Hết Tết

“Hết Tết”, hai từ ngắn gọn mà cắt luôn mọi vui thú, hứng khởi của những xôn xao, ồn ào, đoán định trước đó cả tháng của từ “sắp đến Tết” rồi. Và dù cho có thiếu thốn, có chật vật hay dư dả, đủ đầy thì một cái Tết đoàn viên đã qua thật nhanh chóng. Người người ngỡ ngàng, dường như Tết mới đây thôi sao mà lại nhanh quá vậy, lại phải xếp đồ đạc vào ba-lô, lại chuẩn bị rời nhà, rời quê đi học, đi làm xa nhà.

Hết Tết

Hết Tết, đám bạn cùng lớp chộn rộn vội vàng thu vén chút thời gian tàn cuộc còn sót lại để mà í ới, hết gọi nhau họp lớp, họp mặt, thăm nhà rồi cà-phê, cà pháo loạn lên. Đám con nít cũng thấy thật bận rộn, chạy qua chạy lại, chạy tới chạy lui mà vẫn chưa hết những ngóc ngách của Tết. Tưởng như hết Tết là bà với mẹ sẽ hết những tất bật, lo toan cho khỏe người. Vậy mà hết Tết bỗng rưng rưng, thấy thương nhành đào phai, nhành mai rừng hay chậu cúc vàng rực đầy những bông, chậu quất trĩu quả mới trước Tết mấy ngày đang được mọi người trầm trồ ngắm nghía ngợi khen mà giờ nằm im nơi góc đường đợi người tới dọn rác, thấy thương những bánh mứt cố công tự làm rồi bày biện đẹp mắt bỗng bị thờ ơ, quay ngoắt đi khi con trẻ đã ăn chán chê kẹo ngọt, rồi những mâm cỗ cúng, ngày nào bà với mẹ cũng tất bật chuẩn bị từ sáng tới tối phải đổ dồn vào nhau hâm đi hâm lại vì ăn không kịp hết. Thấy thương những mắt già đang rân rấn nước mắt nhìn đám con cháu chạy loạn lên trong nhà để tìm đồ xếp lại vô ba-lô chuẩn bị cho một cuộc chia tay báo trước kèm theo từ hết Tết.

Và như mới đây thôi, con cháu, bạn bè gia đình đoàn viên, tụ hội, thăm hỏi nhau, chúc Tết nhau, rộn ràng yêu thương. Mà hết Tết, đột ngột, ngỡ ngàng. Cứ như một giấc mơ đẹp mà giật mình tỉnh giấc, giống như một bộ phim hay bị cắt ngang cụt lủn. Hết Tết, mọi người ngậm ngùi lại chia tay nhau. Cái ngậm ngùi rõ nét nhất là nhất là ở bà, ở mẹ chiếc ba-lô của con đã căng phồng đầy những đồ đạc mang đi, mà còn cứ muốn chất thêm vào cặp bánh chưng, hũ dưa muối, chút rau, quả hay ít mứt nhà làm cho sạch. Cái gì cũng đùm đùm, nắm nắm tí chút một cứ như là con cháu mình thiếu thốn lắm ấy. Đám con cháu thì cứ hấy ra cật lực, chả muốn lình kỉnh mang theo, sợ hôi mắm, hôi muối ám vào đồ. Nên cứ như chơi trò chơi cút bắt, người sắp đi thì lén bỏ bớt đồ ra cho gọn, cho nhẹ, mà người ở thì cứ rình lén nhét vào cho đủ đầy tấm món.

Rồi nhanh chóng, lại từng người, từng người, từng nhà, từng nhà, từng xe, từng xe chen lấn, đưa tiễn ngậm ngùi. Mới sum vầy đón Tết đó mà lại phải hẹn đến cái Tết sang năm mới về, người đi cũng ngậm ngùi mà người ở cũng ngậm ngùi. Cái nắm tay dùng dằng nuối tiếc, vài giọt nước mắt rơi, đôi mắt hoe đỏ vội quay đi, rồi cũng phải chia tay, dù dùng dằng tiếc nuối, vậy là lại hết Tết.