Quyền lực của người viết trẻ

Quyền lực của người viết trẻ

Trẻ con thì tất cả người lớn phải nâng niu chiều chuộng nó, không đáp ứng, nó khóc liền. Người đẹp thì rõ rồi. Do đẹp nên kiêu, nhất là kiêu với bọn đàn ông vây quanh tán tỉnh. Còn nhà văn trẻ thì khỏi phải nói. Họ... không coi ai ra gì. Trẻ mà lại tài nữa, người ta có quyền kiêu chứ sao!

Một câu chuyện vui vui thôi nhưng cũng khiến mỗi người làm nghề đủ ngẫm.

Mỗi một người viết đến một lúc nào đó tạo ra được uy tín trong giới chuyên môn và bạn đọc, khi ấy họ có thể trở thành một tiếng nói phát ngôn có thẩm quyền, gây chú ý. Đối với người sáng tác, dịch thuật, thẩm quyền phát ngôn chủ yếu bằng các tác phẩm. Còn đối với người làm công việc nghiên cứu, phê bình, thẩm quyền phát ngôn nằm ở các bài viết, các tiểu luận, công trình. Tựu trung, ai cũng biết rằng, ở cả người sáng tác, dịch thuật, nghiên cứu phê bình, việc xác lập thẩm quyền phát ngôn chủ yếu nằm ở tác phẩm, chứ không ở các kiểu lên tiếng trực tiếp mang tính luận đề hoặc nằm ngoài văn học.

z7435557474999-c0fb4cb94bd017157a6a34c2f9a3235c.jpg
Nhà văn trẻ Đức Anh (bên phải) cùng TS Nguyễn Phượng (Trường đại học Sư phạm Hà Nội) trong một buổi trò chuyện văn chương.

Thẩm quyền phát ngôn, nói một cách khác chính là một thứ quyền lực chuyên môn cất tiếng, tham dự vào đời sống văn học bằng chất lượng tác phẩm của mình.

Nhìn vào những người viết trẻ (một cách gọi mang tính ước định, chỉ trẻ về tuổi tác), bên cạnh đặc điểm chung của người viết, họ có những ưu thế riêng, làm nên một thứ “quyền lực” riêng.

Khía cạnh đầu tiên là sức mạnh thuộc về tự nhiên. Tuổi trẻ gắn liền với sức lực thuộc về thể chất, nội lực thuộc về tinh thần gắn liền với khát vọng, nhu cầu khẳng định mình trong cuộc đời, trong trường văn trận bút. Điều này tưởng như đơn giản, nhưng kỳ thực trong sâu xa, một thân thể mạnh/yếu sẽ liên quan mật thiết tới hoạt động viết văn. Thực hành lao động viết trong lúc khỏe mạnh sẽ đẻ ra một thứ văn khác, những câu chữ, hình ảnh, khí lực khác so với những lúc mệt mỏi, uể oải, chán chường... Người trẻ sẽ có nhiều ưu thế trong sức tưởng tượng, liên tưởng - điều tối cần thiết trong sáng tác.

Sinh thời, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có lần nhận xét rằng người viết trẻ hiện nay năng lực tưởng tượng yếu. Tôi thường hay ngẫm về điều này. Nhìn vào một số sáng tác của nhà văn như bộ ba truyện “giả lịch sử” Kiếm sắc, Vàng lửa, Giọt máu, hay như Chảy đi sông ơi, Người con gái Thủy Thần, Mưa Nhã Nam... thấy sức tưởng tượng và hư cấu của nhà văn thật mạnh mẽ và đáng nể.

Người viết trẻ có khả năng vượt thoát khỏi các định kiến, khuôn mẫu có sẵn như là những lực cản đối với sáng tạo.

Thứ hai, người viết trẻ có khả năng vượt thoát khỏi các định kiến, khuôn mẫu có sẵn như là những lực cản đối với sáng tạo. Điều này như một tất yếu. Mỗi thế hệ bao giờ cũng gánh trên vai một loạt định kiến và khuôn mẫu của truyền thống để lại. Vấn đề của người trẻ là có khả năng nhận ra các khuôn mẫu ấy để đối thoại, để vượt thoát, làm mới và làm khác hay không. Điều này không dễ. Phải có một cái nhìn tương đối hệ thống, thấu đáo mới có thể nhìn ra các khuôn mẫu, định kiến cản trở; và đâu là những giá trị có tính hằng số, phổ quát cần trân trọng.

Ở đây cần phải nói thêm, toàn bộ tiến trình văn học của nhân loại là quá trình thiết lập các mô hình, rồi lại phá vỡ các mô hình để thiết lập các mô hình khác do thực tiễn đòi hỏi, cứ thế và mãi mãi. Trong tiến trình này, những người ưu tú sẽ đóng vai trò tiên phong và nhờ vậy văn học phát triển. Lịch sử văn chương nhân loại nói chung và văn chương Việt nói riêng đều giống nhau ở điểm này. Nhìn lại Phong trào thơ Mới 1932-1945, hay văn xuôi hiện đại cùng thời, các gương mặt đảm nhiệm cách tân đều đang độ tuổi quá trẻ, quãng từ 16 đến dưới 30 cả.

screen-shot-2026-02-08-at-145919-8967.png

Điểm mạnh nữa ở những người trẻ là sự tự ý thức về “cái tôi” đầy nội lực một cách thành thực, với tất cả cái được và chưa được ở họ. Họ dám sống với chính con người mình, bản ngã của mình, dám thử sai, dám phiêu lưu, chấp nhận vấp ngã và thất bại để làm lại... Toàn bộ động hướng của họ là hướng về phía trước, về cái sẽ là. Người lớn tuổi bao giờ cũng thận trọng hơn, đồng nghĩa với việc ít hoặc không dám phiêu lưu, không dám thử nghiệm, chấp nhận cái đang là, ưa hoài niệm... Người trẻ hôm nay cũng đủ thông minh để tự tri, biết mình đang ở đâu, thiếu hụt những gì, cần bổ túc những gì. Tôi nghĩ, khi dám sống trung thực với chính mình, dám mơ tưởng, người ấy sẽ có nhiều cơ hội tựu thành.

Tuy nhiên, những cây bút trẻ ngày hôm nay cũng có nỗi thua thiệt, nỗi khổ mang tính thế hệ.

screen-shot-2026-02-08-at-214119.png
Lễ trao giải cuộc thi Thơ ca và nguồn cội.

Đời sống diễn ra với tốc độ rất nhanh. Con người ta chưa kịp thẩm thấu cái này đã trôi sang cái khác. Không gian văn hóa - văn học ngày càng rộng lớn, con người định vị thế nào, các tác giả định vị mình thế nào là câu chuyện chưa bao giờ dễ dàng, nhưng nay lại càng khó hơn. Lại nữa, khi công nghệ AI đang xâm nhập mạnh mẽ vào việc tạo lập cái viết, đặt ra yêu cầu hiểu nó, làm chủ nó, sử dụng như thế nào, ở mức nào, tính pháp lý ra sao..., tất cả liệu có làm mất cái “vân chữ” (chữ dùng của nhà thơ Lê Đạt), tức là hồn vía, cảm xúc, cá tính tác giả trong những cái viết của mình? Đây là vấn đề được các nhà nghiên cứu gọi là văn chương “hậu nhân loại”, một câu chuyện rất cần được lưu tâm và nghiên cứu thấu đáo.

Nhân đây, cũng xin nói thêm cái ý cuối cùng trong khuôn khổ bài viết nhỏ này rằng người viết trẻ hôm nay cần khắc phục một hạn chế rất lớn ở thế hệ các đàn anh đi trước, đó là ý thức tiếp nhận và ứng dụng các tri thức triết - mỹ, các lý thuyết văn học thế giới.

Ngày trước, có thể tính từ năm 2000 trở về năm 1954, do đất nước có những giai đoạn trong tình trạng thời chiến hoặc trong quá trình đổi mới với rất nhiều khó khăn, thiếu thốn, nên các nhà văn đa phần ít được biết và quan tâm tới các tri thức tiên tiến và đa dạng của nhân loại. Từ những năm đầu thế kỷ XXI đến nay, tình hình đã khác. Hiện nay, nhờ điều kiện tiếp xúc, tìm kiếm dễ dàng, hầu như các lý thuyết, các trào lưu, xu hướng, các tác phẩm tiêu biểu nhất của văn chương nhân loại mau chóng được giới thiệu ở nước ta. Đọc để học họ. Đọc để biết mình đang ở đâu. Đọc để được gợi ý và truyền cảm hứng (dĩ nhiên cũng xuất hiện nguy cơ bị phân tán, thiếu khả năng lựa chọn)...

Tôi không nghĩ rằng giữa lý thuyết và sáng tác có mâu thuẫn nhau. Nhiều tấm gương từ cổ chí kim trên thế giới và cả ở Việt Nam cho thấy nhiều nhà văn đồng thời là nhà dịch thuật, là nhà nghiên cứu phê bình, nhà triết - mỹ, nhà tư tưởng nói chung. Điều đó khẳng định sự chung sống và tương tác cần thiết giữa nhiều lĩnh vực trong một con người, và cũng đồng thời khẳng định tầm vóc của họ trong đời sống văn học dân tộc mà họ thuộc về và rộng ra là toàn nhân loại.

z7435564065510-8d6223ad09325b95a367981186a617f0.jpg
Các thành viên Câu lạc bộ Văn học trẻ Hà Nội trong một buổi trò chuyện với dịch giả Giáp Văn Chung tại Trung tâm Văn hóa ngôn ngữ Đông Tây (Hà Nội).

Nhìn vào thế hệ đàn anh của lớp người viết trẻ hiện nay, theo tôi nghĩ cũng đang có khá nhiều vấn đề cần phải xem lại. Việc đầu tiên, người đi trước cần có phẩm chất liên tài đối với người viết trẻ. Phát hiện, động viên họ sáng tác; mỗi khi một ai trong số họ gặp điều gì mà mình thấy chưa hài lòng, cần trao đổi chân tình, tránh phê phán một cách nghiệt ngã, cay độc. Nhìn lại một số vụ việc ở người viết trẻ trong những ngày vừa qua, dường như chưa thấy ứng xử thật sự thỏa đáng và đẹp của một số người lớp trước.

Tiếp nối các thế hệ là một quy luật. Thế hệ đi trước nhìn những người viết trẻ lớp sau thấy lại hình ảnh của mình khi đang ở độ tuổi đó. Thế hệ những người trẻ nhìn thế hệ đi trước cũng sẽ thấy “tương lai” tất yếu của thế hệ mình... Khi hiểu ra “quyền lực trẻ” của thế hệ mình cũng đồng thời hiểu được trách nhiệm đối với đất nước, con người, với tiếng Việt và văn chương/văn hóa Việt nói chung.

Có thể bạn quan tâm

"Nhâm Nhi Tết Bính Ngọ" của Nhà xuất bản Kim Đồng.

Những phong vị sách Tết

Năm nay, các nhà xuất bản, đơn vị phát hành cho ra rất nhiều ấn phẩm Tết phong phú, dành cho các đối tượng độc giả đa dạng, nhiều lứa tuổi.

Cận cảnh những quả quất cảnh Tử Liên tròn, to đều và mọng. (Ảnh: HNV)

[Ảnh] Hoa Tết Thủ đô khoe sắc Xuân

Những ngày cận Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, nhất là kể từ ngày 23 tháng Chạp trở lại đây, làng hoa, chợ hoa tại Hà Nội hối hả, tất bật hơn bao giờ hết, phục vụ một mùa Tết mới cho đông đảo người dân Thủ đô nói riêng và nhân dân cả nước nói chung.

[Podcast] Năm Ngọ nói chuyện ngựa

[Podcast] Năm Ngọ nói chuyện ngựa

Trong tâm thức người Việt, con ngựa không chỉ là phương tiện, mà là biểu tượng của sự trung thành, bền bỉ và niềm tin vào ngày trở về thắng lợi. Podcast hôm nay sẽ đưa quý vị đi dọc dấu vó ngựa ngàn năm để hiểu hơn về  những quan niệm và nét văn hóa đặc sắc của cha ông.

Một hành trình ba sắc thái

Một hành trình ba sắc thái

Mỗi độ cuối năm, phương Nam lại vào mùa đẹp nhất. Không vội vã, không ồn ào, miền tây bước vào xuân bằng nhịp điệu mềm mại như phù sa, tròn đầy như trái cây miệt vườn và rực rỡ như sắc hoa ngoài bãi bồi.

[Podcast] Chợ hoa Hàng Lược: Bản giao hưởng di sản giữa lòng Hà Nội 2026

[Podcast] Chợ hoa Hàng Lược: Bản giao hưởng di sản giữa lòng Hà Nội 2026

Với 83 điểm chợ hoa trải khắp thành phố, Hà Nội năm 2026 ghi dấu ấn mạnh mẽ bằng việc mở rộng không gian văn hóa chợ hoa Hàng Lược sang các tuyến phố bích họa và di sản. Không chỉ có hoa lan, đào thắm, đây còn là nơi hội ngộ của tinh hoa làng nghề và những mô hình nghệ thuật sáng tạo lần đầu xuất hiện.

Lộc văn chương

Lộc văn chương

Lộc văn chương của nghề viết, mỗi ứng xử văn hóa, sự cho đi thì mãi mãi còn. Ký ức có thể lãng quên, rồi bất chợt nhớ lại, để tỏa nắng, để ký thác giá trị phận người, một thiên chức của nhà văn chọn viết để dâng hiến.

Chuyện nhặt ở nhà đại thi hào Tagore

Chuyện nhặt ở nhà đại thi hào Tagore

Ấn Độ là đất nước mênh mông, dân số lớn nhất thế giới. Rabindranath Tagore là thánh thơ của Ấn Độ. Không chỉ nổi tiếng bởi giải thưởng Nobel văn học (năm 1913), ông còn được coi là một nhân tài toàn diện bởi tài năng đa dạng, kiệt xuất trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật.

Nữ nghệ sĩ Pháp gắn bó với Việt Nam

Nữ nghệ sĩ Pháp gắn bó với Việt Nam

Việt Nam không chỉ là quê hương của những người Việt, mà còn là miền đất được nhiều người Pháp chọn để yêu thương. Đó chính là nơi đã cuốn hút và gắn bó với Dominique de Miscault, nữ nghệ sĩ - nhiếp ảnh gia và nhà văn Pháp.

Vũ trụ trên vạt áo

Vũ trụ trên vạt áo

Hơn bốn mươi năm làm công việc sưu tầm, nghiên cứu văn hóa dân gian, tôi đã tiếp xúc với vài trăm người mà tôi tạm gọi là nghệ nhân. Nhưng chỉ có cụ Tao Văn Păn là người khao khát được kể lại, được để lại những thấy biết, những am tường về văn hóa của mình về dân tộc mình cho hậu thế.

Vui cùng ngựa tiên Bính Ngọ

Vui cùng ngựa tiên Bính Ngọ

Chỉ gặp được họa sĩ Lê Huy, giảng viên Trường đại học Mỹ thuật công nghiệp, Giám đốc Xưởng tạo hình Lamphong Studio tại xưởng được một chốc. 

Về xưa cùng tuấn mã

Về xưa cùng tuấn mã

Trong lịch sử dân tộc, hình tượng ngựa được tôn vinh gắn với sự vững bền của xã tắc qua ngựa đá trong thơ của Vua Trần Nhân Tông, bài “Tức sự”: “Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã/Sơn hà thiên cổ điện kim âu”. Nhà sử học Trần Trọng Kim dịch: “Xã tắc hai phen chồn ngựa đá/ Non sông nghìn thuở vững âu vàng”.

Những cánh én nhỏ có làm nên mùa xuân?

Những cánh én nhỏ có làm nên mùa xuân?

Loại hình mới xuất hiện ở Việt Nam những năm gần đây, sân khấu thực cảnh đã nhanh chóng chứng tỏ sức hút của một sản phẩm văn hóa-du lịch độc đáo, có khả năng ứng dụng công nghệ hiện đại để chuyển tải sinh động và hấp dẫn những giá trị văn hóa, lịch sử.

Trái bóng và lễ hội của thế giới

Trái bóng và lễ hội của thế giới

World Cup 2026 như bức tranh nhiều lớp mầu, không chỉ có bàn thắng hay danh hiệu mà còn là những câu chuyện văn hóa, con người và sự gặp gỡ của thế giới. Đây là kỳ đại hội mang dáng dấp toàn cầu hóa rõ rệt nhất trong lịch sử.

Nơi đón mọi mùa xuân, mọi ước mơ

Nơi đón mọi mùa xuân, mọi ước mơ

Mỗi độ xuân về, tôi lại thấy lòng mình chậm lại giữa nhịp sống hối hả của Thành phố Hồ Chí Minh. Không phải vì buồn mà có một nỗi lặng lẽ rất riêng, như thể mùa xuân đang nhắc tôi dừng lại, nhìn sâu vào những điều tưởng chừng quen thuộc.

Rong ruổi dáng ngựa trong tranh Việt

Rong ruổi dáng ngựa trong tranh Việt

Trong dòng chảy mỹ thuật Việt Nam hiện đại, ngựa không chỉ là con vật quen thuộc của đời sống mà còn là hình tượng giàu sức gợi. Từ tranh thời kháng chiến đến sáng tác đương đại, ngựa xuất hiện như chứng nhân lịch sử của dịch chuyển, chịu đựng và khát vọng tự do, in dấu cá tính của nhiều thế hệ họa sĩ Việt.

Rộn vó ngựa trong sắc xuân Bắc Hà

Rộn vó ngựa trong sắc xuân Bắc Hà

Khi sắc xuân đã lan tỏa trên khắp cao nguyên trắng Bắc Hà, người dân lại háo hức đón chờ nhịp điệu sôi động của lễ hội đua ngựa Bắc Hà, lễ hội độc đáo bậc nhất vùng Tây Bắc.