Lộc văn chương

Lộc văn chương

Lộc văn chương của nghề viết, mỗi ứng xử văn hóa, sự cho đi thì mãi mãi còn. Ký ức có thể lãng quên, rồi bất chợt nhớ lại, để tỏa nắng, để ký thác giá trị phận người, một thiên chức của nhà văn chọn viết để dâng hiến.

Nhờ tranh anh mừng tuổi, em khỏe ra

Phố cổ Hàng Buồm Hà Nội của thế kỷ trước, những mái ngói cũ kỹ, êm đềm. Hàng xóm nhà tôi ở phố Hàng Buồm là họa sĩ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc. Ông Phúc với bà Bảo ở trên cái gác 2 chật hẹp, lối đi cũng phải len chân để bước qua khung tranh, và tranh. Cũng không rõ bao năm ròng bà Bảo vợ ông Phúc chỉ nằm co chân gập gối trên cái giường mét hai, cũng xếp tranh ở cuối chân giường.

Họa sĩ hay sang chơi với nhà văn Triệu Bôn cách hai nhà số lẻ. Hồi đó vợ chồng tôi ở nhờ trên cái chòi tầng 2, nhìn ra phố cổ, nơi có cầu thang hẹp như cầu thang lên máy bay. Phòng có 8m2 cho ba người. Tết năm 1992, họa sĩ Nguyễn Đình Phúc mừng tuổi nhà văn Triệu Bôn một bức tranh thuốc nước trên giấy dó. Đó là một cô gái chèo đò trên đầm sen, phía xa là đồng lúa vàng. Nhà văn treo ở ngay bàn làm việc. Nhưng lúc chồng tôi tái phát vết thương chiến tranh, thì ông Phúc bảo: "Cháu hãy bán bức tranh ấy đi, lấy tiền thuốc men cho chồng".

Tôi đang phân vân thì nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú lại mang cho Triệu Bôn, túi gạo nếp và gói đậu xanh để nấu cháo. Tôi kể chuyện: "Ông Phúc mừng tuổi tranh rồi xui em bán tranh" thì chị Tú lắc đầu bảo: "Đừng bán, bán tranh Triệu Bôn biết sẽ giận đấy". Tôi gật đầu, nghe chị không dám bán tranh, vì đó là tranh được mừng tuổi.

loc-van-chuong5.jpg
Chân dung tự họa của họa sĩ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc.

Một con trâu và một bức cánh đồng hoa. Nhà chật treo một bức, cất lên gác xép một bức. Khi thời tiết trở nồm thì phải để tranh nơi có quạt, không thì tranh ẩm mốc, phai mầu. Chồng tôi giữ tranh bất ly thân khi được phân căn hộ ở Đại La, ông vẫn treo tranh ở phòng làm việc. Sau này biết chuyện ông Phúc khuyên "bán tranh đi rồi tôi vẽ cho bức khác" thì Triệu Bôn bảo với ông Phúc: "Em thấy đủ, anh đừng vẽ cho em nữa, và anh đừng có xui nhà em bán tranh đi lấy tiền ăn. Không đời nào em bán tranh của anh cả". Ông Phúc cười hiền khô: "Là tôi không muốn nhìn thấy cậu túng bấn khi thuốc men" - "Nhờ có tranh anh mừng tuổi mà em khỏe ra, may mắn, an lành đó anh".

Hồi đó nhà thơ Mai Hồng Niên cũng ở cách đó mấy nhà, cũng bảo, hay để tớ bảo tay bạn doanh nhân mua tranh cho Triệu Bôn. Anh Bôn nhẹ nhàng bảo bạn: "Ông đừng có làm phiền đến doanh nhân, tôi không có bán tranh, dù bất cứ giá nào". Ở dưới nhà tập thể Đại La, lúc bị bệnh mất trí nhớ, anh Triệu Bôn nhìn tranh chỉ nhớ đến bác Nguyễn Đình Phúc, anh nhớ bài hát "Lời du tử": "Chiều nay biết về nơi đâu, dừng chân ta ngắm cảnh bao la sầu...", nó day dứt, và ám ảnh...

Lộc "ất ơ" của nhà văn Phùng Quán

Nhớ một cái Tết xưa, nhà tôi nhờ mang nhuận bút của Tạp chí Du lịch Việt Nam cho nhà văn Phùng Quán. Anh Quán đang ngồi ở cái bể cá trước nhà chòi ngắm sóng bên Hồ Tây. Bể cá đang chứa hai con cá chép và con cá mè hoa. Ông khoe vừa ngửi hơi nước xiên được con mè hoa. Mè hoa không câu được, chỉ có cá chép mới cắn câu, năm nay anh có cái lộc "ất ơ", anh có cậu bạn bên Pháp in cho cái truyện được 100 USD (đô-la Mỹ), anh để phần Triệu Bôn một chiếc áo sơ-mi, cho Tạ Vũ ít tiền để đi xích lô khi nó uống rượu say, không biết đường về nhà. Tặng mấy đồng mừng tuổi cho cô giáo Trâm. Lâu nay Bội Trâm toàn lo cho anh tất tật; anh không biết gì về cơm áo trong nhà".

loc-van-chuong4.jpg
Tranh chân dung nhà văn Phùng Quán.

Anh Phùng Quán hồ hởi, khoe tiếp. Không tính sẽ có bao nhiêu chai rượu đây? Cá thì ở dưới hồ, mồi nhắm cũng không lo, chỉ lo rượu thết bạn. Tôi nói anh đừng có mua áo cho nhà em, và cũng đừng cho ai nữa. Anh nghèo rớt mùng tơi, đưa cho cô giáo Trâm lo Tết. Phùng Quán lại cắm cúi lo làm con mè hoa luộc trước cho một cậu sinh viên tới chơi, rồi trưa thì cánh nhà thơ tới nhậu.

Chị Bội Trâm nhỏ nhẹ: "Chị em mình cùng sinh ra ở phố cổ, cùng lấy chồng nhà văn. Cô còn hơn chị được mặc áo dài trong đám cưới. Chị thì chỉ được anh Quán tặng hai bài thơ. Em có được chồng tặng thơ không?".

locvanchuong-1.png

"Không ạ, một lời hay ho cũng chưa được nghe. Nhà em lại còn bảo: Anh dâng tặng cả đời anh cho em còn gì?". Hai chị em tôi nhìn ra hồ Tây không có sóng, chỉ có cơn sóng thấu hiểu nhau của phụ nữ, một đời làm vợ nhà văn thì lặng. Thơ anh Quán đây: "Trời đã sinh ra anh/Để yêu em tha thiết". Anh Quán đọc thơ rất hay. Giọng Huế trăm phần trăm, nếu nghe thì đến con kiến trong hang cũng tìm cách chui ra để nghe, nói gì chị Bội Trâm dạy văn, chị xiêu lòng, thế chấp cả trái tim mình cho anh cũng phải. Nể nhất là vì tình yêu sự độ lượng, chị Bội Trâm bỏ qua cả chuyện anh Phùng Quán trồng cây si ở nhà của nhà văn Hà Khánh Linh ở Huế. Chị Hà Khánh Linh thì đuổi anh Quán bằng được về với chị Bội Trâm. Khi ra mắt tập

"Trăng hoàng cung", Hà Khánh Linh ra Hà Nội, chị Bội Trâm còn nấu nước lá bưởi và bồ kết, hương nhu cho nhà văn người Huế gội đầu. Một người tình, anh Quán đơn phương yêu, để lại một thứ lộc văn chương: Đó là tác phẩm "Trăng hoàng cung" ra đời. Cùng với cách ứng xử còn đẹp hơn cả trăng hoàng cung buổi ấy của cô giáo Trâm với nữ nhà văn, bạn chồng mình.

Tớ biết, người bỏ tiền qua cửa sổ

Lộc văn chương của cái Tết của nhiều năm trước, nhà văn Vũ Bão dẫu bị tai biến, chân đi chấm phẩy, tập tễnh, thường nghiêng cả người về một phía, ông vẫn đi xe buýt mang nhuận bút báo Tết cho nhà văn Triệu Bôn. Tới nhà, Vũ Bão ngó vào thùng thư, ông bảo gia chủ: "Trong thùng thư của nhà cậu có một bọc giấy báo, thử mở xem có gì không? Nhuận bút thì tớ cầm cho đây, còn thùng thư chắc là sách".

loc-van-chuong-02.jpg
Nhà văn Vũ Bão. (Ảnh: Nguyễn Đình Toán)

Khi Triệu Bôn mở thùng thư thì thấy có một cục tiền giấy hai trăm đồng ngày ấy, tiền 20 đồng của Tết năm 1993 hiện kim là rất to, mà không rõ ai gửi.

Anh Vũ Bão cười lớn: "Nhà này có lộc văn chương thật, cú đúp nồi cơm Thạch Sanh thế này, bớt lo đi Bôn ạ". Triệu Bôn đáp: "Tuần trước em cũng nhận được cục tiền bỏ qua cửa sổ, em vẫn chưa tìm ra ai giúp mình?".

Hai nhà văn dùng trà, thay rượu, câu chuyện về văn chương còn ấm đến sau này. Anh Vũ Bão mới thủ thỉ với Triệu Bôn: "Tớ biết người đem nhuận bút cho cậu là ai, chắc lại Hồ Anh Thái.

Chả là, tớ đã từng thấy em nó mang bản thảo của Bôn ra biên tập tại nhà tớ". Thời đó biên tập bản thảo trên giấy chứ chưa có máy tính, internet như hôm nay. Chuyện biên tập gửi bản thảo đi, lấy nhuận bút mang bỏ vào thùng thư, bỏ qua cửa sổ trong nhà thì chỉ có em tớ hay làm. "Cậu này hay giúp người ốm đau, già cả, như tớ đây, rồi nhà thơ Vân Long, nhà văn Ma Văn Kháng, cụ Tô Hoài... Toàn người nhận nhuận bút khoe nhau, chứ Thái thì tuyệt nhiên im lặng... Tính em tớ nó thế!".

Nghề viết cũng như hàng trăm nghề mưu sinh, thứ lộc văn chương không lớn, nghĩa cử bạn văn vì nhau mới lớn, nó an ủi thời gian sống để viết của nhà văn.

Có thể bạn quan tâm

[Podcast] Chợ hoa Hàng Lược: Bản giao hưởng di sản giữa lòng Hà Nội 2026

[Podcast] Chợ hoa Hàng Lược: Bản giao hưởng di sản giữa lòng Hà Nội 2026

Với 83 điểm chợ hoa trải khắp thành phố, Hà Nội năm 2026 ghi dấu ấn mạnh mẽ bằng việc mở rộng không gian văn hóa chợ hoa Hàng Lược sang các tuyến phố bích họa và di sản. Không chỉ có hoa lan, đào thắm, đây còn là nơi hội ngộ của tinh hoa làng nghề và những mô hình nghệ thuật sáng tạo lần đầu xuất hiện.

Chuyện nhặt ở nhà đại thi hào Tagore

Chuyện nhặt ở nhà đại thi hào Tagore

Ấn Độ là đất nước mênh mông, dân số lớn nhất thế giới. Rabindranath Tagore là thánh thơ của Ấn Độ. Không chỉ nổi tiếng bởi giải thưởng Nobel văn học (năm 1913), ông còn được coi là một nhân tài toàn diện bởi tài năng đa dạng, kiệt xuất trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật.

Nữ nghệ sĩ Pháp gắn bó với Việt Nam

Nữ nghệ sĩ Pháp gắn bó với Việt Nam

Việt Nam không chỉ là quê hương của những người Việt, mà còn là miền đất được nhiều người Pháp chọn để yêu thương. Đó chính là nơi đã cuốn hút và gắn bó với Dominique de Miscault, nữ nghệ sĩ - nhiếp ảnh gia và nhà văn Pháp.

Vũ trụ trên vạt áo

Vũ trụ trên vạt áo

Hơn bốn mươi năm làm công việc sưu tầm, nghiên cứu văn hóa dân gian, tôi đã tiếp xúc với vài trăm người mà tôi tạm gọi là nghệ nhân. Nhưng chỉ có cụ Tao Văn Păn là người khao khát được kể lại, được để lại những thấy biết, những am tường về văn hóa của mình về dân tộc mình cho hậu thế.

Vui cùng ngựa tiên Bính Ngọ

Vui cùng ngựa tiên Bính Ngọ

Chỉ gặp được họa sĩ Lê Huy, giảng viên Trường đại học Mỹ thuật công nghiệp, Giám đốc Xưởng tạo hình Lamphong Studio tại xưởng được một chốc. 

Về xưa cùng tuấn mã

Về xưa cùng tuấn mã

Trong lịch sử dân tộc, hình tượng ngựa được tôn vinh gắn với sự vững bền của xã tắc qua ngựa đá trong thơ của Vua Trần Nhân Tông, bài “Tức sự”: “Xã tắc lưỡng hồi lao thạch mã/Sơn hà thiên cổ điện kim âu”. Nhà sử học Trần Trọng Kim dịch: “Xã tắc hai phen chồn ngựa đá/ Non sông nghìn thuở vững âu vàng”.

Những cánh én nhỏ có làm nên mùa xuân?

Những cánh én nhỏ có làm nên mùa xuân?

Loại hình mới xuất hiện ở Việt Nam những năm gần đây, sân khấu thực cảnh đã nhanh chóng chứng tỏ sức hút của một sản phẩm văn hóa-du lịch độc đáo, có khả năng ứng dụng công nghệ hiện đại để chuyển tải sinh động và hấp dẫn những giá trị văn hóa, lịch sử.

Trái bóng và lễ hội của thế giới

Trái bóng và lễ hội của thế giới

World Cup 2026 như bức tranh nhiều lớp mầu, không chỉ có bàn thắng hay danh hiệu mà còn là những câu chuyện văn hóa, con người và sự gặp gỡ của thế giới. Đây là kỳ đại hội mang dáng dấp toàn cầu hóa rõ rệt nhất trong lịch sử.

Quyền lực của người viết trẻ

Quyền lực của người viết trẻ

Một lần, trong buổi nói chuyện thơ, nhà thơ Xuân Diệu ra câu hỏi đố người nghe rằng trong đời những dạng người nào được coi là kiêu nhất? Cuối cùng nhà thơ giải đáp: Có ba loại người kiêu nhất trong đời là trẻ con, người đẹp và nhà văn trẻ.

Nơi đón mọi mùa xuân, mọi ước mơ

Nơi đón mọi mùa xuân, mọi ước mơ

Mỗi độ xuân về, tôi lại thấy lòng mình chậm lại giữa nhịp sống hối hả của Thành phố Hồ Chí Minh. Không phải vì buồn mà có một nỗi lặng lẽ rất riêng, như thể mùa xuân đang nhắc tôi dừng lại, nhìn sâu vào những điều tưởng chừng quen thuộc.

Rong ruổi dáng ngựa trong tranh Việt

Rong ruổi dáng ngựa trong tranh Việt

Trong dòng chảy mỹ thuật Việt Nam hiện đại, ngựa không chỉ là con vật quen thuộc của đời sống mà còn là hình tượng giàu sức gợi. Từ tranh thời kháng chiến đến sáng tác đương đại, ngựa xuất hiện như chứng nhân lịch sử của dịch chuyển, chịu đựng và khát vọng tự do, in dấu cá tính của nhiều thế hệ họa sĩ Việt.

Rộn vó ngựa trong sắc xuân Bắc Hà

Rộn vó ngựa trong sắc xuân Bắc Hà

Khi sắc xuân đã lan tỏa trên khắp cao nguyên trắng Bắc Hà, người dân lại háo hức đón chờ nhịp điệu sôi động của lễ hội đua ngựa Bắc Hà, lễ hội độc đáo bậc nhất vùng Tây Bắc.

Hết mình với đam mê

Hết mình với đam mê

Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã lần lượt “treo giày”, Trần Thị Thùy Trang vẫn miệt mài nỗ lực cống hiến để bản thân không phải hối tiếc vì những mục tiêu dang dở.

Mở rộng biên độ một vùng văn hóa

Mở rộng biên độ một vùng văn hóa

Dãy Trường Sơn làm xương sống vững chãi. Biển Đông trước mặt mềm mại như vạt áo tứ thân. Miền trung-Tây Nguyên giờ đây rộng mở, mỗi tỉnh trong khu vực đều có biển, có rừng.

Cụ Nguyễn Thị Thơm, một “chứng nhân thế kỷ” của chợ Gò.

Đầu năm tôi đi chợ Gò

Sáng mồng Một Tết, sương còn vương những cánh mai vừa hé, từng dòng người đã rộn ràng kéo về chợ Gò. Đi chợ không để mua bán, mà gửi ước vọng cho một năm mới an lành.

Du khách Việt trải nghiệm mùa đông Mông Cổ. (Ảnh: DIỆP ANH)

Trên những con đường ít dấu chân qua

Vài năm trở lại đây, trong dòng chảy sôi động của du lịch, nhiều người Việt chọn rời khỏi những bản đồ quen thuộc, những khu nghỉ dưỡng tiện nghi, để tìm đến các vùng đất xa xôi, thậm chí khắc nghiệt - nơi cảnh quan hoang sơ, điều kiện sinh hoạt giản dị và văn hóa truyền thống được gìn giữ lâu đời.

Câu chuyện đẹp như... một bức tranh

Câu chuyện đẹp như... một bức tranh

Tới Mỹ lần đầu tiên năm 1999, họa sĩ Phạm Luận thường ở thành phố New York (Hoa Kỳ), ngay trong căn hộ có tầm nhìn hướng ra công viên Trung tâm của vợ chồng ông bà Judith Hughes Day.