Những bông hoa trên sóng

Các Nhà giàn DK1 (Tiểu đoàn DK1) không chỉ là pháo đài, cột mốc trên biển mà còn là biểu tượng của ý chí và lòng yêu nước. Nơi đó, mỗi chiến sĩ luôn khắc cốt ghi tâm câu nói của cha anh đi trước: “Bão tố có thể bẻ cong sắt thép nhà giàn, nhưng không thể bẻ cong ý chí người lính DK1”.

Chiến sĩ Nhà giàn DK1/11 đón đại biểu lên thăm và làm việc.
Chiến sĩ Nhà giàn DK1/11 đón đại biểu lên thăm và làm việc.

Chất thép của người lính

“Nhà giàn DK1/15 đây rồi”- một số thành viên Đoàn công tác số 1, Vùng 2 Hải quân (Bộ Tư lệnh Hải quân) thốt lên. Từ xa, nhà giàn như một đóa sen trên mặt sóng. Sóng ập òa đánh vào chân cột nhà giàn. Tận dụng vài giờ sóng êm, Đoàn công tác số 1 đã có thể lên thăm chiến sĩ một cách thuận lợi. Ở nơi mà một năm có đến tám tháng biển động, thì lúc sóng êm nhẹ ấy thật sự là một món quà. Trung tá Nguyễn Quang Sáng, Chỉ huy trưởng Nhà giàn DK1/15, chia sẻ: “Thật may, thời tiết thuận, biển không chao lắc, chứ nếu sóng lớn, chúng tôi phải đón khách bằng “đường hàng không” (đu dây), hoặc nhận “chúc Tết qua loa, tặng quà qua dây”.

Để góp vui, các thành viên đoàn “thủ sẵn” những ca khúc hay chờ giao lưu. Nhiều chiến sĩ trong giờ phút mừng vui gặp mặt đã cất lên giai điệu tự hào: “Sóng gió mặc sóng gió, lính nhà giàn bọn tôi ở đó/ Chông chênh mặc chông chênh, lính nhà giàn chẳng sợ bão giông…”.

Hằng ngày, các chiến sĩ nhà giàn duy trì trực canh 24/24 giờ, theo dõi mục tiêu đa tầng, xử lý kịp thời tình huống phức tạp và chủ động hiệp đồng với các lực lượng Biên phòng, Cảnh sát biển… góp phần giữ vững an ninh, an toàn, ổn định vùng biển - thềm lục địa phía nam của Tổ quốc. Ăn trên sóng, gối đầu lên sóng, đối đầu với sóng dữ và bão tố giữa trùng khơi là công việc thường nhật. Nhiều chiến sĩ tâm sự, mỗi cơn bão, nếu đổ bộ vào đất liền dữ dội một thì cùng với sức gió ấy, ở biển gấp 10 lần. Hàng vạn con sóng hung hăng như muốn cuốn phăng tất cả mọi thứ.

Theo Đại úy Lê Quốc Đạt, Chính trị viên Nhà giàn DK1/15, để chống chịu với sóng gió, mỗi cán bộ, chiến sĩ phải rèn luyện ý chí, sức khỏe, công tác sẵn sàng chiến đấu, khả năng cơ động, hiệp đồng giữa các bộ phận trong mọi điều kiện thời tiết. “Dù đời sống sinh hoạt tại đây còn nhiều gian khó, nguồn nước ngọt ít, lương thực chủ yếu được cấp qua các tàu trực, tàu cấp hàng của các đơn vị. Hay, lính nhà giàn thường phải xa người thân bằng tháng, bằng năm, nhưng anh em vẫn lạc quan, đoàn kết, hoàn thành tốt nhiệm vụ”, Đại úy Đạt nhấn mạnh.

Trong hệ thống, Nhà giàn DK1/10 (đóng trên khu vực bãi cạn Cà Mau) khá đặc biệt. Nơi đây khí hậu khô nóng quanh năm do ảnh hưởng liên tục bởi gió chướng và gió mùa Tây Nam. Bên cạnh đó, cách đất liền gần 70 hải lý, cuộc sống không thể tránh khỏi thiếu thốn. Mỗi mùa biển động, sóng cao hơn sáu mét, song, vượt lên trên tất cả sự khắc nghiệt là ý chí thép, tinh thần kiên cường không lùi bước của những người lính.

Ðại úy Trần Văn Lực, Chính trị viên Nhà giàn DK1/10, chia sẻ: “Chúng tôi làm nhiệm vụ ở vùng lãnh hải giáp ranh của ba nước Việt Nam, Philippines và Malaysia, tiềm ẩn nhiều nguy cơ. Do đó, cán bộ, chiến sĩ đơn vị luôn ý thức về trách nhiệm được giao, thực hiện nghiêm ứng trực, nêu cao tinh thần cảnh giác, nắm bắt tình hình với tinh thần đoàn kết, quyết thắng…”.

Hiểu được khó khăn, vất vả của anh em cũng như tâm tư tình cảm của chiến sĩ trẻ, nên Đại úy Đào Hoàng Giang, Chính trị viên Nhà giàn DK1/12 cùng chỉ huy nhà giàn thường xuyên động viên, khích lệ để mỗi người đều nỗ lực, hoàn thành tốt nhiệm vụ. Đặc biệt, các anh đã cố gắng học thuộc nhiều ca khúc để giờ nghỉ ngơi, sẽ tổ chức giao lưu văn nghệ, giúp các chiến sĩ hòa nhập tốt hơn với cuộc sống trên nhà giàn.

Trong điều kiện khắc nghiệt, ngoài làm nhiệm vụ, cán bộ, chiến sĩ nhà giàn vẫn tăng gia sản xuất, trồng rau, nuôi gà, câu cá để cải thiện bữa ăn. Nhiều chiến sĩ cho rằng, các hình thức tăng gia là cách giúp vơi bớt nỗi nhớ quê nhà. Hơn thế nữa, màu xanh của rau không chỉ là biểu hiện sức sống mãnh liệt ở nơi khí hậu khắc nghiệt, mà còn khẳng định tinh thần làm chủ cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ nơi đầu sóng ngọn gió. Vào dịp xuân, những bồn rau xanh còn trở thành “nền” để các chiến sĩ chụp ảnh, gửi cho người thân yêu.

Biểu tượng của sức sống mãnh liệt

Trước khi lên thăm Nhà giàn DK1/12, Đoàn công tác số 1, tàu Trường Sa 01 đã làm lễ truy điệu các cán bộ, chiến sĩ Nhà giàn DK1/6 đã hy sinh trong trận bão Faith kinh hoàng. Lễ vật đủ đầy, khói hương ngan ngát. Tàu gióng ba hồi còi ngân vang trên sóng nước. Tiếng nhạc trầm hùng. Những con hạc giấy tượng trưng cho hòa bình, niềm hy vọng và những cành hoa cúc thắm tươi như nắng xuân tượng trưng cho sự tri ân, được thả xuống biển, như lời thầm thì thương nhớ. Thế hệ hôm nay sẽ không bao giờ quên các anh - những con người bất tử trong lòng dân tộc.

Đại tá Lại Thế Công, Phòng Chính trị Vùng 2 Hải quân, nhớ lại: Ngày 13/12/1998, bão Faith quét vào thềm lục địa phía nam, những bức tường nước cao hàng chục mét đập thẳng vào nhà giàn DK1/6. Giữa biển động mịt mù, cán bộ, chiến sĩ Nhà giàn DK1/6 vẫn kiên cường bám trụ, chống chọi thiên tai khắc nghiệt.

Đại tá Lại Thế Công, nghẹn ngào: Trước sức gió giật cấp 12-13, sóng xoáy cuộn lên như nuốt trọn cả nhà giàn. Trong khoảnh khắc sinh tử, Đại úy Vũ Quang Chương và Chuẩn úy Lê Đức Hồng bị sóng cuốn, chìm dần trong biển nước. Còn Chuẩn úy Nguyễn Văn An, sau nhiều giờ vật lộn với sóng gió dần bị kiệt sức. Bão tan, sau ba ngày lênh đênh tìm kiếm trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, cán bộ, chiến sĩ tàu HQ 606 đã tiếp cận được hiện trường và cứu sáu cán bộ, chiến sĩ còn sống sau 14 giờ bám vào phao bè, lênh đênh trên biển. Ba đồng đội đã mãi mãi nằm lại biển khơi. Tinh thần của ba liệt sĩ Vũ Quang Chương, Lê Đức Hồng
và Nguyễn Văn An đã trở thành biểu tượng của tinh thần quả cảm, làm nên bản lĩnh “không rời trận địa” của các thế hệ “lính nhà giàn”.

Cả ba liệt sĩ được truy tặng Huân chương Chiến công, riêng liệt sĩ, Đại úy Vũ Quang Chương, Chỉ huy trưởng Nhà giàn DK1/6 được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, năm 2013. Linh hồn các anh vẫn neo lại nơi đây, chở che cho những con tàu vươn khơi mạnh mẽ, để các nhà giàn luôn vững chãi giữa trùng khơi…

Điều đặc biệt ở nhà giàn, là bộ đội đều sử dụng thành thạo các trang thiết bị, phương tiện, vũ khí có trong biên chế, với phương châm “giỏi việc mình, biết và làm tốt việc người khác”. Nhờ thế, khi có tình huống xảy ra, bảo đảm ai cũng có thể thay thế được vị trí của người khác.

Trung tá Trịnh Văn Nghị, Chính trị viên phó Tiểu đoàn DK1

Tuổi trẻ noi gương các anh hùng, liệt sĩ

Nêu cao tinh thần của các chiến sĩ đã hy sinh, những người đồng đội thoát nạn trong trận bão đã gắn bó với nhà giàn, chia sẻ với nhiều đồng đội khác. Cũng phát huy tinh thần “lính nhà giàn”, các chiến sĩ trẻ trong lực lượng luôn noi theo gương của các anh hùng, liệt sĩ, không chỉ góp phần bảo vệ vững chắc vùng biển thiêng liêng của đất nước, mà còn là điểm tựa vững chắc cho ngư dân vươn khơi bám biển; cứu nạn tàu cá gặp sự cố, hỗ trợ hàng trăm ngư dân gặp nạn, cung cấp nước ngọt, lương thực, nhu yếu phẩm, nhiên liệu và khám, cấp thuốc cho hàng nghìn ngư dân. Mỗi chuyến tuần tra, mỗi ca cấp cứu của người lính đang góp phần hình thành “vành đai an ninh mềm” nơi lòng dân là nền móng.

Điều ấn tượng với tôi mỗi lần thăm các nhà giàn là có rất nhiều cán bộ, chiến sĩ trẻ tình nguyện ra công tác. Những chàng trai trẻ mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ cho mùa xuân trên nhà giàn căng tràn niềm tin và sức sống. Câu chuyện của anh em sinh đôi Nguyễn Nhật Nam và Nguyễn Nhật Phương (xã Phước An, tỉnh Đồng Nai) thật sự đã làm sáng rõ tinh thần cống hiến của tuổi trẻ. Sau hơn hai năm học cao đẳng, cả hai quyết định thực hiện nghĩa vụ quân sự. Nam nhận nhiệm vụ tại Nhà giàn DK1/11, Phương về Lữ đoàn 167 (Vùng 2 Hải quân).

Hay Hạ sĩ Phạm Hồng Đức Anh, phường Phú Mỹ, Thành phố Hồ Chí Minh, vừa bước sang tuổi 19 đã tạm gác việc học, nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Nhà giàn DK1/10. Đức Anh tâm sự: “Trước khi đi nhận nhiệm vụ, em đã hứa với bố mẹ sẽ hoàn thành thật tốt việc huấn luyện. Đây là lần đầu tiên em xa gia đình, nhưng em tin mình sẽ hòa nhập thật nhanh”.

Qua chia sẻ, không ít chiến sĩ lúc mới nhận nhiệm vụ còn nhiều bỡ ngỡ. Nhưng sau một thời gian, nhờ sự quan tâm, động viên của Chỉ huy và đồng đội, các anh quen dần, học được cách tự lập, tự chăm sóc bản thân, biết nấu ăn, trồng rau, chăn nuôi, giao lưu, ca hát.

Mùa xuân đã về sớm với các chiến sĩ nhà giàn. Tiếng đàn, tiếng hát vang lên giữa biển trời mênh mông, cùng tiếng sóng vỗ ập òa dưới chân nhà giàn. Nhiệm vụ canh biển, giữ nhà giàn rất đỗi tự hào và không kém thầm lặng hy sinh, có lúc, chiến sĩ cồn cào nhớ người thân và quê hương. Điều đó càng cho thấy trong trái tim của những chiến sĩ tình yêu dành cho Tổ quốc lớn đến chừng nào ■

Theo lãnh đạo Tiểu đoàn DK1, hiện nay, tại các nhà giàn, chiến sĩ ở độ tuổi 18, 20 chiếm gần 20%. Những năm qua, Tiểu đoàn DK1 thường xuyên tạo điều kiện để các chiến sĩ trẻ học tập nâng cao trình độ, chuyên môn nghiệp vụ, góp sức mình vào bảo vệ đất nước.

Có thể bạn quan tâm

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Những nhát búa phá đá mở đường, xuyên núi Xéo Sảng Lủng năm ấy. (Ảnh NVCC)

Tạc vào đá con đường Hạnh Phúc

Mùa xuân năm 1961, trong bài thơ mừng năm mới gửi đồng bào, đồng chí, chiến sĩ cả nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Mừng Việt Nam, mừng thế giới!/ Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh”. Đó là mùa xuân đầu tiên chúng ta thực hiện Nghị quyết Đại hội III (tháng 9/1960) của Đảng.
Lễ Thượng cờ tại Cột cờ A Pa Chải. (Ảnh Xuân Tư)

Vẹn nguyên tinh thần, ý chí Điện Biên

Tháng 5, từng con đường, ngõ phố trong thành phố Điện Biên Phủ lại kiêu hãnh thắp lên màu đỏ chói ngời của Quốc kỳ, của những biểu ngữ như hối giục người muôn phương tìm về nơi đây. Về với mảnh đất Điện Biên, về để thăm chiến trường xưa và cả những công trình mới, về để mỗi người con nước Việt cảm nhận sự chuyển mình mạnh mẽ của thành phố trẻ…
Trong ảnh: Nhân dân miền nam tham gia đấu tranh với Mỹ-ngụy trong Phong trào Đồng khởi. (Ảnh Tư liệu)

Kỳ 3: Những bài học sâu sắc, còn nguyên giá trị thời sự và thời đại

(Tiếp theo và hết)

“Đã nửa thế kỷ trôi qua, nhưng những bài học mà hoạt động binh vận trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước để lại vẫn còn nguyên giá trị thời sự, sâu sắc và cần được tiếp tục nghiên cứu, vận dụng trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước hiện nay” - PGS, TS Hồ Sơn Đài, giảng viên cao cấp, khoa Lịch sử, Trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh, khẳng định như vậy trong cuộc trao đổi với chúng tôi về những điều cần tiếp tục thực hiện để có thể xác định chính xác tầm vóc, ý nghĩa lớn lao của “mũi tiến công chiến lược” - binh vận.

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.

Ông Kuznetsov (bìa phải) và tác giả.

Từ Bí thư Tỉnh đoàn Komsomol đến ông chủ công ty cá tầm Thung Lũng Nắng

Ông Lê Khắc Nghị, một cựu cán bộ ngoại giao đã kết nối tôi với Gennady Kuznetsov, người bạn Nga có tính cách thâm trầm, giản dị và dễ mến. Thế rồi, chúng tôi đã có cuộc thăm viếng và trao đổi cởi mở. Câu chuyện mà tôi muốn kể dưới đây là một phần nhỏ trong hành trình cuộc đời của người đàn ông đến từ nước Nga xa xôi. Bởi biến động chính trị, Liên bang Xô Viết sụp đổ đã tạo nên bước ngoặt cuộc đời của Kuznetsov. Từ một Bí thư Tỉnh đoàn Thanh niên cộng sản Lênin (Komsomol), một cán bộ của Tỉnh ủy Magadan, anh trở thành ông chủ của Công ty cá tầm Thung Lũng Nắng giữa vùng rừng núi thuộc xã Đạ Sar (Lạc Dương, Lâm Đồng). Câu chuyện của chúng tôi không bắt đầu từ những con cá hay những lô sản phẩm trứng cá tầm cao cấp mà về một miền ký ức xưa cũ, những hoài niệm rừng rực, miên man trong tâm hồn người đàn ông Nga sinh năm 1957. Kuznetsov đã có một tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, sôi nổi và thật giàu ý nghĩa. Với giọng trầm buồn, anh nói với tôi, đó là quãng thời gian đẹp nhất, đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình.
Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quốc kể về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ảnh: LƯU XA

Những người kể chuyện hòa bình

Không chỉ kiên cường trong chiến đấu, nhóm cựu chiến binh bị địch bắt tù đày, trở về đời thường vẫn mang tinh thần bất khuất của người lính, không ngại gian khó. Các ông dày công xây dựng Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, biến nơi đây thành “địa chỉ đỏ” tri ân các đồng đội đã ngã xuống, đồng thời lan tỏa lòng yêu nước và giá trị của hòa bình cho các thế hệ sau.
Lớp học mầm non ở buôn Ka Ming. (Ảnh: Uông Thái Biểu)

Đất giàu, đất học Ka Ming

Ngày trước buôn Ka Ming thuộc xã Gung Ré, nay là một trong những khu phố của thị trấn Di Linh (huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng). Với 100% dân số là đồng bào dân tộc Cơ Ho thuộc nhánh Srê, buôn làng này thật sự là một vùng đất lành, đất giàu và đặc biệt là đất học nổi tiếng trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên.
Lễ hội kỷ niệm 236 năm Chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa (1789 - 2025). Ảnh: Thành Đạt

Rộn rã mọi miền Xuân

Âm hưởng mùa xuân đang lan tỏa và ngân vang, trên mênh mang khắp ba miền Tổ quốc nghìn đời tươi đẹp. Mùa lễ hội, giữa trời đất giao hòa, căng trào nhựa sống, lòng người càng thêm phơi phới, rạng rỡ những góc nhìn...
Những bông hoa muối nhen lên niềm hy vọng về một mùa bội thu.

Thương lắm muối ơi!

Khi gió chướng về cũng là lúc Bạc Liêu vào vụ muối mới. Nhìn mấy diêm dân lực điền hì hục đẩy những chiếc hủ lô to đùng làm nhẵn mặt sân chuẩn bị rước nước vào đồng ai cũng mừng vui khó tả. Nghề muối cực lắm, nhưng đã làm nghề này rồi thì khó mà dứt ra cho được khi tình người, tình muối đã hòa quyện vào nhau.
Các chiến sĩ lữ đoàn 162 gói bánh chưng chuẩn bị đón Tết.

Đón xuân trên chiến hạm

Đón giao thừa trên chiến hạm không rượu, bia thuốc lá, hồi còi tàu thay cho pháo, nhưng lại có những điều đặc biệt khác mà ít người có thể hình dung ra được…
Ngọn hải đăng trên đảo. Ảnh: TIẾN DŨNG

Hành trình đến với “Đuôi rồng trắng”

Mỗi lần ra biển trong tôi không khỏi hồi hộp, rạo rực đợi chờ… Cái giây phút bước lên boong tàu đánh thức trong ta một cảm giác thật khác biệt, cảm giác của một người bước ra khỏi mặt đất đến với thế giới của sóng, gió và nước mênh mông. Tháng 4/1988, tôi ra Trường Sa háo hức trong tinh thần bảo vệ biển đảo quê hương trên mặt trận truyền thông với nhiệm vụ của một phóng viên ảnh. Lần này là đến với “Đuôi rồng trắng” - Bạch Long Vĩ trong thời bình yên rộng mở.
Ông Quang Văn Thu (thứ bảy, từ trái sang) và người dân phối hợp tuần tra đường biên, cột mốc cùng chiến sĩ Đồn Biên phòng Thông Thụ (huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An). Ảnh: NGUYỄN ĐẠO

"Cột mốc sống" nơi biên cương xanh thẳm

Nước ta có 4.510 km đường biên giới đất liền trải dài từ bắc tới nam. Chủ quyền quốc gia được xác lập, gìn giữ từ những cột mốc đánh dấu tọa độ và từ chính những bước chân lặng thầm bền bỉ không kể ngày - đêm, mưa - nắng của những người lính biên phòng cùng hàng hàng lớp lớp người dân tình nguyện trở thành những "cột mốc sống".
Đoàn thực hiện nghi lễ chào cờ tại đảo Cồn Cỏ. Nguồn: ĐI ĐỂ HIỂU

Hành trình của lòng tự hào và biết ơn

Bùi Thiên Phú, cậu bé 10 tuổi ở thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh vừa có chuyến đi đầu tiên cùng ông ngoại về miền đất lửa Quảng Trị, nơi hơn 50 năm trước ông của cậu từng chiến đấu. Đứng trên cầu Bến Tắt bắc qua vĩ tuyến 17 lịch sử - nơi từng là ranh giới tạm thời chia cắt đất nước, Phú nhìn theo hướng tay ông ngoại chỉ và nghe ông kể: "Ngày ấy, đơn vị ông đóng quân ngay phía bên trái cầu, làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt"...
Thị trấn Thanh Chương hôm nay. Ảnh: Lê Anh Dũng

Thanh Chương - Miền văn hùng võ lược

Nếu kể đến một vùng quê địa linh nhân kiệt, kiên cường cách mạng và hiếu học, không thể không nói đến Xứ Nghệ. Nói đến Xứ Nghệ, có lẽ không thể không nói đến Thanh Chương.
Kênh Nhiêu Lộc-Thị Nghè - một dự án hồi sinh dòng chảy hiệu quả tại Thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh: QUỲNH TRẦN

Kỳ 3: Từ phương thức, nguồn lực đến mô hình

Nhiều văn bản pháp luật quan trọng xác định khung khổ pháp lý cũng như định chế bảo vệ tài nguyên nước nói chung và các dòng sông nói riêng đã được ban hành trong những năm gần đây. Dẫu vậy, để có thể tạo nên những tác động thật sự tích cực, hồi sinh những dòng sông đang "chết mòn", theo nhiều chuyên gia, cần nâng cao trách nhiệm quản lý của các cơ quan chức năng, đồng thời tập trung xây dựng các mô hình cộng đồng bảo vệ sông ngòi.
Thế hệ hôm nay luôn ghi nhớ công lao các anh hùng liệt sĩ.

Giá trị của hòa bình, độc lập, thống nhất

Để giành được độc lập dân tộc, giữ trọn vẹn bờ cõi Tổ quốc, hàng triệu người con ưu tú của đất nước đã dâng hiến tuổi xuân, sẵn sàng hy sinh bản thân mình. Hàng nghìn nghĩa trang liệt sĩ, hàng trăm công trình tượng đài, đài tưởng niệm vẫn đang nhắc nhở chúng ta, những người được sống, làm việc và học tập trong hòa bình: Là công dân của một đất nước độc lập, tự do, mỗi chúng ta không bao giờ được lãng quên sự hy sinh ấy. Hòa bình, độc lập và thống nhất là vô giá!
Nạo vét, khơi thông dòng chảy sông Lừ (Hà Nội). Ảnh: HẢI MIÊN

Kỳ 2: "Cắt ngọn" hay "cải tạo gốc"?

Mặc dù số liệu ghi nhận các trường hợp xả thải sai quy định bị phát hiện, mức độ xử phạt vi phạm ngày càng tăng trong những năm gần đây, nhưng tình trạng ô nhiễm các dòng sông vẫn không được cải thiện đáng kể. Cùng với nỗ lực xử lý "phần ngọn", đã có những mô hình cải tạo "từ gốc" được triển khai.
Sông Cầu đoạn chảy qua Bắc Ninh phải tiếp nhận nhiều nguồn nước thải chưa được xử lý từ các làng nghề. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Cứu sông ngòi ô nhiễm - cách nào?

Sông ngòi bị ô nhiễm nặng nề là thực trạng nhức nhối diễn ra từ nhiều năm qua trên cả nước, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống người dân. Dù đã có nhiều dự án cải tạo, cải thiện nguồn nước được triển khai, song, hầu hết các dự án đều chưa thật sự phát huy hiệu quả. Cách nào để các dòng chảy thật sự là nguồn sống trong lành cho môi trường và con người? Đó vẫn đang là câu hỏi lớn treo lơ lửng...
Không gian hồ sinh thái Na Hang mang một mầu xanh huyền bí.

Vùng thẫm xanh tuyệt sắc

Đặt chân đến bến tàu lòng hồ sinh thái Na Hang (Tuyên Quang), choán ngợp trong tôi là cảm giác yên bình giữa một vùng trong xanh, thấm đến cả năm giác quan. Nơi đây, mỗi người được thảnh thơi thả mình theo tiếng sóng nước, tiếng gió vi vu quyện hòa những âm thanh kỳ diệu của thiên nhiên. Người Na Hang, Lâm Bình đã dựa vào những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng để làm du lịch, gìn giữ văn hóa và từng bước nâng cao đời sống tinh thần của mình.