Minh họa: Nguyễn Minh
Minh họa: Nguyễn Minh

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Thứ mùi ngai ngái mà ấm nồng ấy không chỉ quẩn quanh trong chái bếp, mà còn len qua tán nhãn, lướt dọc hàng cau, vương ra tận đầu ngõ. Để rồi về sau, chỉ cần bắt gặp làn khói bếp thoảng qua giữa phố đông, lòng tôi chợt chùng xuống, bồn chồn.

ndo-bl-a13.jpg
Gói bánh chưng chưa bao giờ chỉ là một việc phải làm. Đó là nghi thức đoàn viên.

Gói bánh chưng chưa bao giờ chỉ là một việc phải làm. Đó là nghi thức đoàn viên. Chiếu trải giữa nhà. Lá dong xếp thành chồng xanh mướt. Ông bà, bố mẹ, anh em, con cháu ngồi bên nhau. Gạo nếp trộn cùng nước lá mạch môn nhuộm sắc xanh dịu mát. Một lớp đỗ vàng ươm, một miếng thịt hồng tươi đặt giữa, thêm chút tiêu xay thơm nồng. Từng lớp, từng lớp được gói ghém cẩn thận, vuông vức như gửi vào đó cả sự chắt chiu của một năm dài. Người lớn không quên gói riêng vài chiếc bánh nhỏ xinh cho lũ trẻ, như thể trao cho chúng phần quà Tết vừa vặn trong đôi tay bé bỏng.

Khi nồi bánh được xếp đầy, nước giếng trong veo đổ vào ngập mặt, bếp lửa bắt đầu cuộc hành trình thâu đêm. Củi là thân nhãn, bạch đàn, thông… cha vợ tôi đã dành sẵn từ những ngày trước, chất gọn nơi góc vườn. Lửa bén dần, bùng lên, rồi lặng lẽ liếm vào những khúc củi khô, phát ra tiếng lách tách như tiếng ai cười rất khẽ. Khói bay lên, không quá cay, không quá nồng, vừa đủ để mắt hoe hoe, để lòng người mềm lại.

1821817652235441997.jpg
Những nồi bánh chưng mang hương vị của cả một đêm trường, của bếp lửa bập bùng, của tiếng chuyện trò và ánh than hồng.

Luộc bánh chưng là một cuộc canh lửa, không thể bỏ mặc, ngủ yên. Lửa đủ lớn để nước sôi, rồi lại vừa phải để giữ nồi bánh xình xịch suốt đêm dài. Bởi thế mà đầu tối, chúng tôi thường ngồi bên bếp, khi thì vùi củ khoai, củ sắn vào than hồng, khi nướng bắp ngô thơm lừng, vừa thổi phù phù, vừa xuýt xoa ăn ngay tại chỗ.

Đêm giáp Tết xưa ở Đại Bái thường khá lạnh. Gió từ sông Chu thổi về se sắt. Cả nhà quây quần bên bếp, người lớn rôm rả chuyện xưa, trẻ con nghịch ngợm đủ trò.

Nhưng đêm khuya, khi lũ cháu con vùi trong giấc mơ, người lặng lẽ thêm củi, dụi tàn, mắt dõi theo ngọn lửa như dõi theo nhịp thở của ngôi nhà, lại là cha vợ tôi - ông ngoại lũ nhỏ. Lâu lâu, ông nhấc vung, thêm nước, hơi bốc lên nghi ngút. Mùi lá dong quyện với mùi nếp thơm đến nao lòng. Khói bay lên trời đêm, tan vào khoảng không thăm thẳm, như mang theo bao ước nguyện.

Người ta bảo khói củi không thể ngấm vì bánh chưng bọc trong nhiều lớp lá. Có lẽ đúng! Nhưng lạ thay, khi bóc bánh, dùng sợi lạt mảnh cắt ra, ta vẫn thấy một cảm giác rất khác. Không hẳn là mùi khói cụ thể, mà là hương vị của cả một đêm trường, của bếp lửa bập bùng, của tiếng chuyện trò và ánh than hồng. Thứ hương vị ấy dường như không tìm thấy trong chiếc bánh được nấu bằng bếp ga hay bếp điện, dù chúng vẫn dẻo, vẫn vuông vức, vẫn thơm.

Với tôi, bánh chưng luộc bếp củi vẫn là nhất. Không chỉ vì “thơm mùi khói”, mà vì trong từng hạt nếp dẻo, đỗ bùi, từng miếng thịt mềm như có nhịp lửa lúc nhỏ, lúc to. Có khi lửa bùng lên, nước sôi sùng sục, có khi chỉ còn than hồng âm ỉ, nước liu riu trong nồi. Sự lên xuống tưởng chừng thất thường ấy lại làm nên độ chín riêng, như thể hạt nếp được những đợt sóng nhiệt khi mạnh, khi nhẹ “vỗ về”, đỗ và thịt cũng thấm thía trong sự biến chuyển không đều ấy, để rồi cuối cùng hòa quyện thành một vị tròn đầy.

goibanhchungtacgiavukhoi-2000x15-1.jpg
Bánh chưng luộc bằng bếp củi là nét văn hóa đặc sắc của Tết Việt.

Giờ đây, nhiều gia đình chọn mua bánh chưng luộc sẵn. Cũng phải thôi! Cuộc sống đô thị khiến con người phải nhanh hơn, gọn hơn. Bếp ga, bếp điện cho sức nóng ổn định, đều đặn, bánh vẫn rền, vẫn đẹp. Nhưng cái đều đặn ấy đôi khi giống đường thẳng. Còn lửa củi là đường cong, có trầm, có bổng, có cao, có thấp, như chính đời người vậy. Tôi không biết có phải nhờ sự thập thững “không đều” ấy mà bánh chưng bếp củi đậm đà hơn không, hay vì trong đó có cả ký ức những đêm giáp Tết.

Tết là khi ta chậm lại, ngồi gần nhau hơn, nghe rõ nhịp tim của người thân, của chính mình.

Trở về làng, ngồi bên bếp lửa, nghe tiếng củi cháy, hít làn khói thơm mùi đất bùn, rơm rạ, tôi mới thấy Tết thật sự chạm vào mình. Tết ở đâu đó trong khoảnh khắc cả nhà cùng nhau gói bánh, ở đêm thức canh lửa, ở câu chuyện năm nao năm nào kể bên ánh than hồng. Tết là khi ta chậm lại, ngồi gần nhau hơn, nghe rõ nhịp tim của người thân, của chính mình.

Và nồi bánh chưng bếp củi vẫn âm thầm sôi. Khói củi thẩm thấu vào tâm can. Để rồi mỗi độ xuân về, chỉ cần nghĩ đến bếp lửa quê, lòng tôi lại ấm lên như đang quây quần bên nồi bánh chưng nghi ngút những ngày cận Tết.

Có thể bạn quan tâm

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Giữa trùng khơi sóng nước, Tổ quốc Việt Nam vẫn hiện hữu thiêng liêng qua từng tấc đảo, từng hơi thở của quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió. Vất vả gian lao là hữu hình, nhưng tình người và lý tưởng phụng sự lại là sức mạnh vô hình gắn kết những cuộc đời xa lạ trở thành một khối thống nhất, một gia đình lớn mang tên Trường Sa.

Bánh khảo là thức quà truyền thống của người Tày ở Cao Bằng đãi khách mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Thơm ngon hương vị bánh khảo ngày Tết của người Tày

Mỗi độ xuân về, khi Tết Nguyên Đán cận kề, đồng bào Tày ở Cao Bằng lại tất bật chuẩn bị những món ăn truyền thống để đón năm mới. Trong đó, bánh khảo là đặc sản không thể thiếu trong mỗi gia đình, vừa là thức quà đãi khách, vừa gửi gắm ước vọng về một năm sung túc, đủ đầy.

Tiết mục văn nghệ trong chương trình gặp gỡ “Xuân Quê hương 2026” do Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia tổ chức. (Ảnh: ĐINH TRƯỜNG)

Cộng đồng người Việt tại Campuchia bước vào năm mới tràn đầy hy vọng

Phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Campuchia ghi lại một số chia sẻ, kỳ vọng trong năm mới của đại diện cộng đồng người gốc Việt về tương lai đất nước và quan hệ Việt Nam-Campuchia, nhất là sau thành công của Đại hội Đảng lần thứ XIV và chuyến thăm của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Campuchia ngay trước Tết Bính Ngọ 2026.

Đến Tết, chó đá Ma-hin không chỉ được tắm mà còn được choàng một chiếc khăn đỏ.

Tục thờ chó đá Ma-hin của người Tày

Tục thờ chó đá Ma-hin là một nét tín ngưỡng độc đáo của người Tày, thể hiện quan niệm vạn vật hữu linh và khát vọng được che chở, bảo vệ. Qua nhiều thế hệ, linh thú trước cửa mỗi gia đình không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn trở thành biểu tượng văn hóa bền bỉ của cộng đồng.

Lễ chùa đầu năm không chỉ là hoạt động tâm linh mà còn là nét đẹp văn hóa.

Nét đẹp văn hóa từ hoạt động lễ chùa đầu năm

Tự bao đời, trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ mang ý nghĩa của việc tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, mà còn mang đậm nét tâm linh, tín ngưỡng. Ngoài tục lệ cúng gia tiên, mọi người còn thường tìm về các đền, chùa để cầu phúc, cầu may cho gia đình với mong muốn những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Khi đất liền rộn ràng tiếng chúc xuân, giữa trùng khơi, quần đảo Trường Sa đón ngày mùng Một Tết trong không khí trang nghiêm, ấm áp và đầy ý nghĩa. Không pháo hoa rực rỡ hay phố phường đông vui, nhưng mùa xuân nơi đầu sóng vẫn hiện hữu trọn vẹn, ấm áp nghĩa tình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Đà Nẵng mùa xuân Bính Ngọ năm 2026.

Giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố

Đà Nẵng mùa xuân, không gian tràn ngập nắng. Phố rộng hơn nhưng gần hơn và trong dòng chảy bất tận của mùa xuân, chạm một nụ cười trong nắng sớm, lòng người, nhẹ hơn trong khoảnh khắc này giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố.

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc.

Những đôi mắt không ngủ trên “mặt trận vô hình”

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc. Công việc của họ ít khi được nhắc tới, nhưng mỗi ca trực, mỗi phút giây tập trung cao độ đều góp phần giữ bình yên cho bầu trời và cuộc sống dưới mặt đất

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

Từ ngôi làng nhỏ bé bên sông Đuống, tranh Đông Hồ đã chính thức được thế giới công nhận những giá trị độc đáo của mình. Dòng tranh Tết “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong”, sau nhiều năm âm thầm vượt qua những khó khăn của cuộc sống, của thị trường, đã trở lại rực rỡ.

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Mỗi khi Tết đến, xuân về, khi đất liền rộn ràng trong sắc đào hồng, mai vàng, thì giữa Biển Đông mênh mông, quần đảo Trường Sa cũng bước vào mùa xuân theo một nhịp riêng.

Ảnh: THÀNH ĐẠT

Về quê ăn Tết

Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.

Kênh nhà Lê đoạn qua tỉnh Nghệ An có chiều dài 128 km.

Sống cùng đất và nước

Đó là vào năm 1988, trong chuyến đi vào Nghệ An cùng với nhà văn Sơn Tùng và họa sĩ Lê Lam, hai bậc văn nhân nghệ sĩ từng trải đã chỉ cho tôi thấy dòng sông đào lịch sử, tuyến vận tải đường thủy đầu tiên của nước Việt, đó là Kênh nhà Lê.

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Dường như với bất kỳ người con đất Việt nào, dù đang ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh nồi bánh chưng thơm mùi lá dong đặt trên bếp lửa đỏ rực ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông đã trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi độ Tết đến Xuân về.

Người thuyền trưởng giữ vai trò đặc biệt quan trọng; mỗi quyết định không chỉ điều khiển con tàu mà còn thể hiện bản lĩnh, trách nhiệm và hình ảnh Tổ quốc giữa biển khơi.

Những người canh giữ mùa xuân

Mỗi dịp Tết đến, khi nhiều gia đình sum vầy bên mâm cơm đoàn tụ, có những con người lặng lẽ lên đường làm nhiệm vụ ở những nơi xa xôi: ngoài khơi, trên những điểm cao lộng gió, hay giữa những cánh rừng sâu. 

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Vẫn tay gầy cùng tôi bày mâm ngũ quả

Chiều cuối năm, nắng mỏng chiếu xiên qua tán cau ở hiên tây, rải chút vàng nhè nhẹ xuống sân gạch. Tôi tỉ mỉ biện bày mâm ngũ quả trong khoảng vắng lặng của ngôi nhà. 

Nụ cười Y Đẻ.

Người Rơ Măm, trong những hồi sinh

Trở lại Mo Rai, tôi nhận thấy luồng sinh khí mới, khi mà sự hồi sinh đã thành sức vươn lên mạnh mẽ. Mái nhà rông làng Le vươn cao trên nền trời xanh Tây Nguyên, khẳng định sự hiện diện tự tin và kiêu hãnh của bà con dân tộc Rơ Măm, tộc người từng đứng trước nguy cơ tuyệt chủng nhiều năm trước.

Suối nguồn Tây Nguyên

Suối nguồn Tây Nguyên

Từ bao đời nay, người Mạ, Cơ Ho, Ê Đê, M’Nông, Gia Rai, Ba Na... trên vùng đất đại ngàn Tây Nguyên luôn chọn đất lập làng gần những dòng nước mát lành.

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Lần thứ ba đón Tết cổ truyền tại Việt Nam, Đại sứ Pháp Olivier Brochet đã có những chia sẻ và trải nghiệm thú vị về dịp lễ lớn của người Việt.