Có những giai đoạn trong bóng đá, chỉ một vài ngày cũng đủ làm thay đổi tâm trạng của cả một câu lạc bộ. Man United đang sống trong khoảnh khắc như thế. Michael Carrick đến với tư cách tạm quyền, không kèn không trống, không triết lý ồn ào, không “cuộc cách mạng” nào được công bố. Nhưng chỉ sau hai trận, ông đã tạo ra niềm tin - điều mà đội thiếu suốt nhiều tháng.
Hai chiến thắng liên tiếp trước Man City (2-0) và Arsenal (3-2), những đội chiếm hai vị trí đầu bảng Premier League, không chỉ là điểm số. Nó giống như một phép mầu nhỏ. Khoảnh khắc Matheus Cunha ghi bàn quyết định ở phút 87 tại Emirates bùng nổ như một lời tuyên bố. United thắng đội đầu bảng ngay trên sân khách, trong một trận đấu mà họ không cần thống trị bóng, không cần làm chủ sân khấu.
Tiếng hát dành cho Carrick vang lên như một phản xạ tự nhiên của người hâm mộ. Cuối cùng, đội bóng này lại có thể khiến họ cảm thấy nhẹ nhõm. Sự khác biệt lớn nhất Carrick mang lại nằm ở cách ông nhìn bóng đá. Trong thời đại mà HLV thường bị đánh giá qua “hệ tư tưởng”, sơ đồ và khoa học, Carrick chọn cách gần như trái ngược. Ông không cố nhồi United vào một khuôn, mà đặt câu hỏi đơn giản hơn, đội hình nào giúp các cầu thủ ít mắc sai lầm nhất? Cách chơi nào giúp họ tự tin nhất?
Câu trả lời nằm ở trung tuyến. Dưới Carrick, United không còn lạc nhịp như thời Ruben Amorim, mà mọi mắt xích đều đồng bộ. Ông đưa Kobbie Mainoo trở lại để tăng tính linh hoạt và khả năng kết nối. Anh cùng Bruno Fernandes và Casemiro phối hợp rất nhịp nhàng.
Arsenal của Mikel Arteta vẫn kiểm soát bóng. Nhưng United kiểm soát điều quan trọng hơn: Không gian và khoảnh khắc. Những pha phối hợp trực diện, ngắn và sắc xuất hiện đúng lúc. Nếu có thay đổi mang tính bước ngoặt, thì đó là vai trò Patrick Dorgu. Carrick kéo anh từ hậu vệ lên đá tiền đạo trái, cho phép di chuyển vào trung lộ như một mũi khoan. Dorgu đá rất hay trước Man City rồi ghi siêu phẩm vào lưới Arsenal.
Có một chi tiết đáng nhớ: Arsenal của Arteta rất hiếm khi thua nếu đã ghi hai bàn. Chỉ có hai lần điều này diễn ra, đều trước Man United của Carrick. Lần đầu tiên là năm 2021, khi Carrick thay Ole Gunnar Solskjaer. Một nghịch lý nhỏ nhưng giàu ý nghĩa. Kiểm soát không phải lúc nào cũng là chiếc khóa vạn năng, nhất là khi đối thủ biến trận đấu thành cuộc chiến của kỷ luật. Trật tự, an toàn, hiệu quả, Carrick đang gợi nhớ về thời Sir Alex Ferguson.
Nhưng phần khó nhất còn ở phía trước. Thắng Man City và Arsenal là những đêm mà United được phép chơi với tâm thế cửa dưới. Giờ đây, sau khi hạ liên tiếp hai đội đầu bảng, Carrick bước vào vùng đất khác, với áp lực và kỳ vọng. Khi “Quỷ đỏ” được xem là đội “phải thắng”, cách nhập cuộc sẽ khác. Carrick phải chứng minh phép mầu mà ông mang lại có thể kéo dài, chứ không chỉ lóe sáng trong khoảnh khắc.