Họa sĩ Đào Anh Khánh “không chỉ là người mơ mộng”

Trần, triển lãm cá nhân đặc biệt của họa sĩ Đào Anh Khánh, diễn ra trong nửa đầu tháng 12 vừa qua tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam khiến cho rất nhiều công chúng biết về anh không khỏi ngạc nhiên: 500 bức tranh và không có một màn trình diễn nào. 15 năm qua, Đào Anh Khánh nổi tiếng là một nghệ sĩ trình diễn của Việt Nam, rất nhiều công chúng của anh còn không tin anh là một người vẽ.

Một góc nhà sàn Ngọc Thụy của họa sĩ Đào Anh Khánh.
Một góc nhà sàn Ngọc Thụy của họa sĩ Đào Anh Khánh.

Vẽ và đàn bà như là duyên và mệnh


Trong số 500 bức tranh của anh triển lãm lần này, hầu hết là tranh vẽ với bút sắt trên giấy bìa trắng, khổ A4. Khánh giăng kín những bức vẽ này quanh phần tường cao áp trần và bên dưới của khoảng 20 bức tranh, với chất liệu bạc và acrylic trên vải. Triển lãm còn trưng bày hai tấm bình phong sơn mài, khéo khoe sự đa dạng về chất liệu hội họa của một người yêu vẽ.


Đào Anh Khánh đi học vẽ từ năm chín tuổi ở Nhà văn hóa thành phố Hà Nội (phố Hàng Buồm) và lẽo đẽo với niềm yêu thích vẽ tranh, nặn tượng cho đến ngay cả khi đã đi học Đại học An ninh để theo nghiệp cha. Năm 1990, Đào Anh Khánh có triển lãm tranh cá nhân đầu tiên tại Hà Nội, khi vừa đi làm vừa học đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội (niên khóa 1986 - 1991). Sau đó, anh liên tục có thêm ba triển lãm cá nhân hằng năm nữa và như một mối duyên đã định với mỹ thuật, cho dù cố gắng theo nghiệp của người cha đến mấy. Năm 1993, anh chuyển ngành, trở thành một họa sĩ tự do vì thấu hiểu sự cần thiết được chủ động về thời gian đối với một công việc ma mị mà khi nó cuốn anh đi, lý trí sẽ khó mà dừng anh lại.


Hàng trăm bức vẽ đơn sắc đen trắng trong triển lãm lần này được ra đời cũng trong hoàn cảnh tương tự. Anh vẽ trong lần chuyển sang Đông Timor một vài tháng, thăm bạn gái và hai đứa con bé nhỏ hồi đầu năm nay. Anh bảo chưa có mấy khi nào mà nguồn cơn vẽ trong anh lại ngùn ngụt như lần đó, miên man, liên tục với mạch cảm hứng duy nhất là về tình yêu nam nữ. Đến độ nhìn đâu, từ viên đá, cái lá cỏ, nhành hoa dại, cũng thấy sự gợi cảm của thân thể người phụ nữ trong mắt một gã đang yêu. Cả hai gian phòng triển lãm ngợp trong một thứ cảm giác lạ, nồng nàn, nhục cảm cuốn hút và cũng tinh tế lắm. Khánh thành công khi đã phả được con người cá nhân anh vào đây, hoàn toàn là Khánh, không một chút vay mượn. Nó khiến người đứng trong đây không còn thắc mắc về nghệ thuật của anh mà chỉ thấy hiển hiện rõ ràng nhất một cá tính nghệ sĩ chân thực và đáng yêu. Trong lời đề từ cho triển lãm, một đồng nghiệp của anh viết: “... Khánh yêu, chiêm nghiệm và tôn thờ người đàn bà, thiên nhiên - vẻ đẹp bí ẩn theo cách riêng: nhập mình vào trong họ và ngược lại để quyến rũ”.

Một Gầm trời cho tất cả


Quay ngược thời gian về lại những dịp Đáo Xuân, đêm trình diễn được công chúng của anh háo hức chờ đón mỗi dịp Xuân về. Đã có chín Đáo Xuân như vậy. Bắt đầu từ năm 1999, khi anh muốn làm một “cái gì đó thật khác thường mà vẫn là anh” để chào đón thiên niên kỷ thứ ba. Một chuyến “du hành vào vũ trụ” cuối năm đó với lửa, âm nhạc điện tử, những thanh âm hú hét hoang dã như vọng từ đâu đó trong đại ngàn cổ xưa. Bị cuốn hút vì sự khác lạ và gây tò mò lớn, hàng nghìn khán giả đã chen chân xem anh, dân chúng quanh khu nhà sàn của anh ở phường Ngọc Thụy, Gia Lâm (Hà Nội) thì trèo cả lên sân thượng, tường nhà để ngóng xem và bàn tán sôi nổi. Anh cũng không quan tâm lắm đến việc có thể gọi đó là nghệ thuật trình diễn hay không, mà chỉ quan tâm xem mọi người đã đến thì có vui thật với anh và có muốn đến nữa, vui nữa. Sau một chương trình lớn khác trong năm 2000, Đào Anh Khánh bắt đầu nghĩ đến tính thường niên của một sự kiện nghệ thuật để Nhà sàn của anh trở thành một điểm hẹn. Mỗi một Đáo Xuân của anh, người ta lại nắc nỏm hò nhau cùng đi, mặc dù biết rõ có thể vẫn chỉ là lửa ấy, thanh âm ấy, mầu sơn phết và quấn vải na ná thế trên thân hình mảnh khảnh như cây sậy của Khánh... nhưng mà không thể không đi vì như bị cuốn hút bởi một ma lực nào đó từ anh.


Nhưng tất cả các sự kiện ấy hẳn chỉ như một đợt tập dượt dài hạn cho giấc mơ lớn của đời anh: một thung lũng nghệ thuật cho tất cả người Việt Nam nào muốn đến với nó. Chừng gần 20 năm trước, trong một chuyến đi chơi Mèo Vạc qua khu Lương Sơn (Hòa Bình) anh thấy khu đất mà giờ được mở rộng tới 10 ha ven đường quá đẹp, có cả mây la đà nữa. Vậy là rẽ xe vào, hỏi mua một lúc 6 ha để đấy. Giữa mầu xanh mướt của một thung lũng đầy cây và cỏ lá, anh tưởng tượng đến hàng chục cột tượng trắng muốt, cao tối thiểu cũng 25m, tối đa là 35m, đường kính từ 4 đến 5m. Nhìn xa, đó có thể là một bức tranh siêu thực hài hòa do thiên nhiên và con người cùng kiến tạo. Nhìn gần, mỗi cột tượng vừa là một biểu trưng cho vẻ đẹp của hài hòa âm - dương... vừa là một tòa nhà, bên trong có nhiều phòng nhỏ làm nơi lưu trú cho nghệ sĩ và khách tham quan. Anh gọi đó là thung lũng Gầm trời, và mơ nó sẽ là một “gầm trời cho tất cả”.

Không chỉ là người mơ mộng

Trình diễn trong chương trình Đáo Xuân III năm 2005.

Cho đến khi dựng xong cột tượng cao nhất, anh đặt tên là Hạt của Chúa, mấy tháng trước, anh thật sự tự tin nói với người viết bài rằng, anh “không chỉ là người mơ mộng nữa”. Anh làm thật, cho dù từng bị đóng đinh trong nhận xét rằng anh là kẻ “phù du”. Thì nhìn ở góc độ kinh tế, anh phù du quá đi chứ. Mỗi một Đáo Xuân, cũng vài chục triệu đồng ném đi “mua vui cho thiên hạ”. Rồi ở thung lũng này, mỗi một cây cột có thể tích như thế, bằng bê-tông cốt thép, ít nhất cũng ngốn của anh 600 triệu đồng. Riêng Hạt của Chúa tốn chừng một tỷ đồng. Anh thuê thợ địa phương, mọi phương tiện vận chuyển vật liệu và xây dựng đều hoàn toàn thô sơ, thủ công vì còn phải chuyển qua chừng 1,5 cây số đường mà anh chỉ có thể tả ngắn gọn: “Như đường Trường Sơn hồi chiến tranh”. Hàng chục người thợ cùng anh, làm quần quật nhưng luôn phải hết sức tỉnh táo về tất cả các chi tiết liên quan trong quá trình xây dựng để không xảy ra sơ suất nào đáng tiếc. Anh run run kể lại cái cảm giác khi đứng trên đỉnh cây tượng 35m giữa đất trời, anh đã khóc. Lần thứ hai anh khóc, lần trước là vì cảm thấu cái sự khắc nghiệt và đơn độc, lần này là khóc vì tất cả cảm giác ấy hòa trong cảm giác đã hoàn thành một công việc tưởng như bất khả. Anh dùng tay khía sâu vào phần bê-tông còn ướt trên đỉnh cột tượng dòng chữ “Xin cảm tạ đất trời”, rồi cùng nhóm thợ thành tâm thắp hương...


Tất cả chi phí hiện tại cho Gầm trời ấy đều là từ tiền túi của anh. Một vài năm gần đây, anh bán tranh được cho người Việt Nam, đến mức mà chính anh cũng chưa hiểu nổi vì sao người Việt mình giờ lại chơi tranh nhiều vậy. Anh vui và cảm thấy hay là có một mối duyên nào đó cho chính giấc mơ một thung lũng nghệ thuật cho người Việt mình. Có dễ đến phân nửa số tiền đầu tư cho thung lũng là từ tiền bán tranh cho người Việt, anh kể vậy.


Những cột tượng - cột mốc đầu tiên của thung lũng nghệ thuật đã hoàn thành trong sự hài lòng và đặc biệt là sự an toàn của tất cả những người thợ đã chung sức cùng anh. Anh thấy công việc của mình như còn được cổ vũ bởi trời đất, bởi một niềm tin tâm linh mà anh cảm nhận được. Thung lũng ấy sẽ là một cơ thể sống của nghệ thuật chứ không phải là một bảo tàng câm lặng với thời gian, với con người. Vượt qua được nhiều khó khăn rồi nên anh có lý do để tiếp tục mơ về những đại trình diễn giữa một thung lũng tự nhiên thuần khiết. Anh đã lên lịch cho giấc mơ ấy và biến nó thành “giấc mơ có thật” vào ngày 23-3-2019, thời điểm mà hàng trăm cây gạo trổ hoa đỏ rực, cây trầu trổ hoa trắng muốt giữa thung lũng ấy. Đó cũng là năm anh 60 tuổi.

Nhưng tất cả các sự kiện ấy hẳn chỉ như một đợt tập dượt dài hạn cho giấc mơ lớn của đời anh: một thung lũng nghệ thuật cho tất cả người Việt Nam nào muốn đến với nó.

Khánh thành công khi đã phả được con người cá nhân anh vào đây, hoàn toàn là Khánh, không một chút vay mượn.

Có thể bạn quan tâm

“Tinh hoa Bắc Bộ” - vở thực cảnh đưa di sản phi vật thể Việt Nam vào kinh doanh văn hóa.

Con đường trở thành tài sản của công nghiệp văn hóa

Việt Nam đang định hướng, nền công nghiệp văn hóa trở thành một động lực trong trục tăng trưởng mới. Với kho tàng di sản phong phú, nhưng làm sao để biến di sản thật sự trở thành tài sản theo quy luật thị trường, vừa tạo ra giá trị kinh tế, vừa giữ được bản sắc, là câu chuyện không đơn giản.

Daniel Pérez (Tây Ban nha), Mảnh vỡ thế kỷ 21, thép, 300 x 360 x 280 cm, 2019. nguồn | FCAM

10 năm cùng một giấc mơ nghệ thuật

Những hình hài cây, hạt mầm bằng chất liệu công nghiệp, những mảng màu và hình khối đa dạng lấp lánh bên trên mặt hồ, bãi cỏ, giữa rừng thông, giữa thênh thang thiên nhiên dường như đang nói với con người nhiều điều, vượt xa hơn cả bao câu chuyện nghệ thuật.

Nhà văn Chu Lai.

Người truyền lửa

Chu Lai cận kề tuổi 80, mái tóc xóa trắng, giọng nói vẫn ấm và vang, vẫn ngút ngàn khí thế một người lính chuẩn bị xung trận.

Minh họa | LÊ ANH VÂN

Nhịp đập của trái tim

Hà Nội cuối thu, trời không lạnh nhưng đủ để người ta muốn khoác thêm một lớp ký ức. Phố Lê Thái Tổ cạnh Hồ Gươm vẫn đông, vẫn ồn, vẫn có cái gì đó khiến người ta vừa muốn đi qua thật nhanh, vừa muốn đứng lại thật lâu.

Các mẫu áo dài từ vải gai xanh của NTK Lan Hương tại một sự kiện thời trang ở London (Anh).

Tăng tốc trên đường đua xanh

Vài năm trở lại đây, nhiều thương hiệu Việt đã và đang tỏa sáng trên các sàn diễn trong và ngoài nước, bằng những bộ sưu tập ấn tượng tôn vinh chất liệu tự nhiên và thân thiện với môi trường.

Minh họa | NGUYỄN MINH

Trong cơn mưa chiều nay

Chị lặng lẽ bước đi trên con đường vắng ngắt, chiếc túi du lịch xách một bên tay trĩu xuống làm cho dáng chị trở nên nghiêng nghiêng, gió bấc thổi từng cơn táp vào người như muốn đẩy chị ra hai bên mép đường.

Ký họa chân dung nhà thơ Lương Kim Phương của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường

Thơ mang bản mệnh “sương”

Khá nhiều nhà thơ khi đặt tên cho tập thơ thường lấy tên của một bài trong tập. Cũng lại có người chọn một câu thơ, một hình ảnh nào đó mà mình tâm đắc để đặt tên cho cả tập thơ.

Họa sĩ, PGS, Nhà giáo Nhân dân Lê Anh Vân.

Họa sĩ, PGS, Nhà giáo Nhân dân Lê Anh Vân: Người kết nối nhân tâm

Tháng 4/2020, khi người dân cả nước bắt đầu quãng thời gian “cách ly toàn xã hội” để chống đại dịch Covid-19, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đã mở cuộc Triển lãm trực tuyến, giới thiệu một số tác phẩm xuất sắc trong bộ sưu tập của bảo tàng - như cách thức dùng nghệ thuật để động viên, trấn an lòng người trong tháng ngày đặc biệt...

Nghệ sĩ Thu Trần.

Nghệ sĩ Thu Trần: Trở về nguồn cội

Thu Trần lại mang những cuộn tơ khổng lồ, khung cửi hay cối giã gạo bằng sức nước (tùy theo cách cảm của mỗi người) lên quảng trường ở Sơn La để làm một cuộc sắp đặt trình diễn giữa núi rừng Tây Bắc.

Ký họa chân dung nhà thơ Bình Nguyên Trang của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Thơ Bình Nguyên Trang, tận cùng tính nữ

Khi đặt tít (title) cho bài viết này, tôi chủ ý nhấn mạnh vào vế “tận cùng tính nữ”. Ở đây, có thể khởi lên một câu hỏi: đã là người nữ thì tính nữ được coi là hiển nhiên, có gì phải băn khoăn?

Minh họa | LÊ TRÍ DŨNG

Tắc đường - Không chỉ là nỗi buồn!

Hà Nội chìm trong biển nước. Mọi ngả đường đều tắc. Tiếng than vãn, tiếng thở dài, tiếng nổ của hàng vạn chiếc xe máy, ô-tô. Chuyện tắc đường ở ta vốn “cũ như trái đất”...

Minh họa | ĐẶNG TIẾN

Bí mật quê hương

Lê là một phóng viên trẻ mới ra trường, được phân công theo dõi miền núi. Hàng tháng, anh bắt xe khách lên vùng cao viết bài. Những chuyến xe chở đầy hàng hóa miền xuôi và khi trở về sẽ ngổn ngang sản phẩm núi rừng.

Nhạc sĩ Trần Tiến

Nhạc sĩ Trần Tiến: Chỉ viết theo “đơn đặt hàng” của trái tim

Nhạc sĩ Trần Tiến vừa nhận Giải thưởng Lớn - Vì tình yêu Hà Nội, giải thưởng quan trọng nhất của Giải thưởng Bùi Xuân Phái - Vì tình yêu Hà Nội 2025. Ông cũng nhận một “giải thưởng” lớn khác, là chiến thắng căn bệnh ung thư sau 5 năm kiên trì chiến đấu. Ở tuổi U80, nhạc sĩ vẫn chăm chỉ làm việc, sáng tác và biểu diễn.

Danh hiệu Quán quân Intervision 2025 của Đức Phúc có điểm xuất phát từ quyết tâm đưa nhạc Việt bước ra thế giới.

Nhạc Việt tự tin bước ra thế giới

Ngắm Đức Phúc - Phương Mỹ Chi tự tin gặt hái thành công trong các cuộc thi âm nhạc quốc tế, nhìn Hà Anh Tuấn cùng các Anh trai “say hi” tự tin tỏa sáng tại nhiều sân khấu danh giá, công chúng yêu nhạc hết sức vui mừng, khi được chứng kiến những bước khởi đầu đầy lạc quan của nhạc Việt, trên lộ trình vươn mình ra ngoài biên giới.

Thị trường short drama toàn cầu dự báo sẽ đạt hơn 8,4 tỷ USD vào năm 2031.

Short drama: Từ cơn sốt màn hình dọc đến thách thức văn hóa

Nếu năm 2024 là cuộc bùng nổ của các nền tảng video trực tuyến, thì năm 2025 là cuộc đua về nội dung ngắn trên toàn cầu. Có thể nhận diện sự thay đổi xu hướng giải trí ở bất cứ đâu, trên chuyến metro đông nghịt ở Thành phố Hồ Chí Minh, trong quán cafe đông đúc giữa Thượng Hải (Trung Quốc) hay ngay sạp chợ ở Bangkok (Thái Lan).

Minh họa | NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Ánh sáng huyền

Làng nằm trọn trong thung lũng, tách biệt với các làng khác trong xã, bao quanh là những ngọn núi, nhà dân nằm rải rác chung quanh cái vòng cung tầm hơn hai trăm hộ. Muốn ra khỏi làng chỉ có một con đường duy nhất là vòng lên đèo hướng ngọn núi phía Tây.

Các tác giả đoạt giải chụp ảnh lưu niệm tại Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba. Ảnh | KHIẾU MINH

Chạm vào ký ức yêu thương

Cuối tuần qua, Lễ tổng kết và trao giải Cuộc thi viết “Cha và con gái” lần thứ ba do Tạp chí Gia đình Việt Nam tổ chức đã gợi lên những ký ức dịu dàng về tình cảm cha và con gái. Từ gần 1.000 bài dự thi, Ban Tổ chức trao 1 giải Nhất, 2 giải Nhì, 3 giải Ba, 7 giải Khuyến khích và 4 giải Chuyên đề.

Ký họa chân dung nhà thơ Vi Thùy Linh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Vi Thùy Linh và hành trình vượt lên chính mình

Tính từ bài thơ đầu tiên viết năm 15 tuổi (tháng 9/1995), sau này được đưa vào tập thơ đầu tay (Khát, NXB Hội Nhà văn, 1999), Vi Thùy Linh đã có một hành trình sáng tác 30 năm với 7 tập thơ. 30 năm trôi đi gắn với bao đổi thay, biến động trong đời sống, thiếu nữ Vi Thùy Linh đã là bà mẹ hai con.

Hàng ghế danh dự dành riêng cho các liệt sĩ Thành cổ. Ảnh | HUYỀN NGA

“Buổi xem phim góp mặt mấy sư đoàn”

Xin được mượn một câu trong bài thơ Xem phim cùng liệt sĩ của tác giả Nguyễn Hữu Thắng để làm tựa đề cho bài viết này. Với mong muốn ghi lại những xúc cảm không thể nào quên, về một suất chiếu Mưa đỏ đặc biệt, cho những khán giả cũng vô cùng đặc biệt ngay giữa không gian Thành cổ Quảng Trị linh thiêng.

PGS, TS Nguyễn Văn Huy

PGS, TS Nguyễn Văn Huy, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn nội dung xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam: “Câu chuyện trong bảo tàng phải trung thực với lịch sử ”

Được tôn vinh như một nhà Bảo tàng học, PGS, TS Nguyễn Văn Huy, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn nội dung xây dựng Bảo tàng Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Giám đốc Bảo tàng Dân tộc học chia sẻ mối quan tâm về lĩnh vực mà ông tâm đắc nhất.

Đào Thành Dzuy, Chân dung tự họa, sơn dầu, 30 x 50 cm.

Một sự khiêm nhường trong hội họa

Ấn tượng nguyên vẹn trong tôi về hội họa Đào Thành Dzuy, kể từ khi còn là sinh viên lang thang qua phòng tranh Sông Hồng một thời... là những tấm lưng phái nữ như đang thủ thỉ dịu dàng về một khoảng bình yên trong ngày.

Ký họa chân dung nhà thơ Trần Nhật Minh của họa sĩ Đỗ Hoàng Tường.

Trần Nhật Minh - Thơ và những cuộc du chơi

Đã từng làm việc ở Ban Văn học - Nghệ thuật - Âm nhạc, Đài Tiếng nói Việt Nam, Trần Nhật Minh quen biết, giao du với nhiều văn nghệ sĩ. Minh không chơi thì thôi, đã chơi thì luôn hết lòng với bạn.

Ảnh tạo từ Gemini.

“Kinh tế người hâm mộ” và công nghiệp bán cảm xúc

Từ hiện tượng “Ninh Dương Story” đến làn sóng người hâm mộ các nghệ sĩ trẻ, kinh tế dựa vào người hâm mộ đang manh nha tại Việt Nam. Tuy nhiên, để biến nó thành động lực văn hóa lâu dài, cần nhiều hơn những hiệu ứng nhất thời trên mạng xã hội.