Nụ cười Y Đẻ.
Nụ cười Y Đẻ.

Người Rơ Măm, trong những hồi sinh

Trở lại Mo Rai, tôi nhận thấy luồng sinh khí mới, khi mà sự hồi sinh đã thành sức vươn lên mạnh mẽ. Mái nhà rông làng Le vươn cao trên nền trời xanh Tây Nguyên, khẳng định sự hiện diện tự tin và kiêu hãnh của bà con dân tộc Rơ Măm, tộc người từng đứng trước nguy cơ tuyệt chủng nhiều năm trước.

1. Để hình dung về một Mo Rai, của Kon Tum trước đây và Quảng Ngãi hiện nay, mấy mươi năm trước là điều không dễ. Lần theo ký ức của già làng A Ren ở làng Le, cái khó, cái nghèo, cái lạc hậu cũng chập chờn như ánh lửa. Những năm chiến tranh giặc giã, để tránh bom đạn và sự truy lùng của giặc, đồng bào Tây Nguyên trong đó có người Rơ Măm chạy mãi vào rừng sâu.

Khung cửi quên dệt, lời ca quên hát. Tục hôn nhân cận huyết khiến nòi giống cứ èo uột dần, từng bóng người dật dờ, thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng sâu như chực chờ biến mất. Chiến tranh kết thúc nhưng cái đói cái nghèo thì vẫn vắt sang thời bình. Người Rơ Măm như quên cả lối về. Những hạt cây trồng để lấy sợi dệt vải mà lâu quá chẳng gieo cũng đã hỏng hết rồi, con người rơi rụng cũng thưa thớt lắm rồi, hơn trăm nhân mạng với tương lai bất định như báo hiệu sự kết thúc sầu bi cho một tộc người.

Đúng lúc ấy thì những bàn tay chìa ra với họ, chủ trương thành quyết sách, chính quyền các cấp từ trung ương đến địa phương vào cuộc, bộ đội động viên họ về quy tụ tại làng Le bây giờ, dựng nhà, làm rẫy… Bộ đội đưa cây cao su về trồng trên những thửa đất đỏ bazan, một mặt bộ đội động viên bà con trồng cao su trên rẫy của gia đình, nhà ai neo người thì bộ đội tổ chức trồng hộ.

e0ef4f426f58e106b849.jpg
Đời sống khấm khá lên, văn hóa truyền thống của đồng bào được tích cực gìn giữ. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

Cái ăn cái mặc đã tạm ổn, bộ đội lại giảng giải cho họ biết vì sao mà nòi giống người Rơ Măm cứ thui chột dần, là do anh lấy em, chú lấy cháu, việc những người cùng huyết thống lấy nhau khiến thế hệ sau sinh ra trở nên còi cọc, trí tuệ kém phát triển... Từng bước thay đổi, từng bước phục hồi. Chậm nhưng kiên trì, đúng hướng. Nhà rông được dựng lại. Vải được dệt lại. Trang phục được may lại… Một cộng đồng dần được tái sinh. Trẻ em được đến trường...

A Hoan nói rằng, trước đây ở nhà cũ, mỗi khi đi làm trong lô cao su, thấy trời mưa gió là phải chạy về để xem nhà có sao không, các con có an toàn không, còn bây giờ có nhà mới anh chị đã yên tâm làm việc.

Đoàn Kinh tế-Quốc phòng 78 (thuộc Binh đoàn 15) nhiều năm qua đã thực hiện rất tốt nhiệm vụ vực dậy cộng đồng Rơ Măm. Người Rơ Măm không muốn làm rẫy của nhà thì có thể vào làm công nhân của đơn vị. Nếu ở làng không tiện thì có thể vào khu tập thể của đơn vị ở. Cuộc sống đã ươm mầm, từng bước hồi sinh như thế. Đồng bào Rơ Măm ở Mo Rai từ chỗ chỉ còn trên dưới 100 người, nay đã phát triển lên 187 hộ với gần 566 nhân khẩu. Trong đó nhiều người đã trở thành công nhân của Đoàn Kinh tế - Quốc phòng 78, có việc làm và được tạo điều kiện về chỗ ở.

Y Đẻ là một trong số đó. Tôi gặp chị tại một rẫy cao su của Đội sản xuất số 11. Y Đẻ vừa thoăn thoắt cạo mủ vừa trò chuyện, mỗi khi tôi chụp ảnh là chị lại không giấu nổi nụ cười duyên dáng. Theo chân Y Đẻ, tôi về thăm khu tập thể dành cho công nhân. Sau buổi làm việc, những phụ nữ Rơ Măm quây quần trước hiên nhà nghỉ ngơi trò chuyện. Đây là khoảng thời gian trống của họ trước khi bắt tay vào chuẩn bị bữa cơm trưa cho cả gia đình. Nhà của Ban Chỉ huy Đội 11 cũng nằm luôn trong khuôn viên này. Đại úy chuyên nghiệp Đậu Quang Hưng, Đội trưởng sản xuất số 11 cho biết, tỷ lệ công nhân người Rơ Măm của đội khá cao so các đội khác trong đơn vị với 13 trên tổng số 77 công nhân, một phần là bởi vị trí làm việc của Đội 11 gần với làng Le của người Rơ Măm, vì thế họ có thể ở tập thể nhưng về làng cũng rất tiện.

f7cc4e926888e6d6bf99.jpg
Rừng cao su trải dài đến chân núi.

2. Đại tá Nguyễn Văn Mười, Bí thư Đảng ủy Đoàn Kinh tế-Quốc phòng 78 mời chúng tôi dự một cuộc gặp dân cư diễn ra vào sáng chủ nhật. Đã thành thông lệ, cứ mỗi tháng, đơn vị lại thịt một con lợn tổ chức ngày hội đại đoàn kết. Cư dân được tập trung ăn uống, những ai có ngày sinh nhật trong tháng thì được tặng quà chúc mừng, những hộ kết nghĩa mới hay nhà có việc hiếu hỷ cũng được động viên chia sẻ.

Tại đây tôi đã gặp cặp vợ chồng Rơ Măm Y Hoan và A Đỏi. Y Hoan sinh năm 1987, còn Y Đỏi sinh năm 1992. Họ đều là những công dân mới của làng Le, cưới nhau năm 2009 và cùng vào làm công nhân tại Đội sản xuất số 10 năm 2011. Thấm thoắt cũng đã 14 năm, cậu con trai đầu lòng khi bố mẹ vào làm việc tại Đội 11 mới 5 tháng tuổi, giờ đã gần 15 tuổi, đang đi học cấp ba. Vợ chồng A Hoan-Y Đỏi đã sinh thêm hai cậu con trai nữa, tất cả đều khôn lớn. Với mức thu nhập bình quân khoảng 15 triệu đồng mỗi tháng, cuộc sống của họ tạm ổn. Vừa rồi gia đình A Hoan-Y Đỏi được Công đoàn Đoàn Kinh tế-Quốc phòng 78 quan tâm xây nhà đại đoàn kết với phần hỗ trợ 80 triệu đồng, cùng với tiền tiết kiệm của gia đình, họ đã gây dựng được một tổ ấm khá khang trang.

3. Câu chuyện về Y Đức suýt bị chôn cùng mẹ theo tập tục của người Rơ Măm đã được bộ đội biên phòng cứu kịp thời là một điển hình về tập tục lạc hậu khi người ta nhắc đến mảnh đất Mo Rai nhiều năm trước. Sau đó có những Y Đức khác cũng đã được cứu khỏi hủ tục này. A Lương, cậu dân quân của xã Mo Rai đang ngồi cùng tôi là một trường hợp như thế khi đồng bào đã biết lắng nghe và thay đổi. Mẹ mất khi A Lương còn đang bú, cậu bé ấy đã được giữ lại để bây giờ là chàng trai cao trên một mét bảy, mặc trang phục của lực lượng dân quân.

A Lương như một nhân chứng sống về những thay đổi của người Rơ Măm trên đất Mo Rai. Cậu cùng với Trưởng thôn A Thái, Già làng A Ren và Y Vác tiếp chúng tôi trong ngôi nhà rông truyền thống của người Rơ Măm, nơi được coi như linh hồn của đồng bào. A Thái đã tốt nghiệp đại học Luật, là Trưởng thôn, Bí thư chi bộ, anh cũng là đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh Kon Tum trước đây và Quảng Ngãi hiện nay. Còn Y Vác là cô gái đã tốt nghiệp cao đẳng nông lâm nghiệp, hiện là công nhân quốc phòng tại Đoàn 78. A Thái bảo, sau bao biến động may mắn thay làng vẫn giữ được mấy chục bộ chiêng trong nhà rông của làng.

Sau này, khi đã lập làng, cuộc sống đã ổn định trở lại, bà Y Điết, một nghệ nhân cao tuổi của cộng đồng Rơ Măm, cố gắng nhớ lại những hoa văn trên trang phục của người Rơ Măm xưa, bà lần mò thêu lại theo trí nhớ bằng phương pháp được truyền dạy. Dần dần trang phục của người Rơ Măm được xác định lại, những bài hát của người Rơ Măm cũng được sưu tầm. Nhà nước hỗ trợ phục dựng lại trang phục để những chàng trai, cô gái Rơ Măm có thể khoác lên những bộ trang phục của dân tộc mình trong những dịp lễ hội. Một số phong tục của người Rơ Măm cũng được bảo tồn. Tết lúa mới, lễ cúng mở kho thóc được tổ chức lại theo trí nhớ của người già.

23a651d975c3fb9da2d2.jpg
Nghệ nhân Y Điết truyền nghề dệt trang phục Rơ Măm.

Chúng tôi ngỏ ý muốn đến thăm nhà nghệ nhân Y Điết, bà chính là bà ngoại của A Lương. Bà Y Điết lôi ra những khung dệt và những khuôn vải dệt từ sợi lanh giới thiệu với chúng tôi một số hoa văn đặc trưng trên trang phục của người Rơ Măm. Lấy ra một bộ trang phục đang thêu dở, bà tiếp tục làm, vừa thêu vừa giới thiệu. Trong lúc làm việc, trên môi bà mấp máy những lời ca, những lời ca ấy đã lâu lắm người Rơ Măm không hát, nay lại tìm về.

Tôi nhận thấy, đã có một Mo Rai khác trên đất này.

Rừng cao su trải dài đến chân núi.

Có thể bạn quan tâm

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Giữa trùng khơi sóng nước, Tổ quốc Việt Nam vẫn hiện hữu thiêng liêng qua từng tấc đảo, từng hơi thở của quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió. Vất vả gian lao là hữu hình, nhưng tình người và lý tưởng phụng sự lại là sức mạnh vô hình gắn kết những cuộc đời xa lạ trở thành một khối thống nhất, một gia đình lớn mang tên Trường Sa.

Bánh khảo là thức quà truyền thống của người Tày ở Cao Bằng đãi khách mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Thơm ngon hương vị bánh khảo ngày Tết của người Tày

Mỗi độ xuân về, khi Tết Nguyên Đán cận kề, đồng bào Tày ở Cao Bằng lại tất bật chuẩn bị những món ăn truyền thống để đón năm mới. Trong đó, bánh khảo là đặc sản không thể thiếu trong mỗi gia đình, vừa là thức quà đãi khách, vừa gửi gắm ước vọng về một năm sung túc, đủ đầy.

Tiết mục văn nghệ trong chương trình gặp gỡ “Xuân Quê hương 2026” do Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia tổ chức. (Ảnh: ĐINH TRƯỜNG)

Cộng đồng người Việt tại Campuchia bước vào năm mới tràn đầy hy vọng

Phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Campuchia ghi lại một số chia sẻ, kỳ vọng trong năm mới của đại diện cộng đồng người gốc Việt về tương lai đất nước và quan hệ Việt Nam-Campuchia, nhất là sau thành công của Đại hội Đảng lần thứ XIV và chuyến thăm của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Campuchia ngay trước Tết Bính Ngọ 2026.

Đến Tết, chó đá Ma-hin không chỉ được tắm mà còn được choàng một chiếc khăn đỏ.

Tục thờ chó đá Ma-hin của người Tày

Tục thờ chó đá Ma-hin là một nét tín ngưỡng độc đáo của người Tày, thể hiện quan niệm vạn vật hữu linh và khát vọng được che chở, bảo vệ. Qua nhiều thế hệ, linh thú trước cửa mỗi gia đình không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn trở thành biểu tượng văn hóa bền bỉ của cộng đồng.

Lễ chùa đầu năm không chỉ là hoạt động tâm linh mà còn là nét đẹp văn hóa.

Nét đẹp văn hóa từ hoạt động lễ chùa đầu năm

Tự bao đời, trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ mang ý nghĩa của việc tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, mà còn mang đậm nét tâm linh, tín ngưỡng. Ngoài tục lệ cúng gia tiên, mọi người còn thường tìm về các đền, chùa để cầu phúc, cầu may cho gia đình với mong muốn những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Khi đất liền rộn ràng tiếng chúc xuân, giữa trùng khơi, quần đảo Trường Sa đón ngày mùng Một Tết trong không khí trang nghiêm, ấm áp và đầy ý nghĩa. Không pháo hoa rực rỡ hay phố phường đông vui, nhưng mùa xuân nơi đầu sóng vẫn hiện hữu trọn vẹn, ấm áp nghĩa tình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Đà Nẵng mùa xuân Bính Ngọ năm 2026.

Giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố

Đà Nẵng mùa xuân, không gian tràn ngập nắng. Phố rộng hơn nhưng gần hơn và trong dòng chảy bất tận của mùa xuân, chạm một nụ cười trong nắng sớm, lòng người, nhẹ hơn trong khoảnh khắc này giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố.

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc.

Những đôi mắt không ngủ trên “mặt trận vô hình”

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc. Công việc của họ ít khi được nhắc tới, nhưng mỗi ca trực, mỗi phút giây tập trung cao độ đều góp phần giữ bình yên cho bầu trời và cuộc sống dưới mặt đất

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

Từ ngôi làng nhỏ bé bên sông Đuống, tranh Đông Hồ đã chính thức được thế giới công nhận những giá trị độc đáo của mình. Dòng tranh Tết “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong”, sau nhiều năm âm thầm vượt qua những khó khăn của cuộc sống, của thị trường, đã trở lại rực rỡ.

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Mỗi khi Tết đến, xuân về, khi đất liền rộn ràng trong sắc đào hồng, mai vàng, thì giữa Biển Đông mênh mông, quần đảo Trường Sa cũng bước vào mùa xuân theo một nhịp riêng.

Ảnh: THÀNH ĐẠT

Về quê ăn Tết

Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.

Kênh nhà Lê đoạn qua tỉnh Nghệ An có chiều dài 128 km.

Sống cùng đất và nước

Đó là vào năm 1988, trong chuyến đi vào Nghệ An cùng với nhà văn Sơn Tùng và họa sĩ Lê Lam, hai bậc văn nhân nghệ sĩ từng trải đã chỉ cho tôi thấy dòng sông đào lịch sử, tuyến vận tải đường thủy đầu tiên của nước Việt, đó là Kênh nhà Lê.

Minh họa: Nguyễn Minh

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Dường như với bất kỳ người con đất Việt nào, dù đang ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh nồi bánh chưng thơm mùi lá dong đặt trên bếp lửa đỏ rực ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông đã trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi độ Tết đến Xuân về.

Người thuyền trưởng giữ vai trò đặc biệt quan trọng; mỗi quyết định không chỉ điều khiển con tàu mà còn thể hiện bản lĩnh, trách nhiệm và hình ảnh Tổ quốc giữa biển khơi.

Những người canh giữ mùa xuân

Mỗi dịp Tết đến, khi nhiều gia đình sum vầy bên mâm cơm đoàn tụ, có những con người lặng lẽ lên đường làm nhiệm vụ ở những nơi xa xôi: ngoài khơi, trên những điểm cao lộng gió, hay giữa những cánh rừng sâu. 

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Vẫn tay gầy cùng tôi bày mâm ngũ quả

Chiều cuối năm, nắng mỏng chiếu xiên qua tán cau ở hiên tây, rải chút vàng nhè nhẹ xuống sân gạch. Tôi tỉ mỉ biện bày mâm ngũ quả trong khoảng vắng lặng của ngôi nhà. 

Suối nguồn Tây Nguyên

Suối nguồn Tây Nguyên

Từ bao đời nay, người Mạ, Cơ Ho, Ê Đê, M’Nông, Gia Rai, Ba Na... trên vùng đất đại ngàn Tây Nguyên luôn chọn đất lập làng gần những dòng nước mát lành.

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Đại sứ Pháp và Tết Việt Nam

Lần thứ ba đón Tết cổ truyền tại Việt Nam, Đại sứ Pháp Olivier Brochet đã có những chia sẻ và trải nghiệm thú vị về dịp lễ lớn của người Việt.