Tình người trong sóng dữ

Tình người trong sóng dữ

Dưới những dòng nước phẳng lặng vẫn luôn ẩn chứa những nỗi đau thắt. Đội cứu hộ cứu nạn 116 đã chứng kiến quá nhiều nỗi đau của các gia đình mất người thân. Công việc của họ, phần lớn lại là đi tìm những người không còn cơ hội trở về. Trong sự thật nghiệt ngã ấy, mỗi chuyến đi của 116 là sự kiên cường, lòng trắc ẩn và niềm tin để vượt qua những ám ảnh không tên, để tiếp tục lên đường vì cộng đồng.

Có những cuộc gọi đến lúc 2-3 giờ sáng, chỉ một câu ngắn: “Giúp tôi với các chú ơi. Con tôi mất tích dưới sông”. Người nghe không hứa sẽ mang người sống về, chỉ nói: “Anh em đang lên đường”. Đó là Đội cứu hộ cứu nạn 116, những con người bình thường chọn ở lại với dòng nước, chỉ để không gia đình nào phải chờ đợi trong vô vọng.

Xuất hiện sớm nhất có thể

Khởi nguồn của Đội 116 là câu chuyện riêng của anh Nhâm Quang Văn. Gần 10 năm trước, một đêm hè, thuyền lật giữa biển đêm Thái Bình, anh cùng chín người khác đối mặt tử thần. Hơn 5 tiếng vật lộn với sóng biển, họ mới được cứu. Anh nói: “Tôi sống sót là nhờ người lạ, giờ tôi phải trả lại”. Câu nói ấy thành sợi dây buộc anh với sông nước suốt 10 năm qua.

box1.png

Chứng kiến những vụ đuối nước liên tiếp ở Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên), anh hiểu mình phải hành động, dù nhỏ bé. Tháng 10/2020, dự án “Tình người trong cơn sóng” - Đội cứu hộ 116 được ra đời, đây là mô hình cứu hộ, cứu nạn đường thủy hoàn toàn miễn phí, đồng thời tham gia hỗ trợ các khu vực chịu ảnh hưởng bởi lũ lụt và tìm kiếm người mất tích.

Những ngày đầu, đội chỉ có vài người, với vài chiếc thuyền cũ và những thiết bị thô sơ. Họ lao xuống nước với kinh nghiệm tích lũy, niềm tin vào đồng đội và ý chí không khuất phục. Họ không có lương, không quỹ cố định, chỉ có một nguyên tắc ăn vào máu: An toàn tuyệt đối, không bỏ cuộc, không chủ quan dù chỉ một phút. Anh Văn vẫn luôn nhắc nhở anh em: “Dòng sông mình quen nhất lại là nơi dễ giết mình nhất”.

Chị Nguyễn Ngọc Lan, từng trải qua nhiều biến cố sinh tử, đến với 116 vì muốn trả lại ân tình. Chị không chỉ làm công tác hậu cần hay đối ngoại; chị cũng là người trực tiếp xuống hiện trường, ôm gia đình nạn nhân, lắng nghe họ nói trong lúc họ còn chưa biết bấu víu vào đâu. Nhiều lần chị bị dị nghị, nói rằng bị thần kinh, lo chuyện bao đồng, nhưng tất cả chị để ngoài tai, đây cũng là một mối lương duyên, một hành động từ lòng trắc ẩn.

Hay, anh Phạm Ngọc Dương, người phụ trách tài chính nhân sự, lại mang đến đội tinh thần Phật giáo: “Phục vụ chúng sinh cũng là cúng dường chư Phật”. Anh là người giữ cân bằng giữa áp lực của gia đình nạn nhân và yêu cầu an toàn cho đội; giữa dư luận và trách nhiệm minh bạch. Anh luôn nhắc: “Một nghìn đồng không rõ ràng cũng có thể khiến đội đánh mất niềm tin cộng đồng”.

Để duy trì hoạt động, Đội 116 không kêu gọi từ thiện cho các vụ việc cụ thể, mà chỉ nhận sự đóng góp tự nguyện vào quỹ chung. Mọi khoản thu chi đều được công khai, minh bạch.

Từ những con người như thế, đội lớn dần. Nay đã có hơn 100 thành viên, với hai chi nhánh tại Thanh Hóa và Quảng Ninh, cùng hàng trăm cộng tác viên trải dài từ bắc vào trung. Thời gian tới đội sẽ tiến hành khảo sát và nâng cao kỹ năng cứu trợ, cứu nạn cho chuyên nghiệp hơn. Mục tiêu là mỗi tỉnh đều có một chi nhánh 116, để khi người dân cần, 116 luôn xuất hiện sớm nhất có thể.

image-1.jpg
Mỗi thành viên Đội cứu hộ cứu nạn 116 góp sức nhỏ để tạo nên giá trị của lòng nhân ái.

Nếu mình dừng, ai sẽ tiếp tục?

5 năm thành lập, hàng trăm chuyến đi, chẳng ai nhớ nổi con số, điều họ nhớ là những gương mặt, những đôi tay, những ánh mắt, những câu nói hằn sâu vào tâm trí.

Chị Lan nói, khoảnh khắc tìm thấy nạn nhân là lúc đau đớn nhất, tim như bị bóp nghẹt. “Cảm xúc lẫn lộn, vừa mừng vừa đau xót”. Vụ đuối nước của cháu bé 8 tuổi ở Chi Lăng (Hưng Hà, Thái Bình cũ) cuối 2024, chị vẫn ám ảnh. Ông ngoại đi chân đất trong cái rét 12 độ C, áo rách, quần cũ, mắt đỏ hoe cố kìm nước mắt. Ông run run cầm chìa khóa mở tủ lấy quần áo cho cháu, chìa khóa rơi mấy lần mới tra được ổ. Mẹ cháu thì rơi vào trạng thái sốc, nói nhảm, bần thần, không còn nhận thức được chung quanh. Đến khi đưa cháu bé lên bờ, chị bừng tỉnh, ôm lấy con vuốt tóc, xoa má, thì thầm như thể bé vẫn còn.

Khoảnh khắc ấy khiến cả đội hiểu sâu sắc việc tìm được nạn nhân, dù không còn hy vọng sống vẫn mang lại bình yên cuối cùng cho một gia đình.

Anh Văn nhớ lại buổi cứu cháu bé giữa lũ ở Nam Định (cũ). Khi cháu bị cuốn đi, ai cũng chần chừ, không dám nhảy xuống vì dòng nước quá xiết. Anh cột chiếc dây quanh người, nhảy xuống. “Lúc đó tôi nghĩ mình đã có thể chết theo cháu”, anh kể. Nhưng may mắn chỉ vài giây sau, đồng đội đã lao xuống ứng cứu.

“Rất nhiều lúc kiệt sức, mất ngủ vì chứng kiến quá nhiều vụ việc đau lòng, tôi chỉ muốn buông, không làm nữa, không dám đối diện. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt cầu cứu của gia đình nạn nhân, nghĩ đến anh em vẫn đang miệt mài ngoài sông, tôi lại tự nhủ: “Nếu mình dừng lại, ai sẽ tiếp tục? Và gia đình những người gặp nạn sẽ phải mất rất nhiều tiền”, anh Văn trải lòng, “Có hôm, vừa đưa thi thể lên bờ, điện thoại lại rung lên vì một cuộc gọi khẩn cấp mới. Cứ nhìn cảnh bố mẹ ôm con mà không cứu được, tim mình nghẹn lại. Ai không làm nghề này thì không hiểu nổi”.

Rất nhiều lúc kiệt sức, mất ngủ vì chứng kiến quá nhiều vụ việc đau lòng, tôi chỉ muốn buông, không làm nữa, không dám đối diện. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt cầu cứu của gia đình nạn nhân, nghĩ đến anh em vẫn đang miệt mài ngoài sông, tôi lại tự nhủ: 'Nếu mình dừng lại, ai sẽ tiếp tục? Và gia đình những người gặp nạn sẽ phải mất rất nhiều tiền'.

Anh Nhâm Quang Văn

Không ai trong đội nói ra, nhưng tất cả đều thấm cái nghẹn ấy. Có những vụ tìm cả tuần trời không thấy, cả đội ngồi im bên sông, không ai nói câu nào. Chỉ có tiếng nước nhỏ từ quần áo ướt và tiếng thở dài. Anh Văn bảo: “Im lặng là lúc đau nhất”.

Trong rất nhiều vụ việc, điều ám ảnh nhất không chỉ là hình ảnh, mà là cái mùi bùn, mùi rác, mùi của dòng nước đã “ôm” lấy nạn nhân nhiều ngày. Đó là điều mà anh em trong đội ít khi kể ra, nhưng lại là thứ bám dai dẳng vào trí nhớ của họ.

z7523298384051-74d84dc6f0243e2f239c302123904720.jpg
Hiện đội có hơn 100 thành viên, với hai chi nhánh tại Thanh Hóa và Quảng Ninh. (Ảnh: Đội 116)

Dòng chảy của niềm tin

Tết đến gần lại khiến những câu chuyện của Đội cứu hộ 116 trở nên day dứt. Những vụ việc giáp Tết khiến mọi thứ như chùng xuống. Ngày Tết là để đoàn viên, chẳng ai muốn rời xa gia đình. Nhưng chính lúc ấy, họ lại thấy rõ nhất giá trị của công việc mình làm.

Có lần đêm 29 Tết, đội nhận tin báo một vụ đuối nước. Anh Văn như thường lệ khẩn trương lên đường, trước khi đi con trai hỏi: “Bố lại đi giúp người ta à? Bao giờ bố về?”. Đó là câu hỏi khiến anh không bao giờ quên. Anh bảo: “Khi nghe câu đó, mình đau, nhưng cũng hiểu rằng con đang tự hào về bố”. Những khoảnh khắc như vậy khiến anh em trong đội thấy mình không đơn độc, đằng sau họ còn có gia đình hiểu, chấp nhận và ủng hộ.

Trong 5 năm qua, Đội 116 đã đưa hơn 1.300 nạn nhân đuối nước về với gia đình, dạy bơi cho gần 3.000 học viên tại địa bàn tỉnh Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên) và Thanh Hóa. Hỗ trợ tìm kiếm người thân mất tích cho trên 500 gia đình, cứu được hơn 10 người đuối nước. Mỗi năm Đội hỗ trợ trên 4 tỉnh bị lũ lụt. Tất cả hoàn toàn miễn phí.

Tết 2023, anh Văn đi từ 28 Tết đến mồng 8 mới về, hai vụ liền. “Khi ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản, ngoài kia vẫn có những gia đình đang mong ngóng người thân. Và chỉ cần giúp họ tìm lại được con, bố mẹ hay anh chị em của họ dù ở hình thái nào… thì đó là cái Tết ý nghĩa nhất. Cuối năm nhìn lại, điều khiến tôi thấy công việc của mình thật sự đáng làm là biết rằng Đội 116 đã giúp được rất nhiều gia đình tìm được bình yên, dù đôi khi là bình yên trong nước mắt”, anh Văn chia sẻ.

Người dân mang cho họ bát nước nóng, chiếc bánh chưng sớm, đôi dép nhựa để thay tạm. Những điều nhỏ nhặt ấy trở thành điểm tựa tinh thần để họ tiếp tục lên đường. Anh Dương nói: “Một cái bắt tay, một bát nước nóng còn quý hơn ngàn đồng tiền. Đó là tình người, thứ giữ chúng tôi ở lại với nghề này”.

Có thể bạn quan tâm

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Những mùa xuân kết tinh từ nghĩa tình quân dân

Giữa trùng khơi sóng nước, Tổ quốc Việt Nam vẫn hiện hữu thiêng liêng qua từng tấc đảo, từng hơi thở của quân và dân nơi đầu sóng ngọn gió. Vất vả gian lao là hữu hình, nhưng tình người và lý tưởng phụng sự lại là sức mạnh vô hình gắn kết những cuộc đời xa lạ trở thành một khối thống nhất, một gia đình lớn mang tên Trường Sa.

Bánh khảo là thức quà truyền thống của người Tày ở Cao Bằng đãi khách mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Thơm ngon hương vị bánh khảo ngày Tết của người Tày

Mỗi độ xuân về, khi Tết Nguyên Đán cận kề, đồng bào Tày ở Cao Bằng lại tất bật chuẩn bị những món ăn truyền thống để đón năm mới. Trong đó, bánh khảo là đặc sản không thể thiếu trong mỗi gia đình, vừa là thức quà đãi khách, vừa gửi gắm ước vọng về một năm sung túc, đủ đầy.

Tiết mục văn nghệ trong chương trình gặp gỡ “Xuân Quê hương 2026” do Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia tổ chức. (Ảnh: ĐINH TRƯỜNG)

Cộng đồng người Việt tại Campuchia bước vào năm mới tràn đầy hy vọng

Phóng viên Báo Nhân Dân thường trú tại Campuchia ghi lại một số chia sẻ, kỳ vọng trong năm mới của đại diện cộng đồng người gốc Việt về tương lai đất nước và quan hệ Việt Nam-Campuchia, nhất là sau thành công của Đại hội Đảng lần thứ XIV và chuyến thăm của Tổng Bí thư Tô Lâm tới Campuchia ngay trước Tết Bính Ngọ 2026.

Đến Tết, chó đá Ma-hin không chỉ được tắm mà còn được choàng một chiếc khăn đỏ.

Tục thờ chó đá Ma-hin của người Tày

Tục thờ chó đá Ma-hin là một nét tín ngưỡng độc đáo của người Tày, thể hiện quan niệm vạn vật hữu linh và khát vọng được che chở, bảo vệ. Qua nhiều thế hệ, linh thú trước cửa mỗi gia đình không chỉ mang ý nghĩa tâm linh mà còn trở thành biểu tượng văn hóa bền bỉ của cộng đồng.

Lễ chùa đầu năm không chỉ là hoạt động tâm linh mà còn là nét đẹp văn hóa.

Nét đẹp văn hóa từ hoạt động lễ chùa đầu năm

Tự bao đời, trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ mang ý nghĩa của việc tiễn đưa năm cũ, chào đón năm mới, mà còn mang đậm nét tâm linh, tín ngưỡng. Ngoài tục lệ cúng gia tiên, mọi người còn thường tìm về các đền, chùa để cầu phúc, cầu may cho gia đình với mong muốn những điều tốt đẹp nhất trong năm mới.

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Mùng Một Tết ở Trường Sa

Khi đất liền rộn ràng tiếng chúc xuân, giữa trùng khơi, quần đảo Trường Sa đón ngày mùng Một Tết trong không khí trang nghiêm, ấm áp và đầy ý nghĩa. Không pháo hoa rực rỡ hay phố phường đông vui, nhưng mùa xuân nơi đầu sóng vẫn hiện hữu trọn vẹn, ấm áp nghĩa tình với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trên đảo.

Đà Nẵng mùa xuân Bính Ngọ năm 2026.

Giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố

Đà Nẵng mùa xuân, không gian tràn ngập nắng. Phố rộng hơn nhưng gần hơn và trong dòng chảy bất tận của mùa xuân, chạm một nụ cười trong nắng sớm, lòng người, nhẹ hơn trong khoảnh khắc này giữa khoảng lặng mùa xuân thành phố.

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc.

Những đôi mắt không ngủ trên “mặt trận vô hình”

Trên đỉnh núi, giữa gió biển và sương đêm, những người lính lặng thầm dõi theo từng tín hiệu trên màn hình ra-đa, ngày đêm canh giữ vùng trời Tổ quốc. Công việc của họ ít khi được nhắc tới, nhưng mỗi ca trực, mỗi phút giây tập trung cao độ đều góp phần giữ bình yên cho bầu trời và cuộc sống dưới mặt đất

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

“Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp”

Từ ngôi làng nhỏ bé bên sông Đuống, tranh Đông Hồ đã chính thức được thế giới công nhận những giá trị độc đáo của mình. Dòng tranh Tết “Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong”, sau nhiều năm âm thầm vượt qua những khó khăn của cuộc sống, của thị trường, đã trở lại rực rỡ.

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Xuân về giữa trùng khơi Trường Sa

Mỗi khi Tết đến, xuân về, khi đất liền rộn ràng trong sắc đào hồng, mai vàng, thì giữa Biển Đông mênh mông, quần đảo Trường Sa cũng bước vào mùa xuân theo một nhịp riêng.

Ảnh: THÀNH ĐẠT

Về quê ăn Tết

Đã nhiều năm nay, từ khi bước qua tuổi sáu mươi, tôi thường về quê ăn Tết sớm. Năm nay cũng vậy, khi những cơn gió mùa Đông Bắc đầu tiên tràn đến, tôi đã thu xếp về quê ăn Tết. Tôi thèm cái không khí, cái hương vị, cái hồn cốt Tết quê.

Kênh nhà Lê đoạn qua tỉnh Nghệ An có chiều dài 128 km.

Sống cùng đất và nước

Đó là vào năm 1988, trong chuyến đi vào Nghệ An cùng với nhà văn Sơn Tùng và họa sĩ Lê Lam, hai bậc văn nhân nghệ sĩ từng trải đã chỉ cho tôi thấy dòng sông đào lịch sử, tuyến vận tải đường thủy đầu tiên của nước Việt, đó là Kênh nhà Lê.

Minh họa: Nguyễn Minh

Hương bánh chưng bếp củi

Có những mùi hương để nhớ. Chúng lặng lẽ đi cùng ta qua năm tháng, như phần ký ức không thể gọi tên. Với tôi - kẻ sinh ra và lớn lên giữa phố thị - đó là mùi khói củi bảng lảng trong sương chiều giáp Tết, quấn quýt trên mái ngói nâu trầm quê vợ tôi.

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Gói bánh chưng, gìn giữ hồn Tết Việt

Dường như với bất kỳ người con đất Việt nào, dù đang ở bất cứ nơi đâu, hình ảnh nồi bánh chưng thơm mùi lá dong đặt trên bếp lửa đỏ rực ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông đã trở thành hình ảnh quen thuộc mỗi độ Tết đến Xuân về.

Người thuyền trưởng giữ vai trò đặc biệt quan trọng; mỗi quyết định không chỉ điều khiển con tàu mà còn thể hiện bản lĩnh, trách nhiệm và hình ảnh Tổ quốc giữa biển khơi.

Những người canh giữ mùa xuân

Mỗi dịp Tết đến, khi nhiều gia đình sum vầy bên mâm cơm đoàn tụ, có những con người lặng lẽ lên đường làm nhiệm vụ ở những nơi xa xôi: ngoài khơi, trên những điểm cao lộng gió, hay giữa những cánh rừng sâu. 

Minh họa: NGUYỄN NGHĨA CƯƠNG

Vẫn tay gầy cùng tôi bày mâm ngũ quả

Chiều cuối năm, nắng mỏng chiếu xiên qua tán cau ở hiên tây, rải chút vàng nhè nhẹ xuống sân gạch. Tôi tỉ mỉ biện bày mâm ngũ quả trong khoảng vắng lặng của ngôi nhà. 

Nụ cười Y Đẻ.

Người Rơ Măm, trong những hồi sinh

Trở lại Mo Rai, tôi nhận thấy luồng sinh khí mới, khi mà sự hồi sinh đã thành sức vươn lên mạnh mẽ. Mái nhà rông làng Le vươn cao trên nền trời xanh Tây Nguyên, khẳng định sự hiện diện tự tin và kiêu hãnh của bà con dân tộc Rơ Măm, tộc người từng đứng trước nguy cơ tuyệt chủng nhiều năm trước.

Suối nguồn Tây Nguyên

Suối nguồn Tây Nguyên

Từ bao đời nay, người Mạ, Cơ Ho, Ê Đê, M’Nông, Gia Rai, Ba Na... trên vùng đất đại ngàn Tây Nguyên luôn chọn đất lập làng gần những dòng nước mát lành.