Cứu sông ngòi ô nhiễm - cách nào?

Sông ngòi bị ô nhiễm nặng nề là thực trạng nhức nhối diễn ra từ nhiều năm qua trên cả nước, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống người dân. Dù đã có nhiều dự án cải tạo, cải thiện nguồn nước được triển khai, song, hầu hết các dự án đều chưa thật sự phát huy hiệu quả. Cách nào để các dòng chảy thật sự là nguồn sống trong lành cho môi trường và con người? Đó vẫn đang là câu hỏi lớn treo lơ lửng...
Sông Cầu đoạn chảy qua Bắc Ninh phải tiếp nhận nhiều nguồn nước thải chưa được xử lý từ các làng nghề. Ảnh: VĂN CHƯƠNG
Sông Cầu đoạn chảy qua Bắc Ninh phải tiếp nhận nhiều nguồn nước thải chưa được xử lý từ các làng nghề. Ảnh: VĂN CHƯƠNG

Kỳ 1: Khi dòng sông không... chảy

Sông ngòi, kênh rạch nghẽn dòng, sền sệt mầu đen và ngập rác thải... là hình ảnh có thể bắt gặp ở nhiều địa phương như Hà Nội, Bắc Ninh, Hải Dương, Hà Nam… Dẫu cơ quan chức năng đã thực hiện các giải pháp, song vẫn chưa đủ để “chữa bệnh” cho những con sông đang hấp hối.

Lững lờ những “dòng đen”

“Lâu lắm rồi chưa được thấy một ngày sông thôi nặng mùi”, ông Lê Văn Việt, người dân ở phường Láng Thượng (Đống Đa, Hà Nội) đã thốt lên như thế khi nói về Tô Lịch, con sông xưa kia từng đi vào thơ ca, nhạc họa. Trong các tài liệu địa chí, lịch sử đều viết rằng Tô Lịch là một tuyến sông quan trọng, là một cạnh của “tứ giác nước Thăng Long” bao quanh kinh đô Thăng Long xưa, vừa là nơi người dân đánh bắt cá, vừa là tuyến đường vận tải thủy. Vào thời cụ thân sinh ra bố ông Việt, người dân trong khu vực vẫn tắm táp, gánh nước về tưới cho những vườn rau húng xanh ngát. Giờ đây, Tô Lịch chẳng khác gì dòng sông chết, lúc nào cũng một mầu nước đen, dẫu ngày nắng hay ngày mưa.

Ở Hà Nội, sông Sét, Kim Ngưu, Nhuệ cũng có số phận tương tự. Đặc biệt, sông Nhuệ còn bị lấn chiếm, đổ phế thải, vật liệu xây dựng làm nghẽn đặc dòng nước. Ở địa phận tỉnh Hà Nam, sông Nhuệ cũng được “tiếp thêm” nguồn nước thải chưa được xử lý triệt để. Suốt nhiều năm, phóng viên đã làm việc với các cơ quan chức năng của huyện Thanh Oai, huyện Thanh Trì, nhưng chỉ nhận được những câu trả lời chung chung. Đến nay vẫn chưa có một phương án tối ưu khơi dòng Nhuệ Giang.

Sông Đáy đoạn chảy qua Hà Nội bắt nguồn từ xã Vân Nam (huyện Phúc Thọ), qua một số quận, huyện của Hà Nội, chảy xuống Hà Nam, rồi thành ranh giới tự nhiên giữa Ninh Bình và Nam Định trước khi đổ ra Biển Đông tại cửa Đáy cũng chẳng khả quan hơn. Theo báo cáo của Trung tâm Quan trắc Tài nguyên và Môi trường (Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Hà Nam), nước sông Nhuệ và sông Đáy tại cống Nhật Tựu (huyện Kim Bảng) cho thấy nồng độ chất ô nhiễm amoni đều vượt ít nhất là 53 lần quy định, còn hàm lượng oxy hòa tan trong nước đều thấp hơn ít nhất 3,3 lần giới hạn cho phép.

Bắc Hưng Hải, công trình thủy lợi quan trọng, từng nổi tiếng một thời, đảm nhận việc tưới tiêu cho cả một vùng trồng hoa màu rộng lớn thuộc bốn địa phương Hà Nội, Bắc Ninh, Hưng Yên và Hải Dương cũng đã bị “nhuộm mầu” đen kịt, ngập đầy rác thải.

Sông Cầu, Ngũ Huyện Khê trở thành nỗi nhức nhối của người dân ở Bắc Ninh mà bao năm không được “chữa trị” hiệu quả. Ở các địa phương khác, hệ thống sông ngòi, kênh rạch cũng đang oằn mình vì phải tiếp nhận nguồn nước ô nhiễm: sông Phó Đáy (Vĩnh Phúc), sông Trà Giang, sông Mã (Thanh Hóa), Kênh Ba Bò (Bình Dương), lưu vực sông Đồng Nai, kênh Tham Lương-Bến Cát-rạch Nước Lên chảy qua nhiều quận của Thành phố Hồ Chí Minh…

Hệ thống sông ngòi, kênh rạch có tầm quan trọng vô cùng to lớn đối với đời sống con người, nhưng vì sao từng ngày, từng giờ bị đầu độc? Theo ông Nguyễn Minh Khuyến, Phó Cục trưởng Quản lý Tài nguyên nước (Bộ Tài nguyên và Môi trường), có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng báo động như hiện nay, trong đó, nước thải sinh hoạt hiện được xác định là nguồn gây ô nhiễm chính đối với các nguồn nước, đặc biệt là các lưu vực sông quan trọng. Đây là nguồn ô nhiễm lớn nhất và khó quản lý nhất. Đối với nước thải công nghiệp, mới kiểm soát và xử lý khoảng 89% lượng nước thải trong tổng số 280 khu công nghiệp; đối với các cụm công nghiệp, tỷ lệ này vẫn đang ở mức thấp (chỉ có khoảng 16,8% trong tổng số 698 cụm công nghiệp có hệ thống xử lý nước thải đi vào hoạt động). Một nguồn ô nhiễm khá nghiêm trọng bởi chứa nhiều hóa chất độc hại song lại hầu như chưa được xử lý là nước thải từ các làng nghề, được đổ trực tiếp ra hệ thống kênh rạch chung hoặc ra sông, tác động trực tiếp đến nguồn nước sinh hoạt và gây ô nhiễm không khí, làm giảm chất lượng sống của người dân nhiều địa phương có làng nghề.

Một thách thức lớn nữa, theo lãnh đạo Cục Quản lý Tài nguyên nước, đó là nước thải từ hoạt động chăn nuôi và trồng trọt. Đến hết năm 2023, cả nước có khoảng 3.308 trang trại trồng trọt, 12.349 trang trại chăn nuôi, 133 trang trại lâm nghiệp, 1.810 trang trại nuôi thủy sản, 2.060 trang trại tổng hợp. Lượng nước thải trong hoạt động chăn nuôi ước tính là 260,48 triệu m3 (tăng 4,5% so năm 2022). Đáng lo ngại, nước thải trồng trọt có chứa hóa chất bảo vệ thực vật, phân bón, là thành phần độc hại cho môi trường và sức khỏe con người. Ước tính mỗi năm có khoảng 70.000 kg và hơn 40.000 lít thuốc trừ sâu cùng khoảng 70.000 kg vỏ bao hóa chất không được xử lý xâm nhập vào môi trường, làm gia tăng mức độ ô nhiễm nguồn nước.

Cùng với sự gia tăng các nguồn gây ô nhiễm, theo nhiều chuyên gia phân tích, biến đổi khí hậu và việc thiếu các công trình có chức năng điều tiết, tạo dòng chảy cho các con sông làm cho tình trạng hạn hán, thiếu nước sông gia tăng, khiến cho ô nhiễm càng trở nên nghiêm trọng. Thêm vào đó, việc người dân thiếu ý thức xả chất thải bừa bãi vào các kênh mương, sông ngòi làm tắc nghẽn dòng chảy, khiến cho việc tiêu thoát nước càng khó khăn hơn.

Đoạn sông Nhuệ chảy qua huyện Thanh Trì vừa ô nhiễm, vừa bị lấn chiếm. Ảnh HẢI MIÊN

Đoạn sông Nhuệ chảy qua huyện Thanh Trì vừa ô nhiễm, vừa bị lấn chiếm. Ảnh HẢI MIÊN

Căn bệnh mạn tính và mục tiêu... trên giấy

Việc cải tạo, xử lý ô nhiễm các dòng sông, kênh rạch chưa bao giờ là dễ dàng. Nhiều con sông chỉ được “chẩn trị” một thời gian rồi bị bỏ rơi, lại có con sông càng được cải tạo thì càng ô nhiễm.

Có thể lấy câu chuyện của con sông Cầu là thí dụ. Ngày 28/7/2006, Thủ tướng Chính phủ ban hành Quyết định số 174/2006/QĐ-TTg, phê duyệt “Đề án Tổng thể bảo vệ và phát triển bền vững môi trường sinh thái, cảnh quan lưu vực sông Cầu” (gọi tắt là Đề án bảo vệ sông Cầu) với quan điểm giữ gìn chất lượng nước đi đôi bảo đảm đủ khối lượng nước, mục tiêu đến năm 2020 đưa “sông Cầu trở lại trong sạch”. Ngay sau đó, Ủy ban Bảo vệ môi trường lưu vực sông Cầu được thành lập để chỉ đạo, điều phối liên ngành, liên vùng, thống nhất thực hiện Đề án.

Tại Hội nghị tổng kết, đánh giá kết quả thực hiện Đề án bảo vệ sông Cầu tổ chức vào tháng 12/2020, Bộ Tài nguyên và Môi trường cho biết, ngoài những kết quả đạt được, vẫn còn không ít vướng mắc, như: vi phạm pháp luật bảo vệ môi trường trên lưu vực sông Cầu vẫn diễn biến phức tạp; các đơn vị sản xuất, kinh doanh hoạt động vi phạm với phương thức, thủ đoạn ngày càng tinh vi, nhằm đối phó với các cơ quan chức năng; ý thức trách nhiệm của một bộ phận lãnh đạo các cấp chính quyền còn chưa cao, còn nặng ưu tiên phát triển kinh tế mà xem nhẹ các yêu cầu bảo vệ môi trường.

Cơ quan chức năng xác định, lưu vực sông Cầu có hơn 4.000 nguồn thải là cơ sở sản xuất, kinh doanh, cụm, khu công nghiệp, làng nghề, bệnh viện, riêng tỉnh Bắc Ninh có gần 1.000 nguồn thải và nước thải từ làng nghề là một trong những tác nhân chính gây suy giảm chất lượng môi trường nước mặt. Từ đó đến nay, nước mặt sông Cầu vẫn chưa được cải thiện, gây bức xúc cho người dân sinh sống tại Bắc Ninh. Ông Nguyễn Văn Lai, người dân làng nghề giấy Phong Khê (thành phố Bắc Ninh) chia sẻ: “Có lúc, vì ô nhiễm, ngột ngạt, tôi ao ước thôi không giàu nữa!”. Nhiều người dân chung nỗi niềm, khi hằng ngày phải sống trong cảnh khói bụi và sông Ngũ Huyện Khê ô nhiễm trầm trọng.

Tại Hà Nội, nhiều năm qua, các cơ quan chức năng thực hiện các biện pháp giảm ô nhiễm hệ thống sông, hồ nội đô như kè bờ, thu gom một phần nước thải sinh hoạt, song, cũng chưa đem lại hiệu quả rõ rệt. Lý giải nguyên nhân, ông Ngô Thái Nam, Phó Chi cục trưởng Bảo vệ môi trường Hà Nội (Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội), cho biết:

Mỗi ngày, 90% của khoảng 400.000 m3 nước thải sinh hoạt và hơn 1.000 m3 rác thải không hề được xử lý, đổ thẳng vào các ao hồ, sông ngòi. Trong khi đó, Dự án nhà máy xử lý nước thải Yên Xá (xây dựng tại địa bàn huyện Thanh Trì) dự kiến bàn giao năm 2022, hiện vẫn chưa đi vào hoạt động. Bốn dự án khác tại Hà Đông, Sơn Tây, lưu vực tả sông Nhuệ và Yên Sở mới chỉ ở giai đoạn triển khai thủ tục đầu tư.

Cũng theo ông Ngô Thái Nam, nguồn lực đầu tư cho cải thiện môi trường sông ngòi trên địa bàn thành phố còn hạn chế. Theo quy hoạch chung của thành phố có xây dựng các nhà máy xử lý nước thải tập trung quy mô lớn, bảo đảm xử lý toàn bộ 100% lượng nước thải. Tuy nhiên, ngân sách của thành phố chưa đáp ứng được, nên những mục tiêu, công trình hết sức thiết yếu với đời sống dân sinh đó vẫn chỉ tồn tại trên... giấy!

Trước vấn đề này, PGS, TS Đào Trọng Tứ, Trưởng ban điều hành Mạng lưới sông ngòi Việt Nam lý giải thêm: Nguyên nhân chính là thiếu nguồn lực và sự quyết tâm của chính quyền địa phương. “Tôi xin nói rằng, nếu thành phố Hà Nội mà quyết tâm thì chắc chắn ít nhất sẽ cải tạo được sông Tô Lịch từ lâu rồi. Hà Nội là Thủ đô của cả nước, phải thực hiện trước. Chúng ta có hệ thống di sản sông, nhưng đã không gìn giữ và bảo vệ tốt để di sản ấy phát huy giá trị”.

(Còn nữa)

Kênh Bắc Hưng Hải bị ô nhiễm trầm trọng. Ảnh: THANH HÀ

Kênh Bắc Hưng Hải bị ô nhiễm trầm trọng. Ảnh: THANH HÀ

Kỳ 2: "Cắt ngọn" hay "cải tạo gốc"?

Có thể bạn quan tâm

Du khách nhí bên đầm sen ở Sơn Mỹ hôm nay. Ảnh: Hạnh Đỗ

Sen trên đất lửa

Mỗi sớm hè, đầm sen ở xóm Khê Thuận (xã Tịnh Khê, tỉnh Quảng Ngãi) lại rộn rã tiếng nói, cười. Người đến chụp ảnh. Người ngồi lặng bên bờ hít hương thơm còn vấn vít hơi sương. Thi thoảng có khách đường xa ngạc nhiên hỏi vì sao giữa vùng đất cát ven biển lại có một đầm sen rộng đến vậy. Rồi bất ngờ khi biết những bông sen đang xòe cánh này chỉ cách Khu chứng tích Sơn Mỹ chừng 1 km. Hơn nửa thế kỷ trước, trên vùng đất này là tiếng súng, tiếng khóc ai oán. Hôm nay, ở nơi từng là đất chết ấy, sen đang nở.

Người dân luôn phải đối mặt tình trạng được mùa mất giá. Ảnh: THANH SANG

Trăn trở vùng xoài

Nhiều xóm làng yên bình ở các xã Cam Lâm, Suối Dầu… được bao bọc bởi sự mát xanh của những vườn xoài. Từ nhiều năm nay, xoài là thứ quả ngọt ngào mang dấu ấn riêng khi nhắc đến Khánh Hòa, nhưng hiện nay việc tiêu thụ gặp nhiều khó khăn, ảnh hưởng rất lớn đến đời sống nông dân.

Hiện sản xuất của nông hộ thường nhỏ lẻ, phân tán và mang nặng tính kinh nghiệm. Ảnh: PHÚ TÂY

Hiểm họa từ “cái chết từ từ”

Có một câu hỏi, vì sao sau nhiều năm siết quản lý, thực phẩm không bảo đảm an toàn vẫn len lỏi từ ruộng đồng tới chợ, rồi xuất hiện trên mâm cơm người dân mỗi ngày?

Vẻ đẹp trầm lắng của Trí Nguyên giúp hòn đảo này được nhiều người yêu thích. Ảnh: HÀ ĐẠO

Lặng trầm Trí Nguyên

Trong các đảo ở vịnh Nha Trang, Trí Nguyên chỉ cách đất liền hơn một cây số, song hòn đảo nhỏ bình yên, giản dị này chưa bị ảnh hưởng bởi quá trình đô thị hóa. Mặc dù hoạt động du lịch đang phát triển, nhưng người dân vẫn mong gìn giữ lối ứng xử nền nã, cuộc sống bình dị và khung cảnh ôn hòa mà thiên nhiên ban tặng.

Những “bà thím” vốn tự ti nay đã tự tin giới thiệu, chia sẻ kinh nghiệm làm du lịch. Ảnh: Hợp tác xã du lịch cộng đồng Gò Cỏ

Lời của đá

Là vùng lõi của Văn hóa Sa Huỳnh - một trong ba nền văn minh cổ lớn của nước ta với niên đại hơn 2.500 năm - làng di sản Gò Cỏ (phường Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) mang một bí mật không được viết thành chữ,...

Hai kiện tướng Phạm Quang Thành (trái) và Đinh Đức Huy chia sẻ về nghề lái tàu. Ảnh: Diên Khánh

Tinh thần thép của tài xế hỏa xa

Người lái tàu được giao sứ mệnh là những người “cầm cương”, giúp cho mỗi hành trình dù gần hay xa được an toàn. Ngoài kinh nghiệm, sự tinh nhạy, họ phải có tinh thần thép để đối mặt với nhiều tình huống khẩn cấp.

Vẻ đẹp Lý Sơn, Quảng Ngãi. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

QUA MIỀN CỬA BIỂN

Người ta ví miền trung nước ta như cái ban-công của bán đảo Đông Dương nhìn ra biển, nơi có tuyến hàng hải đông đúc thứ nhì thế giới.

Ông Vũ Kim Điều, chiến sĩ Điện Biên kể về trận đánh mở màn vào “cánh cửa thép Him Lam” trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Nén tâm hương dưới trời Tây Bắc

Cách trung tâm chỉ huy của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ 2,5 km về phía Đông Bắc, chính là nơi ghi dấu trận đánh mở màn của bộ đội ta trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)

Thành phố phía đông

Tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, trong chương trình làm việc, Quốc hội cho ý kiến để tỉnh Đồng Nai trở thành thành phố Đồng Nai. Đây là một cột mốc rất quan trọng, đáng nhớ của đất và người Đồng Nai khi hội đủ các yếu tố trở thành thành phố trực thuộc Trung ương.

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Chiến sĩ Nhà giàn DK1/11 đón đại biểu lên thăm và làm việc.

Những bông hoa trên sóng

Các Nhà giàn DK1 (Tiểu đoàn DK1) không chỉ là pháo đài, cột mốc trên biển mà còn là biểu tượng của ý chí và lòng yêu nước. Nơi đó, mỗi chiến sĩ luôn khắc cốt ghi tâm câu nói của cha anh đi trước: “Bão tố có thể bẻ cong sắt thép nhà giàn, nhưng không thể bẻ cong ý chí người lính DK1”.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Những nhát búa phá đá mở đường, xuyên núi Xéo Sảng Lủng năm ấy. (Ảnh NVCC)

Tạc vào đá con đường Hạnh Phúc

Mùa xuân năm 1961, trong bài thơ mừng năm mới gửi đồng bào, đồng chí, chiến sĩ cả nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Mừng Việt Nam, mừng thế giới!/ Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh”. Đó là mùa xuân đầu tiên chúng ta thực hiện Nghị quyết Đại hội III (tháng 9/1960) của Đảng.
Lễ Thượng cờ tại Cột cờ A Pa Chải. (Ảnh Xuân Tư)

Vẹn nguyên tinh thần, ý chí Điện Biên

Tháng 5, từng con đường, ngõ phố trong thành phố Điện Biên Phủ lại kiêu hãnh thắp lên màu đỏ chói ngời của Quốc kỳ, của những biểu ngữ như hối giục người muôn phương tìm về nơi đây. Về với mảnh đất Điện Biên, về để thăm chiến trường xưa và cả những công trình mới, về để mỗi người con nước Việt cảm nhận sự chuyển mình mạnh mẽ của thành phố trẻ…
Trong ảnh: Nhân dân miền nam tham gia đấu tranh với Mỹ-ngụy trong Phong trào Đồng khởi. (Ảnh Tư liệu)

Kỳ 3: Những bài học sâu sắc, còn nguyên giá trị thời sự và thời đại

(Tiếp theo và hết)

“Đã nửa thế kỷ trôi qua, nhưng những bài học mà hoạt động binh vận trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước để lại vẫn còn nguyên giá trị thời sự, sâu sắc và cần được tiếp tục nghiên cứu, vận dụng trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước hiện nay” - PGS, TS Hồ Sơn Đài, giảng viên cao cấp, khoa Lịch sử, Trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh, khẳng định như vậy trong cuộc trao đổi với chúng tôi về những điều cần tiếp tục thực hiện để có thể xác định chính xác tầm vóc, ý nghĩa lớn lao của “mũi tiến công chiến lược” - binh vận.

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.