Hiểm họa từ “cái chết từ từ”

Có một câu hỏi, vì sao sau nhiều năm siết quản lý, thực phẩm không bảo đảm an toàn vẫn len lỏi từ ruộng đồng tới chợ, rồi xuất hiện trên mâm cơm người dân mỗi ngày?

Hiện sản xuất của nông hộ thường nhỏ lẻ, phân tán và mang nặng tính kinh nghiệm. Ảnh: PHÚ TÂY
Hiện sản xuất của nông hộ thường nhỏ lẻ, phân tán và mang nặng tính kinh nghiệm. Ảnh: PHÚ TÂY

“Vùng xám” từ những lời nói thật

Để tìm câu trả lời, chúng tôi đi qua bạt ngàn đồi chè ở xã Suối Hai dưới chân núi Ba Vì (Hà Nội) gặp ông Đào Minh D. và nhiều nông dân đã gắn bó với cây chè từ thời theo gia đình lên vùng đất này khai hoang những năm 1960. Giữa màu xanh mướt mắt của những luống chè trải dài theo sườn đồi, họ kể với chúng tôi về cách làm chè tồn tại suốt hàng chục năm nay: thấy sâu thì tự ra đại lý mua thuốc, tự pha, tự phun; muốn hái lúc nào thì hái, rồi đem ra chợ bán. “Cả đời làm chè, chúng tôi chưa từng thấy ai xuống tận nơi kiểm tra quy trình này có an toàn hay không, việc bán trà ra chợ cũng thế, mạnh ai nấy bán, mạnh ai nấy mua”, ông D. nói.

Một buổi sáng tháng 5/2026, chúng tôi vào các vùng trồng rau ở xã Hồng Vân, cách trung tâm Hà Nội không xa, trong vai những người đi tập thể dục ghé hỏi mua rau xanh “tươi ngon” tại ruộng. Giữa những luống mướp, rau cải xanh mướt, ông Hải, 64 tuổi, vừa tỉa lá vừa chỉ tay về đống rau chất ven bờ ruộng chờ thương lái đến chở “lên Hà Nội”, bán khắp các chợ đầu mối, các cửa hàng.

Nghe chúng tôi hỏi rau có phun thuốc không, người đàn ông cười thật thà: “Phun nhiều chứ. Sáng 9 giờ phun (thuốc trừ sâu), 3 giờ chiều có người đã nhổ rau đem bán. Cách làm đó, không phải là độc hại nữa, mà là quá độc hại”. Rồi ông bất ngờ nói nhỏ, như một lời thừa nhận: “Tôi đi ăn ngoài hàng quán gần như là không ăn rau. Vì mình đoán biết họ trồng bằng “công nghệ” nào. Tôi là người trồng rau, tôi thấy, quanh đây họ phun tưới độc hại ra sao. Ăn vào, tích tụ độc tố rồi mắc bệnh hiểm nghèo. Có khi, thèm “rau” lắm, tôi chỉ dám ăn vài thứ quả, củ mà khi chế biến có thể gọt vỏ”.

Một đại diện Ủy ban nhân dân xã Hồng Vân, thừa nhận tình trạng thực phẩm không rõ nguồn gốc, mất an toàn diễn ra không chỉ với rau, nông sản mà cả thịt lợn, hàng nhập lậu trà trộn ở chợ đầu mối. Về những bất cập trong sử dụng thuốc bảo vệ thực vật ngoài danh mục, phun tưới không bảo đảm thời gian cách ly, ông này kể, có trưởng thôn từng đề xuất một phương pháp “độc đáo” để chống lại tình trạng trên, trong cuộc họp dân, rằng: hộ nào sử dụng thuốc trừ sâu sai quy định thì người dân phát hiện sẽ đưa lên loa truyền thông của xã để răn đe. Vì xấu hổ, vì sợ bị “tố” dẫn tới hàng sản xuất ra không ai mua, nên bà con “làm sai” sẽ sợ mà phải tuân thủ.

Đó là một đề xuất rất đáng suy ngẫm và đặt ra bài toán về lực lượng giám sát, tuyên truyền về sản xuất thực phẩm an toàn sao cho hiệu quả hơn nữa. Thực tế, từ hơn 10 năm trước, theo Chỉ thị số 08/CT-UBND của Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội: đối với các trường hợp kiểm tra phát hiện các cơ sở vi phạm quy định về an toàn thực phẩm, thì cần kịp thời thông báo tên các cơ sở vi phạm trên đài phát thanh xã, phường để người tiêu dùng biết không sử dụng.

Còn ông Nguyễn Văn Chinh, Quản lý sản xuất Công ty TNHH Nông nghiệp tuần hoàn Kim Sơn (xã Đông Anh) cho rằng: Nguyên nhân sâu xa nằm ở bài toán chi phí và đầu ra. Làm rau sạch, chè sạch tốn công và tốn tiền hơn rất nhiều; chỉ riêng việc thuê nhân công nhổ cỏ đã đắt hơn nhiều so với phun thuốc diệt cỏ. Nhưng khi đưa ra chợ đầu mối, nông sản làm an toàn nhiều khi lại không xanh mướt, đẹp mã bằng hàng phun thuốc nên bị ép giá. “Nếu làm sạch mà bán không ai mua, hoặc giá thấp hơn hàng thường, bà con rất khó theo đuổi”, ông Chinh nói.

Nhiều đơn vị quản lý, thiếu đầu mối chịu trách nhiệm

Sau chuyến đi giám sát thực tế về an toàn thực phẩm tại nhiều địa phương hồi tháng 4/2026, đại biểu Nguyễn Ngọc Sơn (Ủy viên Thường trực Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường của Quốc hội) chia sẻ: “Phải khẳng định pháp luật hiện nay không phải là không có quy định đầy đủ về vấn đề an toàn thực phẩm. Trong khi hệ thống quản lý hiện nay tương đối phát huy hiệu quả ở khu vực sản xuất có tổ chức, có tiêu chuẩn, truy xuất và chịu áp lực cao từ thị trường xuất khẩu; nhưng lại chưa đủ mạnh ở khu vực gốc của chuỗi cung ứng, tức là sản xuất nông hộ nhỏ lẻ, phân tán, còn nặng tính kinh nghiệm, nơi sản phẩm đi trực tiếp ra chợ dân sinh và đi thẳng vào bữa ăn hằng ngày của người dân”.

1000008217.jpg
Đại biểu Quốc hội Nguyễn Ngọc Sơn (thứ 2 từ trái sang) cùng đoàn công tác, trong chuyến đi kiểm tra, giám sát về an toàn thực phẩm gần đây.

Cũng theo ông Sơn, trong dự thảo Luật An toàn thực phẩm (sửa đổi), chúng ta phải có tầm nhìn rộng hơn, không chỉ hoàn thiện quy định trên giấy, mà phải thiết kế được một cơ chế kiểm soát thật sự đi được đến tận khu vực sản xuất nhỏ lẻ. Vấn đề lúc này không phải là thiếu lực lượng quản lý an toàn thực phẩm, mà là quản lý đang bị chia cắt theo từng khâu. Ngành nông nghiệp quản lý vật tư, thuốc bảo vệ thực vật và sản xuất ban đầu; ngành công thương quản lý lưu thông, chợ và phân phối; ngành y tế quản lý bếp ăn, trường học, bệnh viện. Mỗi khâu đều có người quản, nhưng cả chuỗi lại thiếu một đầu mối chịu trách nhiệm đến cùng.

Trò chuyện với chúng tôi, ông Nguyễn Quý Dương, Phó Cục trưởng Cục Trồng trọt và Bảo vệ thực vật (Bộ Nông nghiệp và Môi trường) cho biết: “Công tác kiểm soát an toàn thực phẩm hiện nay vẫn gặp nhiều thách thức, đặc biệt ở khu vực sản xuất nhỏ lẻ. Việt Nam hiện có khoảng 10 triệu hộ nông dân, trong đó tỷ lệ hộ sản xuất quy mô nhỏ còn rất lớn”.

Theo ông Dương, nhiều năm qua ngành nông nghiệp đã triển khai các chương trình tập huấn cho địa phương về sử dụng thuốc bảo vệ thực vật an toàn, quản lý sinh vật gây hại và sản xuất. Tuy nhiên, việc tập huấn chưa thể bao phủ hết các hộ sản xuất nhỏ lẻ; nhiều nông dân hoặc chưa được tiếp cận, hoặc vẫn làm theo kinh nghiệm dù đã được hướng dẫn.

Thực tế hiện nay, công tác quản lý an toàn thực phẩm tại các chợ dân sinh, chợ truyền thống còn nhiều bất cập, việc truy xuất nguồn gốc gần như chưa được thực hiện, người bán và người mua nhiều khi đều thiếu thông tin về chất lượng sản phẩm.

Áp dụng công nghệ, truy xuất nguồn gốc nông sản

PGS, TS Nguyễn Duy Thịnh - chuyên gia công nghệ thực phẩm, nguyên giảng viên Viện Công nghệ Sinh học và Thực phẩm - khi trò chuyện với chúng tôi, đã nhấn mạnh: Quy định về an toàn thực phẩm hiện nay không thiếu, nhưng vấn đề nằm ở khâu thực thi và khả năng kiểm soát tới tận nơi sản xuất nhỏ lẻ. Theo ông Thịnh, cần đẩy mạnh số hóa quản lý, áp dụng mã QR để người tiêu dùng có thể truy xuất nguồn gốc nông sản từ vùng trồng tới chợ dân sinh - nơi cuối cùng thực phẩm xuất hiện trước bữa ăn mỗi gia đình.

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Ngọc Sơn trong bài trả lời phỏng vấn gần đây, đã nói những lời day dứt và trăn trở: “Chỉ khi nào người làm đúng (sản xuất thực phẩm an toàn) được bảo vệ, người làm sai bị phát hiện nhanh, xử lý nghiêm và bị loại khỏi thị trường, chúng ta mới vừa bảo vệ được người tiêu dùng, vừa bảo vệ được thu nhập bền vững của người sản xuất chân chính. Chúng ta phải quản lý thực phẩm với cách tiếp cận mới, các quy định trong Luật không chỉ chặt chẽ hơn, mà còn phải có một tầm nhìn mới hơn trong quản lý an toàn thực phẩm: Không đi sau vi phạm, mà đi trước nguy cơ; không quản bằng “niềm tin”, mà quản bằng dữ liệu, truy xuất và trách nhiệm đến cùng”.

12-2.jpg
Thiếu cơ chế kiểm soát việc lạm dụng thuốc trừ sâu gây nên tác hại lâu dài và nguy hiểm cho sức khoẻ cộng đồng. Ảnh: PHÚ TÂY

Sau những chuyến thực tế, điều chúng tôi thấy hiện ra rõ nhất có lẽ chính là nỗi lo quá lớn sự đứt gãy trong quản lý an toàn vệ sinh thực phẩm giữa các khâu sản xuất, lưu thông và tiêu dùng. Theo nhiều chuyên gia, để giải quyết tận gốc vấn đề an toàn thực phẩm, sản xuất nông nghiệp cần chuyển dần từ manh mún sang liên kết theo hợp tác xã và chuỗi cung ứng có kiểm soát. Bộ Y tế cũng đã nhìn nhận rõ vấn đề này. Tin vui là, cuối tháng 4/2026, tại Hà Nội, Thứ trưởng Bộ Y tế Đỗ Xuân Tuyên đã chủ trì cuộc họp xây dựng đề án kiện toàn bộ máy quản lý an toàn thực phẩm theo hướng thống nhất một đầu mối từ Trung ương tới địa phương. Theo đó, sẽ “chỉ có một cơ quan đầu mối quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm của ngành y tế tại cấp Trung ương, cấp tỉnh, cấp xã, tiếp nhận các chức năng, nhiệm vụ, nhân sự, cơ sở vật chất (nếu có) liên quan quản lý nhà nước về an toàn thực phẩm của ngành Nông nghiệp và Môi trường cũng như ngành Công thương”. Định hướng được đặt ra là chuyển từ cách quản lý theo từng khâu riêng lẻ sang kiểm soát toàn bộ chuỗi thực phẩm, từ sản xuất, chế biến, lưu thông cho tới khi thực phẩm xuất hiện trên mâm cơm của người dân.

Tăng cường chuyển đổi số trong quản lý an toàn thực phẩm thông qua ứng dụng công nghệ thông tin trong quản lý, từ đó sẽ hiệu quả hơn trong phòng ngừa, xử lý các bất cập, đồng thời dễ dàng truy xuất nguồn gốc, hậu kiểm thực phẩm lưu thông trên thị trường.

Hiện nay, Việt Nam cho phép lưu hành hơn 4.000 loại thuốc bảo vệ thực vật, con số cao hơn nhiều so với nhiều quốc gia trong khu vực. Cả nước có trên 300 doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực này, với gần 100 nhà máy sản xuất và khoảng 30.000 đại lý phân phối. Mỗi năm, Việt Nam sử dụng khoảng 100.000 tấn thuốc bảo vệ thực vật. Tính bình quân, mỗi người dân phải “gánh” khoảng 1,1 kg hóa chất này mỗi năm thông qua thực phẩm và môi trường.

Có thể bạn quan tâm

Vẻ đẹp trầm lắng của Trí Nguyên giúp hòn đảo này được nhiều người yêu thích. Ảnh: HÀ ĐẠO

Lặng trầm Trí Nguyên

Trong các đảo ở vịnh Nha Trang, Trí Nguyên chỉ cách đất liền hơn một cây số, song hòn đảo nhỏ bình yên, giản dị này chưa bị ảnh hưởng bởi quá trình đô thị hóa. Mặc dù hoạt động du lịch đang phát triển, nhưng người dân vẫn mong gìn giữ lối ứng xử nền nã, cuộc sống bình dị và khung cảnh ôn hòa mà thiên nhiên ban tặng.

Những “bà thím” vốn tự ti nay đã tự tin giới thiệu, chia sẻ kinh nghiệm làm du lịch. Ảnh: Hợp tác xã du lịch cộng đồng Gò Cỏ

Lời của đá

Là vùng lõi của Văn hóa Sa Huỳnh - một trong ba nền văn minh cổ lớn của nước ta với niên đại hơn 2.500 năm - làng di sản Gò Cỏ (phường Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) mang một bí mật không được viết thành chữ,...

Hai kiện tướng Phạm Quang Thành (trái) và Đinh Đức Huy chia sẻ về nghề lái tàu. Ảnh: Diên Khánh

Tinh thần thép của tài xế hỏa xa

Người lái tàu được giao sứ mệnh là những người “cầm cương”, giúp cho mỗi hành trình dù gần hay xa được an toàn. Ngoài kinh nghiệm, sự tinh nhạy, họ phải có tinh thần thép để đối mặt với nhiều tình huống khẩn cấp.

Vẻ đẹp Lý Sơn, Quảng Ngãi. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

QUA MIỀN CỬA BIỂN

Người ta ví miền trung nước ta như cái ban-công của bán đảo Đông Dương nhìn ra biển, nơi có tuyến hàng hải đông đúc thứ nhì thế giới.

Ông Vũ Kim Điều, chiến sĩ Điện Biên kể về trận đánh mở màn vào “cánh cửa thép Him Lam” trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Nén tâm hương dưới trời Tây Bắc

Cách trung tâm chỉ huy của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ 2,5 km về phía Đông Bắc, chính là nơi ghi dấu trận đánh mở màn của bộ đội ta trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)

Thành phố phía đông

Tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, trong chương trình làm việc, Quốc hội cho ý kiến để tỉnh Đồng Nai trở thành thành phố Đồng Nai. Đây là một cột mốc rất quan trọng, đáng nhớ của đất và người Đồng Nai khi hội đủ các yếu tố trở thành thành phố trực thuộc Trung ương.

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Chiến sĩ Nhà giàn DK1/11 đón đại biểu lên thăm và làm việc.

Những bông hoa trên sóng

Các Nhà giàn DK1 (Tiểu đoàn DK1) không chỉ là pháo đài, cột mốc trên biển mà còn là biểu tượng của ý chí và lòng yêu nước. Nơi đó, mỗi chiến sĩ luôn khắc cốt ghi tâm câu nói của cha anh đi trước: “Bão tố có thể bẻ cong sắt thép nhà giàn, nhưng không thể bẻ cong ý chí người lính DK1”.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Những nhát búa phá đá mở đường, xuyên núi Xéo Sảng Lủng năm ấy. (Ảnh NVCC)

Tạc vào đá con đường Hạnh Phúc

Mùa xuân năm 1961, trong bài thơ mừng năm mới gửi đồng bào, đồng chí, chiến sĩ cả nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Mừng Việt Nam, mừng thế giới!/ Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh”. Đó là mùa xuân đầu tiên chúng ta thực hiện Nghị quyết Đại hội III (tháng 9/1960) của Đảng.
Lễ Thượng cờ tại Cột cờ A Pa Chải. (Ảnh Xuân Tư)

Vẹn nguyên tinh thần, ý chí Điện Biên

Tháng 5, từng con đường, ngõ phố trong thành phố Điện Biên Phủ lại kiêu hãnh thắp lên màu đỏ chói ngời của Quốc kỳ, của những biểu ngữ như hối giục người muôn phương tìm về nơi đây. Về với mảnh đất Điện Biên, về để thăm chiến trường xưa và cả những công trình mới, về để mỗi người con nước Việt cảm nhận sự chuyển mình mạnh mẽ của thành phố trẻ…
Trong ảnh: Nhân dân miền nam tham gia đấu tranh với Mỹ-ngụy trong Phong trào Đồng khởi. (Ảnh Tư liệu)

Kỳ 3: Những bài học sâu sắc, còn nguyên giá trị thời sự và thời đại

(Tiếp theo và hết)

“Đã nửa thế kỷ trôi qua, nhưng những bài học mà hoạt động binh vận trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước để lại vẫn còn nguyên giá trị thời sự, sâu sắc và cần được tiếp tục nghiên cứu, vận dụng trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước hiện nay” - PGS, TS Hồ Sơn Đài, giảng viên cao cấp, khoa Lịch sử, Trường đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh, khẳng định như vậy trong cuộc trao đổi với chúng tôi về những điều cần tiếp tục thực hiện để có thể xác định chính xác tầm vóc, ý nghĩa lớn lao của “mũi tiến công chiến lược” - binh vận.

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.

Ông Kuznetsov (bìa phải) và tác giả.

Từ Bí thư Tỉnh đoàn Komsomol đến ông chủ công ty cá tầm Thung Lũng Nắng

Ông Lê Khắc Nghị, một cựu cán bộ ngoại giao đã kết nối tôi với Gennady Kuznetsov, người bạn Nga có tính cách thâm trầm, giản dị và dễ mến. Thế rồi, chúng tôi đã có cuộc thăm viếng và trao đổi cởi mở. Câu chuyện mà tôi muốn kể dưới đây là một phần nhỏ trong hành trình cuộc đời của người đàn ông đến từ nước Nga xa xôi. Bởi biến động chính trị, Liên bang Xô Viết sụp đổ đã tạo nên bước ngoặt cuộc đời của Kuznetsov. Từ một Bí thư Tỉnh đoàn Thanh niên cộng sản Lênin (Komsomol), một cán bộ của Tỉnh ủy Magadan, anh trở thành ông chủ của Công ty cá tầm Thung Lũng Nắng giữa vùng rừng núi thuộc xã Đạ Sar (Lạc Dương, Lâm Đồng). Câu chuyện của chúng tôi không bắt đầu từ những con cá hay những lô sản phẩm trứng cá tầm cao cấp mà về một miền ký ức xưa cũ, những hoài niệm rừng rực, miên man trong tâm hồn người đàn ông Nga sinh năm 1957. Kuznetsov đã có một tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, sôi nổi và thật giàu ý nghĩa. Với giọng trầm buồn, anh nói với tôi, đó là quãng thời gian đẹp nhất, đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình.
Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quốc kể về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ảnh: LƯU XA

Những người kể chuyện hòa bình

Không chỉ kiên cường trong chiến đấu, nhóm cựu chiến binh bị địch bắt tù đày, trở về đời thường vẫn mang tinh thần bất khuất của người lính, không ngại gian khó. Các ông dày công xây dựng Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, biến nơi đây thành “địa chỉ đỏ” tri ân các đồng đội đã ngã xuống, đồng thời lan tỏa lòng yêu nước và giá trị của hòa bình cho các thế hệ sau.
Lớp học mầm non ở buôn Ka Ming. (Ảnh: Uông Thái Biểu)

Đất giàu, đất học Ka Ming

Ngày trước buôn Ka Ming thuộc xã Gung Ré, nay là một trong những khu phố của thị trấn Di Linh (huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng). Với 100% dân số là đồng bào dân tộc Cơ Ho thuộc nhánh Srê, buôn làng này thật sự là một vùng đất lành, đất giàu và đặc biệt là đất học nổi tiếng trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên.