Trở lại sân bay Biên Hòa

Chúng tôi trở lại sân bay Biên Hòa vào một buổi sáng cuối tháng 4, khi cơn gió đầu mùa mang theo cái nắng nhẹ của phương nam trải xuống con đường trước cổng số 1.
Các phi đội trực thăng của không quân Việt Nam chuẩn bị cất cánh tại sân bay Biên Hòa trong đợt hợp luyện diễu binh nhân kỷ niệm 50 năm chiến thắng 30/4. Ảnh: LÊ MINH
Các phi đội trực thăng của không quân Việt Nam chuẩn bị cất cánh tại sân bay Biên Hòa trong đợt hợp luyện diễu binh nhân kỷ niệm 50 năm chiến thắng 30/4. Ảnh: LÊ MINH

50 năm đã qua, khoảng thời gian đủ để ký ức dần phai mờ nhưng những hình ảnh ngày đầu chúng tôi tiếp quản căn cứ này vẫn còn rõ như in. Dưới bước chân là lớp bụi đỏ quen thuộc, trên đầu là vòm trời năm ấy, chỉ có điều, hôm nay yên ả hơn nhiều.

Tôi nhắm mắt, như nghe lại tiếng máy bay F5, trực thăng UH-1 cùng nhau xuất kích chiến đấu chống quân Pôn-pốt, bảo vệ biên giới Tây Nam, những tháp canh lừng lững, dãy nhà kho loang lổ vết cháy, những gương mặt đồng đội thân quen cứ thế hiện ra. Năm xưa, Biên Hòa là căn cứ quân sự quan trọng, là căn cứ không quân chính của Không lực Việt Nam Cộng hòa (VNAF), từng là nơi đồn trú của Không quân Mỹ trong giai đoạn 1960-1973. Nơi đây chứa đựng số lượng lớn máy bay chiến đấu và các phương tiện quân sự hiện đại.

Tôi còn nhớ rõ buổi chiều khi đơn vị chúng tôi được lệnh tiếp quản, sân bay lúc đó hoang tàn, khung cảnh mang dấu ấn của sự rút lui vội vã. Nhiều máy bay chiến đấu, trực thăng và xe quân sự bị bỏ lại. Những khoang chứa đầy chất hóa học, xăng dầu... là những gì chúng tôi phải tiếp cận một cách thận trọng. Có nơi đơn vị trinh sát phải đi trước, dò từng hầm hố. Sau này chúng tôi mới biết khu vực đó từng là nơi lưu trữ chất độc da cam, nghĩ lại vẫn thấy rợn người, lòng se lại khi nghĩ về hậu quả chiến tranh vẫn còn âm ỉ đeo bám bao thế hệ.

Khi quân giải phóng tiến vào, các chiến sĩ reo hò, cắm cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lên tháp điều khiển và các điểm cao trong căn cứ. Tiếng loa phát thanh vang lên những bài hát cách mạng như “Giải phóng miền Nam” hay “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”.

Giờ đây, sân bay Biên Hòa vẫn hoạt động như một căn cứ quân sự, là một trong những vị trí quan trọng của không quân nhân dân Việt Nam, những chiếc Su-30MK2 vẫn cất cánh hằng ngày bảo vệ vùng trời, vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc.

Thành phố Biên Hòa đã thay da, đổi thịt, vòng vành đai xưa kia, từng lớp hàng rào kẽm gai, bãi mìn nay nhà cửa mọc lên san sát như một thị trấn sầm uất. Con đường quốc lộ trước cổng sân bay nay trở thành đại lộ lớn. Chúng tôi tĩnh lặng trước tượng đài Chiến thắng sân bay Biên Hòa nằm kế bên cổng số 1 sân bay lòng bồi hồi khó tả…

Có thể bạn quan tâm

Tình thương trên mạng

Gần đây, tôi theo dõi một nhóm Facebook chuyên cho tặng đồ miễn phí ở Hà Nội, thành viên đâu đó hơn 200 nghìn người. Nhóm có nguyên tắc khá đơn giản rằng cho đồ, xin đồ, có thể xin việc, nhưng không xin tiền, cho tiền. Nhờ thế, câu chuyện vẫn còn giữ được chút trong trẻo của việc một người thừa cái gì đó và một người khác vừa hay đang thiếu.

Ảnh: SONG ANH

Góc rẽ

Hàng xe nối dài trước sảnh chung cư. Dưới nắng đầu hè, mặt đường rung lên bởi tiếng động cơ. Một chiếc xe bốn chỗ cố lách vào khoảng trống hẹp còn lại. Tiếng còi xe chát chúa khiến người đàn ông trung niên ngoái đầu. Tay trái ông đeo chiếc ba-lô, tay phải dắt một đứa trẻ. Vừa kịp nhận ra tiếng còi không hướng về mình, ông bước tiếp. Đứa bé gái vẫn nắm chặt tay ông. Phía trước là một góc rẽ.

Tháng Bảy, tôi về thăm ông

Sáng tháng Bảy, tôi đưa con gái vào Nghĩa trang Mai Dịch thắp hương cho ông ngoại. Con bé ôm bó huệ trắng, cẩn thận châm từng nén hương rồi đứng rất lâu trước tấm bia đá. Trên tấm bia chỉ vài dòng ngắn ngủi: Tên ông, đơn vị Tây Tiến, năm hy sinh 1946. Chỉ vậy thôi. Con gái ngước lên hỏi: “Sao con chưa bao giờ được nhìn thấy ảnh cụ?”. Tôi mỉm cười mà thấy mắt mình cay.

Người dân đến viếng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Ảnh: MINH LÊ

Đầu nguồn dòng Lô xanh

Mỗi năm, cứ khi tháng Bảy chạm ngõ, lòng tôi lại hướng về dải đất biên cương ấy, nơi có một dòng sông từng mang màu đỏ máu và một người bạn lặng lẽ ươm mầm xanh cho rừng.

Hai người cán bộ an ninh

Chúng tôi gặp nhau trong một sự tình cờ. Tôi ngồi với bạn. Anh Ngô Đức Lý cùng đồng đội ăn bữa cơm liên hoan tầng trên. Ở cùng một nơi. Gặp nhau, và dần trở thành thương mến.

Người đàn bà quét ngõ

Mỗi buổi sáng, trước khi phố kịp tỉnh hẳn, dưới chân tòa nhà tôi ở đã có tiếng chổi quét đều đều. Tiếng chổi ấy nghe nhỏ thôi, nhưng hình như đang giữ lại chút thể diện cuối cùng cho con ngõ.

Phía ngoài cánh cổng trường thi

Sáng cuối cùng của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, Hà Nội đã nắng từ rất sớm. Trước một điểm thi ở phường Cầu Giấy, một người mẹ kéo chiếc ghế nhựa vào sát gốc cây rồi ngồi xuống. Con trai chị vừa bước qua cổng trường ít phút trước.

Minh họa: TÙNG NGUYỄN

Tạm biệt Chân Mây

Mây sà rất thấp. Buổi sáng ở ga thường thế. Từ phía Chân Mây, những dải mây trắng bò qua sườn núi, tràn khắp đường ray, phủ lên mái ga bàng bạc. Nhiều hôm, Phước đứng ngoài sân, chỉ còn thấy lờ mờ ánh đèn tín hiệu phía trước, đoàn tàu hiện ra chậm chạp như cũng đến từ cõi mây.

Ảnh: ANH QUÂN

Mùi báo giấy còn vương

Hồi tờ Tuổi trẻ thông báo ra số Cuối tuần cuối cùng để chuyển sang mô hình Tuổi trẻ cuối tháng, tôi hơi khựng lại, như thể có một thứ vốn quen thuộc, từng nằm yên trong nhịp sống suốt rất nhiều năm bỗng cũng bị cuốn vào sự dịch chuyển của thời cuộc, của cách con người đọc tin tức…

Ảnh: SONG ANH

Một quãng đê hoa vàng, cỏ xanh

Quãng đê nào cũng hấp dẫn, và quãng đê dẫn lên đầu cầu Đuống thật sự khác biệt. Bất thình lình, một triền đê hoa vàng, cỏ xanh mở ra mênh mang. Không dài nhưng đủ để gieo vào lòng lữ khách một chút bồi hồi, man mác. Một cảm xúc rất Pau (Paustovsky - nhà văn Nga)!