Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG
Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Vẫn tay gầy cùng tôi bày mâm ngũ quả

Chiều cuối năm, nắng mỏng chiếu xiên qua tán cau ở hiên tây, rải chút vàng nhè nhẹ xuống sân gạch. Tôi tỉ mỉ biện bày mâm ngũ quả trong khoảng vắng lặng của ngôi nhà. Như vẫn thấy từng lời nói chậm rãi và dứt khoát chỉ cho tôi cách đặt nải chuối sao cho cân đối, cách xoay quả bưởi sao cho tròn mặt, xen kẽ cam, quýt sao cho hài hòa...

Mâm ngũ quả là linh hồn ngày Tết. Những ngày thơ bé, quê tôi còn đói nghèo và hẻo lánh lắm. Tết đến, có thể thiếu ăn, thiếu mặc một chút, thiếu thứ nọ đồ kia nhưng mâm ngũ quả thì nhất thiết phải tươm tất, chỉn chu. Không phải cao đầy, mà chính là trong cách lựa chọn, trong cách sắp đặt. Khách đến còn quan sát xem năm nay mâm ngũ quả nhà nào đẹp.

Ngày ấy, ở quê tôi chưa có quả phật thủ phổ biến như bây giờ. Có lẽ do lúc đó đi lại còn khó khăn. Mâm ngũ quả thường có chuối, bưởi, dứa, cam là những loại quả chính, không thể thay thế. Còn lại là quất, quýt và quả trứng gà là có thể thay nhau bày xen kẽ. Thật ra, đó cũng là những loại quả mà ở nơi đất đai cằn cỗi dễ trồng hơn cả. Mãi sau này, khi có phật thủ thì người ta ít dùng quả dứa. Hiếm lắm mới có nhà có bức tranh vẽ mâm ngũ quả trưng trên tường phía gian thờ. Mâm ngũ quả trong tranh cũng vẽ chuối, bưởi, cam, dứa... Bức tranh ngũ quả xưa vẫn rất rõ nét và sống động trong tôi.

ngu-qua.jpg

Tôi nâng trên tay từng thứ quả, như một thói quen đã thành nếp. Mỗi lần Tết đến, bàn tay tôi vẫn lặp lại những động tác cũ, dù người dạy đã đi xa. Mâm ngũ quả năm nào cũng đủ chuối, bưởi, cam, quýt, dứa, mỗi thứ một vẻ, một mầu, xếp cạnh nhau trong một trật tự quen thuộc, gần gũi nhưng cũng rất thiêng liêng. Chuối gợi nhớ những mùa Tết sum vầy, căn nhà ấm lên bởi tiếng nói chuyện, bình luận nải chuối nào đẹp nhất. Bưởi gợi nhớ mùi vỏ tinh dầu, từ đầu thu, khi quả bắt đầu rám lại và ăn được, cha gom vỏ phơi dưới nắng hanh để dịp Tết sẽ đốt lên cho ấm nhà. Dứa gợi nhớ bàn tay cha xương xẩu, khô khốc, nhưng khéo léo vạch từng bụi gai để lựa chọn quả. Dứa gai góc là vậy nhưng nằm trong tay cha cảm giác nâng niu và vừa vặn đến thế.

Tết đến bây giờ bỗng thưa đi những thanh âm quen thuộc. Tiếng rít điếu, tiếng bước chân, tiếng chẻ củi... Những câu nhắc nhở tưởng chừng như người chỉ cất lên cho nhà cửa có tiếng mà giờ không còn tôi mới thấy được sự khuyết thiếu ấy. Tôi nhớ, trước khi bày mâm ngũ quả, cha dành cả buổi ra vườn, chọn từng loại quả một cách khắt khe, cẩn trọng. Vườn quả đã được cha chăm chút rồi lựa chọn giữ lại lứa quả nào cho ngày Tết, cha tính toán ngay từ đầu mùa quả. Cha sửa lại nải chuối cho cân. Cha bảo: “Nải chuối phải mở lòng ra nâng đỡ lấy các quả khác”. Tôi đặt nải chuối xuống trước tiên, vẫn là nải chuối xanh, cong đều, như một bàn tay mở. Quả bưởi được đặt vào lòng chuối, tròn, cân đối, yên ổn. Tôi xoay nhẹ, tìm một mặt phẳng nhất. Rồi đến quả dứa nằm nghiêng nghiêng tựa vào bưởi tạo thế đối trọng mà cân xứng. Những quả còn lại được xếp quanh, không quá chặt, cũng không quá thưa.

Tết trong tâm tưởng của người Việt chính là dịp mà những người đã vắng trở về nhiều nhất, không phải bằng hình hài mà bằng ký ức. Họ trở về trong một chỗ ngồi quen, trong cách sắp đặt, trong một thứ trật tự cũ không ai nói ra nhưng ai cũng làm theo. Cảm nhận về những người thân đã đi xa trở về trong ngày Tết rõ ràng đến mức chúng ta có thể trò chuyện, có thể cùng nhau ngắm nghía mâm ngũ quả để thấy sự gắn kết ấy rất rõ ràng.

Theo thời gian, ngày Tết bây giờ có thể chúng ta sẽ vắng dần ông, bà, cha, mẹ... Nhưng mâm ngũ quả thì vẫn hiện diện đủ đầy. Có lẽ, đó là cách người ở lại tự nhủ rằng, dù đời sống có hao hụt, chúng ta vẫn cần giữ lấy một sự đầy đặn nào đó để tựa vào. Tôi bưng mâm ngũ quả đặt lên ban thờ, thắp nén hương trong ngày cuối năm. Khói mỏng bay lên chậm rãi, thong thả. Nhìn mâm ngũ quả, nhìn khói hương tan dần trong không gian quen thuộc để biết ơn những người thân đã đi xa. Và nhận ra, Tết khi còn bé là mong chờ, Tết khi đã lớn là tiếp tục. Tiếp tục những việc cũ, những thói quen đã được trao lại, tiếp tục một cách sống mà mình đã học được từ những người đi trước.

Mâm ngũ quả sẽ được bày trên ban thờ gia tiên từ chiều ba mươi Tết đến hết những ngày đầu năm mới. Cùng với đó, khói hương ngày Tết sẽ được thắp liên tục để thể hiện sự tưởng nhớ gia tiên của con cháu. Ngày Tết vì vậy mà dù các thành viên trong gia đình không còn đầy đủ thì cảm giác ấm áp, sum vầy vẫn hiện diện, cho chúng ta tin vào những điều tốt đẹp trong năm mới.

922e1d6c2d48a316fa59.jpg
Tranh của ĐẶNG DƯƠNG BẰNG.

Bán xôi lúc đơm xôi như hóa thân thành một nghệ sĩ tài danh. Những ngón tay nhỏ nhắn, xinh xắn, thoăn thoắt say mê đơm xôi, bào từng lát đỗ, phủ lên mặt xôi rồi lại nhanh nhẹn rưới mỡ và rắc hành phi. Hành khô được thái ngang củ, phi giòn trên chảo mỡ như những vẩy ốc mầu vàng nâu, hổ phách, qua bàn tay khéo léo nhuần nhị đã trở thành cái nhụy hoa mầu nâu sẫm trên bông hoa vàng điểm thêm những hạt ngô bung chín mọng. Xôi lúa thường được đơm trên lá sen. Ở Hà Nội xưa gói xôi cũng có cách thức riêng. Mảnh lá sen có hình cái quạt giấy hé mở, được đặt khum khum trong lòng một bát gốm Bát Tràng nhỏ mầu trắng lục với đường viền mầu xanh nước biển. Người bán hàng đơm xôi, cắt đậu, rưới mỡ, thêm hành khô lên xôi rồi gấp mấy góc lại.

mam-ngu-qua-8360.jpg

Xôi có khi được ăn riêng hoặc ăn kèm với thịt, nộm… như một món ăn chính trong các bữa cỗ bàn, nhưng xôi còn được ăn kèm với các món chè như những món ăn tráng miệng cuối bữa ăn hay trong những lúc thưởng trà khi hội ngộ với bè bạn hay gia đình. Xôi lúa, xôi xéo, xôi lạc, xôi vừng thường được dùng trong các bữa ăn sáng. Xôi gấc được mời ăn khi bắt đầu bữa cỗ sau những chầu nhắm rượu. Xôi trắng thường được ăn kèm với thịt lợn, gà, ngỗng, ngan trong cỗ bàn. Xôi đậu xanh, xôi hoa cau thường được các bà, các mẹ nắm lại thành những nắm nhỏ “chim chim” cho các bé. Trong khi xôi vò lại được ăn kèm với các loại chè như: Chè hoa cau, chè đỗ đãi, chè bà cốt, chè đường ướp hoa nhài…

Tôi viết tản mạn về những xúc cảm, kinh nghiệm của mình về một món ngon của Hà Nội - xôi: Món ngon mà tôi yêu thích từ thủa ấu thơ. Sống xa quê mới thấy hết được giá trị trân quý của ẩm thực Hà Nội xưa. Những kỷ niệm xưa sống trong lòng tôi như những hạt bụi vàng mà tôi mãi mãi muốn thu góp, gìn giữ và mang theo.

Có thể bạn quan tâm

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Giữa trùng khơi sóng nước, Tổ quốc Việt Nam vẫn hiện hữu thiêng liêng qua từng tấc đảo, từng hơi thở của quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió. Vất vả gian lao là hữu hình, nhưng tình người và lý tưởng phụng sự lại là sức mạnh vô hình gắn kết những cuộc đời xa lạ trở thành một khối thống nhất, một gia đình lớn mang tên Trường Sa.

Bánh khảo là thức quà truyền thống của người Tày ở Cao Bằng đãi khách mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Thơm ngon hương vị bánh khảo ngày Tết của người Tày

Mỗi độ xuân về, khi Tết Nguyên Đán cận kề, đồng bào Tày ở Cao Bằng lại tất bật chuẩn bị những món ăn truyền thống để đón năm mới. Trong đó, bánh khảo là đặc sản không thể thiếu trong mỗi gia đình, vừa là thức quà đãi khách, vừa gửi gắm ước vọng về một năm sung túc, đủ đầy.

Tiết mục văn nghệ trong chương trình gặp gỡ “Xuân Quê hương 2026” do Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia tổ chức. (Ảnh: ĐINH TRƯỜNG)

Cộng đồng người Việt tại Campuchia bước vào năm mới tràn đầy hy vọng

Phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Campuchia ghi lại một số chia sẻ, kỳ vọng trong năm mới của đại diện cộng đồng người gốc Việt về tương lai đất nước và quan hệ Việt Nam-Campuchia, nhất là sau thành công của Đại hội Đảng lần thứ XIV và chuyến thăm của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Campuchia ngay trước Tết Bính Ngọ 2026.

Đến Tết, chó đá Ma-hin không chỉ được tắm mà còn được choàng một chiếc khăn đỏ.

Tục thờ chó đá Ma-hin của người Tày

Tục thờ chó đá Ma-hin là một nét tín ngưỡng độc đáo của người Tày, thể hiện quan niệm vạn vật hữu linh và khát vọng được che chở, bảo vệ. Qua nhiều thế hệ, linh thú trước cửa mỗi gia đình không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn trở thành biểu tượng văn hóa bền bỉ của cộng đồng.

Lễ chùa đầu năm không chỉ là hoạt động tâm linh mà còn là nét đẹp văn hóa.

Nét đẹp văn hóa từ hoạt động lễ chùa đầu năm

Tự bao đời, trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ mang ý nghĩa của việc tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, mà còn mang đậm nét tâm linh, tín ngưỡng. Ngoài tục lệ cúng gia tiên, mọi người còn thường tìm về các đền, chùa để cầu phúc, cầu may cho gia đình với mong muốn những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Khi đất liền rộn ràng tiếng chúc xuân, giữa trùng khơi, quần đảo Trường Sa đón ngày mùng Một Tết trong không khí trang nghiêm, ấm áp và đầy ý nghĩa. Không pháo hoa rực rỡ hay phố phường đông vui, nhưng mùa xuân nơi đầu sóng vẫn hiện hữu trọn vẹn, ấm áp nghĩa tình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Đà Nẵng mùa xuân Bính Ngọ năm 2026.

Giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố

Đà Nẵng mùa xuân, không gian tràn ngập nắng. Phố rộng hơn nhưng gần hơn và trong dòng chảy bất tận của mùa xuân, chạm một nụ cười trong nắng sớm, lòng người, nhẹ hơn trong khoảnh khắc này giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố.

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc.

Những đôi mắt không ngủ trên “mặt trận vô hình”

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc. Công việc của họ ít khi được nhắc tới, nhưng mỗi ca trực, mỗi phút giây tập trung cao độ đều góp phần giữ bình yên cho bầu trời và cuộc sống dưới mặt đất

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

Từ ngôi làng nhỏ bé bên sông Đuống, tranh Đông Hồ đã chính thức được thế giới công nhận những giá trị độc đáo của mình. Dòng tranh Tết “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong”, sau nhiều năm âm thầm vượt qua những khó khăn của cuộc sống, của thị trường, đã trở lại rực rỡ.

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Mỗi khi Tết đến, xuân về, khi đất liền rộn ràng trong sắc đào hồng, mai vàng, thì giữa Biển Đông mênh mông, quần đảo Trường Sa cũng bước vào mùa xuân theo một nhịp riêng.

Ảnh: THÀNH ĐẠT

Về quê ăn Tết

Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.

Kênh nhà Lê đoạn qua tỉnh Nghệ An có chiều dài 128 km.

Sống cùng đất và nước

Đó là vào năm 1988, trong chuyến đi vào Nghệ An cùng với nhà văn Sơn Tùng và họa sĩ Lê Lam, hai bậc văn nhân nghệ sĩ từng trải đã chỉ cho tôi thấy dòng sông đào lịch sử, tuyến vận tải đường thủy đầu tiên của nước Việt, đó là Kênh nhà Lê.

Minh họa: Nguyễn Minh

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Dường như với bất kỳ người con đất Việt nào, dù đang ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh nồi bánh chưng thơm mùi lá dong đặt trên bếp lửa đỏ rực ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông đã trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi độ Tết đến Xuân về.

Người thuyền trưởng giữ vai trò đặc biệt quan trọng; mỗi quyết định không chỉ điều khiển con tàu mà còn thể hiện bản lĩnh, trách nhiệm và hình ảnh Tổ quốc giữa biển khơi.

Những người canh giữ mùa xuân

Mỗi dịp Tết đến, khi nhiều gia đình sum vầy bên mâm cơm đoàn tụ, có những con người lặng lẽ lên đường làm nhiệm vụ ở những nơi xa xôi: ngoài khơi, trên những điểm cao lộng gió, hay giữa những cánh rừng sâu. 

Nụ cười Y Đẻ.

Người Rơ Măm, trong những hồi sinh

Trở lại Mo Rai, tôi nhận thấy luồng sinh khí mới, khi mà sự hồi sinh đã thành sức vươn lên mạnh mẽ. Mái nhà rông làng Le vươn cao trên nền trời xanh Tây Nguyên, khẳng định sự hiện diện tự tin và kiêu hãnh của bà con dân tộc Rơ Măm, tộc người từng đứng trước nguy cơ tuyệt chủng nhiều năm trước.

Suối nguồn Tây Nguyên

Suối nguồn Tây Nguyên

Từ bao đời nay, người Mạ, Cơ Ho, Ê Đê, M’Nông, Gia Rai, Ba Na... trên vùng đất đại ngàn Tây Nguyên luôn chọn đất lập làng gần những dòng nước mát lành.

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Lần thứ ba đón Tết cổ truyền tại Việt Nam, Đại sứ Pháp Olivier Brochet đã có những chia sẻ và trải nghiệm thú vị về dịp lễ lớn của người Việt.