Tình người trong sóng dữ

Tình người trong sóng dữ

Dưới những dòng nước phẳng lặng vẫn luôn ẩn chứa những nỗi đau thắt. Đội cứu hộ cứu nạn 116 đã chứng kiến quá nhiều nỗi đau của các gia đình mất người thân. Công việc của họ, phần lớn lại là đi tìm những người không còn cơ hội trở về. Trong sự thật nghiệt ngã ấy, mỗi chuyến đi của 116 là sự kiên cường, lòng trắc ẩn và niềm tin để vượt qua những ám ảnh không tên, để tiếp tục lên đường vì cộng đồng.

Có những cuộc gọi đến lúc 2-3 giờ sáng, chỉ một câu ngắn: “Giúp tôi với các chú ơi. Con tôi mất tích dưới sông”. Người nghe không hứa sẽ mang người sống về, chỉ nói: “Anh em đang lên đường”. Đó là Đội cứu hộ cứu nạn 116, những con người bình thường chọn ở lại với dòng nước, chỉ để không gia đình nào phải chờ đợi trong vô vọng.

Xuất hiện sớm nhất có thể

Khởi nguồn của Đội 116 là câu chuyện riêng của anh Nhâm Quang Văn. Gần 10 năm trước, một đêm hè, thuyền lật giữa biển đêm Thái Bình, anh cùng chín người khác đối mặt tử thần. Hơn 5 tiếng vật lộn với sóng biển, họ mới được cứu. Anh nói: “Tôi sống sót là nhờ người lạ, giờ tôi phải trả lại”. Câu nói ấy thành sợi dây buộc anh với sông nước suốt 10 năm qua.

box1.png

Chứng kiến những vụ đuối nước liên tiếp ở Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên), anh hiểu mình phải hành động, dù nhỏ bé. Tháng 10/2020, dự án “Tình người trong cơn sóng” - Đội cứu hộ 116 được ra đời, đây là mô hình cứu hộ, cứu nạn đường thủy hoàn toàn miễn phí, đồng thời tham gia hỗ trợ các khu vực chịu ảnh hưởng bởi lũ lụt và tìm kiếm người mất tích.

Những ngày đầu, đội chỉ có vài người, với vài chiếc thuyền cũ và những thiết bị thô sơ. Họ lao xuống nước với kinh nghiệm tích lũy, niềm tin vào đồng đội và ý chí không khuất phục. Họ không có lương, không quỹ cố định, chỉ có một nguyên tắc ăn vào máu: An toàn tuyệt đối, không bỏ cuộc, không chủ quan dù chỉ một phút. Anh Văn vẫn luôn nhắc nhở anh em: “Dòng sông mình quen nhất lại là nơi dễ giết mình nhất”.

Chị Nguyễn Ngọc Lan, từng trải qua nhiều biến cố sinh tử, đến với 116 vì muốn trả lại ân tình. Chị không chỉ làm công tác hậu cần hay đối ngoại; chị cũng là người trực tiếp xuống hiện trường, ôm gia đình nạn nhân, lắng nghe họ nói trong lúc họ còn chưa biết bấu víu vào đâu. Nhiều lần chị bị dị nghị, nói rằng bị thần kinh, lo chuyện bao đồng, nhưng tất cả chị để ngoài tai, đây cũng là một mối lương duyên, một hành động từ lòng trắc ẩn.

Hay, anh Phạm Ngọc Dương, người phụ trách tài chính nhân sự, lại mang đến đội tinh thần Phật giáo: “Phục vụ chúng sinh cũng là cúng dường chư Phật”. Anh là người giữ cân bằng giữa áp lực của gia đình nạn nhân và yêu cầu an toàn cho đội; giữa dư luận và trách nhiệm minh bạch. Anh luôn nhắc: “Một nghìn đồng không rõ ràng cũng có thể khiến đội đánh mất niềm tin cộng đồng”.

Để duy trì hoạt động, Đội 116 không kêu gọi từ thiện cho các vụ việc cụ thể, mà chỉ nhận sự đóng góp tự nguyện vào quỹ chung. Mọi khoản thu chi đều được công khai, minh bạch.

Từ những con người như thế, đội lớn dần. Nay đã có hơn 100 thành viên, với hai chi nhánh tại Thanh Hóa và Quảng Ninh, cùng hàng trăm cộng tác viên trải dài từ bắc vào trung. Thời gian tới đội sẽ tiến hành khảo sát và nâng cao kỹ năng cứu trợ, cứu nạn cho chuyên nghiệp hơn. Mục tiêu là mỗi tỉnh đều có một chi nhánh 116, để khi người dân cần, 116 luôn xuất hiện sớm nhất có thể.

image-1.jpg
Mỗi thành viên Đội cứu hộ cứu nạn 116 góp sức nhỏ để tạo nên giá trị của lòng nhân ái.

Nếu mình dừng, ai sẽ tiếp tục?

5 năm thành lập, hàng trăm chuyến đi, chẳng ai nhớ nổi con số, điều họ nhớ là những gương mặt, những đôi tay, những ánh mắt, những câu nói hằn sâu vào tâm trí.

Chị Lan nói, khoảnh khắc tìm thấy nạn nhân là lúc đau đớn nhất, tim như bị bóp nghẹt. “Cảm xúc lẫn lộn, vừa mừng vừa đau xót”. Vụ đuối nước của cháu bé 8 tuổi ở Chi Lăng (Hưng Hà, Thái Bình cũ) cuối 2024, chị vẫn ám ảnh. Ông ngoại đi chân đất trong cái rét 12 độ C, áo rách, quần cũ, mắt đỏ hoe cố kìm nước mắt. Ông run run cầm chìa khóa mở tủ lấy quần áo cho cháu, chìa khóa rơi mấy lần mới tra được ổ. Mẹ cháu thì rơi vào trạng thái sốc, nói nhảm, bần thần, không còn nhận thức được chung quanh. Đến khi đưa cháu bé lên bờ, chị bừng tỉnh, ôm lấy con vuốt tóc, xoa má, thì thầm như thể bé vẫn còn.

Khoảnh khắc ấy khiến cả đội hiểu sâu sắc việc tìm được nạn nhân, dù không còn hy vọng sống vẫn mang lại bình yên cuối cùng cho một gia đình.

Anh Văn nhớ lại buổi cứu cháu bé giữa lũ ở Nam Định (cũ). Khi cháu bị cuốn đi, ai cũng chần chừ, không dám nhảy xuống vì dòng nước quá xiết. Anh cột chiếc dây quanh người, nhảy xuống. “Lúc đó tôi nghĩ mình đã có thể chết theo cháu”, anh kể. Nhưng may mắn chỉ vài giây sau, đồng đội đã lao xuống ứng cứu.

“Rất nhiều lúc kiệt sức, mất ngủ vì chứng kiến quá nhiều vụ việc đau lòng, tôi chỉ muốn buông, không làm nữa, không dám đối diện. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt cầu cứu của gia đình nạn nhân, nghĩ đến anh em vẫn đang miệt mài ngoài sông, tôi lại tự nhủ: “Nếu mình dừng lại, ai sẽ tiếp tục? Và gia đình những người gặp nạn sẽ phải mất rất nhiều tiền”, anh Văn trải lòng, “Có hôm, vừa đưa thi thể lên bờ, điện thoại lại rung lên vì một cuộc gọi khẩn cấp mới. Cứ nhìn cảnh bố mẹ ôm con mà không cứu được, tim mình nghẹn lại. Ai không làm nghề này thì không hiểu nổi”.

Rất nhiều lúc kiệt sức, mất ngủ vì chứng kiến quá nhiều vụ việc đau lòng, tôi chỉ muốn buông, không làm nữa, không dám đối diện. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt cầu cứu của gia đình nạn nhân, nghĩ đến anh em vẫn đang miệt mài ngoài sông, tôi lại tự nhủ: 'Nếu mình dừng lại, ai sẽ tiếp tục? Và gia đình những người gặp nạn sẽ phải mất rất nhiều tiền'.

Anh Nhâm Quang Văn

Không ai trong đội nói ra, nhưng tất cả đều thấm cái nghẹn ấy. Có những vụ tìm cả tuần trời không thấy, cả đội ngồi im bên sông, không ai nói câu nào. Chỉ có tiếng nước nhỏ từ quần áo ướt và tiếng thở dài. Anh Văn bảo: “Im lặng là lúc đau nhất”.

Trong rất nhiều vụ việc, điều ám ảnh nhất không chỉ là hình ảnh, mà là cái mùi bùn, mùi rác, mùi của dòng nước đã “ôm” lấy nạn nhân nhiều ngày. Đó là điều mà anh em trong đội ít khi kể ra, nhưng lại là thứ bám dai dẳng vào trí nhớ của họ.

z7523298384051-74d84dc6f0243e2f239c302123904720.jpg
Hiện đội có hơn 100 thành viên, với hai chi nhánh tại Thanh Hóa và Quảng Ninh. (Ảnh: Đội 116)

Dòng chảy của niềm tin

Tết đến gần lại khiến những câu chuyện của Đội cứu hộ 116 trở nên day dứt. Những vụ việc giáp Tết khiến mọi thứ như chùng xuống. Ngày Tết là để đoàn viên, chẳng ai muốn rời xa gia đình. Nhưng chính lúc ấy, họ lại thấy rõ nhất giá trị của công việc mình làm.

Có lần đêm 29 Tết, đội nhận tin báo một vụ đuối nước. Anh Văn như thường lệ khẩn trương lên đường, trước khi đi con trai hỏi: “Bố lại đi giúp người ta à? Bao giờ bố về?”. Đó là câu hỏi khiến anh không bao giờ quên. Anh bảo: “Khi nghe câu đó, mình đau, nhưng cũng hiểu rằng con đang tự hào về bố”. Những khoảnh khắc như vậy khiến anh em trong đội thấy mình không đơn độc, đằng sau họ còn có gia đình hiểu, chấp nhận và ủng hộ.

Trong 5 năm qua, Đội 116 đã đưa hơn 1.300 nạn nhân đuối nước về với gia đình, dạy bơi cho gần 3.000 học viên tại địa bàn tỉnh Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên) và Thanh Hóa. Hỗ trợ tìm kiếm người thân mất tích cho trên 500 gia đình, cứu được hơn 10 người đuối nước. Mỗi năm Đội hỗ trợ trên 4 tỉnh bị lũ lụt. Tất cả hoàn toàn miễn phí.

Tết 2023, anh Văn đi từ 28 Tết đến mồng 8 mới về, hai vụ liền. “Khi ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản, ngoài kia vẫn có những gia đình đang mong ngóng người thân. Và chỉ cần giúp họ tìm lại được con, bố mẹ hay anh chị em của họ dù ở hình thái nào… thì đó là cái Tết ý nghĩa nhất. Cuối năm nhìn lại, điều khiến tôi thấy công việc của mình thật sự đáng làm là biết rằng Đội 116 đã giúp được rất nhiều gia đình tìm được bình yên, dù đôi khi là bình yên trong nước mắt”, anh Văn chia sẻ.

Người dân mang cho họ bát nước nóng, chiếc bánh chưng sớm, đôi dép nhựa để thay tạm. Những điều nhỏ nhặt ấy trở thành điểm tựa tinh thần để họ tiếp tục lên đường. Anh Dương nói: “Một cái bắt tay, một bát nước nóng còn quý hơn ngàn đồng tiền. Đó là tình người, thứ giữ chúng tôi ở lại với nghề này”.

Có thể bạn quan tâm

Tổng Bí thư gặp mặt đoàn kiều bào tiêu biểu về tham dự chương trình Xuân Quê hương 2026. (Ảnh: Đăng Khoa)

Xuân Quê hương 2026 - Khơi dậy niềm tự hào của những người con xa xứ trước vận hội mới của đất nước

Xuân Quê hương 2026 khơi dậy niềm tự hào và trách nhiệm của những người con xa xứ trước vận hội mới của đất nước. Với định hướng chiến lược từ Đại hội XIV của Đảng và sự gắn kết giữa trong nước cùng cộng đồng kiều bào, khát vọng xây dựng Việt Nam hùng cường, thịnh vượng đang trở thành hành động chung.

“Hạt ngọc” đâu chỉ của trời

“Hạt ngọc” đâu chỉ của trời

Giữa những cánh đồng lúa–tôm đang vào vụ thu hoạch ở An Giang, niềm vui no ấm hiện rõ trên gương mặt người nông dân. “Hạt ngọc” năm nay chắc, mẩy, thơm - không chỉ nhờ trời đất ưu ái, mà còn nhờ sự bền bỉ của bàn tay lao động và khối óc sáng tạo.

Thanh âm gọi Tết

Thanh âm gọi Tết

Tiếng bánh xe và âm thanh buổi chợ sớm nay dậy lên trong lòng tôi một nỗi nhớ. Ngày xưa cứ gần Tết là tiếng gà lại râm ran khắp cái xóm nhỏ khiến tôi nôn nao không ngủ được, chỉ mong trời mau sáng để được đi chợ.

Nhớ xôi ngon Hà Nội

Nhớ xôi ngon Hà Nội

Gốc gác của xôi truyền thống là xôi trắng, chỉ là gạo nếp thổi chín. Sau này, đỗ xanh, đỗ đen, sen, lạc, vừng… gấc, dừa… được thêm vào, tạo nên sự đa dạng của các món xôi thơm ngon.

[Podcast] Giữ trọn hồn Việt qua tục cúng Tất niên

[Podcast] Giữ trọn hồn Việt qua tục cúng Tất niên

Tục cúng Tất niên là nét đẹp văn hóa truyền thống của người Việt, diễn ra vào ngày cuối cùng của năm âm lịch (29 hoặc 30 Tết). Nghi lễ nhằm tổng kết năm cũ, dọn dẹp bàn thờ, mời gia tiên về ăn Tết và cầu mong năm mới bình an, thịnh vượng.

Bản lĩnh nước Nam vươn mình hội nhập

Bản lĩnh nước Nam vươn mình hội nhập

Trong buổi giao thời đầu thế kỷ XX, khi trật tự cũ sụp đổ mà con đường mới chưa hình thành rõ ràng, nhiều bậc trí giả nước Nam đã cùng chung một thao thức: Dân tộc này phải dựa vào đâu để tồn tại và vươn lên? Câu trả lời trước hết ở con người, ở quốc hồn, ở sĩ khí và ý thức dân tộc.

80 năm - Cuộc hành trình bất tử

80 năm - Cuộc hành trình bất tử

80 năm là cả một đời người nhưng chỉ là một cái chớp mắt trong dòng chảy mênh mông của lịch sử. Trong 80 năm ấy, non sông đất nước ta đã trải qua những biến động kinh thiên động địa mà không phải nước nào cũng phải gánh chịu.

Lối vào làng Yên Thái xưa nổi tiếng với nghề làm giấy dó.

Cung xuân chếnh choàng tơ sen

Trước thập niên 90, phố Thụy Khuê có đường tàu điện khá dài (3,3km) chạy lượn ngoằn ngoèo theo dòng sông Tô Lịch cũ xuống tận chợ Bưởi. Nhà thơ Phan Vũ đã từng viết: “Toa xe điện lên đèn/Người soát vé áo bành tô sờn rách/Lanh canh/Lanh canh/Ai xuống Bờ Hồ!/Ai đi Mơ!/Ai lên Bưởi!”.

Tơ vàng óng ánh ai hong giữa làng

Tơ vàng óng ánh ai hong giữa làng

“Hỡi cô thắt dải lưng xanh/Có về Nam Định với anh thì về/Nam Định có bến đò Chè/Có nghề dệt lụa, có nghề ươm tơ”. Theo câu ca xưa, tôi xuôi đường tìm về làng Cổ Chất, xã Phương Định, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định cũ (nay là xã Ninh Giang, tỉnh Ninh Bình).

Học sinh tham quan triển lãm ảnh “Rạng rỡ tên Người” nhân dịp kỷ niệm 135 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh do Báo Nhân Dân tổ chức. (Ảnh: KHIẾU MINH)

Trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân

Từ sự đúc rút kinh nghiệm trong nước và các nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: Có sự ủng hộ, đồng lòng của lực lượng dân chúng, việc to tát mấy, khó khăn mấy làm cũng được. Không có, thì việc gì làm cũng không xong.

Ra biển "đi buôn" trước đổi mới

Ra biển "đi buôn" trước đổi mới

Trước thềm Xuân Bính Ngọ 2026, tôi đến thăm Đại tá Nguyễn Hạnh Kiểm. Bên chén trà thơm, ông kể chuyện đi giao thương với các nước tư bản trước thềm đổi mới mà ông cho rằng lãnh đạo Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Nam-Đà Nẵng lúc bấy giờ đã góp phần giải cứu cảnh đói cơm lạt muối thời điểm này.

Trí thức Việt tại Bỉ và Luxembourg mạnh mức nào?

Trí thức Việt tại Bỉ và Luxembourg mạnh mức nào?

Chiều muộn 20/3/2025, một chiếc xe chở 5 người Việt từ Antwerpen (Bỉ) thẳng hướng Luxembourg, đưa những đại diện “chất xám Việt tại Bỉ” sang ghép đội hình với “chất xám Việt ở Luxembourg” để lập Hội Trí thức Việt Nam tại Bỉ và Luxembourg (ViLaB). 

Đồng lúa xanh rì, nơi anh Thanh cùng bà con nông dân tạo nên trải nghiệm độc đáo cho thực khách. (Ảnh: NVCC)

Từ bữa ăn nghìn đô giữa ruộng

Khi nhà hàng The Field của anh Phan Xuân Thanh (xã Cẩm Thanh, thành phố Hội An, nay thuộc phường Hội An Đông, thành phố Đà Nẵng) bán trải nghiệm ẩm thực-văn hóa trọn gói trên cánh đồng với giá hơn 1.000 USD/khách, nhiều người tặc lưỡi “Chắc ăn may!”.

Cánh cửa rộng mở từ kinh tế Halal

Cánh cửa rộng mở từ kinh tế Halal

Kinh tế Halal toàn cầu đang tăng trưởng khoảng 5% mỗi năm và hướng tới quy mô 10 nghìn tỷ USD năm 2028. Trước dư địa rộng mở đó, Việt Nam đã có bước chuyển mạnh mẽ trong cách tiếp cận. Từ vị thế “thị trường ngách” mang tính thử nghiệm, Halal đã trở thành chiến lược góp phần đa dạng hóa không gian phát triển kinh tế đối ngoại.

Mùa xuân đầu tiên nơi đỉnh lũ đi qua

Mùa xuân đầu tiên nơi đỉnh lũ đi qua

Khi phù sa chưa kịp lắng trên những dòng sông, người miền trung đã gạt đi dấu bùn còn đọng trên vách nhà để đón xuân. Nơi từng là đỉnh lũ, cuộc sống đang âm thầm sinh sôi với những mái nhà mới được dựng lên, lò bánh đỏ lửa trở lại, ruộng vườn bật mầm xanh.

Chiến sĩ Trường Sa đón nhận những món quà ấm ápGửi mùa xuân ra đảo". Ảnh nghĩa tình của Chương trình “: Nguyễn Phượng (CLB Agribanker)

Xuân sớm Trường Sa

Trường Sa - Xuân đến cùng cây cỏ, lá hoa. Và Xuân cũng đến từ trong tâm tưởng của những người dân Việt sinh sống nơi đầu sóng ngọn gió.

Những tuấn mã băng mình trên vùng đồi Bá Vân

Những tuấn mã băng mình trên vùng đồi Bá Vân

Trong một chiều nắng xiên, đàn ngựa tung vó băng mình ven đồng cỏ, tạo nên những đám bụi mù mịt ở vùng đồi Bá Vân. Núi thắm đẹp kỳ ảo xa xa, đường đồi dốc “cong vênh” khiến cho góc nhìn của lữ khách càng thêm mê mải.

Thành phố Hồ Chí Minh – Đầu tàu đổi mới từ thực tiễn sinh động

Thành phố Hồ Chí Minh – Đầu tàu đổi mới từ thực tiễn sinh động

Đồng chí Phạm Phương Thảo, nguyên Phó Bí thư Thành ủy, nguyên Chủ tịch Hội đồng nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh - người trực tiếp chứng kiến và tham gia vào nhiều dấu mốc quan trọng của công cuộc đổi mới - đã chia sẻ những góc nhìn sâu sắc về hành trình vượt khó, tinh thần “xé rào” và sứ mệnh dẫn dắt của Thành phố Hồ Chí Minh.

Đền thờ Vua Hàm Nghi và tướng sĩ Cần Vương tại Di tích lịch sử quốc gia thành Tân Sở ở xã Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị.

Con đường yêu nước

Trong tâm thức người dân Việt Nam, hình ảnh Vua Hàm Nghi và phong trào Cần Vương luôn được trân trọng như một phần thiêng liêng của lịch sử dân tộc. Bởi đó không chỉ là câu chuyện yêu nước của vị vua trẻ tuổi mà còn là biểu tượng cho khát vọng độc lập, tự cường của dân tộc trong quá khứ, hiện tại và tương lai.

Hiếu với dân - Phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ

Hiếu với dân - Phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ

Sự xuất hiện của những căn nhà mới khang trang trên nền đất cũ, nơi cỏ còn chưa kịp tái sinh sau lũ lụt đã thể hiện ý chí của Đảng, quân và dân ta quyết tâm biến đau thương thành hành động. Trên hết, đó chính là cách thiết thực nhất mà lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam làm “tròn chữ hiếu” với nhân dân theo lời dạy của Bác Hồ.