Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN
Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Thư hai mươi tám tuổi, làm việc cho một công ty truyền thông, kiệt sức bởi những bản báo cáo, deadline, trong mối quan hệ với đa phần đồng nghiệp hoàn toàn mờ nhạt. “Ta chỉ cần sống một ngày. Một ngày mà tự thấy mình nguyên vẹn”, cô đáp. Cá voi nghiêng đầu, hơi thở khuếch ra những làn sóng mỏng: “Biết vì sao ta sống lâu không? ADN của cá voi đầu cong biết tự vá lỗi. Trong khi các ngươi, chỉ mải mốt chạy khỏi tổn thương chính mình”. Thư tỉnh giấc giữa đêm. Ngoài kia, trời mưa như đổ bạc.

Thư kể về giấc mơ ấy cho Thịnh nghe. Thịnh là đồng nghiệp cùng công ty, mẫu đàn ông thực tế, lúc nào cũng đeo smartwatch, kiểm soát từng bước chân cho tới giấc ngủ. Anh nhoẻn cười: “Do Thư làm việc nhiều quá đấy, não bắt đầu dệt chuyện rồi. Cá voi gì mà sống đến hai trăm năm?”. Lòng Thư vẫn cứ ám ảnh. Chiều ấy, Thư về quê thăm bà ngoại. Bà sống một mình bên căn nhà nhỏ ven sông. Bà vẫn pha trà sen bằng nước mưa, đổ dần chum gạo ra nong, hong mé hiên vì sợ ẩm mốc và thi thoảng nói chuyện với con mèo trắng. Nghe Thư kể về giấc mơ, bà im lặng hồi lâu, khẽ thở dài: “Người ta sợ cô đơn, buồn chán, lãng quên... mà đâu biết, những điều ấy có khi lại là kim chỉ để tự vá được mình”. Bà thì thào: “Mà cái loài cá voi đầu cong gì ấy, sống lâu nhỉ? Lâu quá… cũng là khổ”.

Thư ngồi rất lâu bên ấm trà. Hương sen thoảng dâng. Thịnh vẫn nhắn tin mỗi tối, hỏi đã hoàn thành KPI chưa. Còn Quân, người yêu cũ, bất ngờ gửi email xin lỗi sau hai năm im lặng. Anh nói, cuộc sống nơi xa ấy khiến anh kiệt sức, rằng ngay lúc này, anh ước có thể sống chậm như một con cá voi.

*

Thịnh nhìn đồng hồ thông minh, say sưa nói về năng suất: “Mọi thứ đều có dữ liệu, đo đạc được cả, chỉ cần biết tối ưu là sống khỏe thôi”. Thịnh kể thêm, anh đã đọc tài liệu về loài cá voi đầu cong, đó thật sự là sinh vật có thể sống hơn hai trăm năm nhờ cơ chế sửa chữa ADN hoàn hảo. Chúng không hẳn chỉ biết bơi giữa băng lạnh mà còn là thư viện khổng lồ chứa đựng bao nhiêu câu chuyện kỳ bí của đại dương.

Rồi đột nhiên, Thịnh ngỏ ý muốn nghe Thư kể về ngôi nhà bà ngoại. Nhà nằm cuối con ngõ ngoằn ngoèo, bên hàng duối già rễ tán ken chằng chịt. Mỗi lần gió bấc về, mái ngói, cột kèo cũng chẳng khác nào thân thể già nua, lục cục, vặn vẹo xương khớp. Từ cổng nhìn vào, gian giữa sáng nhất, có ban thờ, mấy cái ghế mây, chiếc đồng hồ cũ kim không còn nhích vẫn được bà lau mỗi ngày. Mùi thời gian trong căn nhà ấy nặng và dày, trộn giữa khói nhang, ẩm mốc, dầu gió và vỏ cam, vỏ bưởi bà treo để đuổi muỗi. Có dạo, bà từng đào sâu nửa mét ngay dưới nền nhà. Bà đinh ninh có vàng, ảo giác nhiều đêm nghe tiếng vàng “reo” từ lòng đất. Thư từ thành phố về, ngẩn người giữa nền đất bừa bộn, gạch vỡ, xi-măng vương vãi. Góc nhà, chum sành lăn nghiêng, trơ ra nửa miệng. “Không có gì đâu bà”, Thư từ từ gỡ cán xẻng khỏi tay bà. “Có chứ! Nghe rõ lắm. Vàng reo rồi vang như chuông. Cơ mà thôi, thôi!”. Bà ngồi thụp xuống nền nhà, thở hắt ra, nụ cười nhăn nhúm trước ánh mắt quả quyết của Thư. Bà ho khúc khắc suốt đêm. Trong giấc ngủ chập chờn, Thư mơ thấy cá voi, thân nhóng nhánh, mang trên lưng rất nhiều vết sẹo mà mắt nó trong suốt, sâu thẳm đến lạ kỳ.

Hà Nội vào đông. Sáng sớm, sương dày đến mức những hàng cây quanh hồ chỉ lờ mờ tựa nét chì nhạt. Thịnh chở cô chậm rãi trên con phố quen, mùi bánh mì mới ra lò trộn cùng hương cà-phê từ quán nhỏ đầu ngõ khiến lòng ấm thêm đôi chút. Nhưng hơi lạnh vẫn cứ luồn qua cổ áo, len lỏi tận da thịt như muốn nhắc Thư, đây là mùa của những khoảng trống. “Này, nghe đâu đang có nghiên cứu về gen chịu lạnh của cá voi đầu cong. Các nhà sinh học tin rằng, từ đó sẽ mở ra cách thức bảo vệ mô người trong quá trình cấy ghép đấy”, Thịnh rủ rỉ chuyện trò. Hồ nước như phản chiếu gương mặt u trầm, thấu cảm của cá voi khổng lồ. “Người thì không sửa được ADN, nhưng có thể biết cách tha thứ cho cả những điều không thể sửa”, lời Thịnh nói, bỗng khiến Thư nhớ về Quân.

*

Thư đang giúp bà gom lá khô trong vườn thì nghe tiếng xe dừng trước cổng. Là Quân. Anh gầy đi nhiều, mắt thâm quầng, khoác áo sẫm mầu. Thư đứng lặng. Mùi lá khô, rơm mục quyện vào hơi thở nặng trĩu của hai người. Quân nói khẽ, giọng run: “Anh về… chỉ muốn gặp em một lát thôi”. “Để làm gì?” - Thư hỏi, mắt ngước lên mái ngói. “Anh đã sống như kẻ mất trí. Ở đó, người ta không mơ, chỉ đếm tiền và đếm ngày. Hôm đọc tin về loài cá voi đầu cong, anh chợt nghĩ ngay đến em. Em từng nói muốn sống một ngày thật nguyên vẹn...”, Quân chậm rãi. Bà ngoại khẽ ho, giọng ngắt quãng: “Các con vào nhà nói chuyện cho đỡ gió, bà đun ấm nước”.

Bóng lưng bà lặng lẽ khuất dần, để lại khoảng sân rêu xám và hai người giữa bụi mưa lất phất. Thư quay lại, nhìn sâu vào mắt Quân: “Anh đến tìm em vì nhớ nhung, hay sợ cô đơn”. Câu hỏi bật ra như một nhát dao mảnh, để lộ ra điều cả hai đều tránh né. Quân hơi cúi đầu, vân vi: “Anh đã nghĩ về ngày mình rời đi. Nhưng càng đi xa, càng trống rỗng”. Gió thổi và như mắc kẹt trong hàng duối già. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, loang dần trên vai áo. Thư hít một hơi thật sâu, dịu dàng: “Em đã không còn trách anh nữa. Chỉ là… chúng ta không đủ niềm tin để bắt đầu lại”.

*

Thịnh ngồi bên cửa kính phản chiếu ánh sáng xanh lặng lẽ từ màn hình laptop. Tách cà-phê nguội đã lâu, hơi khói cuối cùng tan đi. Đồng hồ trên cổ tay anh vẫn rung nhịp quen thuộc: “Đã 23 giờ. Bạn chưa ngủ đủ 7 tiếng khuyến nghị”. Anh bật cười khẽ. Anh có thể đo được giấc ngủ, bước chân, nhịp tim, nhưng cũng không thể đo được nỗi cô đơn. Trên màn hình điện thoại, tin nhắn của Thư vẫn nằm im: “Cảm ơn đã nhắc, mình ổn”. Từng tiếng gọn gàng, như cánh cửa vừa khép, không mời ai bước vào. Anh nhìn màn hình rất lâu. Bên ngoài, mưa xiên xiên ánh đèn vàng phố sá. Thịnh nhớ Thư - cô gái có đôi mắt lúc nào nhìn ra xa, vượt khỏi những con số, chỉ tiêu, dự đoán.

Thịnh sinh ra ở một thị trấn nhỏ, mùa nào cũng lặng lẽ, mọi thanh âm đều bị hút vào sương sớm. Cha mẹ ly hôn khi Thịnh lên cấp hai. Cha ít nói, ngập đầu với những bản kế hoạch chi li và thước đo chính xác cho mọi điều. Mẹ rời đi, mang theo tất cả những gì mềm yếu, dịu dàng, cả tin. Thịnh được cha dạy sống sao cho đúng, cho đủ. Anh giỏi tính toán, lên kế hoạch, giỏi cả việc che giấu cảm xúc của mình. Sau này, làm việc ở mảng tư vấn dữ liệu, Thịnh càng trở nên công thức hơn. Gặp Thư, cô gái hay viết lách, thích lang thang chụp những đám mây, những hàng cây cổ thụ, những khuôn mặt xa lạ, anh dần nhận ra có những vùng không thể đo đếm được trong đời. Thịnh vừa bị hút vào thế giới ấy, vừa sợ bị mất kiểm soát, bị tổn thương nên vô thức lùi xa. Trong anh, tình cảm dành cho Thư giống như biến số lạc của phương trình, không thể giải, cũng không thể nguôi quên.

*

Thư trở lại căn hộ nhỏ, tháo giày, bước qua phòng khách ngổn ngang những tập hồ sơ, chiếc laptop vẫn sáng màn hình. Email mới, tin nhắn mới, bảng biểu KPI. Thế giới ngoài kia vẫn đang vận hành, lạnh lùng, logic, không ngừng nghỉ. Cô mở cửa sổ. Bầu trời đặc quánh, mờ đục. Ở tầng cao này, mọi âm thanh đều lọc qua lớp kính dày và trở nên trống rỗng. Điện thoại rung. Tin nhắn từ Thịnh: “Đến giờ ngủ rồi, đừng thức khuya nhé!”.

Quân từng hứa yêu cô đến cùng, giờ lại lạc trong những con số giữa đêm mất ngủ ở thành phố khác. Anh từng nói muốn sống chậm như cá voi nhưng rồi cũng đã kịp chậm lại, sợ bỏ lỡ, sợ tụt sau, sợ trống trải. Về khuya, thành phố như một sinh vật khổng lồ đang thở, mỗi tòa nhà là một buồng phổi, mỗi ô cửa là nhịp đập rung rung. Thư hay tưởng tượng nếu có con cá voi bơi dưới lòng thành phố, nó sẽ cảm thấy thế nào?

Chuông cửa khẽ vang, tách Thư ra khỏi quãng mơ hồ. Thịnh đứng đó. Ướt mưa, không áo khoác, không giày thể thao, cũng chẳng còn chiếc đồng hồ quen thuộc trên cổ tay. Anh đứng im, thở nhẹ, khuôn mặt Thịnh không còn vẻ bình thản thường ngày mà có gì đó mềm đi, thật đến mức khó chịu. “Thịnh làm sao vậy?”, Thư hỏi, giọng hơi lạc đi. Thịnh khẽ lắc đầu: “Không sao cả. Chỉ là… anh mệt!”. Câu nói trượt vào im lặng, thay lời thú nhận. Thư mở cửa, anh bước vào, mùi mưa lạnh trộn hương mùi cà-phê nguội trong phòng. “Anh bỏ đồng hồ ở nhà, anh muốn biết thời gian trôi thế nào khi không bị đếm”, Thịnh nói chậm rãi.

Thư ngồi xuống ghế, nhìn ra ô cửa sổ còn đọng nước. Thành phố mờ đi, những tòa nhà trông như những chiếc hộp sáng lập lòe, bí ẩn. “Có lẽ ai cũng phải đi qua giai đoạn thế này. Nhưng đến một lúc nào đó, ta sẽ thấy, đáng sợ nhất là ta đã quen với nỗi cô đơn”. Thịnh nhìn cô. Bao năm vẫn là ánh mắt ấy, nhưng bây giờ ấm áp như có lửa: “Không muốn quen nữa, thì có sao không?”.

Mưa mịn như tơ và ở phía xa, cá voi đầu cong đang trồi lên, lưng phủ vệt sáng bạc. Thịnh cũng dõi theo mưa ngoài cửa kính. Có lẽ, anh cũng nhìn thấy sinh vật ấy. Nó đang buông mình sâu dần vào làn nước trong xanh…

Có thể bạn quan tâm

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

Gần 75 tuổi, bà Bài vẫn giữ nguyên “danh hiệu” làm cá giỏi nhất chợ, khách nào ghé cũng khen.

Bà lão ở chợ cá Thanh Hà

Ghé Hội An, ngoài dạo phố cổ ăn mấy món quen, uống ly nước mát, tôi luôn dành thời gian thăm chợ, tìm chút quà quê đem về phố. Lần nọ, lục tục từ 2 giờ sáng, vừa kịp xem cảnh chợ cá Thanh Hà nhộn nhịp bên sông Thu Bồn. Ở đó, tôi gặp bà Bài, người gắn đời mình với nghề bán cá hơn 60 năm ròng.

Xinh xắn những món đồ len Đà Lạt.

Đan những sợi ký ức

Lâu rồi, ngày tôi còn bé thơ, chìm trong cái lạnh bồng bềnh của xứ thông, bên ô cửa những ngôi nhà gỗ lúp xúp, hình bóng những người phụ nữ ngồi đan áo len luôn đem đến cho tôi cảm giác mình là chú ngựa nhỏ dừng chân trên thảo nguyên bình yên.

Căn nhà trình tường của Xuy

Căn nhà trình tường của Xuy

Ly Xá Xuy gửi cho tôi cái ảnh đường mới ở Y Tý (Lào Cai), bảo Y Tý sắp xong đường rồi. Sẽ là một con đường nhựa thênh thang, rộng gấp đôi đường cũ. Đường mới, theo quy hoạch, sẽ vạt qua hơn một nửa đất nhà Xuy, nơi cậu đang dựng homestay Y Tý Clouds đông khách nhất nhì chỗ này.

Ảnh: K.MINH

Giặt chiếu cầu ao

“Giặt chiếu cầu ao” dường như đã trở thành “cổ tích”, giờ thì chẳng có ai đem chiếu ra cầu ao mà giặt. Giờ thì làng xóm cũng chẳng còn có mấy những chiếc ao bèo mà ở bên bờ luôn có một chiếc cầu ao, kha khá thì cầu ao xây gạch, giản dị thì cầu ao được bắc bằng mấy thanh tre ghép lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Mảnh gương chưa vỡ

Hòa về quê vào một ngày cuối năm, khi chiếc vé máy bay Sài Gòn - Chu Lai còn chưa nguội lạnh trên tay. Làng Phổ Phong vẫn nằm yên bên con đường đá, nhưng căn nhà nhỏ nơi bà ngoại từng sống đã lụp xụp đến đau lòng. Mẹ Hòa, sau mười năm góa bụa, sống lặng lẽ như một cái bóng.

Làm bánh trôi cúng Tết. Ảnh: VĂN THÀNH CHƯƠNG

Người ở Sín Thầu

Đã có một thời, từng toán “phượt thủ” kéo nhau rùng rùng đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam.

Ảnh: SONG ANH

Mãn đình hồng trước hiên nhà cũ

Đông đã về thật rồi. Những luồng gió len lỏi qua triền đồi, khẽ lùa vào mái tóc, mang theo một mùi ẩm ướt, ngai ngái của đất trời trước khi chạm lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Hương sắc muộn mùa

“Anh lại phải vào Tây Nguyên vì dự án trong ấy đang phát sinh một số vấn đề”. Khang vừa nhét mấy bộ quần áo vào va-li vừa nói như thanh minh.

Đôn Ki-hô-tê, cát và đêm

Dãy nhà san sát, lởm chởm bên mép nước. Lòng sông mở ra rộng thênh thang, phẳng lặng đến mức tưởng như có thể bước qua mà không ướt chân. Sông Hồng luôn biết cách khởi đầu theo một kiểu khác, không còi xe, không những đoàn thuyền ngược xuôi, chỉ còn thứ im lặng lơ lửng như cơn ngủ chuẩn bị vào giấc.

Bữa cơm mùa gặt.

Nhớ cơm mới ngày mùa

Những chiều nắng rựng lên vài cơn the thắt. Ba ngồi chỗ hiên tay đong đưa ca nước chè, ngó lên phía cây cam trước sân.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chạy trước tử thần

Cần gạt nước đã ở mức độ làm việc tối đa mà không xua được nước mưa ào ạt tuôn lên mặt kính.

Ayun Pa ngày lũ

Là nước. Nhưng lũ về khiến bờ sông tan hoang, bãi bờ rách nát. Nhưng nước về, cỏ cây quên đi ngày nắng hạn, cần mẫn vá víu đôi bờ. Ngày tôi đến Ayun Pa (Gia Lai), thị xã nhỏ bên dòng sông Ba, một vùng chuyển tiếp giữa Tây Nguyên và duyên hải, chênh vênh bên những khô cằn.

Ảnh: SONG ANH

Một thời... áo vá

Những cơn gió se se đã gõ cửa hiên nhà, nhắc tôi rằng phải soạn sửa tủ áo quần cho con. Tôi lôi từng chồng áo len, áo khoác dày ra gấp gọn, xếp thành hàng ngay ngắn.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Chiếc hộp gỗ

Bóng núi như tấm áo choàng đen thẫm phủ lên những mái nhà sàn cheo leo. Mối rừng ùa ra từng đám béo mẫm, trắng xóa. Chúng bay chán chê rồi đậu kín mặt đất, bãi cỏ, cành cây… Mối chưa kịp tản đi thì chuồn chuồn lại kéo về đàn đàn lũ lũ. Mất điện. Mưa xối xả. Gió điên cuồng gầm rú. Cây cối đổ gãy răng rắc.

Chợ đêm sinh viên ở làng đại học. Ảnh: VNE

Quán lẩu “ký ức”

20 năm về trước, ở “Làng đại học Thủ Đức” có một quán lẩu mà đám sinh viên nghèo luôn thuộc nằm lòng. Quán bình dân, bán đúng hai món lẩu giá rẻ với đa phần khách là sinh viên, gọi món thì ít, xin thêm thì nhiều.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Kệ sách ở đảo X

Trong túi xách ra đảo X đợt đó của ông giáo chỉ có ba bộ đồ thay đổi, còn lại là sách.

Họ đi xin nhưng chẳng lấy cho mình

Họ đi xin nhưng chẳng lấy cho mình

Hà Nội một ngày mưa bão, tôi nhận điện thoại từ Mỹ Anh - một người bạn học, “trên Ngọc Chiến họ alo, muốn xin cái nhà ăn cho các cháu. Anh đi thực địa được không?”. Ngọc Chiến, là một xã của huyện Mường La, Sơn La trước đây, nằm giữa núi rừng Hoàng Liên, giáp ranh với Mù Cang Chải (Yên Bái).

Ảnh: HẢI ANH

Thả một hòn đá xuống dòng sông

Cửa sổ nhà tôi mở góc nhìn ra một góc phố đông đúc, nhộn nhịp. Ngày ngày, nhìn dòng xe chen chúc như những đàn kiến hối hả chạy trốn trước cơn mưa, tôi tự hỏi: Ngoài kia mọi người vội vàng như thế, nếu mình sống chậm lại, liệu có bị bỏ rơi ở phía sau?

Minh họa: NGUYỄN MINH

Bến lang thang

Cuối chiều, xe dạt về vùng ven thành phố, Quan ôm chiếc võng vào rừng tràm, cột nó lên thả mình lắc lư, hát vài câu rồi ngủ vùi lúc nào không biết. Khi bị đánh thức bởi người đàn ông da ngăm đen, tay lăm lăm máy cưa, chân đi giày dân quân bó chắc quần vải anh mới chợt tỉnh.

Thu chạm miền biên viễn

Đó là miền đất thẳm sâu thương nhớ, với những ai từng ở nơi này, đã đi quá xa bây giờ trở lại.