-phê của mình, ngoáy đều rồi đưa lên miệng uống một ngụm.
- Viết được nhiều chưa?
- Dạ, vài bài thôi ạ.
- Thể loại?
- Dạ, toàn mấy bài hồi ức, kỷ niệm vớ vẩn. Cháu chưa viết phóng sự bao giờ.
- Quan trọng là hay...
- Nhưng cháu thích viết phóng sự. Kiểu như thế này này… - Tuấn chỉ vào bài viết mà người đàn ông vừa cho là “có vẻ đọc được”.
- Còn trẻ, thích dấn thân vào nghề là tốt.
- Tác giả bài báo này phải trả giá khá đắt đấy chú ạ - Tuấn tiếp tục câu chuyện. Không hiểu sao cậu rất có hứng thú nói chuyện với người đàn ông này - Tác giả đã bị bọn nghiện quây đánh khi chụp ảnh chúng nó và anh ta phải mang trên mặt vết sẹo dài gần mười xăng ti mét…
- Trong tòa soạn này cũng có những người như thế - Người đàn ông chỉ vào tòa báo tỉnh - Có người đi theo bọn buôn bán phụ nữ qua biên giới, tí nữa thì mất mạng…
Tuấn tròn mắt:
- Thế ạ? Bị chúng nó phát hiện ra à? Làm sao mà thoát được?
- Chuyện ly kỳ lắm - Người đàn ông đặt cốc cà-phê xuống bàn, kể - Lần ấy phóng viên của báo la cà thế nào mà lọt vào được nhóm người chuyên dụ dỗ đưa người qua biên giới. Sau này phóng viên cứ việc kể lại tất cả những gì mình chứng kiến thôi cũng đủ làm bạn đọc hồi hộp đến phát run lên. Báo ra tới năm, sáu kỳ mới hết chuyện. Dân tình được một dịp xôn xao…
- Nhưng rồi làm sao mà nhà báo lại bị bọn buôn người phát hiện?
- Hôm ấy bọn buôn người chuyển địa điểm đến một khúc sông hiểm yếu và bất ngờ. Phóng viên tìm mọi cách để báo tin cho công an, kể cả vờ bị đau bụng, vờ quên cái này quên cái nọ để cố tình làm chậm chuyến đi lại nhưng vẫn không được. Cuối cùng phóng viên bị bọn chúng phát hiện…
- Vậy là bọn buôn người thoát sang bên kia biên giới?
- Không. Thoát làm sao được. Công an và biên phòng đã phối hợp giăng lưới chờ sẵn. Khi bọn buôn người thò đầu lên là bị bắt ngay. Lần ấy ta đã bóc gỡ được cả một đường dây buôn người lớn với rất nhiều “vòi bạch tuộc” tỏa về các tỉnh thành, chuyên dụ dỗ phụ nữ nhẹ dạ…
- Còn phóng viên kia thì sao?
- Thì được một phen hú vía chứ sao! - Người đàn ông bật cười rồi đưa cốc cà-phê lên miệng, nuốt trọn một viên đá lạnh - Đó chỉ là một lần tác nghiệp của phóng viên thôi. Còn nhiều lần như thế nữa chứ…
- Thế vụ ấy phóng viên có bị thương không ạ? - Tuấn thắc mắc.
- Có chứ. Nhưng những vết thương trên cơ thể bao giờ cũng dễ lành hơn những vết thương trong tâm hồn.
- Nghĩa là sao ạ? - Tuấn hỏi lại.
- Nếu viết đúng thì một vài vết sẹo trên cơ thể sẽ chẳng là cái gì so với lòng yêu nghề. Nhưng nếu viết sai, làm hại một ai đó thì sẽ là một vết thương lòng rất lớn. Vết thương ấy thật khó liền sẹo…
Người đàn ông lại đưa cốc cà-phê lên miệng. Tuấn nhìn thấy cánh tay của ông ta nổi lên một vết sẹo dài, chạy vắt qua khuỷu, như một con lươn mầu đỏ bầm. Ông này là ai mà có vẻ hiểu nghề báo ghê? Tuấn hỏi:
- Chú có quen ai là nhà báo không?
Người đàn ông gật đầu:
- Rất nhiều.
Đúng lúc đó ông ta có điện thoại. “Rồi, rồi, ôkê. Đúng 15 phút nữa sẽ có mặt”. Người đàn ông nói xong, tắt điện thoại, cho vào túi rồi đứng dậy. Tất nhiên ông ta không quên chào Tuấn:
- Tớ phải đi có việc tí đã. Ra tòa án làm chứng. Nếu có duyên sẽ gặp lại cậu. Chào chàng trai nhé!
Tuấn gật đầu chào lại. Từ lúc nhìn thấy vết sẹo chạy dài trên cánh tay của ông ta, tự nhiên Tuấn có cảm giác ngài ngại.
Thủ tục sau đó rất đơn giản. Nhìn qua tờ giấy giới thiệu của Tuấn, hỏi đôi câu về hoàn cảnh gia đình, xong tổng biên tập tiếp nhận chỉ cho Tuấn xuống tầng một. “Cứ xuống đó đi, chú sẽ gọi điện cho họ. Thế nhé”. Tuấn lò dò tìm đến phòng có tấm biển đề “Ban văn hóa - xã hội”. Phòng chả có ai ngoài một cô gái không trẻ mà cũng chưa già đang ngồi hí húi trước một chiếc máy tính được trang trí lòe loẹt. Nụ cười của cô gái đó thì thật tươi nhưng khuôn mặt của cô lại có vẻ không chuẩn bị cho việc tiếp khách. “Anh hỏi ai?”. “Em là sinh viên thực tập, chú tổng biên tập bảo em bắt đầu từ hôm nay về đây thực tập ạ”, Tuấn trình bày một cách lễ phép.
- Thế thì ngồi kia đi. Chờ trưởng ban về. Tớ đang bận một tí - Cô gái chỉ vào bộ bàn ghế ở góc phòng rồi quay người lại tiếp tục hí hoáy với cái máy tính.
Tuấn e dè bước đến bên chiếc ghế sa-lông bọc da sờn ngai, ngồi xuống chờ đợi. Mười lăm phút trôi qua. Cô răng khểnh vẫn không quay lại. Tuấn tự lấy nước lọc ở trong bình uống. Kệ. Đã đến nước này thì không thể lịch sự được nữa. Khát quá rồi. Hai mươi phút trôi qua rồi… Lại hai mươi phút nữa trôi qua... “Này, báo mới này!”, một thanh niên đi qua phòng đặt lên bàn tập báo còn thơm phức mùi mực mới. Cô gái ngẩng đầu dậy và lúc này cô mới nhớ ra là trong phòng có Tuấn đang ngồi chờ.
- Xin lỗi nhá. Tớ mải làm nốt cái bài được phân công nên quên mất bạn - Cô gái đứng dậy cầm tập báo, lấy ra một tờ đưa cho Tuấn - Đọc đi. Báo mới ra hôm nay đấy.
Tuấn mỉm cười nhã nhặn, đưa tay nhận tờ báo nhưng không đọc mà quay sang hỏi cô gái:
- Bao giờ trưởng ban mới về hả chị?
- Tớ cũng không biết nữa. Trưởng ban ít có mặt ở nhà lắm! Có khi lại đang theo đuổi một vụ nào đó rồi cũng nên.
- Chú ấy là lãnh đạo ban, phải ở nhà để giải quyết công việc chứ?
- Sự vụ lặt vặt thì đã có phó ban giải quyết. Trưởng ban chỉ thích làm công việc của phóng viên thôi. Mấy tháng trước lại vừa có loạt bài về đường dây vận chuyển ma túy lớn nhất vào thành phố này đấy. Trưởng ban là người ưa mạo hiểm mà.
- Mạo hiểm?
- Chứ sao. Mấy lần suýt chết ấy chứ.
- Và có lần suýt mất mạng vì bọn buôn người.
- Phải rồi. Sao bạn biết?
- Và cánh tay của trưởng ban vẫn còn vết sẹo dài như một con lươn lúc nào cũng đỏ bầm?
Lần này thì cô gái trợn tròn mắt nhìn Tuấn. Rồi cô bỗng bật cười khúc khích:
- Gớm! Bạn biết trưởng ban rõ thế còn trêu tớ. Hì, hì…
Tuấn đứng dậy:
- Cảm ơn chị. Bây giờ em đến chỗ trưởng ban đây.
Cô gái nhíu mày:
- Bạn không nói đùa đấy chứ?
Tuấn mỉm cười, giọng hào hứng:
- Về mặt lý thuyết, coi như em đã được trưởng ban trực tiếp hướng dẫn thực tập rồi. Bây giờ trưởng ban đang ở tòa án. Em ra đấy để học tiếp phần thực hành.
Cô gái như chợt nhớ ra:
- Đúng rồi. Hôm nay trưởng ban ra tòa làm chứng. Vậy mà mình quên béng đi mất. Mà này, mới vào nghề tốt hơn hết là đừng vội theo trưởng ban. Cái mặt kia mà mang sẹo thì uổng lắm…
Tuấn ưỡn ngực:
- Nếu viết đúng thì một vài vết sẹo trên cơ thể sẽ chẳng là cái gì so với lòng yêu nghề. Sợ nhất là viết sai, làm hại một ai đó, vết thương lòng ấy mới khó liền sẹo…
Cô gái sửng sốt:
- Câu này nghe quen quen…?
Tuấn gật đầu:
- Bài học của ngày thực tập đầu tiên đấy. Thôi, cảm ơn chị, em ra chỗ trưởng ban đây.
Cô gái nhìn theo, lẩm bẩm:
- Lại một ông kễnh con nữa lao đầu vào cái nghề này. Gớm! Rồi xem. Cứ làm như dễ xơi lắm đấy!