Con đường mòn biên giới

Con đường nhỏ bắt đầu bằng một ngã rẽ men theo vườn nhà dân. Một người đàn ông ngồi ngay ngắn bên lối đi, thu của mỗi người qua lại vài đồng lẻ. Nếu không có chỉ dẫn, chẳng ai biết đến con đường này. Dốc mỗi lúc một gắt. Dòng người ngược chiều lặng lẽ đi xuống, lưng oằn gánh hàng, mồ hôi đổ thành vệt trên gò má lạnh.

Tiếng dép, tiếng thở, tiếng hàng va vào đá vang lên trong gió. Nhưng lạ thay, chẳng ai chen, chẳng ai dừng. Dòng người cứ thế tuôn chảy giữa lớp bụi mỏng của đất và đá, như một nhịp sinh hoạt đã tồn tại từ rất lâu.

Chiều cuối năm, cái lạnh cắt da cắt thịt phủ lên mọi vật thứ ánh sáng nhờ nhờ của mùa đông. Trên chuyến xe khách cũ kỹ, vài chị gái nhỏ nhắn đang rôm rả. Phía sau, vài cậu sinh viên, ánh mắt không giấu nổi sự mong đợi vì sắp được về nhà nghỉ Tết. Ai cũng có điểm đến rõ ràng trên chuyến xe ấy, trừ một người ngồi cuối, luôn cúi đầu, im lặng.

Dạo gần đây, người ta nói nhiều về hoạt động vận chuyển hàng trôi nổi. Càng gần Tết, dòng chảy ấy càng ồ ạt đổ về thành phố lớn. Người tiêu dùng vẫn thường “chép miệng” vì… cạn ví. Ở thời buổi này, thu nhập luôn khó đuổi kịp nhu cầu. Chiếc máy ảnh lôi ra khỏi túi, dấu hiệu duy nhất chỉ ra một người phóng viên.

Đó là con đường mòn đi vòng qua cửa khẩu, nơi người lạ hiếm khi xuất hiện. Ngày thường chỉ có người địa phương và dân đánh hàng qua lại. Mỗi ngày, hàng trăm chuyến hàng lặng lẽ đi qua đó, đều đặn như một thói quen. Cậu phóng viên biết mình không thuộc về nơi ấy, nhưng vẫn đi. Đó là chuyến tác nghiệp đầu tiên của cậu. Một chuyến đi thật xa nhà, chỉ với suy nghĩ ngây thơ, cứ đi rồi nghề gợi mở.

Mặt trời đứng bóng, con đường mòn dốc dần ở một nơi nào đó sát biên giới. Bóng người loạng choạng, bước chân lạc nhịp. Một tảng đá to hơn đầu người bất ngờ rơi xuống bờ vực sát lối đi. Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa sườn núi. Không một ánh mắt ngước nhìn. Dòng người vẫn bước đều. Từ trên cao có thể nhìn rõ trạm kiểm soát chính ngạch phía dưới, ồn ào, hợp pháp, hoạt động như thường lệ. Nó tồn tại song song, dường như chẳng liên quan gì đến đoàn người đang lặng lẽ đi vòng qua mình. Hai bức tranh tưởng như đối lập, cuối cùng lại hòa vào nhau trong cùng một sắc màu.

Đến điểm cao nhất, một bãi đất trống hiện ra. Người ngồi, người nằm la liệt giữa đống hàng hóa ngổn ngang. Vài quán nước dựng tạm phục vụ khách qua đường. Phần lớn là những người bốc vác thuê, còn lại lác đác chủ hàng, khách vãng lai. Cậu phóng viên bình thản ngồi xuống một góc và lần đầu thấy mình lạc nhịp. Không phải vì mệt, cũng không hẳn vì sợ. Chỉ là cảm giác đứng sai chỗ.

Tiếng cửa màn chập vang lên khe khẽ. Chiếc máy ảnh giấu trong túi chéo bỗng nặng hơn. Có cảm giác mỗi phút giây đi qua lại thêm một ánh nhìn dừng lại lâu hơn bình thường. Cậu cúi đầu trong im lặng. Chén trà trước mặt nguội ngắt. Tiếng máy đã dừng hẳn, thay bằng tiếng nhịp tim dồn. Giữa dòng người hôm đó, người ta thấy một người bước nhanh như muốn chạy. Gió núi kéo theo những giọt mồ hôi lạnh.

Chuyến xe muộn quay về Thủ đô, lác đác vài hành khách. Người ta vẫn thấy cậu phóng viên đó, chọn cho mình ghế ngồi phía cuối. Nhưng tấm ảnh vẫn chưa kịp mở. Chiếc ba-lô ôm gọn trong lòng, nét mặt như già thêm vài tuổi. Hình hài thành phố nơi cậu ra đi thấp thoáng phía cuối con đường. Mùi bánh chưng thoảng bay.

Nhiều năm sau, trong tòa soạn cũ kỹ, mái tóc hoa râm nghiêng nghiêng bên bàn làm việc. Ai đó đã kể với tôi, con đường đó giờ đã không ai đi lại vì bị kiểm soát. Cậu phóng viên trẻ ngày đó cũng không còn. Chỉ còn tôi ngồi đây với ký ức xa xôi và hình bóng một thời nhiệt huyết. Có lẽ chuyến đi năm đó có bài viết, mọi chuyện sẽ khác. Nhưng rồi thành phố lên đèn, tôi để rơi ánh nhìn qua khung cửa sổ. Phố đông người, chiều cuối năm. Tôi về nhà.

Có thể bạn quan tâm

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Mùi ký ức lan tiêu đã chín

Có những buổi sáng, vừa mở cửa sổ, tôi chợt thấy thoang thoảng một làn hương dịu ngọt như mùi chuối chín. Hóa ra, cây lan tiêu nhà hàng xóm đã vào mùa. Mùi hương ấy không gắt gỏng, chẳng nồng nàn, chỉ như một hơi thở lướt qua.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Ngựa hồng qua dốc mây

Ngày trước tôi đã lỡ cuộc đi bộ với Sương lên đỉnh núi, giờ là lúc tôi hoàn thành việc này, cũng để có cái nói với Sương lúc gặp lại.

Ảnh: SONG ANH

Trở lạnh

Tôi nhớ những ngày trời trở lạnh. Gió mùa ập đến như đánh úp, mới buổi sáng còn nắng oi nắng ả mà giữa buổi gió đã lục lọi khắp ngóc ngách trong vườn.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Giấc mơ

Đêm. Thành phố đã ngủ. Thư mơ thấy mình trôi giữa đại dương loa lóa. Giữa vùng nước sâu, buốt lạnh, cô gặp cá voi khổng lồ lững lờ bơi tới. “Ta đã qua hai trăm mùa đông. Ngươi thì muốn sống bao lâu?”, câu hỏi vang vang trong nước. Thư chẳng biết làm gì ngoài mỉm cười. Mà nụ cười chưa kịp tỏa ra cũng đã ngập đầy nước.

Biếm họa nhân vật của họa sĩ Dũng Choai.

Nhà báo “chân quê”

Phòng làm việc của anh ở trong cùng hành lang tầng ba cơ quan mặt trận tỉnh Nam Định cũ. Trên lan-can trước cửa, phía dưới tấm biển văn phòng đại diện đã bạc mầu vì nắng mưa, là chậu hoa nho nhỏ và một cái xô đựng… điếu cày.

Ảnh: BẮC SƠN

Mì quảng bình dân ba sao

Dạo một vòng quanh thành phố Đà Nẵng, những con đường ồn ào, tấp nập của khách du lịch, hầu hết khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều đầy ắp bóng người.

Minh họa: ĐOÀN ĐỨC HÙNG

Món quà của ông già Noel

Lâm rời khỏi công ty khi trời đã tối đen. Mùa đông ngày ngắn đêm dài. Mới hơn 5 giờ chiều, hoàng hôn đã ý nhị nhường chỗ cho màn đêm.

Gần 75 tuổi, bà Bài vẫn giữ nguyên “danh hiệu” làm cá giỏi nhất chợ, khách nào ghé cũng khen.

Bà lão ở chợ cá Thanh Hà

Ghé Hội An, ngoài dạo phố cổ ăn mấy món quen, uống ly nước mát, tôi luôn dành thời gian thăm chợ, tìm chút quà quê đem về phố. Lần nọ, lục tục từ 2 giờ sáng, vừa kịp xem cảnh chợ cá Thanh Hà nhộn nhịp bên sông Thu Bồn. Ở đó, tôi gặp bà Bài, người gắn đời mình với nghề bán cá hơn 60 năm ròng.

Xinh xắn những món đồ len Đà Lạt.

Đan những sợi ký ức

Lâu rồi, ngày tôi còn bé thơ, chìm trong cái lạnh bồng bềnh của xứ thông, bên ô cửa những ngôi nhà gỗ lúp xúp, hình bóng những người phụ nữ ngồi đan áo len luôn đem đến cho tôi cảm giác mình là chú ngựa nhỏ dừng chân trên thảo nguyên bình yên.

Căn nhà trình tường của Xuy

Căn nhà trình tường của Xuy

Ly Xá Xuy gửi cho tôi cái ảnh đường mới ở Y Tý (Lào Cai), bảo Y Tý sắp xong đường rồi. Sẽ là một con đường nhựa thênh thang, rộng gấp đôi đường cũ. Đường mới, theo quy hoạch, sẽ vạt qua hơn một nửa đất nhà Xuy, nơi cậu đang dựng homestay Y Tý Clouds đông khách nhất nhì chỗ này.

Ảnh: K.MINH

Giặt chiếu cầu ao

“Giặt chiếu cầu ao” dường như đã trở thành “cổ tích”, giờ thì chẳng có ai đem chiếu ra cầu ao mà giặt. Giờ thì làng xóm cũng chẳng còn có mấy những chiếc ao bèo mà ở bên bờ luôn có một chiếc cầu ao, kha khá thì cầu ao xây gạch, giản dị thì cầu ao được bắc bằng mấy thanh tre ghép lại.

Minh họa: ĐẶNG TIẾN

Mảnh gương chưa vỡ

Hòa về quê vào một ngày cuối năm, khi chiếc vé máy bay Sài Gòn - Chu Lai còn chưa nguội lạnh trên tay. Làng Phổ Phong vẫn nằm yên bên con đường đá, nhưng căn nhà nhỏ nơi bà ngoại từng sống đã lụp xụp đến đau lòng. Mẹ Hòa, sau mười năm góa bụa, sống lặng lẽ như một cái bóng.

Làm bánh trôi cúng Tết. Ảnh: VĂN THÀNH CHƯƠNG

Người ở Sín Thầu

Đã có một thời, từng toán “phượt thủ” kéo nhau rùng rùng đi khắp hang cùng ngõ hẻm ở Việt Nam.

Ảnh: SONG ANH

Mãn đình hồng trước hiên nhà cũ

Đông đã về thật rồi. Những luồng gió len lỏi qua triền đồi, khẽ lùa vào mái tóc, mang theo một mùi ẩm ướt, ngai ngái của đất trời trước khi chạm lạnh.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Hương sắc muộn mùa

“Anh lại phải vào Tây Nguyên vì dự án trong ấy đang phát sinh một số vấn đề”. Khang vừa nhét mấy bộ quần áo vào va-li vừa nói như thanh minh.

Đôn Ki-hô-tê, cát và đêm

Dãy nhà san sát, lởm chởm bên mép nước. Lòng sông mở ra rộng thênh thang, phẳng lặng đến mức tưởng như có thể bước qua mà không ướt chân. Sông Hồng luôn biết cách khởi đầu theo một kiểu khác, không còi xe, không những đoàn thuyền ngược xuôi, chỉ còn thứ im lặng lơ lửng như cơn ngủ chuẩn bị vào giấc.

Bữa cơm mùa gặt.

Nhớ cơm mới ngày mùa

Những chiều nắng rựng lên vài cơn the thắt. Ba ngồi chỗ hiên tay đong đưa ca nước chè, ngó lên phía cây cam trước sân.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Chạy trước tử thần

Cần gạt nước đã ở mức độ làm việc tối đa mà không xua được nước mưa ào ạt tuôn lên mặt kính.

Ayun Pa ngày lũ

Là nước. Nhưng lũ về khiến bờ sông tan hoang, bãi bờ rách nát. Nhưng nước về, cỏ cây quên đi ngày nắng hạn, cần mẫn vá víu đôi bờ. Ngày tôi đến Ayun Pa (Gia Lai), thị xã nhỏ bên dòng sông Ba, một vùng chuyển tiếp giữa Tây Nguyên và duyên hải, chênh vênh bên những khô cằn.

Ảnh: SONG ANH

Một thời... áo vá

Những cơn gió se se đã gõ cửa hiên nhà, nhắc tôi rằng phải soạn sửa tủ áo quần cho con. Tôi lôi từng chồng áo len, áo khoác dày ra gấp gọn, xếp thành hàng ngay ngắn.

Minh họa: NGUYỄN VÂN CHUNG

Chiếc hộp gỗ

Bóng núi như tấm áo choàng đen thẫm phủ lên những mái nhà sàn cheo leo. Mối rừng ùa ra từng đám béo mẫm, trắng xóa. Chúng bay chán chê rồi đậu kín mặt đất, bãi cỏ, cành cây… Mối chưa kịp tản đi thì chuồn chuồn lại kéo về đàn đàn lũ lũ. Mất điện. Mưa xối xả. Gió điên cuồng gầm rú. Cây cối đổ gãy răng rắc.

Chợ đêm sinh viên ở làng đại học. Ảnh: VNE

Quán lẩu “ký ức”

20 năm về trước, ở “Làng đại học Thủ Đức” có một quán lẩu mà đám sinh viên nghèo luôn thuộc nằm lòng. Quán bình dân, bán đúng hai món lẩu giá rẻ với đa phần khách là sinh viên, gọi món thì ít, xin thêm thì nhiều.

Minh họa: NGUYỄN MINH

Kệ sách ở đảo X

Trong túi xách ra đảo X đợt đó của ông giáo chỉ có ba bộ đồ thay đổi, còn lại là sách.

Họ đi xin nhưng chẳng lấy cho mình

Họ đi xin nhưng chẳng lấy cho mình

Hà Nội một ngày mưa bão, tôi nhận điện thoại từ Mỹ Anh - một người bạn học, “trên Ngọc Chiến họ alo, muốn xin cái nhà ăn cho các cháu. Anh đi thực địa được không?”. Ngọc Chiến, là một xã của huyện Mường La, Sơn La trước đây, nằm giữa núi rừng Hoàng Liên, giáp ranh với Mù Cang Chải (Yên Bái).

Ảnh: HẢI ANH

Thả một hòn đá xuống dòng sông

Cửa sổ nhà tôi mở góc nhìn ra một góc phố đông đúc, nhộn nhịp. Ngày ngày, nhìn dòng xe chen chúc như những đàn kiến hối hả chạy trốn trước cơn mưa, tôi tự hỏi: Ngoài kia mọi người vội vàng như thế, nếu mình sống chậm lại, liệu có bị bỏ rơi ở phía sau?

Minh họa: NGUYỄN MINH

Bến lang thang

Cuối chiều, xe dạt về vùng ven thành phố, Quan ôm chiếc võng vào rừng tràm, cột nó lên thả mình lắc lư, hát vài câu rồi ngủ vùi lúc nào không biết. Khi bị đánh thức bởi người đàn ông da ngăm đen, tay lăm lăm máy cưa, chân đi giày dân quân bó chắc quần vải anh mới chợt tỉnh.