TỪ SA CẦN ÐẾN SA HUỲNH:

QUA MIỀN CỬA BIỂN

Người ta ví miền trung nước ta như cái ban-công của bán đảo Đông Dương nhìn ra biển, nơi có tuyến hàng hải đông đúc thứ nhì thế giới.

Vẻ đẹp Lý Sơn, Quảng Ngãi. (Ảnh THÀNH ĐẠT)
Vẻ đẹp Lý Sơn, Quảng Ngãi. (Ảnh THÀNH ĐẠT)

Và tôi đã chọn khúc ban- công được coi là đẹp nhất, ấy là Quảng Ngãi, tỉnh (cũ) có đường bờ biển khúc khuỷu, lắm vũng, vịnh và nhiều cửa biển nhất Việt Nam. Chuyến “chinh phục” sáu cửa biển ở vùng đất chứa nhiều dấu ấn lịch sử, nơi đậm đặc và cũng là nơi giao thoa các nền văn hóa, nơi cảnh sắc vừa nên thơ vừa hùng vĩ đang phát triển từng ngày nhưng lại còn giữ trong mình những trầm tích rực rỡ của thời gian khiến tôi không khỏi choáng ngợp.

Rong ruổi theo con đường dọc bờ biển bắt đầu từ Núi Thành (Quảng Nam cũ) và qua hết đất Sa Huỳnh (Quảng Ngãi cũ) mới nhận ra, nơi đây dù dòng chảy dốc và ngắn nhưng dày đặc sông ngòi đan nhau, bởi có những cửa biển chỉ cách nhau tầm 4-5 cây số. Có cửa của một dòng sông nhưng cũng có cửa do 2-3 sông góp lại đổ về. Và không phải cửa biển nào cũng là cửa của sông mà còn có cả cửa của đầm. Rồi nhiều cửa là nước nửa mặn nửa ngọt, thì lại có cửa chỉ nước mặn mà thôi…

Sông xứ này cũng đến lạ: Có sông tự nhiên và có cả sông đào; có dòng hối hả từ núi một mạch chạy thẳng ra với biển, nhưng cũng có dòng dùng dằng chảy ngang, sông này sang sông kia, từ cửa biển này sang cửa biển khác, coi bộ rất nhẩn nha.

Tên sông, tên cửa hình như cũng có chút “họ hàng”, nên trong sáu cửa thì ba cửa có “Sa”: Sa Cần, Sa Kỳ, Sa Huỳnh. Và trong 4 sông lớn nhất thì hết ba dòng cùng “Trà”: Trà Khúc, Trà Bồng, Trà Câu…

Đi từ Sa Cần, Sa Kỳ, Đại Cổ Lũy rồi Lở, rồi Mỹ Á đến Sa Huỳnh, mỗi cửa mang một vẻ riêng, không đâu giống đâu. Nhưng cửa nào cũng cho ta cảm giác được “luồn sâu” vào quá khứ, càng đi càng thăm thẳm về một nền văn minh gắn liền với biển từ mấy nghìn năm.

Từ mấy nghìn năm trước, người xứ này đã giong thuyền đi khắp nơi, lên bắc, xuống nam, sang tận các vùng nam đảo. Trải bao biến cố thăng trầm từ cổ đại đến trung đại, mà đỉnh cao là cuộc va chạm và hòa hợp giữa hai nền văn minh “Lúa-Biển” khi người Việt đi xuống phía nam cho đến thời hiện đại, thì ngư dân miền trung dù ở đời nào hay thuộc tộc người nào cũng vẫn là những ngư phủ thiện nghệ và vươn khơi xa nhất… Bởi thế, khi các nhà khảo cổ tìm thấy ở xứ Quảng những di vật có xuất xứ thời Hán, thời Đường bên Trung Hoa hay từ Nhật, từ Ấn và Nam đảo, thì họ hiểu rằng nó được người xứ ta “mang về” chứ không phải do nhà buôn xứ người “mang đến”…

Sa Cần, cửa biển đầu tiên của Quảng Ngãi, nổi tiếng không chỉ bởi cảnh sắc non nước, mà cùng với Vũng Quýt gần đó tạo vị thế điểm nhấn cho khu kinh tế Dung Quất, nơi có cơ sở lọc hóa dầu hiện đại đầu tiên của Việt Nam. Đến Sa Cần, thấy mình lạc vào một “tổ hợp” những điểm đến: dòng sông, cửa biển, làng quê và những nhà máy, những silo sừng sững, khổng lồ, gặp từng đoàn công nhân đi lại tấp nập.

Từ cửa Sa Cần men theo tỉnh lộ 621 tầm hai chục cây số là đến cửa Sa Kỳ. Mùa này cửa biển đang độ tấp nập nhất bởi thuyền cá ngư dân và thuyền khách ra Lý Sơn. Nếu tính từ các cửa biển miền trung ra Lý Sơn hay Hoàng Sa thì Sa Kỳ là nơi gần nhất. Có lẽ vậy mà từ thời Chúa Nguyễn, trai tráng ở Ba Làng An đã mang sứ mệnh của những “ngư phủ-hùng binh” để bảo vệ chủ quyền người Việt ngoài khơi xa hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Và những lần xuất quân của đội hùng binh ấy đều từ cửa biển Sa Kỳ này. Về sau, người Ba Làng An đưa con em mình và mang theo cả tên đất, tên làng ra cù lao Ré (đảo Lý Sơn) để thuận lợi hơn trong quản lý, khai thác vùng biển đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Bởi vậy mà Sa Kỳ và Lý Sơn thật sự là cốt nhục của nhau. Không chỉ địa hình, địa mạo mà cả tên làng An Hải, An Vĩnh ngoài đảo hay trong bờ đều chung nhau.

Cách cửa biển Sa Kỳ non chục cây số về phía nam là cửa biển lớn nhất Quảng Ngãi: Đại Cổ Lũy, lối ra biển của con sông thuộc hàng “đại xuyên” ở miền trung: Trà Khúc. Trong lịch sử, người Việt thuở mới vào gọi đây là Chiêm lũy lịch môn, nơi người Chiêm Thành tổ chức hệ thống phòng thủ với những thành, lũy như Cổ Lũy, Châu Sa. Về sau các thế hệ người Việt tiếp tục hoàn thiện để trấn giữ nơi quan yếu. Thuở nam chinh mở cõi, các đại thuyền binh từ triều Trần, Hồ, Lê, Nguyễn đều qua cửa này và để lại những sử tích hào hùng cho hậu thế.

Cửa Đại Cổ Lũy thông với cửa biển khác qua những chi lưu của Trà Khúc và sông Vệ, bắc thì có Kinh Giang, nam thì có Vực Hồng, Phú Thọ. Men theo Vực Hồng chừng 5 cây số về nam, ta sẽ gặp cửa Lở.

Tôi đã ngạc nhiên khi đọc cuốn “Non nước xứ Quảng” của Phạm Trung Việt do Khai Trí Sài Gòn ấn hành năm 1969, phần về cửa biển không thấy có tên cửa Lở. Có phải ngày xưa vì quá gần Đại Cổ Lũy mà vai trò cửa biển này bị lu mờ? Nhưng trong một đề tài nghiên cứu về bờ biển Quảng Ngãi lại thấy có dẫn tài liệu cổ, cho biết sau khi cửa chính của sông Vệ bị bồi lấp và biến mất vào giữa thế kỷ 17 thì mãi đến năm Khải Định thứ 7 (tức 1922) thì cửa Lở mới hình thành. Như vậy, cửa Lở là “đứa em” trẻ nhất trong sáu anh em nhà cửa biển Quảng Ngãi.

Khách xa về cửa Lở sẽ đi qua một nơi mà xưa kia là một thương cảng tấp nập được ví như một Hội An (Quảng Nam) hay Thanh Hà (Huế), đó là phố hội Thu Xà. Thu Xà vừa gần cửa Lở với các chi lưu của sông Vệ, lại gần Đại Cổ Lũy có dòng lớn Trà Khúc, trở thành đầu mối các dòng sông xứ Quảng nên bên ngoài thì tàu buôn từ Trung Hoa, Nhật Bản thường xuyên lui tới, bên trong thì ghe thuyền từ thượng du, trung châu tấp nập đổ về. Sản vật địa phương từ đó mà đi ra, còn hàng từ Tây, Tàu đến đây mà tỏa về các ngả.

Thuở vàng son ấy cách nay đã hơn ba trăm năm, khi Chúa Nguyễn mở mang bờ cõi, thu nạp lưu dân, trong đó có Tứ bang Hoa Kiều từ Triều Châu, Hải Nam, Quảng Đông và Phúc Kiến. Rồi đường bộ, đường sắt phát triển, rồi sông thay dòng, cửa bồi lấp. Thời vang bóng ấy rồi cũng ngậm ngùi đi qua…

Nay về cửa Lở ngang qua Thu Xà, nhớ niềm nuối nhớ của thi sĩ nhà thơ Bích Khê:

“Nơi đây làng cũ buồn thu quạnh

Anh có khi nào trở lại chưa

Ngày đi chậm lắm, dòng sông biếc

Hừng sáng trong trời sợi sợi mưa”

Nay về cửa Lở ngày vẫn chậm, sông vẫn biếc, chỉ Thu Xà đã khác xưa. Bóng dáng phố hội cổ được thay bằng nếp làng mới bình yên dưới những rặng dừa xanh ngát. Về cửa Lở, lưu lại một đêm ở Cocoland để ra bãi Dừa thưởng thức món don xúc bánh tráng. Sáng dậy sớm ra cửa biển kịp ngắm mặt trời vừa len qua tán dừa rồi rắc nắng lên những vạt sú non mới trồng đang kỳ bén rễ, cảm giác lâng lâng…

Ngược cảnh với cửa Lở, cửa Mỹ Á nằm kế đó, vốn là cửa biển hẹp nhất của Quảng Ngãi. Không chỉ bị kẹp một bên là núi, một bên khối đá sừng sững, mà đáy cửa còn bày cả trận đồ đá ngầm, chẳng khác gì một ải môn hung hiểm. Bởi thế vượt Mỹ Á còn khó gấp mấy so với việc tìm cá ngoài khơi. Nhưng may hơn cửa Lở là từ năm ngoái Mỹ Á đã được khơi thông luồng, thế nên cảng cá đã hồi sinh và bến thuyền ngày càng tấp nập. Mà ấn tượng đầu tiên đập vào mắt tôi khi vừa chạm tới cửa biển hẹp này là những chiếc thuyền neo bên cảng cá nhỏ và những ngư dân trai tráng đang dùng dây ròng rọc đưa cá ngừ đại dương từ hầm tàu lên bờ. Lần đầu tiên, không phải ở Phú Yên hay Bình Định, tôi đã tận mắt chứng kiến những con cá ngừ đại dương to hơn cả thân người…

Mới hay ngư dân vùng Mỹ Á nói “không” với cá nhỏ từ rất lâu rồi. Tập quán đó không phải tạo ra từ khuyến cáo của nhà chức trách về nguy cơ tận diệt, mà chính từ trong tâm thức cộng sinh với biển của mỗi ngư dân.

Rời Mỹ Á, chạy theo đường Dung Quất-Sa Huỳnh mới mở, bị mê hoặc bởi một vùng đất ven biển bát ngát thẳm xanh, thấp thoáng những cánh đồng lúa chiêm đang vào mùa vàng rực. Nhìn trên bản đồ đường đi, thấy một vùng nước mênh mông sát cạnh bãi biển, tưởng cửa biển đâu đây rồi, nhưng khi đến nơi, hóa ra đấy là đầm An Khê. Dừng hỏi người dân địa phương, mới nhận ra, cửa Sa Huỳnh là nơi ra biển của một con đầm khác, san sát tàu thuyền có tên là Nước Mặn. Đầm này vừa là nơi neo đậu tàu thuyền, vừa là nguồn nguyên liệu cho những đồng muối và cũng là nơi lưu giữ những sử tích về cuộc chinh nam của người Việt xa xưa.

Sa Huỳnh là nơi mở ra cánh cửa “xuyên không” về mấy nghìn năm trước cho ta hiểu hơn câu chuyện của tổ tiên và chủ nhân thời tiền sử qua nền văn hóa Sa Huỳnh mà kỳ tích ngành khảo cổ đưa lại. Rồi trong lan man dọc bờ cát Sa Huỳnh tôi mới biết thuở còn thuộc Lâm Ấp, Chăm Pa thì những Cửa Tùng, Cửa Việt, Cửa Đại, Cửa Lũy… đã là những bến cảng sầm uất mà thương nhân Hán-Đường hay lui tới trao đổi sản vật. Kể cả câu chuyện vì sao lúa Chiêm ở miền bắc là một sáng tạo tuyệt vời của người Chiêm Thành, nhưng khi qua ta phải đi đường vòng sang nước Tống bên Trung Hoa. Ở đây, tôi cũng đã gặp những làng cổ đậm dấu tích Chăm Pa với những ngôi miếu thờ, con đường lát đá, giếng cổ Chăm còn nguyên mạch nước trong mát…

Chỉ “trích đoạn” một cuộc la cà dọc theo chân sóng về thăm mấy cửa biển mà được chiêm ngưỡng bao dấu tích của nghìn xưa còn lại trong cốt cách con người, trong tên sông tên làng tên núi, tên của thành lũy tháp đền, và cả chuyện nhân tình thế thái… Ta nhận ra, mỗi cửa biển thật sự là một tấm bi ký của thời gian, dù qua thiên niên vạn kỷ vẫn lấp lánh cội nguồn ■

Có thể bạn quan tâm

Những “bà thím” vốn tự ti nay đã tự tin giới thiệu, chia sẻ kinh nghiệm làm du lịch. Ảnh: Hợp tác xã du lịch cộng đồng Gò Cỏ

Lời của đá

Là vùng lõi của Văn hóa Sa Huỳnh - một trong ba nền văn minh cổ lớn của nước ta với niên đại hơn 2.500 năm - làng di sản Gò Cỏ (phường Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) mang một bí mật không được viết thành chữ,...

Hai kiện tướng Phạm Quang Thành (trái) và Đinh Đức Huy chia sẻ về nghề lái tàu. Ảnh: Diên Khánh

Tinh thần thép của tài xế hỏa xa

Người lái tàu được giao sứ mệnh là những người “cầm cương”, giúp cho mỗi hành trình dù gần hay xa được an toàn. Ngoài kinh nghiệm, sự tinh nhạy, họ phải có tinh thần thép để đối mặt với nhiều tình huống khẩn cấp.

Tổng Tư lệnh, Ðại tướng Võ Nguyên Giáp thăm Bộ đội Trường Sơn. Ði bên cạnh là Tư lệnh Ðồng Sỹ Nguyên. (Ảnh tư liệu).

Lời thừa nhận từ đối phương

Kho lưu trữ tại Đại học Texas Tech chứa hàng triệu trang tài liệu giải mật về Đường Trường Sơn, trong đó phía Mỹ thừa nhận đây là “kỳ tích hậu cần” và “một trong những thành tựu vĩ đại nhất của kỹ thuật quân sự thế kỷ 20”, bất khả chiến bại trước sức mạnh công nghệ hiện đại của họ.

Ông Vũ Kim Điều, chiến sĩ Điện Biên kể về trận đánh mở màn vào “cánh cửa thép Him Lam” trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Nén tâm hương dưới trời Tây Bắc

Cách trung tâm chỉ huy của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ 2,5 km về phía Đông Bắc, chính là nơi ghi dấu trận đánh mở màn của bộ đội ta trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.

Đền thờ Nguyễn Hữu Cảnh - nơi lưu dấu người đi mở cõi. (Ảnh: HÀ ANH CHIẾN)

Thành phố phía đông

Tại Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, trong chương trình làm việc, Quốc hội cho ý kiến để tỉnh Đồng Nai trở thành thành phố Đồng Nai. Đây là một cột mốc rất quan trọng, đáng nhớ của đất và người Đồng Nai khi hội đủ các yếu tố trở thành thành phố trực thuộc Trung ương.

Các cựu tù trong một lần ra thăm Côn Đảo.

“Địa ngục trần gian” và vùng ký ức bi tráng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí những cựu tù Côn Đảo (nay thuộc Đặc khu Côn Đảo, Thành phố Hồ Chí Minh) ký ức về những năm tháng đói khổ, đớn đau vì bị giam cầm, tra tấn nơi “địa ngục trần gian” vẫn còn nguyên vẹn.

Anh Duyệt chia sẻ về hành trình sưu tầm những vỏ bom lớn.

Kể chuyện hòa bình bằng kỷ vật chiến tranh

Rất nhiều người đã lặng lẽ, dày công sưu tầm các hiện vật gắn với thời “mưa bom bão đạn”. Đó không chỉ là cách gìn giữ ký ức về tinh thần của cha ông ta trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại, mà còn hướng đến giáo dục thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Sinh viên Đại học Sư phạm Hà Bắc trao đổi quà lưu niệm với sinh viên Việt Nam.

Hào khí thanh xuân trên dặm dài Hành trình đỏ

“Sui, sui, sui sui sui, suiii”… Cho tới thời điểm bước lên máy bay rời khỏi Côn Minh (Trung Quốc), trong đầu tôi vẫn âm vang tiếng hô của đoàn sinh viên Việt Nam, hòa cùng những người bạn dân tộc Di. Hào sảng, gắn kết và tràn ngập tiếng cười.

Nhà giàn thế hệ đầu tiên thiết kế dạng pông-tông đóng trên bãi cạn Phúc Tần. (Ảnh tư liệu)

Nhà giàn DK1 - Biểu tượng tinh thần thép

Gần 40 năm qua, hệ thống Nhà giàn DK1 sừng sững giữa biển trời như cột mốc khẳng định chủ quyền thềm lục địa thiêng liêng của Việt Nam. Trong chuyến vượt biển trước thềm xuân, chúng tôi đã có cơ hội tìm gặp những nhân chứng để ngược thời gian trở về giai đoạn ban đầu xây dựng nên “thành đồng” trên thềm lục địa phía nam Tổ quốc.

Người dân thực hiện thủ tục hành chính tại Trung tâm phục vụ hành chính công phường Lâm Viên - Đà Lạt.

Tết năm nay sẽ lưu vào ký ức

Lễ hội hoa Mai anh đào Đà Lạt vào dịp cuối năm nay có thêm nhiều cư dân mới của tỉnh Lâm Đồng cùng gia đình dạo phố, chụp ảnh lưu dấu lần đầu với loài thảo mộc đặc trưng phố núi.

Đoàn tàu giữa không gian hùng vĩ, nên thơ của "thiên hạ đệ nhất hùng quan" Hải Vân. (Ảnh Trần Ngọc Tiến, Xí nghiệp Đầu máy Sài Gòn)

Trên hành trình hạnh phúc

Một hành khách đứng lặng trên sân ga, dõi theo đoàn tàu vừa lăn bánh. Trên thân tàu, sắc đỏ và vàng của cờ Tổ quốc nổi bật, hòa cùng sắc xanh rừng núi mây trời với những họa tiết cách điệu thanh nhã và logo Báo Nhân Dân nổi bật chạy dài theo từng toa.

Du khách tham gia chương trình du lịch học tập trên đồng muối Sa Huỳnh.

Tình người làng muối

Dọc ven biển, nơi nước gặp đất, sóng gặp phù sa, hàng vạn diêm dân vẫn lặng lẽ chắt chiu từng chút nước, lấy cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà hóa thành hạt mặn cho đời. Không đơn thuần là một nghề, với họ muối là sự tiếp nối, là tình yêu và cách tri ân vùng đất đã nuôi dưỡng gia đình qua bao thế hệ.

GS Hồ Ngọc Đại và nhà giáo Nguyễn Trung Chính (bên phải) - hai người thầy tóc bạc vẫn hết lòng hướng về trẻ thơ.

Những người thầy tóc bạc

Mới đây, Nhân Dân cuối tuần nhận được một lá thư dài viết tay với nét bút gọn, khẳng khái của một nhà giáo ở thành phố Hải Phòng.

Chương trình văn nghệ Kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình sáng 2/9/2025.

Vinh quang mãi mãi thuộc về Nhân dân!

Đó là câu cuối trong bài diễn văn súc tích, ý nghĩa của Tổng Bí thư Tô Lâm trên Quảng trường Ba Đình lịch sử tại Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 vừa qua. Cũng tại nơi đây, lời Quốc ca vang lên cùng những hình ảnh cờ hoa, những gương mặt ngời lên rạng rỡ của vạn người sẽ mãi mãi ghi vào tâm khảm nhân dân.

Nhà báo Hồng Châu, tức Thép Mới (bên phải) và nhà báo Cao Kim, tức Kim Toàn - hai nhà báo của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam từng bí mật hoạt động báo chí tại Sài Gòn - Gia Định trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968.

Nhà báo Kim Toàn - Người truyền cảm hứng

Câu chuyện bắt đầu từ giữa năm 2024, khi Bảo tàng Báo chí Việt Nam “nhận lệnh” của lãnh đạo Hội Nhà báo Việt Nam, chính thức khởi động việc xây dựng kế hoạch hoạt động cho năm 2025 - một năm đặc biệt vì có rất nhiều ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

Cổng đình Phú Gia.

Làng Chăm nghìn tuổi giữa đất Hà thành

Chuyện mà tôi đang kể là về vùng đất Phú Gia, một ngôi làng đặc biệt. Làng nằm cách trung tâm Hà Nội hơn mười cây số về phía tây bắc. Phú Gia xưa tên Nôm là làng Gạ, tục gọi làng Già rồi Bà Già hương; đến thời Minh Mạng là tổng Phú Gia, huyện Từ Liêm, phủ Hoài Đức, trấn Sơn Tây.

Trung tâm huyện Đạ Huoai, nơi có nhiều người dân Huế lập cư.

Một vùng quê Huế trên đất nam Tây Nguyên

Trong rất nhiều chương trình di dân sau ngày thống nhất đất nước, có câu chuyện về một vùng quê mới của người xứ Huế, được lập ra từ gần nửa thế kỷ trước. Vùng quê ấy xưa gọi là khu kinh tế mới Hương Lâm, nay thuộc xã Đạ Lây, huyện Đạ Huoai-vùng đất phía nam Lâm Đồng…

Hai cán bộ của Ban Binh vận đặc khu Sài Gòn- Gia Định: Ông Lê Quang Đức (người ngồi) và ông Cao Đức Trường (người đứng).

Kỳ 2: Những con đường “không giống ai” của tình yêu đất nước

Khác với hầu hết các lực lượng cách mạng cùng tham gia chiến đấu giành lại hoà bình, độc lập cho dân tộc, những cán bộ làm công tác binh vận phải nhận về mình rất nhiều nguy hiểm, thiệt thòi, khi luôn phải sống “hai mặt”, che giấu thân phận thật sự của mình, trong khi tìm mọi cách để cảm hoá, vận động các đối tượng binh sĩ ngụy quyền trở về với chính nghĩa, với dân tộc…
Sau khi ném bom dinh Độc Lập, phi công Nguyễn Thành Trung đã lái máy bay F5E hạ cánh an toàn xuống sân bay Phước Long. Ảnh tư liệu

Mặt trận “không đánh mà thắng"

Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: Đánh mà thắng địch là giỏi, không đánh mà thắng càng giỏi hơn. Không đánh mà thắng là nhờ địch vận. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, truyền thống "tâm công" (đánh vào lòng người) của các bậc tiền nhân đã được Đảng Lao động Việt Nam phát triển lên một tầm cao mới và được quân và dân ta sử dụng như một thứ vũ khí sắc bén để tạo nên sức mạnh tổng hợp, áp đảo, đập tan mọi sự kháng cự của kẻ địch.

Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quốc kể về những năm tháng gian lao nhưng vô cùng anh dũng. Ảnh: LƯU XA

Những người kể chuyện hòa bình

Không chỉ kiên cường trong chiến đấu, nhóm cựu chiến binh bị địch bắt tù đày, trở về đời thường vẫn mang tinh thần bất khuất của người lính, không ngại gian khó. Các ông dày công xây dựng Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, biến nơi đây thành “địa chỉ đỏ” tri ân các đồng đội đã ngã xuống, đồng thời lan tỏa lòng yêu nước và giá trị của hòa bình cho các thế hệ sau.
Lớp học mầm non ở buôn Ka Ming. (Ảnh: Uông Thái Biểu)

Đất giàu, đất học Ka Ming

Ngày trước buôn Ka Ming thuộc xã Gung Ré, nay là một trong những khu phố của thị trấn Di Linh (huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng). Với 100% dân số là đồng bào dân tộc Cơ Ho thuộc nhánh Srê, buôn làng này thật sự là một vùng đất lành, đất giàu và đặc biệt là đất học nổi tiếng trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên.
Các chiến sĩ lữ đoàn 162 gói bánh chưng chuẩn bị đón Tết.

Đón xuân trên chiến hạm

Đón giao thừa trên chiến hạm không rượu, bia thuốc lá, hồi còi tàu thay cho pháo, nhưng lại có những điều đặc biệt khác mà ít người có thể hình dung ra được…
Làng Nubian trên đảo Elephantine.

Ngôi làng cổ huyền bí giữa dòng sông Nile

Nằm ở phía nam Ai Cập, cách thủ đô Cairo khoảng 800 km, thành phố Aswan bên bờ sông Nile là cửa ngõ của Ai Cập xuống phía nam châu Phi. Đây là nơi sinh sống của người Nubian, một nhóm bộ tộc di cư, đến từ miền bắc Sudan. Điều đó giải thích tại sao họ có tông màu da sẫm hơn người Ai Cập.
Ông Quang Văn Thu (thứ bảy, từ trái sang) và người dân phối hợp tuần tra đường biên, cột mốc cùng chiến sĩ Đồn Biên phòng Thông Thụ (huyện Quế Phong, tỉnh Nghệ An). Ảnh: NGUYỄN ĐẠO

"Cột mốc sống" nơi biên cương xanh thẳm

Nước ta có 4.510 km đường biên giới đất liền trải dài từ bắc tới nam. Chủ quyền quốc gia được xác lập, gìn giữ từ những cột mốc đánh dấu tọa độ và từ chính những bước chân lặng thầm bền bỉ không kể ngày - đêm, mưa - nắng của những người lính biên phòng cùng hàng hàng lớp lớp người dân tình nguyện trở thành những "cột mốc sống".
Đoàn thực hiện nghi lễ chào cờ tại đảo Cồn Cỏ. Nguồn: ĐI ĐỂ HIỂU

Hành trình của lòng tự hào và biết ơn

Bùi Thiên Phú, cậu bé 10 tuổi ở thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh vừa có chuyến đi đầu tiên cùng ông ngoại về miền đất lửa Quảng Trị, nơi hơn 50 năm trước ông của cậu từng chiến đấu. Đứng trên cầu Bến Tắt bắc qua vĩ tuyến 17 lịch sử - nơi từng là ranh giới tạm thời chia cắt đất nước, Phú nhìn theo hướng tay ông ngoại chỉ và nghe ông kể: "Ngày ấy, đơn vị ông đóng quân ngay phía bên trái cầu, làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt"...