Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Giữa trùng khơi sóng nước, Tổ quốc Việt Nam vẫn hiện hữu thiêng liêng qua từng tấc đảo, từng hơi thở của quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió. Vất vả gian lao là hữu hình, nhưng tình người và lý tưởng phụng sự lại là sức mạnh vô hình gắn kết những cuộc đời xa lạ trở thành một khối thống nhất, một gia đình lớn mang tên Trường Sa.

“Ở Trường Sa, thứ quý nhất là tình người”

Giữa cái nắng nồng vị mặn mòi của biển trên đảo Song Tử Tây, anh Cao Văn Giáp - công chức tư pháp-hộ tịch, Trưởng công chức đảo Song Tử Tây (Ủy ban nhân dân đặc khu Trường Sa), chậm rãi dắt chúng tôi đi dưới tán cây xanh mướt. Tròn 8 năm “ăn cơm biển, ngủ tiếng sóng”, gắn bó với đảo, anh hiểu hơn ai hết giá trị của cuộc sống nơi đầu sóng ngọn gió.

Với anh Giáp, Trường Sa từ lâu đã không còn là địa danh trên bản đồ, mà trở thành một phần máu thịt, nơi kết tinh những giá trị nhân văn mà đôi khi sự ồn ào của phố thị làm người ta quên mất.

Anh chia sẻ, đời sống trên đảo còn nhiều thiếu thốn, từ điện, nước đến điều kiện sinh hoạt. Có thời điểm, cả đảo chỉ có điện vài giờ mỗi ngày để phục vụ sinh hoạt tối thiểu. Thế nhưng, trong gian khó ấy, tình quân dân lại trở nên bền chặt hơn bao giờ hết.

ndo_br_dsc00579.jpg
Anh Cao Văn Giáp - Trưởng công chức đảo Song Tử Tây. (Ảnh: TRUNG HƯNG)

“Ở đây, không có mua bán, không có chuyện hơn thua thiệt hơn. Ai có gì thì san sẻ nấy. Người dân, ngư dân gặp khó là cả đảo cùng lo. Một đứa trẻ ốm, cả đảo cùng xúm lại: Người mang sữa, người mang yến, quân y lập tức vào cuộc. Ngư dân gặp nạn trên biển, cán bộ, chiến sĩ và người dân không quản ngày đêm cứu hộ, tiếp tế lương thực, nước ngọt, thuốc men. Có khi, bó rau xanh nơi đảo xa còn quý hơn vàng, được đổi bằng cả nghĩa tình quân dân keo sơn”, anh Giáp tâm sự.

Theo anh, điều làm nên sức mạnh của Trường Sa chính là tình người. “Ở đảo, có thứ mà đất liền rất khó có được, đó là tình cảm. Khi không bị chi phối bởi tiền bạc, thương mại, con người sống với nhau chân thành hơn, gắn bó hơn”.

Xa gia đình, 8 cái Tết liên tiếp đón xuân nơi đảo xa, anh Giáp thẳng thắn thừa nhận những hy sinh thầm lặng phía sau người ở lại là vô cùng lớn. Con nhỏ lớn lên qua từng năm tháng chỉ quen nhìn cha qua ảnh. Có những lần về phép ngắn ngày, anh nén nỗi đau vào lòng khi nhìn thấy đứa con nhỏ chỉ tay vào bức ảnh trên tường mà không chịu nhận bố. “Đó là nỗi đau mà người làm cha nào cũng mang theo”, anh nghẹn ngào.

ndo_br_dsc02092.jpg
Quân và dân Trường Sa cùng quây quần gói bánh chưng đón Tết. (Ảnh: TRUNG HƯNG)

Thế nhưng, chính sự vững vàng của hậu phương, sự cảm thông và sẻ chia của người vợ đã giúp anh yên tâm công tác. “Hậu phương có vững thì người nơi đầu sóng mới vững lòng”, anh Giáp khẳng định.

Nhìn lại chặng đường đã qua, anh cho rằng những khó khăn từng trải không làm con người chùn bước, mà trái lại, hun đúc thêm ý chí và trách nhiệm. Từ một hòn đảo khô cằn, cây cối thưa thớt, đến nay Song Tử Tây đã phủ xanh bởi những hàng cây, vườn rau, vườn lan được chăm chút qua nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. “Cây gãy thì trồng lại, người này đi người khác tiếp nối, cứ thế mà giữ đảo, giữ màu xanh”, anh nói.

Với anh Giáp, cống hiến ở Trường Sa không phải là điều gì quá lớn lao. Đó đơn giản là làm hết sức mình, bằng niềm tin vào Đảng, Nhà nước, vào sự quan tâm của nhân dân cả nước dành cho biển đảo. “Chúng tôi chỉ biết cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Được sống và cống hiến ở Trường Sa, với tôi, đó đã là một niềm tự hào”, anh Giáp chia sẻ.

Sức mạnh từ sự tiếp nối

ndo_br_dsc01561.jpg
Thượng tá Phạm Sỹ Thoại lì xì Tết các thiếu nhi trên đảo Sinh Tồn nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026. (Ảnh: TRUNG HƯNG)

Thượng tá Phạm Sỹ Thoại - nguyên Chỉ huy đảo Sinh Tồn, Trường Sa mang đến một góc nhìn về sự kế thừa và trách nhiệm. Sau hơn 2 năm hoàn thành nhiệm vụ, giây phút chuẩn bị rời đảo để về đất liền đối với anh là một khoảng lặng đầy bâng khuâng.

Trường Sa trong anh là kỷ niệm về đêm bão năm 2024, khi đê chắn sóng sập xuống, anh đã cùng quân và dân đồng lòng khắc phục ngay trong đêm tối để bảo vệ an toàn cho "ngôi nhà chung".

Nhưng có lẽ, điều khiến anh Thoại trăn trở và tự hào nhất không phải là những con số huấn luyện, mà là sự trưởng thành của những người lính trẻ. Anh kể về chiến sĩ Khải ở Cụm chiến đấu 3 - một thanh niên mồ côi cả cha lẫn mẹ. Những ngày đầu ra đảo, tâm lý Khải chông chênh, nhưng chính sự dìu dắt, động viên như một người cha, người chú của anh Thoại đã giúp Khải yên tâm công tác, để rồi năm 2025, Khải vinh dự nhận danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở, và khi được hỏi có sẵn sàng ở lại đảo nếu Tổ quốc cần, câu trả lời từ người chiến sĩ trẻ là sự đồng thuận không do dự.

Với Thượng tá Thoại, sự hy sinh riêng tư là một phần của nghĩa vụ, và sự tiếp nối là quy luật tất yếu. Anh tâm sự về người kế nhiệm với một niềm tin son sắt. Sự tiếp nối ở Trường Sa kỳ lạ lắm: Người này đi, người khác đến, nhưng lý tưởng và tình yêu đảo luôn được trao truyền như một ngọn đuốc không bao giờ tắt.

“Những việc cần làm đều đã làm tròn. Điều đọng lại nhiều nhất là tình cảm với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo”, anh Thoại nói trước ngày về bờ.

Người thầy gieo chữ giữa trùng khơi

ndo_br_z7545571679658-de6b9b7f7eb18b2a2ec3d7a5acaee459.jpg
Lớp học của thầy Phan Quang Tuấn trên đảo Sinh Tồn. (Ảnh: TRUNG HƯNG)

Tại ngôi trường nhỏ trên đảo Sinh Tồn, tiếng cười trẻ thơ học hát múa vang lên hòa cùng tiếng sóng. Đó là lớp mầm non của thầy Phan Quang Tuấn. Đã có 35 năm đứng lớp ở đất liền nhưng nhà giáo kỳ cựu vốn quen với phấn trắng bảng đen tiểu học giờ đây kiêm luôn vai trò "người mẹ" mầm non, tự học múa hát, tự tay làm đồ dùng học tập từ những vật liệu giản đơn cho trẻ trên đảo.

Ở tuổi 55, khi đồng nghiệp bắt đầu nghĩ về sự nghỉ ngơi, thầy Tuấn lại viết đơn tình nguyện ra đảo. Thầy chọn Trường Sa là điểm dừng chân cuối cùng để thực hiện ước nguyện cống hiến trước khi nghỉ hưu.

“Ước nguyện được ra Trường Sa đã có từ thời trai trẻ, nhưng vì hoàn cảnh nên đến gần cuối sự nghiệp sư phạm tôi mới thực hiện được. Được biết ngoài đảo có dân sinh sống, có trường học, tôi đã viết đơn tình nguyện, coi đó là cách đóng góp phần sức nhỏ bé của mình cho Tổ quốc”, thầy tâm sự.

Ra đảo từ tháng 6/2023, từ một giáo viên tiểu học, thầy kiêm luôn vai trò "người mẹ" mầm non do đặc thù trên đảo. Không có mạng internet, đồ dùng dạy học thiếu thốn, thầy tự tay cắt dán, tự học múa hát qua những cuộc điện thoại hỏi kinh nghiệm từ các đồng nghiệp nữ ở đất liền.

ndo_br_dsc01333.jpg
Thầy Phan Quang Tuấn hướng dẫn các em học sinh múa hát. (Ảnh: TRUNG HƯNG)

“Học sinh ít, nhưng tình thầy trò rất gần. Tôi coi các cháu như con ruột”, thầy nói. Ngoài kiến thức, điều thầy chú trọng nhất là rèn lễ phép, nếp sống, để các em có nền tảng vững vàng khi trở về đất liền.

"Sống và dạy học ở đảo cho tôi cảm nhận rất rõ tình quân dân như một gia đình", thầy Tuấn chia sẻ. Chính bó rau, con cá của anh em bộ đội chia sẻ hằng ngày đã trở thành điểm tựa tinh thần để người thầy giáo già bền bỉ gieo chữ.

Với thầy, được cống hiến những năm cuối cùng của sự nghiệp nơi đầu sóng là niềm tự hào lớn nhất đời người. “Tôi còn vài năm nữa là nghỉ hưu. Trong quãng thời gian còn lại, tôi chỉ mong cố gắng hết sức, truyền dạy cho các cháu tất cả những gì mình có. Được gieo chữ nơi đầu sóng ngọn gió, với tôi, đó là niềm tự hào của cả cuộc đời làm nghề giáo”, thầy Tuấn tâm sự.

Câu chuyện của anh Giáp, Thượng tá Thoại và thầy Tuấn là 3 mảnh ghép đại diện cho hàng nghìn con người đang hiện diện tại Trường Sa. Họ khác nhau về độ tuổi, về công việc, nhưng gặp nhau ở một điểm chung, đó là lý tưởng phụng sự Tổ quốc.

Nơi đầu sóng ngọn gió, khi mọi tiện nghi vật chất lùi lại phía sau, chỉ còn lại con người với nhau giữa chân thành và bản lĩnh, họ đã cùng nhau chứng minh rằng, Tổ quốc không chỉ là một danh từ, mà là hình hài của những hàng cây phong ba xanh mướt, là tiếng cười trẻ thơ trong lớp học, và là sự đoàn kết một lòng của quân và dân để giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương.

Có thể bạn quan tâm

Bánh khảo là thức quà truyền thống của người Tày ở Cao Bằng đãi khách mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Thơm ngon hương vị bánh khảo ngày Tết của người Tày

Mỗi độ xuân về, khi Tết Nguyên Đán cận kề, đồng bào Tày ở Cao Bằng lại tất bật chuẩn bị những món ăn truyền thống để đón năm mới. Trong đó, bánh khảo là đặc sản không thể thiếu trong mỗi gia đình, vừa là thức quà đãi khách, vừa gửi gắm ước vọng về một năm sung túc, đủ đầy.

Tiết mục văn nghệ trong chương trình gặp gỡ “Xuân Quê hương 2026” do Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia tổ chức. (Ảnh: ĐINH TRƯỜNG)

Cộng đồng người Việt tại Campuchia bước vào năm mới tràn đầy hy vọng

Phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Campuchia ghi lại một số chia sẻ, kỳ vọng trong năm mới của đại diện cộng đồng người gốc Việt về tương lai đất nước và quan hệ Việt Nam-Campuchia, nhất là sau thành công của Đại hội Đảng lần thứ XIV và chuyến thăm của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Campuchia ngay trước Tết Bính Ngọ 2026.

Đến Tết, chó đá Ma-hin không chỉ được tắm mà còn được choàng một chiếc khăn đỏ.

Tục thờ chó đá Ma-hin của người Tày

Tục thờ chó đá Ma-hin là một nét tín ngưỡng độc đáo của người Tày, thể hiện quan niệm vạn vật hữu linh và khát vọng được che chở, bảo vệ. Qua nhiều thế hệ, linh thú trước cửa mỗi gia đình không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn trở thành biểu tượng văn hóa bền bỉ của cộng đồng.

Lễ chùa đầu năm không chỉ là hoạt động tâm linh mà còn là nét đẹp văn hóa.

Nét đẹp văn hóa từ hoạt động lễ chùa đầu năm

Tự bao đời, trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ mang ý nghĩa của việc tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, mà còn mang đậm nét tâm linh, tín ngưỡng. Ngoài tục lệ cúng gia tiên, mọi người còn thường tìm về các đền, chùa để cầu phúc, cầu may cho gia đình với mong muốn những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Khi đất liền rộn ràng tiếng chúc xuân, giữa trùng khơi, quần đảo Trường Sa đón ngày mùng Một Tết trong không khí trang nghiêm, ấm áp và đầy ý nghĩa. Không pháo hoa rực rỡ hay phố phường đông vui, nhưng mùa xuân nơi đầu sóng vẫn hiện hữu trọn vẹn, ấm áp nghĩa tình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Đà Nẵng mùa xuân Bính Ngọ năm 2026.

Giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố

Đà Nẵng mùa xuân, không gian tràn ngập nắng. Phố rộng hơn nhưng gần hơn và trong dòng chảy bất tận của mùa xuân, chạm một nụ cười trong nắng sớm, lòng người, nhẹ hơn trong khoảnh khắc này giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố.

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc.

Những đôi mắt không ngủ trên “mặt trận vô hình”

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc. Công việc của họ ít khi được nhắc tới, nhưng mỗi ca trực, mỗi phút giây tập trung cao độ đều góp phần giữ bình yên cho bầu trời và cuộc sống dưới mặt đất

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

Từ ngôi làng nhỏ bé bên sông Đuống, tranh Đông Hồ đã chính thức được thế giới công nhận những giá trị độc đáo của mình. Dòng tranh Tết “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong”, sau nhiều năm âm thầm vượt qua những khó khăn của cuộc sống, của thị trường, đã trở lại rực rỡ.

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Mỗi khi Tết đến, xuân về, khi đất liền rộn ràng trong sắc đào hồng, mai vàng, thì giữa Biển Đông mênh mông, quần đảo Trường Sa cũng bước vào mùa xuân theo một nhịp riêng.

Ảnh: THÀNH ĐẠT

Về quê ăn Tết

Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.

Kênh nhà Lê đoạn qua tỉnh Nghệ An có chiều dài 128 km.

Sống cùng đất và nước

Đó là vào năm 1988, trong chuyến đi vào Nghệ An cùng với nhà văn Sơn Tùng và họa sĩ Lê Lam, hai bậc văn nhân nghệ sĩ từng trải đã chỉ cho tôi thấy dòng sông đào lịch sử, tuyến vận tải đường thủy đầu tiên của nước Việt, đó là Kênh nhà Lê.

Minh họa: Nguyễn Minh

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Dường như với bất kỳ người con đất Việt nào, dù đang ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh nồi bánh chưng thơm mùi lá dong đặt trên bếp lửa đỏ rực ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông đã trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi độ Tết đến Xuân về.

Người thuyền trưởng giữ vai trò đặc biệt quan trọng; mỗi quyết định không chỉ điều khiển con tàu mà còn thể hiện bản lĩnh, trách nhiệm và hình ảnh Tổ quốc giữa biển khơi.

Những người canh giữ mùa xuân

Mỗi dịp Tết đến, khi nhiều gia đình sum vầy bên mâm cơm đoàn tụ, có những con người lặng lẽ lên đường làm nhiệm vụ ở những nơi xa xôi: ngoài khơi, trên những điểm cao lộng gió, hay giữa những cánh rừng sâu. 

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Vẫn tay gầy cùng tôi bày mâm ngũ quả

Chiều cuối năm, nắng mỏng chiếu xiên qua tán cau ở hiên tây, rải chút vàng nhè nhẹ xuống sân gạch. Tôi tỉ mỉ biện bày mâm ngũ quả trong khoảng vắng lặng của ngôi nhà. 

Nụ cười Y Đẻ.

Người Rơ Măm, trong những hồi sinh

Trở lại Mo Rai, tôi nhận thấy luồng sinh khí mới, khi mà sự hồi sinh đã thành sức vươn lên mạnh mẽ. Mái nhà rông làng Le vươn cao trên nền trời xanh Tây Nguyên, khẳng định sự hiện diện tự tin và kiêu hãnh của bà con dân tộc Rơ Măm, tộc người từng đứng trước nguy cơ tuyệt chủng nhiều năm trước.

Suối nguồn Tây Nguyên

Suối nguồn Tây Nguyên

Từ bao đời nay, người Mạ, Cơ Ho, Ê Đê, M’Nông, Gia Rai, Ba Na... trên vùng đất đại ngàn Tây Nguyên luôn chọn đất lập làng gần những dòng nước mát lành.

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Lần thứ ba đón Tết cổ truyền tại Việt Nam, Đại sứ Pháp Olivier Brochet đã có những chia sẻ và trải nghiệm thú vị về dịp lễ lớn của người Việt.