Chuyện nhặt ở nhà đại thi hào Tagore

Chuyện nhặt ở nhà đại thi hào Tagore

Ấn Độ là đất nước mênh mông, dân số lớn nhất thế giới. Rabindranath Tagore là thánh thơ của Ấn Độ. Không chỉ nổi tiếng bởi giải thưởng Nobel văn học (năm 1913), ông còn được coi là một nhân tài toàn diện bởi tài năng đa dạng, kiệt xuất trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật.

Đọc thơ ông là thưởng thức một bữa tiệc thi ca, cảm xúc, trí tuệ và nhân văn. Được đến thăm nhà ông, nay là Bảo tàng Tagore ở Kolkata là một hạnh ngộ hiếm có, dù ông đã rời xa thế gian này hơn 80 năm.

Con ngõ vào nhà Rabindranath Tagore khá nhỏ và có vẻ hơi tầm thường so với tên tuổi chủ nhân. Trên cánh cổng còn vết tờ rơi quảng cáo bóc chưa hết. Đó là một buổi chiều cuối tháng 11 năm 2025, nắng ấm, khá trong xanh nếu so với không khí ô nhiễm ở Kolkata khiến bầu trời thường mù mịt.

Trước khi đến đây tôi đã đọc bài viết của các đồng nghiệp và vào web của bảo tàng để tìm hiểu, thấy thông báo vé vào cửa miễn phí, nhưng thực tế là có thu phí. Người nước ngoài 500 rupee (tương đương 150 nghìn đồng); người Ấn Độ và Bangladesh 50 rupee, riêng học sinh, sinh viên 20 rupee (5.000 đồng). Thêm một quy định không vui lắm, cấm chụp ảnh, còn nếu như muốn chụp, phải trả thêm 200 rupee. Tagore qua đời đã lâu, tuy ông vẫn đang mang lại tiền cho các hậu nhân từ sự hâm mộ của khách thập phương nhưng họ dường như đang tận thu từ ông, nhiều người chúng tôi nghĩ thế, dù vé do ban tổ chức mua cho cả đoàn.

Trước mắt chúng tôi là khu dinh thự lớn, với những tòa nhà hai tầng sơn hai màu chủ đạo đỏ - xanh, mang đường nét kiến trúc Bengal pha trộn Á - Âu. Bên phải, nhìn từ ngoài vào là một khu vườn rộng, có bức tượng Tagore đang đọc sách, bằng đá, rất đẹp. Bên trái ông có một dãy nhà ngang, là nhà hát nhỏ nơi Tagore dựng những vở kịch do chính ông viết. Bên trong khu dinh thự còn có một nhà hát ngoài trời lớn hơn, với những bậc thềm và nhiều cột đá cẩm thạch, cũng là nơi thường biểu diễn các vở kịch của ông.

tagore-house.jpg
Khu dinh thự khổng lồ này do ông nội Tagore là Dwarkanath Tagore xây nên cách đây hơn 200 năm.

Khu dinh thự khổng lồ này do ông nội Tagore là Dwarkanath Tagore xây nên cách đây hơn 200 năm. Dwarkanath là một đại doanh nhân bản địa, có tư duy nhạy bén, làm ăn với giới tư bản Anh từ rất sớm. Những tài liệu chính thống cho biết, tài sản của ông đến từ hoạt động buôn bán, tài chính (ngân hàng), bất động sản, khai mỏ… Nhưng Ahmed Zaabar, nhà thơ, nhà báo người Tunisia, hiện sống và làm việc tại London (Vương quốc Anh), sau khi đưa mắt nhìn chung quanh, thì thào nói với tôi: “Nguồn thu lớn nhất của ông ta là từ buôn bán thuốc phiện”. Dwarkanath đã dùng khối tài sản khổng lồ có được thuê các kiến trúc sư người Anh thiết kế và xây khu dinh thự mà chúng ta thấy ngày nay, vì vậy nó mang những nét độc đáo kết hợp kiến trúc Anh - Ấn.

Đến thời cha của Tagore, ông Debendranath Tagore, tuy thừa hưởng khối gia sản lớn của gia đình, nhưng không mấy quan tâm đến tiền bạc, sống giản dị, chú tâm nghiên cứu tôn giáo, sau này trở thành một nhà triết học, nhà hoạt động xã hội và cải cách tôn giáo nổi tiếng. Tài sản của dòng họ Tagore tiếp tục phình to nhờ nguồn thu địa tô từ các điền trang lớn bên cạnh các hoạt động kinh doanh mỏ than, vận tải buôn muối, thuốc phiện, tơ lụa…

tri-thuc-phai-khong-ngung-duoc-bo-sung-13.jpg

Nhà thơ Tagore đã được thừa hưởng từ dòng họ tài sản vật chất to lớn, nhưng may mắn thay, ông còn được hưởng di sản tinh thần về tôn giáo, đạo đức, văn hóa của cha. Từ nhỏ ông sống trong môi trường đa văn hóa với các sinh hoạt âm nhạc, sân khấu, văn chương. Cũng từ cha, ông nhận được nền giáo dục tự do, phóng khoáng, gần với thiên nhiên, đề cao tự học và thiền định…, những điều đó đã tác động sâu sắc đến tư tưởng và sáng tác của Tagore sau này. Bên cạnh tài năng, những di sản ấy đã góp phần làm nên một Tagore vĩ đại, rạng danh đất nước Ấn Độ.

Trong cuộc đời rực rỡ của mình, Tagore được rất nhiều phụ nữ yêu mến, ngưỡng mộ. Những mối tình của ông chủ yếu mang màu sắc “ái tình tinh thần”, là nguồn cảm hứng để ông sáng tác những áng thơ, những tác phẩm âm nhạc, sân khấu, hội họa tuyệt vời. Aminur chỉ tay lên tầng hai của dãy nhà cạnh sân khấu nói: “Chỗ kia được cho là nơi Kadambari Devi đã tự sát”.

Kadambari Devi là ai? Bà chính là chị dâu của Tagore, theo tục tảo hôn thời bấy giờ, đã kết hôn với anh trai của Tagore khi bà mới 9 tuổi. Gần bằng tuổi nhau, sống trong cùng một ngôi nhà, bà và Tagore nhanh chóng trở nên một đôi bạn tâm đầu ý hợp. Bà chính là nguồn cảm hứng để Tagore viết những bài thơ tình mãnh liệt ở tuổi thành niên. Hai người yêu nhau tha thiết là việc không phải bàn cãi, nhưng bà chỉ là nàng thơ của ông, không có bằng chứng nào họ vượt qua ranh giới chị dâu em chồng. Bốn tháng sau khi Tagore lấy vợ, bà đã tự sát bằng thuốc phiện, khi mới 25 tuổi. Tuy nguyên nhân bà tìm đến cái chết vẫn còn bí ẩn, nhưng nhiều người cho rằng rất liên quan đến Tagore. Ông bị sốc nặng và đã viết nhiều bài thơ, bài hát u buồn để tưởng niệm bà, gọi sự ra đi của bà như đất sụt dưới chân, như bầu trời tắt đi ánh sáng…

4151918695808832151.jpg
Đọc thơ tại sân khấu ngoài trời trong khu dinh thự của Tagore.

Tuy là người vô cùng giàu có, nhưng cũng giống cha mình, Tagore không màng đến tiền bạc mà sử dụng gia sản khổng lồ cho cuộc đời nghệ thuật hào phóng của mình. Trong nhà ông luôn tấp nập tân khách là các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ nổi tiếng thời bấy giờ. Tagore là thủ lĩnh và cũng là người tài trợ cho tất cả các hoạt động nghệ thuật tốn kém ấy. Người ta cho rằng nhiều tác phẩm Tagore vạch ra ý tưởng để một nhóm tác giả triển khai thực hiện rồi ông là người hoàn thiện cuối cùng, giống như cách làm việc nhóm ngày nay.

Ngồi duỗi chân trên bậc đá cẩm thạch cạnh sân khấu, Aminur kể cho tôi nghe câu chuyện Rabindranath Tagore đã giành được giải Nobel văn học đầu tiên cho Ấn Độ và cũng là của châu Á.

Bấy giờ, tuy rất nổi tiếng ở đất nước của mình nhưng ở châu Âu thì Tagore vẫn ít được biết đến. Năm 1912, ở tuổi 51, đúng chất “đại gia”, ông thuê cả một con tàu và mời các bạn văn chương cùng du ngoạn sang nước Anh. Tại London, Tagore đã gặp lại họa sĩ William Rothenstein, người cách đây 2 năm từng đến chơi nhà Tagore ở Kolkata và rất ngưỡng mộ ông. Rothenstein là họa sĩ và nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng người Anh, gốc Do thái. Đáp lại thịnh tình của Tagore trước đây, ông đã mời bạn về ở nhà mình một thời gian. Tagore tặng cho Rothenstein bản thảo viết tay những bài thơ bằng tiếng Anh, sau này được in thành tập thơ Gitanjali - Song Offering, chính là tập Thơ dâng dịch sang tiếng Việt.

Tập thơ đã gây ấn tượng mạnh với Rothenstein, ông lập tức sao chép thành nhiều bản và gửi cho các nhà văn, nhà thơ tên tuổi ở London, trong số đó có William Butler Yeats, nhà thơ nổi tiếng gốc Ireland. Giống Rothenstein, Yeats cũng bị xúc động mạnh và ngay lập tức viết lời giới thiệu cho cuốn Gitanjali, gọi Tagore là hiền triết, một thánh nhân của phương Đông.

Ông tham gia biên tập, bố cục lại tập thơ sao cho độc giả châu Âu dễ tiếp nhận nhất. Cùng với Rothenstein, ông vận động các nhà xuất bản London ấn hành tập Thơ dâng. Có thể nói, Yeats và Rothenstein đã đóng vai trò vô cùng quan trọng để một năm sau, năm 1913, Thơ dâng được trao giải thưởng Nobel văn học danh giá. Mười năm sau Tagore, chính William Butler Yeats cũng được trao giải thưởng Nobel văn học.

cac-nha-tho-quoc-te-tham-quan-ngoi-nha-hon-200-nam-tuoi-cua-gia-dinh-tagore.jpg
Các nhà thơ quốc tế tham quan ngôi nhà hơn 200 năm tuổi của gia đình Tagore.

Aminur cười khà khà, kết luận: “Đúng là anh hùng trọng anh hùng, bởi nếu không có “cầu nối” Yeats và Rothenstein, đường tới Nobel văn học của Tagore chưa biết thế nào, có thể sẽ gian nan hơn nhiều”.

Hôm ấy, tại sân khấu ngoài trời nằm ở cuối dinh thự chúng tôi đã có một màn đọc thơ ngắn, như một tưởng niệm nhà thơ vĩ đại Tagore. Các nhà thơ Ấn Độ “hát” thơ còn các nhà thơ quốc tế đọc thơ tình. Chúng tôi có cảm giác từ phía bức tượng bằng đá ngoài vườn, Tagore rời mắt khỏi cuốn sách đang đọc, độ lượng nở một nụ cười minh triết nhìn các hậu nhân đến từ những phương trời xa xôi.

Có thể bạn quan tâm

Phim tái hiện những hoạt động văn hóa truyền thống của người dân làng chài.

“Báu vật trời cho” – Văn hóa truyền thống vùng biển lên phim

Là một trong 4 phim ra mắt dịp Tết, “Báu vật trời cho” ít được truyền thông nhất, nhưng lại nhận về nhiều đánh giá tốt của khán giả. Điều đặc biệt nhất là phim đã khai thác hiệu quả những nét đẹp của văn hóa truyền thống vùng biển Nam Trung Bộ vào câu chuyện.

Ngày nay, Thượng Mã quyền vẫn được các võ sư, huấn luyện viên và võ sinh gìn giữ, luyện tập và truyền dạy như một phần tinh hoa của võ cổ truyền dân tộc.

Bính Ngọ nói chuyện Thượng Mã quyền

Trong hệ thống biểu tượng phương Đông, ngựa đại diện cho sức bền, tốc độ và lòng trung nghĩa. Năm Bính Ngọ vì thế thường được nhắc đến với sắc thái mạnh mẽ, sôi động. Hình tượng ấy đặt cạnh Thượng Mã quyền của võ cổ truyền Việt Nam tạo nên một mối giao hòa thú vị giữa văn hóa và võ học.

Đầu xuân nghe nghệ nhân trà kể chuyện

Đầu xuân nghe nghệ nhân trà kể chuyện

Cuối 2025, chị Nguyễn Thị Thắm được Hiệp hội Làng nghề Việt Nam công nhận danh hiệu “Nghệ nhân làng nghề” như một sự ghi nhận cho hành trình đồng hành và cống hiến với trà Việt gần 20 năm qua. Gặp chị những ngày đầu xuân Bính Ngọ, câu chuyện xoay quanh trà Việt và hành trình gắn bó với nghề của chị kéo dài không ngớt.

Công chúng trẻ khám phá hình tượng linh vật năm Bính Ngọ tại một triển lãm ở Không gian đi bộ hồ Hoàn Kiếm.

Ngựa trong nhịp sáng tạo mới

Trong văn hóa Việt Nam nói chung và dòng chảy mỹ thuật nói riêng, hình tượng con ngựa không chỉ là biểu trưng của sức mạnh, sự bền bỉ và ý chí vươn lên, mà còn trở thành chất liệu giàu khả năng sáng tạo. Dịp Xuân Bính Ngọ 2026, linh vật ngựa được thế hệ nghệ sĩ trẻ tái định nghĩa bằng ngôn ngữ nghệ thuật mới.

Du khách hành hương về Khu Di tích quốc gia đặc biệt Kim Liên, Nghệ An, dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ.

Đi trong sắc Xuân

Mỗi độ xuân về, đi dọc dải đất Bắc Trung Bộ, chúng ta dễ dàng cảm nhận không khí rộn ràng, ngân vang từ tiếng trống hội, câu dân ca, nhịp bước trẩy hội mùa xuân ở nơi giao thoa các trầm tích lịch sử, văn hóa, tín ngưỡng…

[Podcast] Xin chữ đầu xuân – Nét đẹp văn hóa của người Việt

[Podcast] Xin chữ đầu xuân – Nét đẹp văn hóa của người Việt

Trong những nét văn hóa truyền thống đầu xuân, tục xin chữ đã trở thành một biểu tượng đẹp, thể hiện tinh thần hiếu học, tôn trọng tri thức; đồng thời gửi gắm những ước vọng về một năm mới thuận hòa, may mắn và bình an của người Việt mỗi dịp tết đến xuân về.

Bình phong long mã, đình làng Kim Long do các nghệ nhân Huế tạo tác bằng kỹ thuật khảm sành sứ.

Theo dấu long mã ở Cố đô

Hiện diện bền bỉ trên bình phong, kiến trúc cung đình và không gian tín ngưỡng, long mã phản ánh chiều sâu thẩm mỹ, triết lý và quan niệm phong thủy của người Huế. Qua thời gian, biểu tượng ấy vẫn âm thầm tồn tại, như một lớp trầm tích trong ký ức Cố đô.

Nữ vận động viên Nguyễn Thị Ngọc thi đấu thăng hoa tại SEA Games 33 vừa qua. (Ảnh: HOÀNG MINH)

Những “tuổi Ngọ” giàu ý chí của thể thao Việt Nam

Trong quan niệm Á Đông, tuổi Ngọ gắn với sự bền bỉ, dẻo dai và tinh thần không ngừng tiến về phía trước. Trên các sân tập, sàn đấu của thể thao Việt Nam, nhiều vận động viên sinh năm Ngọ đã lặng lẽ mang theo phẩm chất ấy suốt hành trình thi đấu.

Sáng mùng 1, tiết trời Hà Nội hửng nắng nhẹ.

Ngày đầu tiên của năm mới Bính Ngọ: Bình yên trên phố, thành kính nơi linh thiêng, rộn ràng điểm đến du lịch

Ngày đầu tiên của năm mới Bính Ngọ diễn ra trong không khí an hòa ở nhiều địa phương. Từ Thủ đô Hà Nội nhẹ nhàng buổi sớm; đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng (Phú Thọ) trang nghiêm ngay sau giao thừa; Đà Nẵng rộn ràng sắc xuân, mỗi điểm đến đều phản ánh nét đẹp văn hóa và niềm tin về một khởi đầu tốt lành.

Tiến sĩ Ngô Phương Lan: Đề cao giá trị của bản sắc dân tộc

Tiến sĩ Ngô Phương Lan: Đề cao giá trị của bản sắc dân tộc

Nói về những điểm mới của Nghị quyết 80 về phát triển văn hóa, Tiến sĩ Ngô Phương Lan, Phó Trưởng Tiểu ban Lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật, Hội đồng Lý luận Trung ương cho rằng, một trong những điều bà tâm đắc nhất là Nghị quyết đã nhấn mạnh và đề cao giá trị của bản sắc dân tộc.

Nhà văn Bùi Anh Tấn: Nỗi sợ lớn nhất với nhà văn là không viết được

Nhà văn Bùi Anh Tấn: Nỗi sợ lớn nhất với nhà văn là không viết được

Chúng tôi gặp ông một chiều cuối năm tại trụ sở Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Thành phố Hồ Chí Minh. Ông đang ngồi suy tư bên những “con chữ” mà ông đã dày công theo đuổi nhiều năm qua – một cuốn tiểu thuyết về lịch sử Việt Nam hàng trăm năm trước. “Rất khó, nhưng khó mấy cũng làm”, ông cười.

Nghệ thuật biểu diễn: Từ “quảng trường cảm xúc” đến công nghiệp văn hóa

Nghệ thuật biểu diễn: Từ “quảng trường cảm xúc” đến công nghiệp văn hóa

Năm 2025 được nhìn nhận là giai đoạn chuyển động mạnh mẽ của đời sống nghệ thuật biểu diễn nước ta. Trong dòng chảy chuyển đổi số và hội nhập quốc tế sâu rộng, lĩnh vực này ghi nhận những bước tiến rõ rệt cả về quy mô tổ chức, công nghệ dàn dựng, sức tiêu thụ thị trường lẫn độ lan tỏa trên không gian mạng.

[Podcast] Vì sao người Việt đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi?

[Podcast] Vì sao người Việt đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi?

Câu thành ngữ “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” không chỉ phản ánh một tập quán dân gian quen thuộc, mà còn hàm chứa những triết lý sâu sắc về tiết kiệm, gìn giữ nghĩa tình và làm mới cuộc sống. Qua đó, người Việt gửi gắm khát vọng hướng tới một năm mới hài hòa, đủ đầy và viên mãn.

Xem phim Việt giữa lòng Paris

Xem phim Việt giữa lòng Paris

Nền nghệ thuật thứ 7 không những phát triển mà nó còn trở thành một hoạt động văn hóa mang tính nhân loại. Minh chứng nhỏ cho sự phát triển đó chính là buổi mở màn tuần lễ phim Việt Nam tại Paris trong tiếng vỗ tay của hơn 2.700 khán giả tại rạp Le Grand Rex.

"Nhâm Nhi Tết Bính Ngọ" của Nhà xuất bản Kim Đồng.

Những phong vị sách Tết

Năm nay, các nhà xuất bản, đơn vị phát hành cho ra rất nhiều ấn phẩm Tết phong phú, dành cho các đối tượng độc giả đa dạng, nhiều lứa tuổi.